Việc nhai quá nhiều thức ăn trong miệng thực sự rất khó nuốt, khi cổ họng cuối cùng cũng nuốt được, các công nhân thở phào nhẹ nhõm, nhấp một ngụm canh để hòa hoãn trở lại.
Nhưng khi uống nước canh thì những người công nhân, những người đặc biệt nhạy cảm với mùi thịt vì nghèo khó đã nhận ra có gì đó không đúng lắm.
Canh nấm không phải là canh nấm bình thường, hoặc cũng có thể nói đây không phải là canh nấm đơn thuần, nói chính xác hơn thì đây là canh nấm thịt bằm.
Tất cả mọi người đều cả kinh.
Thành Lan Tư Duy Lợi có vị trí địa lý không tốt lắm, nằm gần dãy núi Nhật Bất Lạc, nơi có rất nhiều ma thú, nhưng ma thú lại sợ Bình Nguyên vô tận, hơn nữa dân cư ở thành phố này cũng rất thưa thớt. Bằng không, thành Đạt Nhã Khắc không có nhiều siêu phàm giả bảo vệ như thế này thì đã sớm bị phá hủy, lũ ma thú cũng đã ăn sạch tất cả mọi người ở đây rồi.
Dù có vùng Bình Nguyên vô tận “bảo vệ” nhưng mối đe dọa từ ma thú vẫn còn tồn tại.
Vì vậy nên thành Đạt Nhã Khắc không cho phép chăn nuôi gia súc gia cầm nhiều.
Đối với người dân bình thường thì tuyệt đối không được phép, nếu bị phát hiện sẽ bị tịch thu, ngay cả người dân cũng sẽ bị bắt.
Mọi người cũng có thể nhặt một ít trứng ở khu rừng bên ngoài thành phố, mặc dù phần lớn sinh vật ở đây đều là ma thú, nhưng cũng có những động vật bình thường.
Nhưng mà, thịt rất khó kiếm, động vật bình thường có thể sống sót trong tự nhiên đều là thú tinh, rất khó để bắt chúng bằng bẫy hoặc bằng tay không.
Chính vì vậy mà giá thịt ở Lan Tư Duy Lợi rất cao, thật sự không ngoa khi nói thịt ở đây chính là xa xỉ phẩm.
“Mấy ngày nay mọi người đã vất vả rồi. Nếu hôm nay cố gắng kiên trì, ngày mai công trình có thể được nghiệm thu rồi!”
Người lên tiếng chính là quản sự của công trình, công việc quản lý bây giờ không còn là vị trí thoải mái chỉ cần dùng roi nữa.
Những người quản sự xuất sắc cũng phải chạy KPI, nếu làm việc không tốt, bị phàn nàn quá nhiều, bị bắt quả tang dùng bạo lực…… thì bọn họ sẽ mất việc và trở thành nô lệ bình thường, sẽ phải dựa vào sức lực của mình để kiếm sống.
Mà những vị trí do quản sự bị đày xuống làm nô lệ bỏ trống thì đương nhiên sẽ được thay thế, mà người thay thế ở đây chính là những người có thành tích tốt trong đám nô lệ.
Trước đây quản sự rất hay bắt nạt nô lệ, bọn họ không thể tưởng tượng được nếu có ngày mình hoán đổi thân phận với nô lệ thì sẽ bị trả thù khủng khiếp đến cỡ nào, vì vậy một vài quản sự đã bỏ tiền túi của mình ra để nâng cao tiêu chuẩn bữa ăn cho mọi người, nhằm huy động sự nhiệt tình của những công nhân dưới cấp của mình.
Canh nấm thịt bằm hôm nay là do hắn ta tự bỏ tiền túi ra mua.
Tiêu chuẩn bữa ăn hàng ngày của đội xây dựng đường là 10 đồng mỗi người, cộng thêm 5 đồng cho nhân viên xuất sắc.
Trường học bên ngoài đại lộ Quang Minh, đại lộ Bình Minh và đại lộ Vĩnh Sinh sẽ được hoàn thành vào ngày hôm nay, và ngày mai sẽ được nghiệm thu, những người quản sự này sẽ được chấm điểm ẩn danh.
Mặc dù chỉ chấm điểm trong một giai đoạn không thể quyết định số phận của hắn ta, nhưng hắn ta vẫn rất sợ, sợ đến mức phải nghiến răng bỏ ra thêm 10 đồng thêm vào tiền ăn uống tiêu chuẩn cho đội công nhân hơn 200 người.
Vì để bọn họ có thể nhìn thấy thật rõ ràng số tiền hắn ta đã bỏ ra, hắn ta đã nhờ người mua một con gà.
Một con gà lôi nặng 8 cân, nhưng khi bỏ lông và xương ra thì cũng chẳng còn được bao nhiêu.
Nội tạng cũng là thịt nên sẽ không vứt đi, nhưng dù có xay vụn xương cốt ra cũng không thể chia đủ cho 200 người khi chỉ có một con gà, mà có chia được thì mỗi người cũng chỉ được một chút xíu thịt.
“Xì xụp……”
Một nô lệ là người đầu tiên lấy lại tinh thần, hắn ta cúi đầu uống một ngụm lớn canh nấm nấu thịt bằm, quản sự nói rất mơ hồ, nhưng khi nhắc đến “thịt” thì tất cả mọi người đều ngộ ra.
Tạp Tư đã bị đánh rất nhiều lần, việc nô lệ bị đánh là chuyện hết sức bình thường, hắn ta không còn nhớ được mình đã nhận bao nhiêu đòn roi và có bao nhiêu quản sự đã đánh mình.
Vậy nên hắn ta không hề có bất kỳ oán giận gì với quản sự, bởi vì đó là điều hoàn toàn bình thường.
“Này, Tạp Tư! Ngày mai chấm điểm, ngươi định chấm bao nhiêu?” Một đồng nghiệp ghé vào tai hắn ta nhỏ giọng hỏi. Tạp Tư là công nhân xuất sắc liên tục mấy hôm, nếu người quản sự này nghỉ hưu thì rất có thể hắn ta sẽ là người cạnh tranh thượng vị giành vị trí cao nhất.
“Mười điểm.” Tạp Tư nói: “Ông ta có tiền, nhưng nô tỳ thì không có tiền, nếu thay ông ta thì lần sau chúng ta sẽ không được ăn thịt nữa.”
Mặc dù chỉ là nước dùng được nấu từ một số nội tạng, máu, xương và thịt, nước dùng lại có mùi rất nồng, nhưng đó lại đúng là thịt! Tạp Tư l**m rất nghiêm túc, sau khi l**m đĩa cơm cho đến khi sáng bóng, sau đó đổ vào đĩa cơm một ít nước vào, tráng đều rồi đổ hết nước đó vào miệng mình uống.
Nô lệ hỏi Tạp Tư câu hỏi đó hai mắt cũng sáng lên, nghĩ sau này mình có thể ăn thịt lần nữa trong hạng mục tiếp theo, hắn ta lập tức cười, nói: “Vậy tôi cũng cho ông ta 10 điểm!”
Có rất nhiều quản sự làm như vậy, nhưng Phỉ Lạc Ti cũng không ngăn cản, điểm số chỉ chiếm 10%, mà trọng tâm vẫn là chất lượng của dự án.
Phỉ Lạc Ti yêu cầu tốc độ nhanh, nhưng an toàn và chất lượng luôn được đặt lên hàng đầu.
Tình hình tài chính của tòa nhà Chấp chính thành phố hiện nay khá tốt, Phỉ Lạc Ti không nhét những đồng tiền vàng và vật liệu thu được từ lần “Xét nhà” kia vào ba lô không gian của mình. Là một Lĩnh chủ đủ tư cách, yêu cầu cơ bản nhất là phải phân biệt được giữa công và tư.
