Đoàn phim Vương Tử Biển Cả cũng không phức tạp lắm, trên lý thuyết thì chỉ có 8 diễn viên, cộng thêm nam chính Nặc Y nữa thì cũng chỉ có 9 diễn viên.
Ngoài ra còn có một số nhiếp ảnh gia, tổ đạo cụ và tổ hiệu ứng đặc biệt.
Còn các diễn viên khác thì được xếp vào nhóm “Diễn viên quần chúng”, chờ đến khi cần thì đi tìm người là được.
Ê-kíp tinh gọn như thế nên làm việc cũng hiệu quả hơn mong đợi, ngay cả 9 diễn viên quan trọng nhất mà Phỉ Lạc Ti cũng vẫn chưa tập hợp đủ, nhưng tiến độ thì lại khiến y rất hài lòng.
Dự án phim trường là công trình khởi công sớm nhất, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên, dù tốc độ có nhanh đến đâu cũng có hạn, may mắn là phim bọn họ quay không phải phim truyền hình, hoàn toàn có thể quay những cảnh nằm trong điều kiện cho phép.
Trước mắt bọn họ đang quay những cảnh khi Nặc Y được vệ tinh số 1 đưa trở lại vương quốc loài người và cuộc sống thường ngày dịu dàng thắm thiết của hai người.
Diễn viên diễn vai vệ tinh số 1 – Vương Tử nhân loại là Hạ Lạc Khắc, đây là người được Phỉ Lạc Ti lựa chọn ở Lan Tư Duy Lợi.
Phỉ Lạc Ti rất lười đặt tên, vậy nên y đã trực tiếp dùng tên thật của diễn viên, thế là tên nhân vật cũng là Hạ Lạc Khắc.
Hạ Lạc Khắc là một thi sĩ ngâm thơ rong, hắn ta mới đến Lan Tư Duy Lợi hai ngày trước, là một người ngâm thơ rong đã đi xuyên lục địa, nếu cấp bậc thấp thì không thể sinh tồn ở nơi hoang dã được.
Hạ Lạc Khắc không chỉ có ngoại hình đẹp, cấp bậc cũng không hề thấp, nhưng mà điều Phỉ Lạc Ti thích nhất ở hắn ta chính là, ẩn chứa dưới vẻ u sầu là khả năng diễn xuất cực kỳ tốt.
Thi sĩ sẽ thêm cảm xúc của mình vào câu chuyện và biến chúng thành những bài thơ, vì vậy khả năng thể hiện cảm xúc của thi sĩ mạnh hơn người thường rất nhiều!
Khi Phỉ Lạc Ti mời Hạ Lạc Khắc, hắn ta không muốn đồng ý, hắn ta là Hắc Thuật Sĩ cấp 106, không đến mức vì 10.000 đồng vàng mà cúi đầu, hắn ta muốn ở đây nghỉ ngơi như thường lệ, bổ sung vật tư rồi sẽ tiếp tục lên đường, nhưng khi hắn ta ăn bánh thịt bò, bánh nướng, pizza, trà sữa….
Và sau khi nghe nói tiền lương bao gồm cả những món ăn cấp S mà chỉ nhân viên mới được ăn thì….. Làm sao Hạ Lạc Khắc có thể kiên định không thay đổi nguyên tắc của mình được nữa?!
“Thành thật mà nói thì từ khi còn nhỏ ta đã có ước mơ trở thành diễn viên. Tiền bao nhiêu không quan trọng, quan trọng là ta hy vọng có thể tận dụng cơ hội này để rèn luyện bản thân mình.”
Khí chất và khuôn mặt của Hạ Lạc Khắc rất phù hợp với nhân vật số 1, nhưng nhược điểm duy nhất là hắn ta có hơi già.
Cũng may mà đây là thế giới ma pháp nên rất tiện lợi, điều chế một nồi dược Súc Linh là có thể giải quyết được vấn đề.
