Muốn giàu có thì trước tiên hãy xây đường, đó là một kinh nghiệm thực tế đã được chứng minh từ bao đời.
Nhưng Nặc Y chưa từng trải qua cảnh “nghèo đói” nên có lẽ hắn ta sẽ không thể nào hiểu được loại chuyện này.
Vì vậy Phỉ Lạc Ti đã thay đổi cách tiếp cận.
“Đây là nơi tập trung của những con cua khổng lồ dưới vực thẳm, nhưng cách chợ BBQ khoảng 320 km.” Bên cạnh là nơi sinh sống của gia tộc cá heo Ánh Nguyệt.
“Đây là nơi tập trung của loài mực nhiều chân, nhưng nơi này cách chợ BBQ khoảng 280 km.” Bên cạnh là nơi sinh sống của tộc Nhân Ngư.
“Đây là nơi tập trung của cá Ngân Nguyệt, nhưng lại cách chợ BBQ 220 km.” Ven biển có thành phố của con người, đi sâu xuống năm nghìn mét dưới biển là nơi sinh sống của tộc Hải yêu Thiên Đặng.
“Nơi này là……”
Phỉ Lạc Ti chỉ vào một địa điểm, đánh dấu chúng bằng bút đủ mọi màu sắc, sau đó lại nối chúng lại thành một đường.
“Chuyến xe sớm nhất xuất phát từ trạm Tịnh Hải và chợ đầu mối hải sản vào lúc 4 giờ sáng, mỗi bến dừng lại vài phút. Cứ 1 tiếng lại có một chuyến xe và các xe này sẽ chạy đến 4h sáng hôm sau.”
Phải xét đến sức chịu đựng, thể lực và tốc độ của xe buýt, hiện tại chỉ có ma ngư Vân Toa và hai con cốt ngư cấp 140 là đáp ứng được yêu cầu.
Tổng chiều dài tuyến đường từ trạm xuất phát đến trạm cuối là 1200 km, thời gian cần thiết để hoàn thành một chuyến đi là một giờ. Phỉ Lạc Ti cũng đâu phải là ma quỷ, vong linh thì không biết mệt mỏi, hai con cốt ngư ở trạng thài vong linh tất nhiên cũng không biết mệt, vậy nên thời gian làm việc của tụi nó là 24 giờ.
Vân Toa Mặc dù ma ngư không cần nghỉ ngơi hay ngủ gì, nhưng sủng vật của ai thì người đó đau lòng, Phỉ Lạc Ti chỉ bố trí cho nó mỗi ngày làm một ca trong 9 tiếng, kể cả cuối tuần và ngày lễ cũng vậy.
Phỉ Lạc Ti thắp lên ba đốm sáng hình con cá rồi khiến chúng chuyển động theo một vòng tuần hoàn vô tận: “Ngươi có biết điều này nghĩa là gì không?”
Yết hầu trên cổ Nặc Y khẽ chuyển động, trong mắt hắn ta sáng lấp lánh tràn đầy niềm vui: “Lúc nào ta cũng có thể ăn thịt nướng tươi ngon nhất!”
Lãnh thổ ở vùng biển Hỗn Loạn rất rộng lớn, lớn hơn rất nhiều so với lãnh địa của Phỉ Lạc Ti!
Sản vật thì phong phú nhưng phương tiện đi lại thì trái ngược, muốn ra ngoài phải dựa vào chính bản thân mình.
Nơi sinh sống của Lưu Kim Nhân Ngư tương đối gần với chợ BBQ, nhưng cũng cách đến 120 km, khoảng cách này đối với Nặc Y thì không xa, hắn ta chỉ mất một giờ để di chuyển, nhưng đối với các bộ tộc khác thì lâu hơn.
Còn có những chủng tộc ở xa hơn bọn họ, thậm chí có những chủng tộc ở xa đến hàng ngàn cây số, dù vùng biển Hỗn Loạn có nổi tiếng đến đâu đi chăng nữa bọn họ cũng sẽ không đến.
Không có lý do nào khác ngoài việc nó quá nguy hiểm!
Hầu hết các chủng tộc có trí tuệ ở biển đều sống theo bầy đàn, lãnh thổ của bọn họ không chỉ rộng lớn mà còn có ý thức lãnh thổ rất mạnh mẽ, cho dù khoảng cách tính theo đường thẳng thì chỉ có trăm km, nhưng nếu muốn ăn thịt nướng mà suốt chặng đường đi không gặp phải nguy hiểm gì đến tính mạng thì bọn họ phải bơi hơn hai trăm km, bởi vì bọn họ phải không ngừng đi vòng quanh ở những nơi các chủng tộc khác tập trung sinh sống.
Hơn nữa, cho dù bọn họ có đi đường vòng cũng không phải là tuyệt đối an toàn, đại dương rất lớn, có rất nhiều chủng loại, ma thú cấp cao cũng có thể nguy hiểm đến mạng sống của cá!
Chỉ nghe nơi này có món thịt nướng ngon mà bất chấp nguy hiểm ngàn dặm xa xôi chạy đến ăn, thật đúng là viển vông!
Phỉ Lạc Ti không chỉ muốn thu hút khách hàng, mà điều quan trọng hơn là y muốn giao thương!
Hầu hết các chủng tộc có trí tuệ dưới biển đều sống theo bầy đàn, mà ma thú cũng vậy.
Mặc dù có thể đánh bắt hàng trăm loài hải sản cùng lúc ở một vùng biển, nhưng nó không hiệu quả bằng việc tìm kiếm được những đàn cá lớn!
Chưa kể những loài chỉ được tìm thấy ở một khu vực nhất định.
Chợ đầu mối hải sản là nơi “Bán sỉ”, vậy nên sao có thể chỉ là buôn bán nhỏ lẻ được?
Tức là hiện nay ở Phỉ Lạc Ti không có nhiều “xe buýt”, nếu không y cũng phải mở ít nhất mười tám tuyến xe buýt, cứ mười lăm phút một chuyến, mười phút một chuyến, một giờ một chuyến…… Tất cả sẽ làm hết!
Nặc Y rất thích món nướng, nghĩ đến việc sau này ngày nào mình cũng có thể ăn các món nướng thơm ngon thì choáng váng cả đầu óc, hắn ta chợt nhận ra sự tồn tại của xe buýt sẽ mang lại cho Phỉ Lạc Ti lợi nhuận lớn đến cỡ nào.
“Sao ngươi lại nghĩ nó chỉ mang lại lợi nhuận cho ta?” Phỉ Lạc Ti sửa lại, “Các quầy hàng ở Phố Hải sản đang cho thuê, nếu có nhiều khách hàng đến thuê thì ngươi cũng kiếm được tiền mà?”
Nặc Y ngây thơ xua tay: “Nhiêu đó thì đáng bao nhiêu!” Những giọt nước mắt của Lưu Kim Nhân Ngư có thể biến thành những viên ngọc trai lấp lánh ánh vàng, không những có thể mê hoặc mà khả năng chữa lành bệnh tật cũng rất lớn, hơn nữa nó còn là tồn tại mỹ lệ vô cùng thần thánh.