Ngoại trừ những gì y đã hứa với các công nhân, những đồng tiền cướp được của bọn sơn tặc đều được nhét vào ba lô không gian của mình, nhưng toàn bộ tài sản và vật tư có được từ vụ “Xét nhà” đều thuộc về tòa thành này.
Ngũ cốc tạm thời được đặt trong nhà Kỳ Đế, ngôi nhà rất rộng rãi và lộng lẫy, rất thích hợp để chứa ngũ cốc.
Chỉ tiếc là ban quản lý phe Kỳ Đế và lính canh thành phố đã chuẩn bị sẵn sàng rời đi sớm, hầu hết những “vật tư rẻ tiền” như thực phẩm khó mang đi đã được bán lấy tiền vàng.
Trong 200 gia đình bị tịch thu nhà cửa có hơn 30.000 nô lệ, giờ đây bọn họ đã được Phỉ Lạc Ti phân tán và giao cho các đội xây dựng khác nhau.
Hơn 30.000 người là con số đáng kinh ngạc đến mức nào?!
Nhiều gấp mấy lần dân thường trong toàn thành, có thể tưởng tượng được bọn chúng đã bóc lột, hút máu gõ tủy bao nhiêu người.
Những người thuộc phe Kỳ Đế này từ lâu đã sẵn sàng vắt cạn sức của những nô lệ này, vì để “tiết kiệm tiền” nên đồ ăn bọn chúng đưa cho nô lệ rất nghèo nàn, không những nghèo nàn mà còn ít, nhìn bọn họ chẳng khác nào như những bộ xương khô yếu ớt dễ vỡ.
Phỉ Lạc Ti chia bọn họ ra các công trường làm một số công việc nhẹ nhàng, nhưng vẫn được cấp đồ ăn như những công nhân khác, cũng có thể xem là dưỡng thân thể.
Theo lẽ thường thì phần lớn người dân bình thường và nô lệ trong tòa thành này không thể làm công việc thể chất và phải dưỡng trong một thời gian dài, nhưng ai mà biết công dụng chữa bệnh của ma pháp quang minh lại mạnh mẽ đến thế!
Sử dụng thuật chữa trị theo nhóm để nạp đầy thanh huyết quan trọng, ăn uống bình thường và rèn luyện một chút là có thể từ từ hồi phục.
Nô lệ đã quen lao động và bị áp bức, khi rảnh rỗi thường có suy nghĩ lung tung, hơn nữa Phỉ Lạc Ti không nuôi người rảnh rỗi, không có nguy cơ tử vong nên chỉ cần làm thêm giờ và cống hiến hết mình cho lao động và xây dựng thôi!
“Chủ nhân, báo cáo đã được sắp xếp xong.”
Tỷ lệ mù chữ ở Lan Tư Duy Lợi thật sự rất rất cao, cao đến tuyệt vọng, thực sự nơi này không có nhiều nhân tài để trọng dụng, vậy nên y đành phải chọn ra người giỏi nhất trong số những người hiện tại chẳng có gì nổi bật, và thế là Lộ Dịch, người cẩn thận, táo bạo và giàu kinh nghiệm nhất trong đám sơn tặc được chọn làm thư ký cho y.
Sau sự kiện xét nhà, lực lượng trong toàn thành phố đã được cải tổ lại, một số quý tộc vốn rất coi trọng mặt mũi, tự cho mình là cao quý, sau đợt xét xử công khai giết gà dọa khỉ mấy ngày trước đã khiến bọn họ sợ xanh mặt, lúc này mới cố gắng nhờ nhiều mối quan hệ khác nhau, để có thể gặp được Bố Lai Tư nhờ ông giúp đỡ.
Nhưng làm sao Bố Lai Tư dám tự tiện làm chủ chuyện của Phỉ Lạc Ti, ông sợ đến mức từ chối ngay rồi nhanh chóng chạy đi báo cáo với Phỉ Lạc Ti.
Phỉ Lạc Ti đã làm mặt lạnh với Bố Lai Tư suốt ba ngày qua, và chỉ hôm nay mới ra hiệu cho ông mủi lòng chấp nhận sự “chân thành” của đám quý tộc kia.
Vậy là mảnh ghép cuối cùng đã có được.
Phỉ Lạc Ti nhìn lướt qua bản báo cáo điều tra dân số, rất không hài lòng với trang thống kê nhân khẩu.
Tính đến 12 giờ trưa hôm nay, dân cư ở thành Lan Tư Duy Lợi chỉ có 50.000 người.
Số người có hộ khẩu ở Lan Tư Duy Lợi là: 2.500 người.
Dân du cư là: 3000 người.
Nhà thám hiểm và Thợ săn tiền thưởng là: 3500 người.
Nô lệ: 41.000 người.
Trong số đó, siêu phàm giả cấp cao: 1 người, đó chính là Phỉ Lạc Ti.
Trung cấp: có 30 người là rèn thể giả, 5 người là thi pháp giả.
Sơ cấp: 150 người là luyện thể giả, 20 người là thi pháp giả.
Kiến tập: 320 người là luyện thể giử, 25 người là thi pháp giả, còn có 2.000 viên “ngọc thô” chưa được mài giũa – nói trắng ra là họ không biết gì cả.
Vong linh: 625người nhân 2.
“Cộp, cộp, cộp….…” Phỉ Lạc Ti cầm bản báo cáo, vô thức gõ ngón tay lên bàn, âm thanh phát ra trong căn phòng làm việc rộng lớn yên tĩnh nghe đặc biệt chói tai.
Lộ Dịch luôn cho rằng mình có lá gan rất lớn, nhưng phải đến khi gặp Phỉ Lạc Ti thì hắn ta mới hiểu được mình thực sự nhát gan đến mức nào.
“Tiến độ xây dựng công xưởng số 1 tới đâu rồi?”
Câu hỏi không hề báo trước của Phỉ Lạc Ti khiến Lộ Dịch căng thẳng đến mức ngay cả các lỗ chân lông cũng co lại.
“Đã, đã đến giai đoạn cuối rồi ạ.”
Không thể không nói, nhờ có sự trợ giúp của ma pháp nên việc xây một ngôi nhà dễ dàng hơn rất nhiều.
Nhà máy gạch liên tục nung gạch, nhà máy xi măng liên tục sản xuất xi măng, sau đó cho một vài vong linh mạnh mẽ ra bãi biển mang một ít cát về, điểm mấu chốt là giảm bớt độ khó của công việc và nâng cao hiệu suất của vong linh, cho dù đó có là “Ký túc xá” hay thậm chí là các nhà xưởng sản xuất gì cũng đều làm được!
Tuy đại lục Thản Tháp Lợi là vị diện của kiếm và ma pháp, nhưng việc xây dựng nhà cửa thường mất rất nhiều thời gian.
Người nghèo không có tiền, không có vật dụng thường phải mất mấy thế hệ nỗ lực mới xây được một ngôi nhà, nếu có người trở thành nô lệ vì không nộp thuế được nửa chừng thì ngôi nhà xây dở đó cũng trở nên vô dụng.
Những ngôi nhà của tầng lớp thượng lưu thì lại rất được chú trọng đến vật liệu, ma pháp trận, chữ khắc trên đồ vật…… Người ta nói rằng “nguyên mẫu” của cung điện hiện tại ở đế quốc Vu Na Lợi Á phải mất 200 năm xây dựng, mà việc xây dựng này đã bắt đầu từ 500 năm trước, đến tận bây giờ vẫn chưa xây xong!