Hạ Lạc Khắc mười sáu tuổi trông có vẻ đẹp trai hơn, trong nét u sầu còn mang theo vẻ ngây ngô, trông non đến mức gần như có thể véo ra nước.
Tổng thời lượng của “Vương Tử Biển Cả” chỉ có 120 phút, cốt truyện cũng rất đơn giản, nếu sơ lược bớt quá trình “phải lòng nam chính” thì tuyến tình cảm chủ yếu tập trung vào việc dùng những hành động “lãng mạn” để cưa đổ Vương Tử Nhân Ngư.
Cưa đổ bằng những hành động lãng mạn là làm cái gì? Tất nhiên là phải chèn hình ảnh những món ngon đặc biệt của Lan Tư Duy Lợi vào nhiều khung cảnh lãng mạn khác nhau và biến chúng thành quảng cáo rồi!
Địa điểm quay phim chủ yếu là ở khu ẩm thực, nội dung chính đương nhiên là hai người hết ăn rồi lại uống (quảng cáo), tóm lại là…..
Hạ Lạc Khắc – Nam 1: Nặc Y, thử món này đi, ngon lắm!
Nặc Y: Wao, ngon quá!
Nam 1: Nặc Y, em phải thử cái này!
Nặc Y: Ngon quá ngon quá!
Nan 1: Nặc Y, em không vui à? Chiếc kẹo này đã được yểm ma pháp hạnh phúc, một khi ăn nó vào tâm trạng của em sẽ không còn tồi tệ như vậy nữa!
Nặc Y: Ngọt quá, ngon quá….
Phỉ Lạc Ti rất hài lòng, Hạ Lạc Khắc và Nặc Y cũng hài lòng.
Ngoài việc hai người phải cố gắng hết sức để không giật lấy thứ đối phương đang cầm và tự mình ăn thì niềm vui và sự hài lòng mà họ thể hiện sau khi ăn đồ ăn ngon không hề có dấu vết của diễn xuất, trông rất tự nhiên và cuốn hút.
Hầu như các cảnh đều diễn một lần là qua.
Tiến độ quay phim nhanh hơn Phỉ Lạc Ti tưởng tượng, vậy nên y đã giục Lộ Dịch đẩy nhanh tiến độ thử vai ở chợ đầu mối hải sản.
Nhân Ngư nhất tộc ai cũng đều rất đẹp trai, nhưng Phỉ Lạc Ti yêu cầu 8 diễn viên phải có khí chất và tính cách khác nhau, vậy nên trong tám nhân vật còn lại chỉ có một nhân vật trúc mã là có thể chọn thêm một Nhân Ngư.
Sáu nhân vật còn lại thì Phỉ Lạc Ti đăng tin tuyển diễn viên ở chợ đầu mối hải sản, Lộ Dịch chịu trách nhiệm chọn ra những diễn viên phù hợp nhất.
Nhưng sự nổi tiếng của chợ đầu mối hải sản cũng là một vấn đề, người tham gia thử vai quá nhiều, Lộ Dịch đã đổi mắt mấy lần, nhưng vẫn còn lại hơn một trăm người đang chờ thử vai.
Mà dù có nhiều lựa chọn như thế nhưng vai “Quang Minh thánh nữ” vẫn chưa có người nào phù hợp.
Thiết lập của nhân vật Quang Minh thánh nữ rất thời thượng, Phỉ Lạc Ti không thể thay đổi thiết lập nhân vật.
Nhưng những siêu phàm giả thuộc Quang Minh hệ đều bị Quang Minh thần điện lũng đoạn, đó cũng là một sự thật không thể chối cãi.
Siêu phàm giả Hệ Quang Minh có khí chất rất đặc biệt, có thể miêu tả đơn giản bằng một câu là – Bọn họ sẽ tỏa sáng khi đứng giữa đám đông.