Một giọt nước mắt Lưu Kim Nhân Ngư cấp 50 có thể bán với giá cao, khoảng 50.000 đồng vàng, một giọt nước mắt Lưu Kim Nhân Ngư cấp 125 như Nặc Y có thể được bán với giá cao hơn 5 triệu đồng vàng!
Khi thiếu tiền thì rớt vài giọt nước mắt là có thể ung dung hưởng thụ giàu sang sung sướng. Bọn họ chính là những cỗ máy tạo ra tiền vàng sống!
Vì lẽ đó mà tộc Nhân Ngư rất vui vẻ phục vụ con cá muối mặn thối hoắc này.
“Tất nhiên, ta và bọn họ không giống nhau.” Nặc Y không bao giờ quên khoe khoang: “Ta có thể đạt được những thành tựu như hiện tại thì cả tài năng và chăm chỉ đều không thể thiếu!”
Phỉ Lạc Ti cũng tôn trọng sự lựa chọn của hắn ta, tạm thời không khuyến khích hắn ta mở cửa hàng nữa, mà ngược lại hỏi hắn ta làm cách nào tu luyện đạt được hiệu quả cao như thế.
Nhân Ngư có phần giống với Tinh linh, bọn họ không có thân hình cường tráng như Cự Long, nhưng thiên phú về ma pháp của bọn họ thì lại rất xuất sắc.
Trẻ con khi mới sinh ra đã là cấp 50, tất nhiên thủy hệ hòa hợp ở mức mãn cấp, không cần tốn nhiều công sức nỗ lực, cứ từng bước mà tăng lên, 500 năm sau khi thành niên sẽ có sức mạnh cấp 90.
Tất nhiên, giữa cấp 90 và cấp 100 cũng không có nhiều khác biệt lắm, nhưng lại có độ khó 99,99% đến 100% của một phần mềm nào đó.
Nặc Y mới 520 tuổi đã có sức mạnh cấp 125, hắn ta được coi là thiên tài và là người chăm chỉ ở vùng biển này!
Phỉ Lạc Ti tò mò, tương lai trường của y sẽ phát triển theo hướng hòa nhập mọi chủng tộc, vậy nên y muốn hỏi xem hắn ta đã nỗ lực chăm chỉ như thế nào để cải tiến một số tài liệu tham khảo cho chương trình học ở trường.
Trong chốc lát, Phỉ Lạc Ti đã nghĩ đến việc tổ chức một buổi hội thảo chia sẻ kinh nghiệm học tập, hiệu quả có tốt hay không thì chưa đề cập đến, nhưng nó có thể k*ch th*ch động lực học tập của học sinh!
“Cái gì?! Trước mặt nhiều người như vậy à!” Nặc Y vô cùng phấn khích. Tính tự cao của Nhân Ngư đã khắc sâu vào xương tủy. Nặc Y ước gì mỗi ngày xung quanh mình đều có những người thổi thí cầu vồng, vừa nghe nói sẽ có hàng nghìn người lắng nghe mình phát biểu, hắn ta hưng phấn đến mức vảy cá cũng run lên!
Phỉ Lạc Ti vẽ ra cho hắn ta một chiếc bánh lớn: “Không chỉ có hàng nghìn người, nghe xong bọn họ sẽ về kể lại với cha mẹ, anh chị em, hàng xóm, họ hàng của mình, ít nhất cũng thêm 6 người. Sau đó cha mẹ, anh chị em và hàng xóm của bọn họ cũng sẽ kể lại với người khác, tất cả mọi người sẽ truyền tai nhau, chỉ sau một đêm là tên của ngươi sẽ được hàng trăm nghìn người biết đến.”
“Được được được!” Nặc Y đồng ý ngay, đuôi cá như muốn bật ra vì phấn khích, “Chiều nay tổ chức luôn được không? Ta sẽ đi chuẩn bị ngay! Bọn họ có thích thịt nướng không? Lãnh chủ đại nhân, phiền ngài giúp ta chuyện này, ta sẽ trả tiền, ngài chịu cực một chút, hay là mỗi người đến nghe diễn thuyết sẽ được tặng mười xiên mực nướng và 100 đồng vàng nhé!”
Tập trung mọi người ở sân chơi để nghe diễn thuyết bất cứ lúc nào cũng được, nhưng để cho an toàn, phải để Nặc Y phác thảo nội dung bài diễn thuyết trước để dễ nắm bắt.
“Hả? Phát thảo nội dung là cái gì?” Nặc Y có vẻ bối rối.
Phỉ Lạc Ti nói ngắn gọn cho hắn ta hiểu một chút, Nặc Y vốn thông minh nên lập tức hiểu ra: “Được, đợi ta mười phút.” Ngồi trên lưng Tiểu Quai, hắn ta không cần phải tự mình bay, vậy nên có thể yên tâm tập trung vào việc lập dàn ý cho bài diễn thuyết (để khoe khoang) bằng văn bản.
Mười phút sau, Phỉ Lạc Ti nhìn vào dàn ý đầy đủ và rõ ràng của bài diễn thuyết thì lâm vào trầm mặc.
“Được rồi, chúng ta có một bộ phim điện ảnh cần người hợp tác, ta cảm thấy hình tượng của ngươi rất phù hợp với yêu cầu nam chính của chúng ta, ngươi có muốn thử không?”
Nặc Y: “???”
Nặc Y có chút bối rối trước sự thay đổi chủ đề đột ngột này. Phim điện ảnh là cái gì? Diễn viên chính là cái gì? Tất cả những điều này là cái gì?!
Nặc Y không hiểu, nhưng điều đó không ngăn được hắn ta dính chặt vào chiếc bánh mười phút trước: “Bài diễn thuyết chiều nay khi nào thì bắt đầu?”
Phỉ Lạc Ti đã tự vẽ một chiếc bánh phim điện ảnh thật lớn cho mình: “Bộ phim “Vương Tử Biển Cả” này là dự án trọng điểm tiếp theo của Lan Tư Duy Lợi chúng ta. Năm mươi nghìn người sẽ toàn lực chi viện hỗ trợ trong suốt quá trình xây dựng, mà ngươi chính là trung tâm của 50.000 người đó, tất cả đều xoay quanh ngươi!”
“Nói một cách đơn giản thì, chúng ta dự định sẽ xây dựng 100 thành phố, 10 chủng tộc ma pháp có trí tuệ và hơn 10 triệu người xem phim. Với tư cách là nhân vật chính của bộ phim, hình ảnh của ngươi sẽ được vô số người xem nhìn thấy, từ lời nói và hành động tao nhã của ngươi, từ khí chất và vẻ đẹp trai của ngươi sẽ trở thành đại diện thời thượng hot nhất toàn lục địa này”.
“Các ngươi vẫn chưa biết phim là gì phải không? Đúng rồi! Đây sẽ là bộ phim đầu tiên của đại lục Thản Tháp Lợi, chắc chắn sẽ để lại dấu ấn quan trọng trong lịch sử điện ảnh của đại lục.”
“Cho dù mười nghìn năm, một trăm nghìn năm hay một triệu năm trôi qua, chỉ cần ngành công nghiệp điện ảnh vẫn tồn tại dù chỉ một ngày – thì bất kỳ người làm nghề điện ảnh, người yêu điện ảnh và sinh viên các chuyên ngành liên quan đều sẽ biết đến các ngươi.”