Còn đây là một “Ký túc xá” với 2.000 phòng, có sức chứa hàng chục nghìn người, từ khi lấy bản vẽ đến khi hoàn thiện thi công và nghiệm thu đội thi công chỉ mất ba ngày, quả thực là một kỳ tích!
Ngay cả nơi được xem là hang ổ của băng cướp Thác Ni vẫn phải mất mười lăm năm mới xây xong.
Khi Phỉ Lạc Ti thông báo việc nghiệm thu tòa nhà ký túc xá đã hoàn thành, tất cả mọi người có mặt ở đó cho rằng mình là người thông thái, kể cả Lộ Dịch cũng phải thốt lên “Thật thần kỳ”.
Biểu tình của bọn họ khiến Phỉ Lạc Ti không nói nên lời, loại công trình bê tông không cần ma pháp trận, không cần chữ khắc và mở rộng không gian này thì có gì khó mà không thể hoàn thành trong chớp mắt, thật đúng làm làm hỏng cả ấn tượng tốt mà!
Phỉ Lạc Ti chỉ mất hai phút để suy luận trong đầu các bước xây nhà bằng ma pháp.
Bước 1: Tìm một mảnh đất thích hợp.
Bước 2: Áo thuật · Thuật xây dựng đại ký túc xá, Áo thuật · Thuật xây dựng lớp học lớn, Áo thuật · Thuật xây dựng sân chơi lớn, Áo thuật · Thuật xây dựng căng tin lớn, Áo thuật · Thuật xây dựng thư viện lớn, Áo thuật · Thuật xây dựng sân tập luyện thể theo lớn…….
Bước 3: Hoàn thiện việc nghiệm thu và cắm biển báo cùng bản đồ trường học.
Bởi vì Phỉ Lạc Ti có thể thi triển tất cả ma pháp của mình ngay lập tức, điều đó cũng có nghĩa là phần tốn thời gian nhất chính là bước đầu tiên – tìm một nơi thích hợp để xây dựng.
Nếu muốn thêm nhiều chữ khắc và ma pháp trận thì chỉ cần chừa chỗ cho vật liệu ở đầu, sau đó thay đổi khu vực rồi tiến hành xây dựng lần nữa là được!
Những ma pháp này cũng không phải cái gì khó khăn lắm, chỉ cần có kho kiến thức của Pháp sư cao cấp là có thể dễ dàng thực hiện – nếu giảm bớt một phần độ phức tạp và quy mô công trình thì Pháp sư trung cấp cũng có thể làm được.
Nếu không phải để tìm việc làm và trả lương cho công nhân thì trường học đã xây xong từ lâu rồi!
Giống như Phỉ Lạc Ti không hiểu vì sao có thể khắc chữ lau chùi làm sạch lên đồ vật mà lại không làm, để 150 người hầu phải làm việc theo ca ít nhất 18 tiếng một ngày, 365 ngày một năm.
Tại sao hầu hết những việc có thể sử dụng ma pháp để giải quyết ngay tức thời được mà giới quý tộc lại không bao giờ chịu làm?
Mặc dù không phải là Pháp sư thần bí, nhưng Thác Ni cũng là một pháp sư, hắn ta hưng phấn đến đỏ mặt: “Làm sao một pháp sư cao quý lại đi làm mấy chuyện này được!!!”
Phỉ Lạc Ti thờ ơ nói: “Vị pháp sư cao quý này, ngài đã dọn dẹp nhà vệ sinh xong chưa?”
Thác Ni…… Hắn ta vừa chạy vừa khóc, vừa kéo theo cây chổi cao gấp mấy lần mình.
Mặc dù không phải là pháp sư, nhưng Lộ Dịch cũng đã từng là siêu phàm giả cấp cao, hắn ta đã kìm nước mắt trả lời: “Quý tộc và thường dân không giống nhau.” Hắn ta nói thật uyển chuyển, thật hoa mỹ, nhưng ẩn ý lại rất rõ ràng – không làm như thế thì sao thể hiện được “Nội tình” và tài lực của mình chứ?
Phỉ Lạc Ti không mặn không nhạt cắm tấm biển bản đồ phân bố “khu ký túc xá” vào trong đất.
Rõ ràng đây là một hành động hết sức bình thường, nhưng trong lòng Lộ Dịch lại kịch liệt run rẩy, hắn ta cảm giác như có thứ gì đó thật hung bạo đâm vào trong lòng mình.
“Chủ, chủ nhân…”
Phỉ Lạc Ti chỉ nhàn nhạt nói: “Đi kiểm tra lại đi. Ngày mai khai giảng rồi, đã kiểm tra hết đồ cần dùng để dạy học chưa?”
Khi nói đến chủ đề này, ngay cả một tên cướp như Lộ Dịch cũng sợ hãi đến mức nói không nên lời.
Quá, quá lớn mật! Phỉ Lạc Ti không những dám mở “Trường học” cho dân thường mà còn tuyển dụng cả nô lệ.
Dù trước cửa có tấm biển ghi “Căn cứ huấn luyện và đào tạo trước khi làm việc”, nhưng chỉ cần siêu phàm giả bước vào quan sát một chút là sẽ nhận ra ngay, đây là ngôi trường mang tên “Căn cứ huấn luyện và đào tạo trước khi làm việc”!
Sẽ, sẽ bị g**t ch*t đó, ngay cả linh hồn cũng sẽ bị tra tấn sau khi bị giết!
Cái gì? Ngươi nói chủ nhân là người [mạnh nhất] hả? Ồ, vậy thì không có việc gì……
*****
Ngày đầu tiên đi học, ồ không, ngày đầu tiên đi đào tạo trước khi đi làm việc, tâm trạng Vi Vi An có chút lo lắng bước vào cửa cơ sở đào tạo trước khi làm việc. Nhìn từ xa, nhà máy có thể chứa hàng vạn công nhân viên trông rất ngoạn mục, lúc bước vào nhìn rõ còn đáng gờm hơn.
Vừa vào cổng sẽ có một bản đồ ma pháp dài hai mét, rộng một mét, sử dụng các khối màu và văn bản để đại diện cho toàn bộ cơ sở huấn luyện.
Nhưng điều này chỉ dành cho người ngoài nhìn thấy.
“Con gái đi đến khu vực màu hồng, con trai đi đến khu vực màu xanh, còn những người đồng tính thì đi đến khu vực màu tím theo giới tính của mình. Các em nên xếp hàng và vào bàn một cách trật tự, không chen lấn, xô đẩy, không nhảy nhót trong hàng. Phải xếp hàng một cách văn minh và trật tự.”
Vi Vi An, chị gái Lâm Đạt và anh trai phải tách ra, vừa đi đến khu vực màu hồng thì một thông báo khác lại vang lên: “Các em nhỏ từ 4 đến 12 tuổi thì xếp hàng ở khu vực màu cam, còn các em từ 13 đến18 tuổi thì xếp hàng ở khu vực màu vàng.”
Lúc này, chị gái Lâm Đạt cũng chia tay cô bé.
Vi Vi An làm theo hướng dẫn trên thông báo và tìm một chỗ ở cuối hàng đứng vào, chẳng bao lâu sau đã có thêm rất nhiều trẻ em đến xếp hàng cùng cô bé.
Vi Vi An lo lắng vò góc áo của mình, cô bé hồi hộp chờ đợi vận mệnh tiếp theo của mình.
Có rất nhiều trẻ em xếp hàng, mặc dù trẻ em được chia thành sáu khu vực xếp hàng đơn giản, nhưng số lượng trẻ em bình dân cộng với trẻ em nô lệ tổng cộng có đến 3.600 người đăng ký!