Mặc dù Phỉ Lạc Ti có thể sử dụng quang minh ma pháp để tạo ra những hiệu ứng đặc biệt như vậy, nhưng khí chất thì không thể bắt chước một cách đơn giản bằng ma pháp được.
“Chủ, chủ nhân……” Trong khi Phỉ Lạc Ti đang lo lắng không biết phải tìm diễn viên đóng vai Quang Minh thánh nữ ở đâu thì Ba Khắc đã run rẩy chạy tới.
“Chủ nhân, không hay rồi…… Người của Quang Minh thần điện tới rồi.”
Phỉ Lạc Ti cũng không ngẩng đầu lên mà chỉ “Ồ” một tiếng, nhưng sau khi nói xong y mới chợt nhận ra đây đúng là một cơ hội tuyệt vời!
Tìm diễn viên cho vai Quang Minh thánh nữ khó quá, vậy tìm Quang Minh thánh nữ thật đến diễn vậy!
Thậm chí bọn họ còn chả cần kỹ năng diễn xuất, chỉ cần thể hiện bản sắc thật của mình là được rồi!
Nghĩ đến đây, Phỉ Lạc Ti phân phó Ba Khắc: “Đi chiêu đãi bọn họ đi, cứ dựa theo quy trình tiếp đãi thương vụ là được rồi. Khi nào xong việc ở đây ta sẽ qua.”
Linh hồn của Ba Khắc bị nhét vào một con búp bê bằng gỗ, nhưng vẻ sợ hãi trên mặt ông ta vẫn không thể che giấu được.
“Chủ nhân……” Sau khi trở thành vong linh của Phỉ Lạc Ti, Ba Khắc không còn bí mật gì nữa, ông ta đã từng thành thật thú nhận mối quan hệ của mình và Quang Minh thần điện.
Phỉ Lạc Ti không phản ứng gì nhiều, nhưng ngày Pok sợ hãi cuối cùng cũng đến.
Không phải ông ta sợ chủ nhân thua thiệt, mà là sợ mình bị Quang Minh thần điện ghi hận.
Ông ta biết rất rõ vị thần quan mà mình liên lạc là người như thế nào.
Ở một nơi xa xôi như thế này được tâng bốc lên tận trời xanh, người đó đã quên mất trách nhiệm của một thần quan.
Chỉ có tiền vàng tiền vàng và tiền vàng.
Ngoài tiền vàng ra thì giữa hắn ta và Ba Khắc ngày xưa không có gì khác biệt.
Đối phương nhất định sẽ chọc giận chủ nhân!
Ông ta gần như có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra khi chủ nhân nổi giận.
Nhưng thần quan của Quang Minh thần điện không phải là một quan chấp chính tầm thường như ông.
Biến thần quan của Quang Minh thần điện thành vong linh, trời ơi, đây chẳng phải là thách thức uy nghiêm của Quang Minh thần điện thì là cái gì?!
Việc hai bên sẽ xảy ra chiến tranh vì vấn đề này cũng không phải là không thể.
Nhưng ngay cả Quang Minh thần điện cũng không thể so sánh được với cao thủ có thể phục sinh vô hạn như chủ nhân, cuối cùng đối phương nhất định sẽ yếu thế và nhượng bộ, lúc này chỉ cần một “Bậc thanh” thôi là có thể đạt được sự hợp tác liên minh.
Ba Khắc mắc chứng hoang tưởng vì bị kh*ng b* đã tưởng tượng ra cảnh mình sẽ trở thành “bậc thang” và bị bắt đi.
“Còn có chuyện gì nữa không?” Phỉ Lạc Ti hơi cau mày khi thấy ông ta vẫn không nhúc nhích.
Ba Khắc Kỳ Đế không dám nói một lời, vội vàng nhấc đôi chân gỗ một dài một ngắn đi sắp xếp công việc chiêu đãi.
Lan Tư Duy Lợi có quy trình tiếp khách riêng, dù thần quan của Quang Minh thần điện có cao đến đâu cũng chỉ có thể dựa trên tiêu chuẩn mỗi người 1 đồng vàng.