“Ngươi là người sáng lập ra ngành, là ngọn hải đăng và là sự tồn tại vĩnh cửu.”
“Một, một trăm sáu mươi hai triệu……” Nặc Y lẩm bẩm lặp lại mấy lần rồi nắm lấy tay Phỉ Lạc Ti: “Ta còn một trăm viên ngọc, tất cả đều cho ngài! Những thứ này đều dành cho ngài! Nhiêu đó đủ chưa? Có thể làm được một bộ phim không?
Nhân Ngư vốn tự luyến, bọn họ còn có thể làm đến mức nào? Bọn họ đã từng cố tình giả vờ mình là tiểu nhân ngư ngây thơ ngu ngốc để bị người ta bắt đưa đến sàn đấu giá, chỉ với một mục đích là được nhiều ánh mắt kinh diễm nhìn mình. Nghĩ đến cảnh tượng có hàng nghìn người đến xem mình “Diễn thuyết”, hắn ta hạnh phúc đến mức không phân biệt được đâu là đông tây nam bắc nữa.
Chiếc bánh nướng mang tên trăm ngàn người càng khiến Nặc Y sẵn sàng rải vàng.
Mười triệu người, lần đầu tiên trong lịch sử, đầy màu sắc rực rỡ, là người dẫn đầu, người sáng lập…….
Lý trí lên à? Không, hắn ta không cần mấy thứ như vậy!
Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ là một người có tấm lòng nhân hậu đến như vậy thì sao có thể lừa dối mình được!
Còn “Vương Tử Biển Cả” liệu có thể đạt tới đẳng cấp như chiếc bánh do Phỉ Lạc Ti vẽ ra không?
Chiếc bánh do Thần làm ra thì dù có nghiến răng cũng muốn nuốt!
Nặc Y cởi hết trang bị chứa không gian trên người mình xuống rồi nhét vào tay Phỉ Lạc Ti mà không một lời giải thích, hắn ta háo hức chỉ về một hướng: “Lãnh chủ đại nhân, nhà ta ở đằng kia, về nhà ta lấy thêm tiền vàng đi!”
Đừng hiểu lầm, không phải Nặc Y không đủ khả năng mua thiết bị lưu trữ không gian rộng, mà là hắn ta có quá nhiều tiền vàng, hơn nữa ngôi nhà xa hoa kia của hắn ta cũng rất đáng giá. Hãy cùng nhau cống hiến cho ngành điện ảnh!
“……” Lương tâm không tồn tại của Phỉ Lạc Ti bỗng lòi ra, “Thật ra phí tổn cũng không nhiều như vậy.”
Có giao thông thuận tiện rồi thì làm sao để thu hút được mọi người đến mới là điều quan trọng.
Dù phương tiện di chuyển có tốt đến đâu, dù đồ ăn ngon có nhiều đến đâu, dù mức lương có hậu hĩnh đến đâu, nhưng nếu người ta không biết về nó cũng vô ích!
Phim điện ảnh chính là công cụ quảng cáo tuyên truyền đắc lực do Phỉ Lạc Ti nghĩ ra.
Chủ đề ban đầu y nghĩ ra là “Alice ở xứ sở thần tiên”, nội dung câu chuyện có lẽ là một cô bé sống ở một thị trấn nghèo bị một cơn gió thổi bay đến thành phố Lan Tư Duy Lợi cách đó hàng nghìn km, rồi sau đó nó được một cặp đôi có tấm lòng nhân hậu cưu mang, cặp đôi đó đã vượt qua rất nhiều tình huống mới đưa cô bé vào được nội thành.
Trọng tâm chính là công việc dồi dào và quảng bá du lịch.
Nhưng sau khi gặp Nặc Y thì Phỉ Lạc Ti đã thay đổi quyết định.
Dưới góc nhìn của một cô gái bé nhỏ bình thường thì “Quảng bá” Lan Tư Duy Lợi sẽ có cảm giác đắm chìm hơn, nhưng chắc chắn sẽ không bùng nổ mạnh mẽ đánh sâu vào ký ức của mọi người.
So với một cô gái bình thường nhỏ bé mà mọi người có thể thấy ở khắp mọi nơi thì Nhân Ngư chắc chắn sẽ mang lại cảm giác bùng nổ hơn!
Chưa kể đến những thứ khác, các thiếu gia tiểu thư quý tộc có tiền có thời gian nhàn nhã sẽ bỏ tiền ra đến đây du lịch vì hào quang của “Vương Tử Nhân Ngư”.
Công viên giải trí, phim trường, quán cà phê theo chủ đề, những chuyến hành hương đến thánh địa, kịch bản nhập vai chết người, những món đồ kỷ niệm…… Không phải đã có hàng loạt dự án lớn để khai phá và phát triển rồi sao?!
Điều quan trọng nhất chính là, nhóm khách hàng này chỉ đơn giản là sinh viên đại học thế hệ n, bình quân đầu người rất giàu!
Trong ánh mắt hắn ta có sự ngây thơ trong sáng, hắn ta giàu có và có mức tiêu dùng cực cao.
“Chúng ta không cần về nhà, nhưng có thể đổi sang nơi khác.”
Phỉ Lạc Ti nhanh chóng lấy giấy da ra rồi lập tức soạn thảo vài bản hợp đồng.
Đầu tiên là hợp đồng của nam chính, tất cả mọi điều khoản đều được soạn thảo thật trôi chảy, nhưng khi đến khoản thanh toán cuối cùng thì y lại lưỡng lự một lát.
“Thù lao đóng phim? Được, ta phải đưa thêm cho ngài bao nhiêu tiền nữa? Ngài cho ta con số, ta sẽ bảo cha mình gửi đến.”
Dòng cuối cùng còn lại của Phỉ Lạc Ti khiến y phải chật vật viết số 0 xuống.
Tiếp theo chính là hợp đồng công viên giải trí, không để khoản đầu tư đưa ra trở nên lãng phí. Phỉ Lạc Ti đã từ chối lo liệu một lần, tuân thủ theo nguyên tắc “Chuyện tốt không có lần thứ hai”, y đã dùng 10 tỷ của Nặc Y đưa để làm phim điện ảnh “Vương Tử Nhân Ngư” đầu tư vào công viên giải trí, còn cho Nặc Y 20% cổ phần.
Nặc Y liên tục xua tay vì sợ quan hệ với khách hàng chưa đủ thân thiết bền chặt, vì thế hắn ta đã buộc Phỉ Lạc Ti phải nhận tiền vàng.
Phỉ Lạc Ti chỉ biết rưng rưng nước mắt chia cho hắn ta 10% cổ phần, cũng hứa rằng vị trí nam chính vĩ đại của hắn ta sẽ không bao giờ bị lung lay dù có bất kỳ tình huống gì xảy ra đi nữa.