Các bé gái từ 4 đến 12 tuổi là có số lượng đông nhất, riêng khu vực màu cam này đã có tới 1.200 trẻ, dù đã mở 24 cửa sổ nhưng hàng nào cũng vẫn rất dài.
“Vi Vi An!”
Giọng nói quen thuộc làm Vi Vi An theo bản năng quay đầu lại, sau khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kinh hỉ kia, Vi Vi An cũng mỉm cười: “Tuyết Lỵ!”
Con cái của thường dân và nô lệ không có “tuổi thơ” gì đáng để nói, chúng bắt đầu làm việc để kiếm đồ ăn từ năm 4 tuổi, tuy Vi Vi An mới 8 tuổi nhưng đã là một công nhân lành nghề với 4 năm kinh nghiệm làm việc!
Tuyết Lỵ là “đồng nghiệp” của cô bé, hai đứa làm việc cùng nhau, một ngày làm việc đến 15 giờ khiến tụi nó có nhiều thời gian tiếp xúc với nhau hơn!
Nhìn thấy người quen, Vi Vi An cũng bớt căng thẳng và lo lắng hơn, trên mặt cô bé hiện lên nụ cười thoải mái và chờ mong: “Vừa rồi ta nghe nói bây giờ chúng ta sẽ đi lấy đồ dùng làm việc, cậu nghĩ xem chúng ta sẽ lấy được gì?”
“Quần áo!” Một giọng nói trẻ con vang lên, Vi Vi An giật mình, nó kinh ngạc nhìn cô bé trước mặt.
Đó là Ái Lệ Ti, Vi Vi An biết cô, cô là hầu gái của Lĩnh chủ đại nhân, cô là người phân phát bánh mật và bánh đậu đỏ.
Mặc dù hầu gái cũng là nô lệ, nhưng nô lệ và nô lệ cũng có sự khác biệt rất lớn!
Những người như Ái Lệ Ti làm việc cho Lĩnh chủ đại nhân thuộc loại “người thượng đẳng” vượt qua cả dân thường và nô lệ.
“Ái Lệ Ti đại……”
Vi Vi An đang định cúi đầu thì đã bị Ái Lệ Ti hoảng sợ ngăn lại: “Đừng làm thế, sẽ làm Lãnh chủ đại nhân tức giận đó!”
Vi Vi An: “!!!”
Những lời này có hiệu quả hơn bất cứ điều gì khác, Vi Vi An lập tức đứng thẳng dậy.
Ái Lệ Ti nói: “Cứ gọi ta là Ái Lệ Ti. Nếu may mắn thì chúng ta sẽ là đồng nghiệp thêm vài năm nữa!”
Tuyết Lỵ và Ái Lệ Ti đã biết nhau từ trước đó nên ít dè dặt hơn, cô bé háo hức hỏi: “Quần áo? Ý ngươi nói là quần áo mà ta nghĩ phải không?”
Từ khóa “Quần áo” khiến mọi người xung quanh phải vểnh tai lên nghe, và cũng từ đó, lực chú ý hoàn toàn không thể rời khỏi chỗ này được nữa.
Ái Lệ Ti ưỡn ngực kiêu hãnh: “Lĩnh chủ đại nhân nói chúng ta là công nhân của ngài ấy, là đại diện cho bộ mặt của ngài ấy, vậy nên chúng ta không được để mình bẩn thỉu, rách rưới! Cho nên trong lần huấn luyện này, mỗi người sẽ được phát hai bộ quần áo lao động, về sau lúc làm việc phải mặc cái đó.”
“Quần áo lao động làm bằng vải!”
“Wao!!!”
Lời nói của Ái Lệ Ti lập tức đưa đến vô số tiếng cảm thán, những giọng nói non nớt tụ tập lại với nhau giống như sóng biển rì rầm, nhưng không ai cảm thấy như vậy là ồn ào.
“Hai bộ?!”
“Đúng vậy! Lĩnh chủ đại nhân nói, bộ này bẩn thì có bộ khác thay. Nhất định phải để bản thân thật sạch sẽ, kẻo làm ngài ấy xấu hổ!”
Những đứa trẻ chưa từng có bộ quần áo mới nào trong đời lập tức hét lên: “Con thích sạch sẽ! Con sẽ giặt quần áo của mình sạch sẽ mỗi ngày!”
Lan Tư Duy Lợi là một thành phố rất nghèo, thậm chí ngay cả các thương đội cũng dần dần ít lui tới do không kiếm được nhiều tiền ở đây, dân thường có rất ít cách để mua được quần áo, da động vật quá quý, còn vải thì quá đắt. Quần áo bọn họ mặc thường được truyền lại “từ thế hệ này sang thế hệ khác”, hoặc là tự mình tìm từ lá cây và dây mây bện thành.
Quần áo trên người Vi Vi An được làm từ cỏ lác, trên lá cỏ lác có những sợi lông tơ mịn nhỏ cần phải phơi nắng và đập liên tục để loại bỏ hết lông tơ, sau đó gói từng chiếc lá vào lòng bàn tay, cà từng chiếc lá với nhau cho đến khi chúng sạch lông tơ.
Nhưng lá cây không chịu được mài mòn, trong lúc chà sẽ bị trầy xước, nếu không cẩn thận có thể sẽ để lại những vết thương nhỏ trên tay.
Lông tơ rất nhỏ, để lại vết thương cũng không lớn, khi phát hiện thì lòng bàn tay đã đau nhức chịu không nổi vì bàn tay chảy mồ hôi, hàng chục, hàng trăm vết thương ướt đẫm mồ hôi, dù chỉ là vết thương nhỏ thôi nhưng cộng dồn lại cũng khiến cho người ta quá sức chịu đựng!
Hơn nữa, cỏ lác lại không thể giữ ấm, vậy nên mùa đông phải làm rất nhiều bộ mới có thể chống chọi được.
Sống sót qua mùa đông, khi có mưa xuân sẽ xé quần áo thành từng mảnh nhỏ, nhưng Vi Vi An lại khá thích điều đó, vì buổi sáng khi thức dậy, cô bé có thể tìm thấy nấm trên người mình, và nếu có thể tìm được nhiều nấm, cô bé sẽ nấu chúng thành bữa sáng!
Cỏ lác ướt không thể dùng làm chất liệu may quần áo, vậy nên vào mùa thu khô ráo phải làm đủ quần áo cho cả mùa xuân và mùa đông, qua mùa thu, tay Vi Vi An sẽ không còn đau mỗi ngày nữa.
Anh trai nói với cô bé rằng, chờ nó 10 tuổi sẽ tốt hơn, chờ đến khi nó 10 tuổi, vết sẹo sẽ ngày càng nhiều, da tay cũng sẽ càng ngày càng dày lên, đến lúc đó nó sẽ không còn bị lông tơ trên cỏ lác đâm đau nữa.
Từ khi Vi Vi An mới 2 tuổi đã bắt đầu chà cỏ lác, vì nó là người “Rảnh” nhất nhà.
Trước nó thì anh trai làm, trước anh trai là chị gái làm, khi các anh chị lớn lên đến tuổi có thể đi làm kiếm cái ăn, các em nhỏ ra đời thì công việc chà cỏ lác sẽ được chuyển cho các em.
Vi Vi An hai tuổi cũng giống như những đứa trẻ khác trong gia đình người dân bình thường, từ khi biết chạy là chịu trách nhiệm chà cỏ lác để làm quần áo cho gia đình.
Ban ngày bọn nó ra ngoài cắt cỏ lác đem về phơi nắng, vỗ nhẹ cho lông tơ rơi bớt rồi mới dùng tay gỡ lớp nhung dày đặc trên thân cỏ ra.