Dù sao thì ông ta cũng không phải là nhà đầu tư, tiêu chuẩn 1 đồng vàng bình quân dựa theo đầu người đã rất cao rồi, giá mỗi miếng bánh thịt bò cũng chỉ có 60 đồng!
Nhưng tiêu chuẩn chiêu đãi đúng quy cách thì 1 đồng vàng mỗi người… là không đủ đối với một thần quan mắt cao hơn đầu.
“Mau đi lấy cái đĩa lớn màu trắng đi!” Vì “tương lai” của mình, Ba Khắc đã vận dụng tối đa đầu óc, cố gắng dùng mức giá 1 đồng vàng mỗi người để làm cho hoa mỹ như thể 5.000 đồng vàng mỗi người.
Tại sao lại là năm nghìn đồng vàng mà không phải năm đồng vàng, đương nhiên là bởi vì khi Ba Khắc còn là quan chấp chính, tiêu chuẩn chiêu đãi đối phương là năm nghìn đồng vàng mỗi người.
Đó là bình quân tính theo đầu người nha!
Khi Mục Sư đi ra ngoài sẽ mang theo mấy đội hộ vệ Thánh kỵ sĩ, mỗi năm Quang Minh thần điện sẽ cử người đến một lần, Ba Khắc phải bỏ ra ít nhất 50.000 đồng vàng để chuẩn bị cho mọi việc.
Ba Khắc thậm chí còn không có linh hồn thì làm sao có “tiền riêng” cho được, vậy nên ông ta không thể làm gì để có 49.999 đồng vàng bù đắp vào, điều duy nhất ông ta có thể làm là làm cho chiếc đĩa trông lớn hơn, chia thức ăn trên đĩa thành những phần nhỏ hơn, lại đặt một số bông hoa làm bằng đường lên đó để trang trí.
Việc trang trí theo phương thức “lớn đựng nhỏ” quả thực có chút tác dụng, thoạt nhìn giống như một món ăn có trị giá 600 đồng vàng vậy.
Nhưng mà, trước khi Ba Khắc kịp thưởng thức nó thì vong linh Ma Tư đã lao vào.
Sinh thời hai người trở mặt thành thù vẫn còn nguyên trong tâm trí, nhưng về vấn đề Quang Minh thần điện thì cả hai đều có quan điểm giống nhau.
“Không ổn, không ổn rồi!” Đôi mắt như hạt đậu của Ma Tư đầy sợ hãi, “Người của Quang Minh thần điện đến chính là thần quan Lợi Áo.”
“Xoảng…..” Ba Khắc sụp đổ.
Thần quan Lợi Áo là Mục Sư cấp 62. Dù hắn ta đã hơn 500 tuổi nhưng chỉ mới cấp 62, vậy nên cũng không thể gọi là thiên tài, nhưng càng lớn tuổi thì mạng lưới quan hệ hắn ta nắm trong tay càng đáng sợ.
Một người như Ba Khắc không đủ tư cách để tạo mối liên hệ với hắn ta, thậm chí ngay cả tư cách đưa tiền cũng không có.
Để duy trì mối quan hệ tốt đẹp với Quang Minh thần điện trong mấy chục năm qua, rất nhiều tiền vàng đã bỏ ra, ít nhất cũng trên trăm vạn.
Nhưng số tiền đó chẳng có nghĩa lý gì trước một Mục Sư cấp cao cả.
“Làm sao, làm sao có thể…..” Mặc dù Ba Khắc đã làm lãnh đạo địa phương trong những năm gần đây, tuy ông ta ngày càng thiển cận, nhưng tư duy của một “chính trị gia” đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Trong chốc lát, ông ta đã cẩn thận suy nghĩ xem mọi chuyện là như thế nào.