“Nếu ngươi còn lo lắng thì ta sẽ g*** h*p đồng dự án công viên giải trí và thành phố phim trường cho ngươi.” Phỉ Lạc Ti đưa hợp đồng cho hắn ta, “Đừng vội quyết định, ngươi có thể về bàn bạc với cha mình và những người khác trong tộc.” Cháy mà mới ra mặt chuột, bây giờ Phỉ Lạc Ti đã lộ ra mục đích xấu xa thực sự của mình.
Nặc Y háo hức nói: “Không cần bàn đâu! Lưu Kim Nhân Ngư chúng ta thích làm việc nhất!”
Ấn tượng trong lòng Phỉ Lạc Ti về Nặc Y là + 10 + 10 + 10. Y hài lòng đến mức cố tình giả vờ nghiêm túc: “Ký hợp đồng một dự án không phải là trò trẻ con. Yêu cầu của ta rất khắt khe! Ngươi về bàn bạc với bộ tộc của mình trước đi nhé, khi nào trở lại thì hãy cho ta câu trả lời.”
Y đã muốn xây dựng một công viên giải trí và công ty điện ảnh truyền hình từ lâu, ai mà không biết cái này kiếm rất nhiều tiền?! Nhưng chỉ có điều là y lại thiếu người!
Công việc phá dỡ và di dời trong nội thành phải thực hiện theo từng khu vực, chưa kể việc phải bố trí nhân lực cho công viên giải trí và hãng phim ở những nơi có hàm lượng ma pháp cao.
Dù Phỉ Lạc Ti có muốn đầu tư xây dựng nhiều công trình như công viên giải trí và phim trường giống trong kế hoạch, nhưng y cũng không thể hoàn thành được mọi thứ chỉ trong một thời gian ngắn!
Ngay cả khi có vong linh cũng không thể, gu thẩm mỹ của bọn họ không phải là thứ mà các sinh vật ở dương gian thích. Có thể giao cho bọn họ làm những ngôi nhà ma hay mật thất trốn chạy, còn những thứ khác thì tuyệt đối không được!
Nhưng Nhân Ngư thì không thành vấn đề!
Nhân Ngư là một trong những chủng tộc có gu thẩm mỹ tốt nhất trong ba chủng tộc Tinh Linh, Nhân Ngư và Thiên Sứ. Mặc dù gu thẩm mỹ của mỗi chủng tộc theo một phong cách khác nhau, nhưng đó cũng chỉ là khác biệt về phong cách. Tóm lại thì đó chính là – Ưa nhìn! Đẹp! Khiến người ta thích!
Nhân Ngư cũng là một chủng tộc có nhiều thi pháp giả cấp cao, bất kể là hiệu quả hay hiệu suất gì cũng đều tìm không ra lỗi!
Sự uy nghiêm của đẳng cấp cao được thể hiện rất rõ ràng, khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Phỉ Lạc Ti, Nặc Y không dám có ý trái lời y, vội vàng gật đầu nói: “Được, Lãnh chủ đại nhân, ta sẽ gọi các thành viên trong tộc đến họp ngay bây giờ.”
Tuy miệng nói như vậy nhưng Nặc Y vẫn sợ Phỉ Lạc Ti hối hận, vậy nên y đã nhanh chóng đưa cho y toàn bộ 10 tỷ đồng vàng và 100 viên trân châu rồi vội vàng đi tìm tộc trưởng phụ thân và Tế Ti phụ thân.
Đúng vậy, tuy Nhân Ngư có giới tính nam nữ rõ ràng, nhưng cả nam và nữ đều có thể đẻ trứng.
Tộc đàn Lưu Kim Nhân Ngư cũng không lớn, xét theo một nghĩa nào đó thì tạo hóa cũng công bằng, trời cao đã ban cho Nhân Ngư những tài năng kiệt xuất, nhưng cũng tước đi khả năng sinh sản của họ.
Trong vòng một trăm năm có một nhân ngư được sinh ra đã là một chuyện lớn được Hải Thần quan tâm rồi! Mặc dù trong tộc đàn chỉ có khoảng 50 Nhân Ngư, nhưng trong 80 năm qua tộc đàn Lưu Kim Nhân Ngư chưa có một đứa trẻ nào được sinh ra! Tỷ lệ sinh như thế đúng là thấp kỷ lục trong lịch sử!
Dù Nặc Y đã 520 tuổi và là một con cá trưởng thành, nhưng trong mắt bộ tộc của mình, hắn ta vẫn chỉ là một đứa trẻ!
Khi Nặc Y nói với hai người cha của mình về việc tham gia dự án, hai người ngay lập tức cực lực phản đối.
Nhân ngư vốn quen sống tự do không gò ép trói buộc, mỗi ngày ngồi minh tưởng một tiếng đã là chăm chỉ lắm rồi, chỉ có vài đồng vàng mà muốn bọn họ phải đi làm công à?
Tộc trưởng tộc Lưu Kim Nhân Ngư nghiêm túc nói: “Không thể được. Làm công là chuyện không thể nào xảy ra, cả đời này cũng sẽ không bao giờ làm công!”
“Nhưng Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ nói chỉ cần chúng ta ký hợp đồng hai dự án này thì sau này sẽ để con làm nam chính cho các bộ phim ảnh!”
Bản thân Nặc Y vẫn chưa hiểu “phim điện ảnh” là cái gì, nhưng hắn ta lại nhớ rất rõ những lời Phỉ Lạc Ti đã nói!
Chiếc bánh mà Phỉ Lạc Ti vẽ ra đã được đem ra vẽ lại một lần nữa, vị “Tộc trưởng già” hơn 5.000 tuổi phấn khích đến mức ước gì mình có thể thay thế con trai đi đóng phim.
Tộc trưởng nhìn nhiều lắm cũng chỉ hai mươi tuổi, nghiêm nghị nói: “Thế giới của người lớn rất phức tạp, con còn trẻ nên chắc chắn không thể hiện được cảm giác mà Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ mong muốn. Tốt nhất là hãy để ta đi chịu khổ thay con!”
Tế Ti ở tuổi thiếu niên cũng nói: “Trẻ nhỏ chưa chín chắn, chuyện quan trọng như vậy vẫn cứ để ta đến đi.”
Hai Nhân Ngư cộng lại cũng đã gần 10.000 tuổi nhìn nhau, tia lửa phóng ra từ mắt họ như có thể khiến đáy biển bốc cháy ngay vậy!
Mắt Nặc Y đỏ hoe, vì sợ cha phát hiện sẽ cướp mất tài nguyên của mình, thế nên hắn ta mới chần chừ kéo dài thời gian, mãi cho đến khi không còn lựa chọn nào khác mới nói.
“Không không không không! Lĩnh chủ đại nhân nói điều y muốn chính là cái cảm giác trẻ trung trong trẻo và ngốc nghếch này của con! Ngài đã quá già, không thể diễn tả được cái cảm giác mà y muốn đâu!”
“Con đang nói vớ vẩn gì thế! Tháng trước ta mới bị bắt đem bán thành con non trong cuộc đấu giá ở Nam Thành với giá hơn 9 tỷ đó! Ta không có cảm giác ngây ngô của tuổi trẻ?! Ta là một tiểu nhân ngư thuần khiết 100% đó có được không! “
Nặc Y bị vị cha già đáng kính không biết xấu hổ khoe khoang mà hết hồn. Kiểu công kích này thậm chí hắn ta còn không thể sử dụng được tuyệt chiêu tối thượng là [Bắn ngược] trở lại. Quả thật là, thật là…..