Lúc đầu cô bé làm không được sạch lắm, các anh chị của nó phải làm lại giúp nó trong bóng tối sau khi đi làm về.
Lông tơ tuy nhỏ nhưng lại khiến cho người ta rất khó chịu, nếu không cẩn thận sẽ bị thương khắp người, sau khi làm việc đổ mồ hôi sẽ giống như bị tra tấn.
Vi Vi An chưa bao giờ mặc quần áo được làm bằng vải, nhưng cô bé đã từng nhìn thấy chúng!
Khi Ái Lệ Ti làm việc trong lâu đài, cô bé cũng mặc quần áo may bằng vải!
Dù chỉ là một bộ quần áo đen trắng thôi nhưng chúng rất đẹp, đẹp hơn rất nhiều so với bộ quần áo làm từ cỏ lác úa vàng!
Lần nào đi lấy đồ ăn nó cũng đều nhìn thấy gió thổi tung góc áo của nam nữ người hầu, quần áo mềm mại phiêu dật như thế khiến nó hâm mộ không thôi.
Nói nhỏ – Ước mơ của Vi Vi An là trở thành hầu gái của Lĩnh chủ đại nhân và được mặc những bộ quần áo mềm mại và xinh đẹp đó.
“Trời ạ……” Vi Vi An kinh ngạc che miệng, vui mừng đến mức nói không nên lời, “Ta, ta, ta….. Ta cũng có thể mặc quần áo như vậy sao?!”
Lần đầu tiên Ái Lệ Ti được mặc trang phục hầu gái còn khoa trương hơn cả Vi Vi An, nó cũng bắt đầu đập cỏ lác từ khi được 2 tuổi, tay nó cũng đầy vết thương, đau đến mức ban đêm không thể ngủ được. Vì vậy nó có thể hiểu được vì sao Vi Vi An lại phấn khích như vậy.
Khuôn mặt Ái Lệ Ti đỏ bừng vì phấn khích, dựa theo ấn tượng của mình, cô bé vui vẻ nói: “Nó còn đẹp hơn cả đồng phục của hầu gái! Nó có màu xanh! Ngươi đã nhìn thấy màu của bầu trời chưa? Màu xanh đẹp như vậy đó!”
“Oa!!!”
Những tiếng kinh hô cảm thán vang lên không dứt, giống như sóng biển xô vào bờ hết đợt này đến đợt khác vậy, bọn trẻ nhanh chóng bỏ lại sự lo lắng và hồi hộp phía sau, ánh mắt dán chặt vào cửa sổ sắp mở, vẻ mặt tràn đầy mong đợi.
Sau khi tất cả các bạn nhỏ đã báo danh và xếp hàng xong, cánh cửa sổ vốn đóng kín cuối cùng cũng đã mở ra dưới sự chờ mong của bọn trẻ.
Một con búp bê chỉ to cỡ bàn tay người lớn thò đầu ra ngoài cửa sổ: “Giản, Giản tóc đỏ, sáu tuổi.” Cả dân thường lẫn nô lệ đều không có họ, đối với những người mù chữ thì tỷ lệ lặp lại tên của bọn họ rất cao, vì vậy phải thêm vào những đặc điểm khác để phân biệt.
Cô bé đứng đầu hàng nghe thấy tên mình thì lo lắng hét lên: “Dạ vâng, có ta, thưa ngài!”
Dù chỉ mới có vài ngày, nhưng sau khi được xưng hô bằng kính ngữ lần đầu tiên sau một thời gian dài, khuôn mặt tên cướp Ni Khắc đã thay đổi từ nụ cười giả tạo thành dịu dàng hơn một chút sau khi được huấn luyện: “Bé ngoan, đây là đồ làm việc của ngươi, hãy giữ nó cẩn thận.”
Khi hắn ta đang nói chuyện, một gói hàng từ phía sau bay ra rồi vũng vàng hạ cánh xuống trước mặt Giản tóc đỏ.
Gói hàng có màu đen và rất khó bám bẩn, nhưng sau khi Giản nghe Ái Lệ Ti nói trong gói đồ có “quần áo” thì cô bé trở nên lo lắng, nó lo lắng đến mức không biết phải làm sao cho phải.
Cô bé xoa tay lên quần áo hết lần này đến lần khác, nhưng không có xà phòng hay bồ kết nên dù có rửa bao nhiêu lần bằng nước vẫn còn sót lại một vài vết bẩn, qua nhiều năm, tay cô bé vẫn không thể gọi là “trắng trẻo sạch sẽ ” được.
Vẻ mặt Ni Khắc có chút mất kiên nhẫn, mặc dù hắn ta đã nhanh chóng nhớ tới “nội dung huấn luyện” và vội vàng trưng “nụ cười dịu dàng” ra, nhưng vẫn bị Giản mắc sắc bắt được khoảnh khắc đó.
Giản không quan tâm đến bàn tay bẩn thỉu của mình nữa, lập tức ôm lấy gói hàng: “Vâng, vâng! Thưa đại nhân!”
“Tiếp theo là An Na 9 tuổi, tóc đen, sống ở ven sông.”
Mặc dù các đội đều xếp hàng ngẫu nhiên, nhưng thế giới ma pháp tiện lợi như vậy đó.
“Vâng, vâng, thưa đại nhân!”
An Na không dám lãng phí chút thời gian nào, nó lập tức ôm gói hàng vừa bay ra rồi theo mũi tên dưới chân đến địa điểm tiếp theo.
Vi Vi An, Tuyết Lỵ và Ái Lệ Ti tuy không xếp hàng giống nhau, nhưng cũng cách nhau không xa, vậy nên sau khi nhận được gói hàng, tất cả chúng nó lại đến địa điểm tiếp theo xếp hàng.
“Khải Lệ, An Na…….”
Trước mặt lại là một con búp bê khác lớn cỡ lòng bàn tay, Vi Vi An không rõ lai lịch của nó như thế nào, nhưng cũng giống như mọi người khác trong lãnh thổ, cô bé biết chắc chắn là thứ này do Lĩnh chủ đại nhân điều khiển.
Cát Tư bị xử tử, cơ thể hắn ta là một vong linh làm việc không mệt mỏi để giữ cho thành phố sạch sẽ và gọn gàng, trong khi linh hồn hắn ta thì bị nhét vào một con búp bê.
Những con búp bê này đều có hình dáng giống nhau, thuộc cùng một lô hàng bọn sơn tặc cướp được, dù theo thời gian thì ít nhiều gì cũng có vấn đề, nhưng xét đến tâm lý tiếp nhận của bọn trẻ, Phỉ Lạc Ti đã đặc biệt yêu cầu người rửa sạch sẽ và thay bằng đồng phục mới màu vàng dành cho nhân viên nhà trường đã được quyết định, tuy chỉ thay đổi từ 19 phân lên 59 phân, nhưng ít nhất sẽ không khiến bọn trẻ sợ.
Những con búp bê sau khi mặc đồng phục nhìn rất giống nhau, điểm khác biệt lớn nhất chính là giọng nói của chúng.
Vi Vi An ôm một tia hi vọng, tựa hồ như muốn nghe được tiếng của Cát Tư, tìm được hắn ta, sau đó mới trở nên mạnh mẽ và báo thù.
“…..Vi Vi An, Tuyết Lỵ, Ái Lệ Ti, Hải Luân.”
Khi được gọi tên, Vi Vi An tỉnh táo lại rồi lập tức hét lên: “Vâng! Có mặt ạ!”
Một nhóm có sáu người, sau khi gọi tên xong, một chiếc chìa khóa màu hồng bay đến trước mặt bọn họ.