Hàng năm sau sinh thần của Nữ Thần Phong Thu, Quang Minh thần điện sẽ cử người đi đến các tòa thành khác nhau để thực hiện hoạt động “khám bệnh miễn phí”, bởi ngày sau sinh thần của Nữ Thần Phong Thu là thời điểm tín ngưỡng của nữ thần được khơi dậy tích cực nhất.
“Chữa bệnh miễn phí” không thu tiền vàng nhưng có thể thu hoạch đức tin của các tín đồ. Cuộc chiến đức tin giữa các vị thần chưa bao giờ tồn tại thứ gọi là hòa bình và vô hại.
Để tránh bị đào góc tường, các vị thần sẽ ban cho các tín đồ của mình một số ân huệ nhỏ trong thời gian thu hoạch vụ thu để củng cố đức tin của bọn họ.
Theo lý thuyết thì, vụ thu hoạch mùa thu vẫn chưa kết thúc, còn hơn một tháng nữa mới đến ngày sinh nhật của Nữ Thần Phong Thu, còn lâu mới đến thời điểm Quang Minh thần điện đến khám bệnh miễn phí.
Theo lý thuyết thì đó là điều không thể, nhưng từ góc độ thực tế thì rất có thể, phạm vi ma thú triều năm nay gần như bao trùm cả thành “Đạt Nhã Khắc”, không ai nghĩ rằng Đạt Nhã Khắc tội nghiệp có thể duy trì được thêm một năm nữa.
Bởi vậy, để thu hoạch chút niềm tin cuối cùng, Quang Minh thần điện đã tổ chức một đoàn đến khám bệnh miễn phí tại thành phố Đạt Nhã Khắc trước — Đây là điều đã được lên kế hoạch từ lâu.
Thành Đạt Nhã Khắc nghèo khó, những thứ có thể chấm m*t chẳng được bao nhiêu, vậy nên những năm trước chỉ cử một số Mục Sư trung cấp đi cho có lệ, nhưng năm nay lại kinh động đến cả thần quan Lợi Áo.
Nguyên nhân nằm ở trên người Ba Khắc.
Sau khi Ba Khắc viết bức thư có ám chỉ cho người quen là Mục Sư Ái Đức Văn, vị mục sư này cảm thấy đây là cơ hội tuyệt vời để mình thể hiện bản thân, vậy nên đã lập tức báo ngay cho Quang Minh Thần Điện.
Bắt được “kẻ trộm ma pháp Quang Minh” cũng là một chính sách quan trọng, Lợi Áo có mạng lưới quan hệ rất rộng nhưng cấp bậc lại quá thấp, hơn nữa tuổi tác cũng đã cao.
Muốn tiến thêm một bước nữa rất khó.
Là rất khó chứ không phải là không thể.
Ví dụ như bắt được một tên dám cả gan xúc phạm thần linh và đánh cáp thần thuật chẳng hạn!
Còn loại chuyện này cần xác minh xem có sai sót gì hay không thì…. Liệu một tiểu lãnh chúa ở vùng sâu vùng xa có thể gây ra được sóng gió gì?
Trong vài tháng nữa thành Đạt Nhã Khắc sẽ trở thành một thành phố chết, mọi dấu vết đều sẽ bị nhấn chìm trong đợi ma thú triều.
Nhưng lúc đó thì công trạng đã nằm trong tay bọn họ rồi!
Sự thật có là cái gì cũng không còn quan trọng nữa, Phỉ Lạc Ti nhất định là kẻ báng bổ thần linh!
Y sẽ xong đời.
Trong đầu Ba Khắc giờ này chỉ còn lại mấy từ này.
Lần này Lợi Áo bằng lòng đích thân đến Lan Tư Duy Lợi cũng là vì Ba Khắc đã bỏ ra rất nhiều tiền, nếu không phải ông ta hối lộ Ái Đức Văn, không muốn tiêu diệt Phỉ Lạc Ti thì Lợi Áo sẽ không đến đây?!