“Hợp đồng! Đúng rồi, con đã ký hợp đồng ma pháp với Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti!” Trong lúc tuyệt vọng, Nặc Y đã nhớ đến bản hợp đồng quyền năng được viết trên giấy da bằng ma lực.
Ngay khi Nặc Y lấy hợp đồng ra, tộc trưởng và tế ti đều biết rằng “Nam diễn viên chính số một trong lịch sử điện ảnh” không thể cạy được từ chỗ này.
Giấy da sử dụng trong hợp đồng được làm từ những Sơn Dương ác ma, cấp bậc cụ thể thì không rõ, nhưng tộc trưởng cấp 189 mà không thể cảm nhận được ma lực của nó, hơn nữa “mực nước” cũng có ma lực khổng lồ như đại dương. Ma lực trong chữ ký của Nặc Y giống như một giọt nước trong biển vậy.
Bọn họ chỉ có thể chấp nhận lui quân rồi cầu cơ hội tiếp theo: “Có tiền hay không không quan trọng. Nhân Ngư chúng ta vốn yêu lao động nhất mà! Hai dự án này đến rất đúng lúc!”
Chủ yếu là ông đang suy nghĩ đến việc liệu mình có thể nhờ hai dự án này mà xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với lĩnh chủ đại nhân, sau đó lại tìm được một vài vai diễn “Nam thứ hai” hay “Nam thứ ba trong lịch sử điện ảnh” hay không.
Nặc Y thu phục được hai ông già nhà mình cũng gần như thu phục được tất cả các thành viên trong tộc, nhưng mà, việc bị hàng chục ánh mắt hâm mộ ghen tị nhìn chằm chằm khiến Nặc Y cảm thấy vô cùng căng thẳng.
Điều này cũng không làm hắn ta ngạc nhiên chút nào – vì chắc chắn bọn họ sẽ cố gắng hết sức tìm cách có một vai trong bộ phim!
Cái bánh to lớn đó đã lợi dụng được triệt để điểm yếu của nhân ngư, khiến bọn họ không thể từ chối được!
Nhưng chơi thì chơi, đùa thì đùa, Lưu Kim Nhân Ngư vẫn rất kín miệng, bọn họ không nói một lời nào về việc “làm phim điện ảnh” hay “Nặc Y sẽ làm diễn viên chính” ra bên ngoài.
Nhân Ngư nóng lòng thu dọn hành lý chuẩn bị ra công trường làm việc.
Khi Nặc Y và nhóm nhân ngư đến quầy BBQ để ăn thịt nướng, trên eo các nhân ngư đều mang những chiếc thắt lưng đính đầy đá quý tuyệt đẹp, mặc dù Nhân Ngư thường mặc trang phục lộng lẫy và sang trọng, nhưng với phong cách của Nhân Ngư, bọn họ khoe dáng như kiểu nhà giàu mới nổi và hơi cường điệu một chút, mặc dù đúng là bọn họ thực sự rất đẹp.
Phong cách của một Thổ quặng quả thực không phải là kiểu mà Nhân Ngư ngày xưa ưa thích, nhưng mà không phải bọn họ muốn ra ngoài làm việc sao?!
Lan Tư Duy Lợi hay còn gọi là thành phố Đạt Nhã Khắc nghèo đến mức nào bọn họ biết rất rõ.
Nhân Ngư muốn lộng lẫy, muốn xinh đẹp thì chỉ có thể tự chuyển đồ đạc của mình đến đó càng nhiều càng tốt.
Quần áo và phụ kiện trang sức còn chưa tính, bọn họ còn không thể ngủ được nếu không có vỏ sò đính đá quý và ngọc trai!
Thế nên vì công việc mưu sinh của mình, bọn họ đã đem đi hầu hết mọi thứ có thể và không thể sử dụng cho vào thiết bị không gian.
Không được đặt trang bị không gian này vào trang bị không gian khác, vì như thế dễ dẫn đến tình trạng không gian mất tính ổn định.
Nhưng đeo hàng chục chiếc nhẫn trên tay, hàng chục chiếc vòng cổ trên cổ và hàng chục đồ trang sức trên trán thì xấu xí quá!
Vì vậy, những viên ngọc quý vốn là vật liệu chính của thiết bị không gian đã được cạy ra, sau đó chúng được tơ vàng quấn lại làm thắt lưng. Thế là vấn đề đã được giải quyết!
Vừa đẹp lại vừa thiết thực!
Sức chiến đấu của Nhân Ngư không hề yếu, thực lực cường đại chính là cơ sở để bọn họ tự tin đánh bại kẻ thù, nếu không bọn họ sẽ trở thành công cụ kiếm tiền cho các chủng tộc khác.
“Ngon quá, ngon quá! Không ngờ con cá xấu xí này lại ăn ngon đến thế!!”
“Ôi mẹ ơi, ngon chết đi được, trước đây ta đã bỏ lỡ bao nhiêu món ngon thế này rồi!”
“Cái gì thế này? Ngon quá! Sao ta chưa bao giờ nếm thử qua!!!”
Chỉ trong vài ngày, khắp thành hải sản đã trải qua những thay đổi kinh thiên động địa.
Trạm xe buýt có quãng đường đi thẳng là 900 km, quãng đường xe chạy thực tế là 1.200 km, thay đổi lớn nhất mà các chuyến xe mang lại chính là ở các món ăn ở quầy bán đồ nướng.
Dù chỉ mới vận hành được hai ngày, nhưng ven 20 trạm dừng đã có mấy chục chủng tộc khác nhau tò mò bắt xe đến chợ đầu mối hải sản.
Sau khi choáng váng trước mùi thơm nồng nàn của thịt nướng, bọn họ đã bị “Sách hướng dẫn sưu tập trò chơi” thu hút, mỗi khi mang về một loại ma thú không có trong sách hướng dẫn, bọn họ sẽ được thưởng một xiên đồ nướng, mời một chủng tộc mới vào cửa hàng thì người mời và người được mời gì cũng sẽ nhận được một xiên đồ nướng miễn phí.
Có tiền hay không không quan trọng, điểm mấu chốt chính là xiên nướng! Thịt xiên nướng rất thơm! Còn nhận được danh hiệu ‘Đại sư’ trên mọi bản đồ!
Đưa cho bọn họ một cuốn sách đầy những ô màu đen và những dấu hỏi, nếu không điền chúng vào thì sẽ thực sự rất khó chịu!
Thủ đoạn mời người mới đã có ở Lam Tinh từ lâu, nhưng cho dù bị lừa bao nhiêu lần cũng không ai có thể cưỡng lại được sự cám dỗ!
Thực tế đã chứng minh, kịch bản đó giống như một bug ở Đại lục Thản Tháp Lợi hoang sơ này.
Chỉ trong hai ngày, các chuyến xe buýt đến Thành phố Hải sản đã gần kín chỗ.
