Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 49



Động tác của Kiệt Khắc không chậm, nhưng Y Lệ Toa Bạch lại cảm thấy một giây trôi qua dài như cả năm.

Bị những ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình nhìn chằm chằm, dù là Kiệt Khắc cũng không nhịn được cảm thấy ớn lạnh sống lưng, động tác cũng càng nhanh hơn.

“Cảm ơn.” Mặc dù Y Lệ Toa Bạch đã thèm muốn nhỏ dãi, nhưng cô vẫn duy trì được lễ phép căn bản của một tiểu thư quý tộc, trong lúc vô thức còn định cho tiền boa, nhưng khi nhìn rõ mặt đối phương, nụ cười trên môi cô đột nhiên cứng đờ.

Kiệt Khắc Tư Tháp Na, thiên tài ưu tú nhất thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á, con trai của lĩnh chủ Tư Tháp Na.

Mặc dù ban đêm quảng trường có ánh đèn chiếu sáng, nhưng Kiệt Khắc bận rộn cả ngày, lại mặc bộ quần áo lao động màu xám, đầu tóc lộn xộn không chịu nổi, đôi mắt mệt mỏi, nào còn hăng hái của thiếu niên thiên tài cao ngạo nữa.


Y Lệ Toa Bạch cũng do dự rất lâu mới dám xác nhận thân phận của hắn ta.

Kiệt Khắc bước nhanh qua, không có lúng túng xấu hổ cũng không khó chịu.

Ngày đầu tiên hắn ta mặc quần áo đắt đỏ, nhưng lại bị đám đông chen chúc làm cho chật vật vô cùng, bộ quần áo đắt tiền và lộng lẫy lại trở thành vướng víu.

Hắn ta chạy đến đây là vì muốn lấy lòng Phỉ Lạc Ti, nghĩ rằng tất cả những gì mình làm là ra vẻ thôi cũng được, nhưng mà đồng nghiệp của hắn ta lại là một siêu phàm giả có cấp bậc truyền kỳ, cùng với một quản gia bên cạnh lĩnh chủ.

Cấp bậc của Hạ Lạc Khắc quá cao hắn ta đánh không lại, Bố Lai Tư lại là người báo cáo công việc trực tiếp với Phỉ Lạc Ti, hắn ta không dám đắc tội.


Thế là chỉ có thể đàng hoàng làm việc.

Công việc bận rộn đến mức ngay cả kiểu tóc hắn ta cũng không có thời gian để chỉnh sửa.

Trước đây Kiệt Khắc rất yêu thích kiểu tóc bù xù phóng khoáng không bị trói buộc, tuy lộn xộn nhưng mỗi một sợi tóc đều được thiết kế cẩn thận tỉ mỉ, để đầu tóc hắn ta trông như một tác phẩm nghệ thuật “Lộn xộn mà không bù xù”.

Đẹp trai thì đẹp trai đó, nhưng đó không phải là kiểu tóc thuận tiện cho công việc!

Không chỉ quần áo, giày dép, nhẫn, kiểu tóc gì cũng đều thay đổi đến chóng mặt, Kiệt Khắc còn phải học cách “phục vụ” những người dân bình thường, những người vô gia cư mà hắn ta đã từng khinh thường nhất, trong lòng hắn ta hối hận vạn phần.


Nhưng Hạ Lạc Khắc lại ở ngay bên cạnh nhìn, đây là một cơ hội tốt để tạo mối quan hệ hữu nghị với cường giả truyền kỳ, đây là cơ hội người khác có cầu cũng không được, hắn ta nhất định phải chống đỡ đến cùng!

“Đừng nóng vội đừng nóng vội, một mẻ kẹo bông gòn mới rất nhanh sẽ ra lò.” Kiệt Khắc trấn an khán giả đang lo lắng bằng giọng điệu hết sức thuần thục, mặc dù trong lòng hắn ta vạn phần không tình nguyện, nhưng công việc mà một kỵ sĩ cấp 45 thực hiện quả thật rất nhanh, rất linh hoạt và hiệu quả!!

Bụng Y Lệ Toa Bạch đói đến mức phải thống khổ k** r*n, nhưng cô không lập tức ăn ngay cây kẹo bông gòn mình chờ đợi nãy giờ.

Ca ca bảo cô trốn đi, nhưng cô làm như thế nào để trốn, phải làm như thế nào mới dẫn ca ca của mình đi cùng thì cô chưa nghĩ ra, những vấn đề này không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu cô.


Cô nghĩ ra rất nhiều kế hoạch, nhưng cuối cùng cô lại bác bỏ từng cái một.

Cô có cấp bậc, nhưng lại không có biện pháp công kích, ca ca của cô thì cấp bậc không có, đi ra ngoài mà không mang theo hộ vệ, chắc chắn sẽ khiến cho người ta tranh đoạt.

Y Lệ Toa Bạch muốn mang ca ca mình theo cùng, hai người cùng nhau an toàn rời đi.

Nhưng lựa chọn trước mắt dường như chỉ có tuyệt vọng và hắc ám.

“Tỷ, tỷ tỷ, ngươi ăn nhanh lên, nếu không ăn kẹo bông gòn sẽ tan mất.”