Nếu Lợi Áo không tới, chủ nhân sẽ không tức giận, nếu chủ nhân không tức giận, ông ta có thể tiếp tục duy trì hiện trạng như bây giờ.
Dù chỉ là một công cụ bất tử hoạt động 24/24 nhưng ít ra thì ông ta vẫn “sống”!
Ba Khắc không dám tưởng tượng chủ nhân sẽ hành hạ mình như thế nào khi tức giận.
Ngoài sợ hãi ra cũng chỉ có sợ hãi.
“Không, nhất định phải xoay chuyển mọi chuyện!” Khi khát khao được sống bùng nổ, Ba Khắc chợt nảy ra ý tưởng, ông ta chợt nghĩ đến diễn viên cho vai “Nam 3” vẫn chưa được quyết định, vậy nên đã lập tức lên kế hoạch.
“Việc của những nô lệ như chúng ta là giúp chủ nhân giải quyết vấn đề của ngài ấy!” Ba Khắc không dám cầu xin Phỉ Lạc Ti tha thứ khi mình tìm được một diễn viên phù hợp, nhưng ít nhất ngài ấy có ra tay cũng sẽ thủ hạ lưu tình.
Ma Căn cũng gạt bỏ hận thù sang một bên, hai con châu chấu bị cột lên một con thuyền bắt đầu nỗ lực điên cuồng để khắc phục tình hình.
Bây giờ Ba Khắc chỉ là một vong linh, thuộc tính quá thấp nên không thể vào trường được, vậy nên chỉ có thể làm một số công việc nặng nhọc, ông ta không còn là quan chấp chính, thậm chí ông ta còn không thể nhìn thấy mặt Ái Đức Văn.
Ông ta biết rất rõ đức hạnh của đối phương, vậy nên phải tìm một “người trung gian” thích hợp.
Ứng cử viên mà Ba Khắc để mắt đến chính là những Nhân ngư đó.
Ba Khắc chịu trách nhiệm vệ sinh các dãy nhà gần trường học, dù các Nhân ngư chỉ mới đến Lan Tư Duy Lợi ngắn ngủi chưa được một ngày nhưng ông ta đã nhận định họ là những người “ngây thơ” và “chưa từng nhìn thấy thành thị”.
Một lũ ngốc có thể lừa bằng đồ ăn thì còn không phải là đang chờ người ta đến bắt à?!
“A a a, đau quá đau quá Nhân Ngư đại nhân, xin đừng xé nát thân thể ta, ta không có ác ý, ta chỉ muốn ăn chút đồ vụn……”
Mùi bánh thịt bò hấp dẫn quá, Ba Khắc đáng thương vẫn dọn dẹp phố ăn vặt như cũ, nhưng ông ta chưa bao giờ ăn được đồ thừa từ trong miệng đám học sinh, thật đáng thương!
Ở đây không có học sinh nào là không bước ra từ cuộc sống khó khăn gian khổ. Quy tắc ba giây hoàn toàn không tồn tại! Nếu phải nói thì có lẽ là quy tắc ba năm mới đúng – bất cứ thứ gì rơi xuống đất, miễn là thứ đó có thể ăn được thì dù có ba năm cũng nhét được vào mồm!
Lý do quan trọng nhất khiến Ba Khắc đặc biệt chú ý đến nhóm Nhân Ngư này là vì bọn họ rất giàu có, một chiếc bánh thịt bò giá tối thiểu là 60 đồng, nhưng bọn họ thường mua nguyên nồi mấy chục chiếc bánh lớn khiến Ba Khắc trợn tròn mắt.
Rơi xuống đất, rơi xuống đất, rơi xuống đất……
Không thể nào một nhân ngư giàu có và tinh tế như vậy lại nhặt những miếng bánh thịt bò rơi trên mặt đất ăn được!
Rơi xuống đất, rơi xuống đất, rơi xuống đất đi – chỉ cần rơi xuống đất là ông ta có thể lấy thân phận của người dọn dẹp vệ sinh mà quét sạch miếng bánh thịt bò đó đi, rồi sau đó – ông ta có thể ăn miếng bánh thơm phức mà ngay cả trong mơ ông cũng ch** n**c miếng vì thèm!!!