Mười lò nướng tự động căn bản không đáp ứng nổi, vậy nên Phỉ Lạc Ti chỉ có thể tạm thời huấn luyện An Đông Ni Áo tới xem cửa hàng.
Mặc dù An Đông Ni Áo miễn cưỡng đồng ý do bị Phỉ Lạc Ti đe dọa, nhưng hắn ta vẫn làm rất tốt – nướng thức ăn rất ngon! Lý tưởng của hắn ta là trở thành Tông sư nướng đồ ăn ngon nhất! Hắn ta sẽ nướng mọi thứ, hơn nữa hắn ta cũng thật sự muốn trở thành một đại sư chuyên về đồ nướng!!!
“Không biết Lan Tư Duy Lợi có nhiều thứ tốt hơn không…..”
Thời hạn thi công đã thỏa thuận là hai tháng, đối với các nhân ngư thì khoảng thời gian ngắn ngủi như thế hoàn toàn không cần phải “Chuyển nhà”, chỉ là một cái chớp mắt mà thôi, nhưng ấn tượng về một thành phố Đạt Nhã Khắc cằn cỗi lại quá sâu sắc, kỳ vọng duy nhất đối với Lan Tư Duy Lợi là hi vọng nơi đó có nhiều món BBQ ngon hơn.
Dù rất tò mò về các quán thịt nướng của Lan Tư Duy Lợi, nhưng các món nướng mới được phục vụ ở đây hàng ngày cũng khiến bọn họ khó lòng dứt ra được. Cũng may Phỉ Lạc Ti vẫn còn phải xử lý chuyện ở chợ đầu mối hải sản và bến xe trong thời gian này, vậy nên bọn họ còn có thể tiếp tục thưởng thức các món nướng ở chợ BBQ.
Tuy Phỉ Lạc Ti tùy hứng, nhưng khi làm việc gì cũng rất chú ý và có đầu có đuôi, những quy tắc lúc trước ở khu chợ Hỗn Loạn này đã ăn sâu vào lòng người, rất khó có thể bảo bọn họ tuân theo những quy tắc mới do Phỉ Lạc Ti đặt ra ngay được.
Ngay cả khi có một đội quân vong linh đang đe dọa bọn họ, nhưng bản thân các “Đại đội trưởng” Vu yêu cũng không đáng tin cậy lắm.
Vậy nên Phỉ Lạc Ti chỉ có thể ở lại và mang theo bọn họ cầm tay chỉ việc.
Phỉ Lạc Ti chưa bao giờ đánh giá thấp khả năng hiểu biết của các Vu yêu, nhưng y cũng biết rất rõ bọn Vu yêu đang lợi dụng sơ hở để nổi loạn như thế nào.
Vì vậy nên những ngày vừa qua có thể coi là “kiểm tra rò rỉ và lấp đầy những khoảng trống”.
Việc quản lý các quầy hàng không có gì rắc rối, chợ đầu mối hải sản giống như một khoanh nhang muỗi khổng lồ, có mười lối vào và mười lối ra, xét về quy mô thì người khổng lồ lớn nhất và hoa tiên tử nhỏ nhất được lấy làm giá trị tham khảo.
Ngoài ra còn có một lối vào đặc biệt, sau khi bước vào qua cánh cửa màu đỏ, tất cả các gian hàng đều có kích thước như nhau, dù là Hoa tiên tử chỉ cao 1 cm hay người khổng lồ 15 mét gì cũng sẽ có kích thước tương đương với những khách nhân khác. Nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến những vị khách đi từ các lối khác vào, hai không gian chồng lên nhau, độc lập với nhau, nhưng lại ảnh hưởng lẫn nhau.
Chợ được chia thành các khu vực tùy theo chủng tộc, điểm mấu chốt của chợ là không được phép bán nội tạng – thi thể – linh hồn của các chủng tộc có trí tuệ!
Toàn bộ khu chợ có tới một nghìn gian hàng, hiện tại thì thấy có vẻ hơi nhiều, nhưng xét theo sự phát triển trong tương lai thì sẽ hơi nhỏ.
Về điểm này thì Phỉ Lạc Ti cũng đã suy xét đến, kiểu kiến trúc hình khoanh nhang muỗi thuận tiện nhất là gì? Đó chính là mở rộng. Dù là thêm vài tầng lên hay xuống dưới, hay tiếp tục mở rộng mặt bằng theo hình vòng cung gì cũng đều được. Rất dễ dàng!
Nguồn thu chính của chợ hải sản gồm có 2 phần, một là thuế, hàng hóa có đơn giá trên 1 đồng vàng mỗi cân phải chịu thuế 5%, hàng hóa có đơn giá trên 100 đồng vàng trên một kylogam phải chịu thuế 8%, đây là thu nhập linh hoạt, nhưng dưới sự giám sát của Toàn Trí Chi Nhãn, khả năng trốn thuế gần như là bằng không.
Còn lại là thu nhập cố định, mỗi gian hàng cần phải trả một khoản tiền thuê nhất định, tiền thuê hàng tháng dao động từ 10.000 đến 1 triệu tùy địa điểm, nếu trả tiền thuê một năm sẽ giảm 10%, thuê theo ngày thì giảm 20%.
Ngoài ra còn có cho thuê bàn để chế biến, một bàn bếp mới tinh có giá 100 đồng vàng mỗi ngày, đó có thể xem như là phí vệ sinh.
Tuy nói là chợ đầu mối hải sản nhưng Phỉ Lạc Ti lại khuyến khích bọn họ phát triển thêm nhiều chủng loại khác như rau, trái cây, thịt, trứng, các sản phẩm từ sữa cũng có thể bán được.
Hiệu suất thu mua gia cầm bình thường và ma thú cấp thấp từ các thành phố khác chậm hơn nhiều so với dự kiến. Để đạt được quyền tự do về trứng, sữa và thịt càng sớm càng tốt, thậm chí Phỉ Lạc Ti còn miễn thuế khi bán gia cầm và ma thú ba tháng — — Tất nhiên, chỉ cần có người bán thì cuối cùng nó cũng sẽ rơi vào tay Phỉ Lạc Ti.
Khu chợ hỗn loạn này ngày xưa rất dã man, kẻ mạnh ăn kẻ yếu là chuyện bình thường, hơn nữa còn không có thuế, không có phí thuê sạp hàng.
“Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ…..” Ngay cả những gã khổng lồ vốn không mấy sáng suốt cũng muốn thuyết phục Phỉ Lạc Ti thay đổi ý định.
Nhưng chỉ trong vòng hai ngày, hơn 100 gian hàng đã được thuê hết.
Lúc đầu Tộc người khổng lồ và Lưu Kim Nhân Ngư tộc chỉ tùy tiện thuê cửa hàng để lấy lòng Phỉ Lạc Ti, không ai để tâm mà đều cho rằng đó là tiền phí bảo hộ của Phỉ Lạc Ti.
Thậm chí bọn họ còn không để ý nhiều đến hàng hóa mà chỉ đặt một vài thứ lên đó.
Nhưng mà, chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ, khách hàng ra vào chợ và các quầy nướng đã mua sạch hàng hóa họ có!
Mua, trống, không, hết, tất, cả!