Giọng nói trẻ con non nớt truyền đến từ phía sau lưng cô, đó là một cô bé, thấy Y Lệ Toa Bạch quay đầu, mẫu thân nó vội vàng lấy tay che miệng đứa nhỏ lại, bà tươi cười hèn mọn lấy lòng Y Lệ Toa Bạch, nụ cười đó đầy vẻ sợ hãi và luống cuống.


Y Lệ Toa Bạch thật xinh đẹp, chiếc váy cô mặc được đính kim cương và hoàng kim, trên tay, trên cổ, trên tai và tóc đều mang theo bảo thạch hoa mỹ, vừa nhìn đã biết là một tiểu thư quý tộc cao quý.

Đối với những người dân bình thường thấp kém như bà, ở cùng một không gian với cô ấy là một sự xúc phạm.

Người mẹ sẽ không ngây thơ nghĩ rằng các tiểu thư quý tộc như cô sẽ thương hại những người nghèo hèn mọn như bà, mà bà chỉ sợ cô sẽ cảm thấy bà làm ô nhiễm bầu không khí của mình rồi đánh chết mẹ con họ.

Y Lệ Toa Bạch mấp máy môi, cô cảm thấy có chút bối rối, rõ ràng cô không hề nổi giận, tại sao đối phương lại có vẻ như cô sẽ giết họ vậy?

Y Lệ Toa Bạch cúi đầu cắn một miếng kẹo bông gòn, muốn cho một thứ gì đó như bông vào miệng một cách ưu nhã thì nhất định phải mượn nhờ một công cụ khác.


Hộ vệ lấy ra một bộ đồ ăn luôn mang theo bên mình, Y Lệ Toa Bạch cầm lên một chiếc nĩa vàng nhỏ, cẩn thận kéo một mảnh kẹo bông gòn bỏ vào trong miệng.

Kẹo bông gòn là một loại đồ ăn rất “Dễ hỏng”, nếu cầm trên tay mà không ăn, chúng sẽ nhanh chóng “tan chảy” dưới tác động của hơi nước trong không khí, khi cho vào khoang miệng ấm áp ẩm ướt thì tốc độ tan chảy càng nhanh hơn.

Tan chảy trong miệng.

Không có từ nào thích hợp hơn để mô tả nó!

Hương vị ngọt ngào cùng hương caramel lan tỏa trong miệng, Y Lệ Toa Bạch chỉ cảm thấy toàn bộ đầu óc mình bỗng trở nên nhẹ nhàng và mềm mại lạ thường.


Vị ngọt khiến đầu óc căng thẳng của cô thả lỏng hơn rất nhiều, cô ăn hết miếng này đến miếng khác, không thể dừng lại được.

Nhưng sở dĩ kẹo bông gòn được gọi là kẹo bông gòn bởi vì nó mềm mịn như bông.

Một thìa đường nhỏ có thể tạo ra hàng ngàn sợi đường mềm mại, trông thì to hơn cả đầu người, nhưng thực ra nó chỉ có trọng lượng một thìa đường.

Y Lệ Toa Bạch càng ăn, cô càng cảm thấy đói.

“Ục ục….”

Tiếng bụng sôi ục ục vang lên không ngừng ở xung quanh, giống như có thể mở một buổi hòa nhạc được vậy.


Nhưng giữa rất nhiều tiếng kêu vang, người Y Lệ Toa Bạch chú ý trước hết chính là cô bé vừa rồi.

Tiểu cô nương nhìn còn chưa đến ba tuổi, cô bé đang cầm một que tre dài hơn cả cánh tay mình và l**m không ngừng, dù bên trên không còn một chút đường nào, nhưng nó vẫn dùng lưỡi rửa sạch một lần nữa.

Hàm răng vẫn còn chưa mọc hết vì suy dinh dưỡng, những chiếc răng sữa nhỏ như hạt vừng cứ cắn vào que tre, hận không thể ăn luôn cả cái que vào bụng.

“Xin hỏi, ta có thể mua một cây kẹo khác không?”

Lúc Kiệt Khắc đi qua bên người mình, ma xui quỷ khiến thế nào mà Y Lệ Toa Bạch đã kêu hắn ta lại.

Kiệt Khắc sửng sốt một chút, sau đó gật đầu: “Có thể.” Xe bán hàng lưu động đã đặt ở đây được vài ngày, nhưng Y Lệ Toa Bạch là người đầu tiên đưa ra yêu cầu muốn mua thêm.


Y Lệ Toa Bạch vội vàng lấy túi tiền ra, mặc dù cô là tiểu thư quý tộc thật, nhưng cũng chỉ có cái mác bề ngoài thôi, trong túi cũng không có nhiều kim tệ, nhưng dù vậy, cũng không dám hỏi trước giá cả như người “Nghèo kiết hủ lậu”, chỉ có thể bảo thủ nói, “Ta mua ba cây.”

Nếu trực tiếp ném chiếc túi đầy tiền vàng ra ngoài sẽ càng thể hiện được phong phạm quý tộc hơn, nhưng mà…. Cô nghèo, vậy nên chỉ có thể chờ đối phương báo giá.