“Phòng 3033, tự mình đi lên tầng ba của ngôi nhà đó rồi cất đồ đi. Chờ lát nữa tập hợp lại.”
Bọn trẻ ngơ ngác nhìn nhau, tưởng mình đến đây để làm việc, nhưng mà những dụng cụ dọn dẹp như chổi gì đó vẫn chưa phát cho tụi nó mà!
“Đi thôi, đến ký túc xá dành cho công nhân.”
Ái Lệ Ti làm việc trong phủ Lãnh chúa nên nghe được nhiều tin tức hơn những người khác.
Nô lệ và người lang thang không có nhà ở, phần lớn người dân bình thường cũng không có nhà riêng, vậy nên “Căn cứ huấn luyện” đã áp dụng hệ thống lưu trú.
“Ký túc xá?” Ở thành Đạt Nhã Khắc vốn không có thuật ngữ nào như “phúc lợi dành cho công nhân” cả. Đây là lần đầu tiên bọn họ nghe được thuật ngữ mới lạ như “ký túc xá công nhân” này.
Trong khi bọn chúng còn đang băn khoăn thì một tòa nhà cực kỳ cao đột nhiên xuất hiện trước mặt.
Không thể nói là nó “xuất hiện đột ngột” được, mà nói chính xác là nó vẫn luôn ở đó, nhưng không hiểu sao bọn chúng lại không để ý đến.
Sau khi được “hướng dẫn”, tất cả mọi người mới muộn màng nhận ra sự tồn tại của nó.
Ban đầu bọn trẻ rất ngạc nhiên, sau đó thì choáng váng trước những tòa nhà hùng vĩ và hoành tráng này.
“Wao!!!”
Thứ đầu tiên xuất hiện trước mặt bọn chúng là một cánh cổng sắt lớn có màu tím đen làm chủ đạo, trên đó có những dây tường vi màu hồng và trắng đầy nhọn quấn quanh, những cánh hoa tươi tắn tạo nên sự tương phản rõ rệt với lan can sắt lạnh lẽo. Xuyên qua khẽ hở giữa lá cây và hoa, có thể thấy được vô số tòa nhà đẹp và hùng vĩ hiện ra trước mắt, trông chúng giống như những lâu đài hơn là “ký túc xá”.
Một dòng suối trong vắt uốn lượn ngăn cách ba khu vực, nơi được bao phủ bởi dây leo và cây xanh chính là ký túc xá nam, có một số nhà ở gần nước, cũng có ngôi nhà ở trên núi cao, tổng cộng có mười lăm tòa nhà lớn nhỏ khác nhau với hàng ngàn phòng.
Chỗ có dòng nước chảy róc rách, nơi có nhiều cây cầu và sương mù lượn lờ khắp chốn là khu vực dành cho người đồng tính, không có nhà cao tầng, nhưng mỗi ngôi nhà đều gợi lên nét thẩm mỹ và thói quen của các chủng tộc khác nhau, trong đó có thụ ốc và cả vân thành.
Số lượng “công nhân” là người đồng tính không nhiều, nhưng vì cân nhắc cho tương lai sau này, Phỉ Lạc Ti vẫn dành riêng một khu vực đặc biệt cho họ.
Ở đó có đủ loại hoa xinh đẹp lộng lẫy, còn có xích đu treo lơ lửng ở ký túc xá nữ, mỗi tòa nhà là một loài hoa khác nhau, có hồng, có đỏ, có tím, có vàng, có trắng…. Khi có cơn gió thổi qua, bầu trời tràn ngập sắc hồng, nhưng cũng có một số nơi yên tĩnh, thanh nhã và độc lập.
Tất cả các ký túc xá đều được chia thành phòng đơn, phòng đôi, phòng bốn người, phòng sáu người và phòng tám người.
Hiện nay chỉ còn phòng 8 giường, phòng 6 giường và phòng 4 giường, trẻ con từ 4 đến 6 tuổi ở phòng 8 giường để có thể chăm sóc lẫn nhau. Trẻ từ 7 đến 2 tuổi ở phòng 6 giường – Tránh tình trạng quá tải.
Trẻ em trên 13 tuổi có không gian độc lập hơn nên được sống trong phòng 4 giường.
Còn phòng đôi và phòng đơn hiện chưa đưa vào sử dụng, bây giờ chỉ dùng làm phần thưởng cho “Công nhân xuất sắc” nhất.
Vi Vi An và những người khác cầm chìa khóa ký túc xá phòng sáu người, nó cũng bằng tuổi với các cô bé khác trong ký túc xá, trước một quần thể kiến trúc đẹp đẽ và hoành tráng như vậy, lo lắng và căng thẳng trong lòng mấy đứa trẻ lập tức được thay bằng cảm giác tin tưởng và “nương tựa vào nhau.”
“Mấy bé con, đây là nơi các em sẽ học tập, làm việc, ăn uống và nghỉ ngơi. Ký túc xá nam ở phía trên, ký túc xá nữ ở đây, ký túc xá dành cho người đồng tính ở giữa.”
Đứng trước cửa ký túc xá để “chào đón” các công nhân trẻ là một đám búp bê không lớn hơn bàn tay người lớn là bao.
Có thể trở thành siêu phàm giả hay không còn phụ thuộc vào thiên phú, nhưng vì một vài nguyên nhân nào đó, bản thân phụ nữ bị coi như tài nguyên, tỷ lệ thiệt hại rất cao, vậy nên phụ nữ muốn trở thành siêu phàm giả khó hơn nam giới rất nhiều.
Trong tất cả các quan chức và quân thủ thành hoàn toàn không có một nữ siêu phàm giả nào, nhưng trong đám sơn tặc thì có tới 15 phụ nữ là siêu phàm giả.
Những người quản lý và quét dọn trong ký túc xá nữ chỉ có phụ nữ mới đảm nhận được, ngay cả khi linh hồn trong hình dạng búp bê không có công năng đó cũng không được!
“Các ngươi đi theo ta.” Một giọng nữ lạnh lùng từ trong búp bê truyền đến, giọng nói không mang theo chút nhân tình thân thiết nào, nhưng bọn trẻ đã quen từ lâu, chúng im lặng và đi theo từng bước hết sức trật tự.
“Ta tên là Tác Mã, đội trưởng đội dọn dẹp phụ trách khu Hoa Hồng này. Nếu các ngươi sống ở đây có gì không hiểu thì có thể đến hỏi ta.”
Bọn họ đều là sơn tặc cải tạo, làm đội trưởng đội dọn vệ sinh đã tốt lắm rồi, “quản lý ký túc xá” hay chứ vụ gì đó tương tự, đương nhiên không đến phiên cô làm rồi.
Vi Vi An vừa nghe đối phương nói là “Đội trưởng” thì trên mặt càng lộ ra vẻ trầm tĩnh hơn, thần sắc cũng ngoan ngoãn hơn.
Ngay cả Ái Lệ Ti cũng không ngoại lệ.
Những người hầu trong lâu đài, ngoại trừ những “người may mắn” có thiên phú được chọn để trở thành những siêu phàm giả, những người hầu khác đều được lựa chọn dựa trên các tiêu chí về tuổi trẻ, phụ nữ thì phải có sắc đẹp, còn đàn ông thì phải đẹp trai, những nô lệ thường phải làm một lượng công việc lớn va rất nặng nề, thời gian nghỉ ngơi ít và không được bảo dưỡng, vậy nên bọn họ già rất nhanh, chẳng bao lâu nữa, khi qua 30 tuổi là đã qua “thời kỳ tươi trẻ” nhất của một đời người, phải nhường chỗ cho những người hầu trẻ trung, xinh đẹp hơn.