Những thứ mà Nhân Ngư bán ra hầu hết đều là đồ “rác”, bao gồm cả đồ chơi bằng vàng bọn họ đã chơi chán, đồ trang trí bằng san hô bỏ đi, những viên đá tùy tiện nhặt được…… Tóm lại là bọn họ chỉ muốn tìm một nơi để vứt đi những thứ mình không có nhu cầu dùng nữa, vì muốn quầy hàng của mình trông đa dạng phong phú hơn nên đã ném chúng vào.
Mặc dù chúng là những vật vô dụng không cần thiết, nhưng mà trông chúng rất đẹp!
Nhân Ngư được công nhận là chủng tộc có gu thẩm mỹ cao, việc bọn họ “chán” chứng tỏ trước đó đã rất thích nó, liệu Nhân Ngư yêu cái đẹp sẽ
Nhân Ngư rất giàu có nên khi chọn cửa hàng bọn họ đã không cần suy nghĩ gì mà chọn những cửa hàng sang trọng có giá thuê 1 triệu đồng vàng trên một mét vuông, sau khi bỏ ra 100 vạn đồng vàng, diện tích thực tế không có quầy hàng là 100 mét vuông, ngày đầu tiên khai trương cửa hàng, mới mở cửa bán nửa ngày đã thu vào hơn 500 vạn!
Đó là số tiền bọn họ bán ra khi không chú tâm kinh doanh và không chọn lọc sản phẩm.
Tộc người khổng lồ thì không khoa trương như thế, nhưng chắc chắn cũng kiếm được một khoản lợi khổng lồ!
Tộc người khổng lồ không giỏi làm ăn lắm, bọn họ thích ở trong chợ Hỗn Loạn vì đây là nơi kẻ nào mạnh kẻ đó sống được thể hiện rõ nét nhất, bọn họ kiếm tiền chủ yếu bằng cách dùng nắm đấm đi cướp bóc!
Thật sự mà nói cũng chẳng có bao nhiêu chính nghĩa, không phải công bằng lắm, bọn họ cướp một vòng và giàu hơn nạn nhân một chút.
Phỉ Lạc Ti xóa sổ khu chợ Hỗn Loạn, người bị ảnh hưởng nặng nề nhất chính là những người khổng lồ, nhưng Phỉ Lạc Ti quá mạnh, bọn họ không thể đánh không lại.
Bọn họ không những phải chấp hành mệnh lệnh của y cải tạo lao động mà còn phải nộp phí bảo hộ.
Tộc người khổng lồ dược vào nắm đấm kiếm bộn tiền, nhưng bọn họ lại không có khái niệm gì về quản lý tài chính, có được bao nhiêu tiền cũng tiêu hết, vậy nên chỉ thuê được cửa hàng ở xa nhất với giá 10.000 đồng vàng mỗi tháng, bọn họ đã thuê cửa hàng rộng 500 m2, nhưng đối với người khổng lồ thì lại khá chật chội, thậm chí còn khó quay đầu sau khi năm sáu tên khổng lồ cùng chen chúc một chỗ như thế này.
Tiền vàng đã dùng để trả tiền thuê cửa hàng hết, những tên khổng lồ này không còn đồng nào, thậm chí còn không thể đến quầy hàng BBQ yêu thích của mình, vì vậy bọn họ đã rất nghiêm túc trong việc dựng quầy hàng.
Người khổng lồ đầu óc không được thông minh, nhưng bọn họ rất khỏe và ăn rất nhiều, bọn họ tích trữ lương thực nhiều đến mức quên mất mình có những gì, để kiếm tiền ăn thịt nướng, bọn họ đã cẩn thận lục lọi tìm kiếm khắp lãnh địa bộ tộc mình đang sống xem có gì, rồi sau đó đã mang hết núi hàng này đến núi hàng nọ tới bán.
Đầu tiên, Phỉ Lạc Ti đã mua 300 con tê giác khổng lồ cấp thấp, tuy cấp độ của tê giác khổng lồ chỉ khoảng cấp 10, nhưng chúng rất to lớn, một con tê giác khổng lồ nặng ít nhất 10 tấn, nếu không có cặp sừng khổng lồ thì cũng nặng hơn 8 tấn.
Mặc dù không có bê con, hay bò mẹ, nhưng lượng thịt bò nhiều thế này cũng đủ dùng trong một thời gian.
Một con tê giác khổng lồ có giá bán 300 đồng vàng, dù thu vào 90.000 đồng vàng không nhiều, nhưng nhiêu đó cũng khiến Lư Khắc đang trông hàng rất phấn khởi.
Đối với người khổng lồ thì Tê giác khổng lồ không ngon, sừng của chúng lại có mùi hôi nên ngay cả những người khổng lồ không kén ăn cũng không thích ăn chúng.
Vùng đất của người khổng lồ rất rộng lớn, vì luôn bị người khổng lồ giẫm đạp nên chỉ có Nhung Nhung thảo mềm mại nhất mới có thể tồn tại, không có thực vật nào khác tranh đoạt chất dinh dưỡng, lại được núi bài tiết của vô số người khổng lồ nuôi dưỡng, vậy nên chúng nó phát triển điên cuồng.
Nhung Nhung thảo này chính là thức ăn yêu thích của loài tê giác khổng lồ.
Người khổng lồ không thích ăn thịt tê giác khổng lồ, vậy nên bọn họ sẽ không bắt tê giác khổng lồ khi có lựa chọn thức ăn khác, thế là tê giác khổng lồ cũng bắt đầu sinh sôi điên cuồng trong lãnh địa của bọn họ.
Mấy chục vạn? Hay là hơn trăm vạn? Tóm lại là nhiều đến mức những lúc Lư Khắc ra ngoài đi toilet có thể vô tình dẫm chết vài con.
Một con tê giác khổng lồ có giá 300 đồng vàng, mà nhiều tê giác khổng lồ như vậy thì kiếm được bao nhiêu đồng vàng đây?
Tất nhiên, doanh thu từ việc bán ma thú cấp thấp vẫn còn rất nhỏ, mà thứ khiến người khổng lồ kiếm được nhiều tiền nhất chính là những miếng “thịt muối” bọn họ để quên lâu ngày sinh ra giòi.
Những gì Phỉ Lạc Ti coi là ẩm thực đen (khó ăn) thì chúng lại có thể bán được với giá cao trên thị trường!
Một cân giá 30 đồng vàng, 100 đồng vàng và 300 đồng vàng đã giúp cho người khổng lồ kiếm lại được số tiền thuê nhà một tháng chỉ trong một ngày.
Có tộc người khổng lồ và Lưu Kim Nhân Ngư tộc làm ví dụ, đêm đó Phỉ Lạc Ti lại thu thêm vài cái nhẫn không gian đựng tiền vàng!
Chợ đầu mối hải sản không có nhiều đồ dùng hàng ngày, tuy tiền thuê nhà đã bao gồm phí vệ sinh và phí xử lý rác thải, nhưng có khắc văn tự làm sạch, tự phân hủy, tự thôn phệ lên đồ vật….. Tồn tại bớt việc như vậy thì không cần phải tốn nhiều sức lực để đi quét tước dọn dẹp sạch sẽ làm gì.