Ba Khắc nghĩ rất đẹp, nhưng hiện thực lại rất tàn khốc.
Nhân Ngư đang mải ăn nên vô tình làm rơi một miếng nhân thịt xuống đất, người đó lập tức lên phủ lên nó một tầng thủy thuật, miếng nhân thịt rơi xuống màng nước không bị dính một hạt bụi nào lơ lửng lên trên mặt đất. ….. Sau đó nó bay ngược lại vào miệng hắn ta.
“A!” Nhân ngư vừa sợ hãi nuốt miếng thịt vào miệng cá vừa dùng ghế đánh tên vong linh dám cướp đồ của mình.
“Ta không phải là kẻ trộm, ta là người dọn vệ sinh, thực sự là người dọn vệ sinh mà. Thưa Nhân Ngư đại nhân, hãy nhìn đồng phục của ta này, ta thực sự là người quét dọn, ta là người chịu trách nhiệm vệ sinh khu vực này!”
Con búp bê gỗ quá nhỏ, sự chú ý của Nhân ngư hoàn toàn tập trung vào miếng thịt, vậy cho nên không chú ý đến đồng phục của vong linh cũng là điều bình thường.
“Được rồi, lần sau ngươi phải cẩn thận một chút, nếu ngươi dám để hiểu lầm lần nữa ta sẽ xé ngươi ra thành từng mảnh!” Tiểu nhân ngư quơ quơ móng tay xinh đẹp sáng ngời, sắc bén hơn vũ khí của mình ra hung dữ uy h**p.
Nhân Ngư không hề “Mảnh mai” như vẻ bề ngoài của mình, bọn họ là chủng tộc săn mồi đứng đầu dưới biển, là sinh vật mạnh mẽ có thể chiến đấu với cả Cự Long.
Ba Khắc vội vàng gật đầu, cảm giác mình vừa thoát chết khiến cả linh hồn ông ta cũng run rẩy.
Một lát sau, ông ta lấy hết can đảm nói: “Nhân Ngư đại nhân, để cảm ơn lòng tốt của ngài, ta muốn nói cho ngài biết một thực đơn bí mật.”
Bí mật! Bí mật! Đồ ăn! Một mình mình biết!
Nếu là một tháng trước thì chắc chắn các Nhân ngư sẽ khịt mũi coi thường mấy chữ này, chắc chắn bọn họ sẽ không bao giờ có ý định lãng phí thời gian dù chỉ một giây, thậm chí cho vào tai này ra tai kia cũng hoàn toàn không có, nhưng từ khi nếm được vị ngon của bánh thịt bò, BBQ, trà sữa, gà rán….. Bốn chữ này bây giờ chẳng khác nào cấm chú đâm thẳng vào tử huyệt của hắn ta.
“Suỵt, ngươi cứ nhỏ giọng nói cho ta biết đi.” Trước đồ ăn ngon, chút tình cảm đồng bào nhỏ bé đó cũng không đáng nhắc tới!
“À, dạ……” Ba Khắc đưa mắt ra hiệu ý bảo hắn ta nhìn ra phía sau mình.
Tiểu nhân ngư: “…..” Ôi không, kế hoạch ăn mảnh một mình thất bại rồi.
Không có nhân ngư trưởng thành nào thấp hơn cấp 80. Thật không may, không có nhân ngư nào đến làm việc trong dự án lần này là vị thành niên cả.
Nhân Ngư cấp 80 có thính giác cực tốt, không có lời nào che giấu được bọn họ!
Mặc dù có xảy ra một vài chuyện nhỏ ngoài ý muốn, nhưng kế hoạch vẫn diễn ra theo đúng những gì Ba Khắc đã nghĩ.