Lúc đầu Ái Lệ Ti cũng rất sợ hãi, mặc dù nhìn nó rất gầy, cao chưa đến một mét, nhưng nó đã là một đứa trẻ tám tuổi! Một đứa trẻ tám tuổi không thể làm được nhiều việc, khuôn mặt cũng không đẹp, cơ thể cũng không phát triển. Khả năng có thể không được ở lại lâu đài và tiếp tục làm việc.
Nhưng ra đồng làm việc mà không có thiên phú thì muốn sống đến năm 13 và đợi dậy thì trở nên xinh đẹp là điều cực kỳ khó!
Cô bé vẫn luôn sợ hãi và bất an, sợ phải đi ra đồng làm việc.
Trước khi Phỉ Lạc Ti đến, những người hầu trong phủ lãnh chúa không có khái niệm “Ký túc xá”.
Có thể ngủ ở dưới mái hiên và hành lang, có một nơi miễn cưỡng che mưa tránh gió đã là may mắn hơn các nô lệ rất nhiều!
Dù mái hiên và hành lang không thể che hết gió hết mưa và bông tuyết, nhưng so với những nô lệ làm việc ngoài đồng thì khổ cực của họ chẳng đáng để nhắc tới, nếu so với những nô lệ làm việc ngoài đồng thì bọn họ được làm việc trong lâu đài quá mức hạnh phúc!
Vì vậy nên họ đã nỗ lực làm việc chăm chỉ với hy vọng sau khi bước sang tuổi 30 mới bị đưa ra đồng làm việc.
—— Cái “ảo tưởng” không bao giờ bị đuổi ra đồng là quá viển vông, vậy nên mục tiêu cuối cùng cho sự chăm chỉ của họ chỉ là đạt đến giới hạn 30 tuổi.
Ở trước Lĩnh chủ, Ái Lệ Ti chỉ là một nô lệ làm ruộng, một sản phẩm tiêu hao dùng một lần, một nô lệ nhỏ bé như nó không người thân thích, sống cô đơn một mình trên đời và là sinh vật nằm ở tầng cuối cùng của chuỗi thức ăn.
Dù chỉ mới có vài ngày, nhưng nó gần như sắp không thể vượt qua được!
Ngoài ruộng cái gì cũng không có, nhưng phủ lãnh chủ từ khi có tân chủ nhân là Phỉ Lạc Ti thì thậm chí còn có cả “ký túc xá dành cho công nhân”.
Sau ngày Lĩnh chủ đại nhân vào lâu đài, ngài ấy đã ra lệnh dọn dẹp hàng chục căn phòng, tuy là những căn phòng ở vị trí tương đối hẻo lánh, nhưng vì có hơn trăm nam nữ người hầu dọn dẹp ngày đêm nên những nơi đó chỗ nào cũng sạch sẽ không dính một hạt bụi.
Hết cuộn vải rèm này đến cuộn vải rèm khác được mang ra khỏi kho dùng làm chăn nệm tạm thời cho bọn họ.
Sau đó lại cho thợ mộc đóng những chiếc giường đôi với giường tầng, cuối cùng khu “Ký túc xá dành cho nam người hầu” và “Ký túc xá dành cho nữ người hầu” cũng dần dần hoàn thiện.
Đừng nói đến Ái Lệ Ti, ngay cả những người hầu đã từng làm việc trong lâu đài cũng vô cùng kinh ngạc.
Những người hầu làm việc trong phủ lãnh chúa cảm thấy đãi ngộ của bọn họ vốn đã rất tốt rồi, nhưng với trí tưởng tượng kém cỏi của mình, bọn họ không thể tưởng tượng được trên đời này lại có người sẵn lòng cho mình một ngôi nhà có mái che, một chiếc giường êm, một chiếc chăn ấm áp…..
Nhưng cùng lúc với sự kinh ngạc, mong muốn được sống sót ngày càng mạnh mẽ hơn trong lòng bọn họ.
Nó không muốn chết, nó muốn được tiếp tục làm việc cho Lĩnh chủ đại nhân!
Nhưng mà, cuối cùng Ái Lệ Ti lại không thể ở lại lâu đài.
Bởi vì Phỉ Lạc Ti đã nói: “Ta muốn các ngươi nỗ lực làm việc để có cuộc sống tốt hơn, vậy nên hãy làm việc thật chăm chỉ.”
Ái Lệ Ti được đưa đến đây cùng với những nô lệ nhỏ tuổi khác.
Khoảnh khắc nghe được mệnh lệnh, Ái Lệ Ti không khóc cũng không van xin, nô lệ chỉ cần tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân là được, việc “tuân lệnh” gần như đã khắc sâu vào tâm hồn mỗi nô lệ, khiến nó ngoan ngoãn làm theo mọi mệnh lệnh và đến nơi này.
Nhưng nó không ngờ nơi này lại đẹp như vậy, còn đẹp hơn cả phủ lĩnh chủ!
Cô bé ngơ ngơ ngác ngác, bước chân bị vận may đánh trúng như giẫm lên mây.
“Hãy nhìn chiếc chìa khóa các ngươi đang cầm trên tay và tìm căn phòng có kiểu dáng giống như vậy. Đó là nơi các ngươi sẽ ở trong vài năm tới.”
Một đám bé gái bị bỏ lại phía sau, tiếp đó con búp bê lại đưa những đứa trẻ khác lên lầu.
Ánh mắt bọn chúng có vẻ bất an nhìn một đám bé gái khác được đưa lên tầng 4, trong mắt những đứa trẻ bị bỏ lại hiện lên chút do dự, nhưng không một ai khóc lóc hay la lối cả.
“Đi thôi, trước tiên đi xem nơi làm việc của chúng ta đã.” Ái Lệ Ti vô thức cảm thấy lâu đài này sẽ là khu vực làm việc mà bọn nó sẽ chịu trách nhiệm sau này.
“Ta đã lau cửa sổ rất sạch sẽ! Ta còn được Lĩnh chủ đại nhân khen ngợi nữa đó!”
Lời của Ái Lệ Ti nói khiến ánh mắt của năm cô gái còn lại nhìn nó vô cùng hâm mộ, sự lo lắng thấp thỏm trong lòng bọn nó cũng dần dần lắng xuống.
Những đứa trẻ này tuy mới bảy tám tuổi, nhưng thời gian làm việc nhiều hơn là chơi và ngủ, điều đó giúp xoa dịu cảm xúc của chúng hơn bất cứ thứ gì khác.
Các cô bé ở phòng 3033 nắm tay nhau cẩn thận so sánh chiếc chìa khóa trên tay với tấm biển treo trên cửa.
Văn tự có sức mạnh, mà ý nghĩa của văn tự thần bí không phải là thứ có thể thiết lập một cách tùy tiện.
Mặc dù các quốc gia và chủng tộc trên lục địa này đều có ngôn ngữ và văn tự riêng, nhưng về bản chất thì chúng đều thể hiện sức mạnh.
Chữ viết của Đế quốc Vu Na Lợi Á tương đối phức tạp, muốn viết dãy số 3033 phải cần hơn ba mươi nét, quả thực là một cách viết phức tạp khiến bọn nó không thể nhớ ngay được.
“Chắc là ở đây…” Mặc dù đã xác nhận rất nhiều lần, nhưng bọn nó vẫn không chắc chắn lắm.
“Lấy chìa khóa thử xem.”
Ái Lệ Ti là người “có quyền lực nhất vì đã nói chuyện với Lĩnh chủ đại nhân”, nó nhẹ nhẹ nhàng nhét chìa khóa vào ổ.
Khi nó xoay cổ tay, ổ khóa phát ra một tiếng “Cạch” thật giòn giã.