Ma ngư phụ trách bến xe là Vân Toa, dù phải làm việc chín tiếng một ngày nhưng rõ ràng là Vân Toa coi trọng công việc này như một trò chơi, vậy nên ngày nào nó cũng vui vẻ đi làm, còn hai con cốt ngư kia thì không vâng lời lắm, thế là chúng nó bị Phỉ Lạc Ti vừa đánh vừa mắng, cuối cùng cũng ngoan ngoãn làm một phương tiện giao thông.
Sau khi bàn giao công việc, Phỉ Lạc Ti chuẩn bị đưa Nhân Ngư trở về thành.
“Ra ngoài đi Tiểu Quai.”
Có một Nhân Ngư trẻ tuổi nghe tên đoán nghĩa: “Tiểu Quai? Tọa kỵ của Lĩnh chủ đại nhân là khuyển ma thú à?”
Tiểu Quai bước ra khỏi triệu hoán trận, tai nó thính nên đã đưa mắt nhìn về phía tiếng bàn luận.
“Khuyển”? Người đó đang nói đến Hỏa Liệt lang địa ngục à?! Bà nó, tên đó lại tìm tới quấy rầy chủ nhân mình nữa à?!
Cái tên Tiểu Quai nghe vừa ngoan vừa vô hại với, nhưng nếu thật sự bị vẻ bề ngoài của nó mê hoặc thì xong đời.
Lúc Phỉ Lạc Ti mới tiếp xúc với “Truyền kỳ” lần đầu y chỉ mới là một cậu bé mười tuổi, chỉ có thể sống trong khoang chữa bệnh, vậy nên y đã tập trung toàn bộ sự chú ý của mình vào trò chơi.
Tiểu Quai là sủng vật đầu tiên của y.
Sủng vật điện tử đã được cập nhật nhiều năm, bọn chúng đã không còn là một đống dữ liệu nữa.
Hệ thống sủng vật của “Truyền kỳ” có lối chơi rất phong phú, hệ thống sủng vật và hệ thống quái vật tập trung vào “sự gắn kết bạn bè” và “Thắng lợi” chắc chắn không giống nhau.
Trường Cốt Cự Long được thiết kế rất đẹp trai (Rất đắt tiền), các thiết lập và kỹ năng cũng rất đa dạng, rất ngầu và mạnh mẽ, nhưng là thú cưng nên chắc chắn nó sẽ không được quá tàn nhẫn với chủ nhân.
Các lập trình viên và nhà sản xuất chưa bao giờ nhìn thấy Cốt Long thật, vậy nên đã thiết kế nó thành một chiếc máy xay thịt tàn nhẫn, nó vừa thô bạo vừa lãnh khốc và độc ác với người ngoài, nhưng đối với người nhà thì muốn bao nhiêu dễ thương có bấy nhiêu dễ thương và đáng yêu.
Tất nhiên, đây chỉ là những thiết lập chung, chúng sẽ trở thành như thế nào còn phải xem chủ nhân nó đào tạo như thế nào.
Việc Tiểu Quai biến thành như bây giờ có quan hệ mật thiết với Phỉ Lạc Ti.
Ngày nào Gan Đế cũng đều mang nó đi diệt quái hoặc đánh BOSS, cùng nhau trải qua sự kiện “Trộm Thần Cách” và bị cả server săn lùng đuổi giết cả một năm, các thuộc tính đều chồng chất lên người sủng vật đến mức cực hạn.
Nhưng nó đã làm bạn chơi cùng Phỉ Lạc Ti từ khi còn nhỏ, vậy nên mối liên kết của nó với Phỉ Lạc Ti luôn ở mức mãn cấp.
Phỉ Lạc Ti nuôi nó như nuôi cún cưng từ khi còn trong trứng cho đến lớn, ngày nào cũng mang nó đi đánh quái thăng cấp cùng mình, thậm chí còn mang nó đi gia nhập đoàn đội.
Bởi vậy nên Tiểu Quai giống hệt như tên gọi của nó, thói quen của cún con đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Mọi thứ thuộc về chủ nhân đều tốt, và tất cả các sinh vật ngoại trừ chủ nhân đều phải bị giết, chết, hết…..
Sau khi dữ liệu được hiện thực hóa, Phỉ Lạc Ti vẫn chưa thả Tiểu Quai ra cũng vì lý do này.
Thành Lan Tư Duy Lợi thậm chí còn không có đủ thức ăn và quần áo cơ bản nhất, thực sự là không có nơi nào để nuôi những thú cưng này.
Vân Toa là ma ngư trung thực và ngoan ngoãn nhất, cấp bậc không cao lắm, nó có thể ở bên ngoài bao lâu tùy thích, hàng ngày chỉ đi loanh quanh như một chú mèo con tò mò nhìn người khác làm việc.
Nhưng Tiểu Quai và đám thú cưng khác thì lại không giống vậy.
Đám thú cưng được Phỉ Lạc Ti nuôi đều quái vật, thứ y muốn là một thú cưng mạnh mẽ, nghe lời và có thể chơi cùng, nhà của thú cưng có thể bị phá hủy 100 lần một ngày!
Trong game thì không thành vấn đề, mỗi lần chỉ cần 10.000 đồng vàng, chỉ cần có đủ tiền thì có thể làm mới bao nhiêu lần cũng được.
Bây giờ Phỉ Lạc Ti cũng có thể dành ra một khu vực cho để làm nhà mới cho thú cưng, để bọn chúng có chỗ chơi đùa, nhưng y không thể suốt ngày theo dõi chúng rồi sử dụng [Con lắc thời gian] phải không? Thế thì y làm bảo mẫu của chúng chứ chủ nhân gì!
“Tiểu Quai là đứa bé hiểu chuyện, ngoan ngoãn và nghe lời nhất.”
Nghe Phỉ Lạc Ti dùng ngữ khí bình thản nói những lời buồn nôn như vậy, vảy cá trên người Nặc Y dựng đứng hết cả lên, hắn ta cảm thấy buồn nôn vô cùng, nhưng Phỉ Lạc Ti lại bình tĩnh như người nói những lời đó không phải là mình.
Tiểu Quai uy nghiêm ngẩng đầu, vung vẫy đuôi, trong chốc lát, trên mặt đất xuất hiện rất nhiều vết nứt, những cây cao xung quanh cũng bị gió thổi bay đi, tán cây bay đi hết chỉ còn lại những gốc cây trơ trọi nằm tại chỗ.
Thiếu chút nữa thổi bay luôn cả các nhân ngư: “… ……” Đặt tên cho một con Cốt Long như vậy là “Tiểu Quai”, thấy có gì đó cứ sai sai, phải không?
Đây chính là nguyên nhân chính khiến Phỉ Lạc Ti không thả Tiểu Quai ra để nó chơi đùa thỏa thích.
Thế giới trò chơi dù chân thực đến đâu thì cũng chỉ là một trò chơi, chỉ là một đống dữ liệu, có thể reset lại bất cứ lúc nào, cũng không có thiết lập nào cản trở sự phát triển của trò chơi, nhưng thực tế thì lại khác, nếu bị phá hủy thì thật tệ, chết cũng là chết thật.