Ba Khắc dẫn đầu một đám nhân ngư tiến về phía Truyền tống trận trong thành.
“Chỗ này thực sự có thực đơn bí mật à?”
Các nhân ngư vừa ăn bánh vừa nhìn con đường đổ nát vắng vẻ với vẻ hoài nghi hiện rõ trên khuôn mặt.
Ba Khắc giải thích: “Chỗ này trước đây đã từng là khu phố phồn hoa nhất ở đây. Hiệp hội Ma pháp, Hiệp hội Dược tề, Hiệp hội Thợ săn, Ngân hàng….. đều ở đây. Sau này Lĩnh chủ Đạt Nhã Khắc rời đi cũng dời những tòa nhà này theo luôn.”
Cái hố lớn trên mặt đất là dấu vết của kiến trúc ma pháp ban đầu bị dọn đi.
Đây là khu vực thịnh vượng nhất của thành Đạt Nhã Khắc trước đây, truyền tống trận của thành phố được thiết lập ở đây, các đại nhân vật đều tới tới lui lui ở đây.
Nhưng bây giờ chỗ này chỉ còn lại một truyền tống trận.
Chỉ có quý tộc mới được phép sử dụng truyền tống trận, mặc dù Lợi Áo không có tước vị đế quốc, nhưng thân phận thần quan đã giúp hắn ta cao quý hơn cả “Tử tước” một chút, vậy cho nên đương nhiên là có tư cách để sử dụng rồi.
Những năm trước các mục su cũng sử dụng truyền tống trận này để di chuyển.
Theo lý thuyết thì nơi này hẳn sẽ là trung tâm giao thông, nhưng ưu tiên trong dự án trùng tu thành phố thì khu vực này lại được đặt ở vị trí cuối cùng.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản – trận pháp dịch chuyển mà chỉ có quý tộc mới có thể dùng thì không có giá trị phát triển.
Tàu điện ngầm, cáp treo Phong Tức thảo, xe buýt trên biển và xe buýt Cốt Long sắp được xây dựng đều ở rất xa nơi này.
Những khu vực không có dân cư sinh sống, không có giao thông là không có giá trị.
Các nhân ngư thờ ơ “Ồ” một tiếng, trong đầu, trong mắt bọn họ bây giờ chỉ có những món ăn ngon khiến mình mê muội.
“Còn bao xa nữa?”
“Gần đến rồi, ở ngay trước mặt.” Ba Khắc nói, “Gần đây Lĩnh chủ đại nhân muốn mở quán lẩu, nhưng nguyên liệu đa dạng chưa đáp ứng được yêu cầu của ngài ấy, vậy nên ở đây chỉ là một địa điểm thử nghiệm thôi.”
“Thử nghiệm? Quán Lẩu?” đây đúng là hai từ mới, vừa hay chạm đến điểm mù tri thức của nhân ngư, nhưng khi bữa ăn đang đến gần, mùi thơm ngào ngạt dần tỏa ra từ chỗ quán Lẩu thí nghiệm sắp khai trương.”
Lẩu có rất nhiều loại, nhưng không có mỡ bò cay thì không có hồn! Phỉ Lạc Ti lo mùi cay sẽ mang lại k*ch th*ch quá lớn, vậy cho nên y đã chọn địa điểm khai trương thử nghiệm ở khu hẻo lánh gần truyền tống trận.
“Khụ khụ khụ……” Nhân Ngư bị mùi vị cay nồng k*ch th*ch cực mạnh nên ho sù sụ, nhưng sau đó nước bọt lại điên cuồng tứa ra.
“Thật là thơm, thơm quá đi.…” Các nhân ngư cứ theo mùi hương mà lao về phía quán Lẩu.
Lúc này Ba Khắc cũng nhanh chóng gửi tín hiệu đến cho vong linh Ma Căn, bảo hắn ta đưa Lợi Áo và đoàn người của ông ta trực tiếp đến chỗ thử nghiệm khai trương nhà hàng lẩu.