Sáu đứa trẻ bất chợt thở phào nhẹ nhõm.
Cánh cửa mở ra, một căn phòng có hai cái tủ đựng đồ, ba chiếc giường đôi, ba chiếc ghế dài và sáu chiếc ghế đẩu xuất hiện trước mặt bọn nó.
Phòng không lớn, không gian rộng chừng 20m2 được chia làm mấy khu vực, có khu vực nghỉ ngơi, khu vực học tập và khu vực tắm rửa, ngưỡng cửa thấp ngăn cách khu vực tắm rửa và các khu vực khác, mỗi ký túc xá được trang bị một bồn rửa mặt, phòng tắm vòi sen và nhà vệ sinh theo tiêu chuẩn, liếc mắt một cái là có thể xem được toàn bộ.
Nhưng ngay cả với điều kiện như vậy thì trong mắt bọn trẻ nơi này vẫn là “Nơi dành cho những lão gia của các gia đình quý tộc” sinh sống! Hoàn toàn không có chút ý thức nào cho rằng “Đây là ký túc xá của mình”.
Sáu đứa trẻ nhìn nhau, trong phòng sạch sẽ ngăn nắp như vậy thì còn cần dọn dẹp cái gì nữa?
Lúc này, có giọng nói vang lên từ radio: “Đề nghị các công nhân tranh thủ thời gian thay quần áo đi làm, nhớ mang theo túi đựng dụng cụ và tập trung ở sân chơi trước khu ký túc xá lúc 8 giờ.”
“Một lần nữa xin thông báo……”
Những đứa trẻ: “!!!”
Cửa sổ của các ký túc xá đều mở, có thể nhìn rõ chiếc đồng hồ lớn bên ngoài cửa sổ.
Chiếc đồng hồ lớn được làm thừ ma pháp, vậy nên ngay cả khi bọn chúng chưa từng học cách xem giờ vẫn có thể biết thời gian chính xác ngay khi nhìn thấy nó.
“Không xong, đã bảy giờ rưỡi rồi!”
Bọn nó không chắc khoảng thời gian từ bảy giờ ba mươi đến tám giờ là bao nhiêu, nhưng kim ngắn trên chiếc đồng hồ lớn chỉ cách số “tám” một khoảng rất nhỏ, vậy nên tất cả mọi người đều bắt đầu tăng nhanh tốc độ.
Vi Vi An mở gói hàng ra thì không thấy quần áo đâu cả, cô bé sửng sốt một lúc lâu, nó tưởng mình vô tình đánh rơi quần áo rồi, nhưng sau đó lại có một tấm thẻ rơi ra.
Dù đầu óc nó vẫn còn bối rối nhưng cơ thể vẫn làm theo thói quen cúi xuống nhặt lên.
“Vèo….”
Cúi xuống rồi đứng dậy, “Bộ quần áo mới” mà nó mặc vào để gây ấn tượng tốt với Lĩnh chủ đại nhân đã “biến mất”.
Cảm giác cỏ lác xù xì thỉnh thoảng đâm vào da thịt không còn nữa, thay vào đó là cảm giác mềm mại dễ chịu, ôm sát vào người và ấm áp.
“Vi Vi An, ngươi……”
Khi Tuyết Lỵ nhìn thấy quần áo của Vi Vi An, cô bé mở to hai mắt kinh ngạc, nhưng khi Vi Vi An cũng theo tiếng động nhìn sang, cũng bị quần áo của Tuyết Lỵ làm cho giật mình.
“Tuyết Lỵ, quần áo của ngươi….”
Sáu đứa trẻ trong ký túc xá đều đã phát hiện những thay đổi trên người bạn cùng phòng của mình.
“Đây, đây là ma pháp…..” Vi Vi An cứng người, nó cẩn thận mở rộng tứ chi, sợ làn da thô ráp của mình chạm vào sẽ làm hư, làm bẩn bộ váy thoải mái và xinh đẹp này.
Trong ký túc xá, trên chậu rửa chỉ có một chiếc gương, nhưng nó không thể phản chiếu toàn bộ cơ thể bọn nó, vậy nên bọn nó chỉ có thể tưởng tượng mình ăn mặc như thế nào khi nhìn vào quần áo trên người của những bạn khác.
Quần áo đi làm hay cũng có thể nói là đồng phục học sinh, Phỉ Lạc Ti cũng không may thành đồ thể thao rộng rãi, nhưng xét về tính thực dụng và công năng thì kiểu dáng tây trang và váy cũng được thông qua.
Nhưng cuối cùng thì phong cách được Phỉ Lạc Ti lựa chọn lại dựa trên bộ trang phục của Pháp Sư [End of Dawn (Thần thoại)] và bộ Sát thủ [Ám quạ (Thần thoại)] làm bản thiết kế tham khảo, lấy thừa bù thiếu rồi đơn giản hóa lại thiết kế.
Không phân biệt giới tính, màu sắc chủ đạo của đồng phục học sinh là màu đen, còn các màu khác được trang trí chi tiết để phân biệt, trẻ từ 4 đến 6 tuổi màu đỏ, trẻ từ 7 đến 12 tuổi màu bạc, trẻ từ 13 đến 18 tuổi màu tím.
Phỉ Lạc Ti cũng đang chuẩn bị hoa văn và đường viền màu vàng sẫm cho “Thủ tịch”, nhưng phải học kỳ sau mới chọn được “Thủ tịch”.
Với áo sơ mi, áo vest, thắt lưng, quần dài, áo choàng, tất và ủng, 99% học sinh chỉ có thể đứng nhìn một đống vải dệt và không biết phải làm gì.
Phỉ Lạc Ti dứt khoát sử dụng ma pháp để biến cả bộ đồng phục học sinh thành “Một kiện trang bị”.
Mặc một lần rồi cởi ra chắc chắn có thể mặc lại, sau giờ học chỉ cần nghiên cứu thêm và mặc thử hai lần là có thể thành thạo.
“Không xong, đến giờ rồi!”
Căn phòng này có rất nhiều thứ khiến bọn nó choáng váng, nhưng bọn nó cũng không dám lãng phí thời gian dù chỉ là một giây, vì bọn nó không biết cách tính thời gian thực tế nên đã vội vàng lấy “túi dụng cụ” ra, sau đó thu dọn những thứ còn lại rồi cất vào góc tường sau cửa, vội vội vàng vàng chạy đến điểm hẹn.
Cảnh tượng hàng nghìn người ăn mặc giống nhau vội vàng chạy ra khỏi ký túc xá chắc chắn là một hình ảnh chấn động. Phỉ Lạc Ti đứng trên đỉnh tháp đồng hồ cao nhất ngôi trường nhìn khung cảnh sôi động giống như đang huấn luyện, mãi một lúc lâu vẫn không nhúc nhích.
Tim Lộ Dịch đập thình thịch, hắn ta biết Phỉ Lạc Ti là người ghét ồn ào nhất, hắn ta sợ mình sẽ trở nơi trút giận, lúc hắn ta vừa định dạy cho bọn nhóc một bài học để chúng trật tự hơn thì lại kinh hoàng phát hiện trên khuôn mặt luôn lạnh lùng của Phỉ Lạc Ti hiện lên một nụ cười bao dung.
Cái này, cái này….. Chắc chắn là đang giận lắm đây mà!
Phỉ Lạc Ti không thèm để ý đến Lộ Dịch đang phát điên, tâm trạng của y bây giờ rất vui vẻ, vậy nên cũng dễ dàng bao dung cho Lộ Dịch.
Trẻ em mới là tương lai.
Cuối cùng thì tòa thành vô hồn này cũng đã sống dậy.