Kiệt Khắc không thiếu tiền nên không hiểu sự lúng túng của cô, nhưng cũng “chuyên nghiệp” nói: “Tổng cộng 15 đồng.”

Nghe được con số 15, Khuôn mặt Y Lệ Toa Bạch cứng đờ, 16 đồng vàng là tất cả tiền tiết kiệm cô có, mua xong những cái này, cuộc sống của cô chắc chắn sẽ khó khăn.

Cô vừa hối hận không biết sao mình phải vờ vịt làm trang hảo hán làm chi, vừa nghĩ sẽ sống sao khi còn mỗi một đồng vàng.

Nhưng đổ tiền ra được một nửa, cô dường như nhận ra điều gì đó, đôi mắt mở to, đột nhiên ngẩng đầu lên: “Đồng?!”

15 đồng?! Cái giá này, có đủ chi phí làm ra cây kẹo không?!

Đừng nói là Y Lệ Toa Bạch kinh ngạc đến ngây người, ngay cả những người đang xếp hàng cũng kinh ngạc đến ngây người.

Kẹo bông gòn…… Chỉ có giá 5 đồng thôi sao?!

Kiệt Khắc mừng thầm trong lòng, mặc dù hắn ta c*̃ng không biết rốt cuộc thì mình mừng thầm cái gì, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới những trò cười mình làm trước đó ở thành Lan Tư Duy Lợi được người khác lặp lại, hắn ta cảm thấy vô cùng vui vẻ!

Thế là hắn ta cố ý lớn tiếng, nói: “Đúng vậy, 5 đồng, đó chính là giá ở thành Lan Tư Duy Lợi, Không phải giá đó cũng đã xuất hiện trong phim rồi sao?!”

Tất cả mọi người đều sửng sốt, mặc dù giá trong phim quả thực là như thế, nhưng, nhưng bọn hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể mua được với mức giá đó!

Y Lệ Toa Bạch phản ứng nhanh nhất, lấy 15 đồng nhét vào tay Kiệt Khắc, đơn phương xác nhận giao dịch như sợ hắn ta sẽ hối hận.

Rất nhanh c*̃ng có người hô lên: “Ta muốn mua 100 cây!”

“Ta muốn mua năm ngàn cây!”

Chẳng mấy chốc đã có người nhạy bén trong kinh doanh xuất hiện.

Nhưng Kiệt Khắc lại cau mày, nói: “Mỗi người giới hạn mua được ba cây.”

Máy làm kẹo bông gòn chỉ cho ra sản lượng nhiêu đó, hàng ngày phát đồ cũng mệt mỏi lắm rồi, hắn ta không muốn tạo thêm khối lượng công việc không cần thiết cho mình!

Đột nhiên Kiệt Khắc hiểu tại sao gần như mọi cửa hàng ở Lan Tư Duy Lợi đều phải mở chế độ giới hạn mua hàng.

Mặc dù hai bên có mục đích khác nhau khi áp dụng chính sách giới hạn mua hàng, nhưng trăm sông đổ về một biển, mạch não của họ ít nhiều gì cũng có điểm trùng hợp.

Ngay khi chính sách hạn chế mua hàng được đưa ra, con đường dành cho người trung gian gần như bị phá hỏng, nhưng rất nhanh lại có người nảy ra ý tưởng.

Mỗi người được mua ba cây, nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều sẵn sàng bỏ tiền ra mua!

Nếu hắn ta trả thêm 1 đồng để mua lại, vậy một cây kẹo cũng chỉ có 6 đồng, hắn ta có thể mang đến những thành thị khác bán với giá 1 đồng bạc, có khi còn bán được với giá 1 đồng vàng!

Những người vui vẻ nhất có lẽ là những chủ nô, số kẹo bông gòn lĩnh miễn phí không thể nào “Chuyển nhượng” được, nhưng để bọn hắn mua theo hạn định mỗi người ba cây thì được nha! Ngay cả chi phí mua thêm 1 đồng cũng không cần, còn có thể tiết kiệm được chút canh cỏ dại trong bữa tối!

Mặc dù canh cỏ dại không tốn bao nhiêu tiền, nhưng góp gió thành bão mà, c*̃ng có thể tiết kiệm được một ít!

Y Lệ Toa Bạch c*̃ng ý thức được cơ hội kiếm tiền thật tốt đang ở trước mắt, nhưng cô không lãng phí tế bào não để tiếp tục suy nghĩ sâu hơn, cô ăn một miếng rồi đưa cây kẹo bông gòn cho cô bé đã nhắc nhở mình.

“Quá ngọt, ta ăn không vô.” Y Lệ Toa Bạch đưa cây kẹo cho đứa bé kia như bố thí.

Tiểu cô nương không nghĩ nhiều như vậy, nó lập tức nở nụ cười xán lạn với cô rồi nói: ” Cảm ơn tỷ tỷ, tỷ tỷ ngươi đúng là một người tốt! tốt giống như Thánh nữ đại nhân trong phim vậy đó!”

Mẫu thân của tiểu cô nương nọ nói cám ơn cô liên tục, bà không ngừng cầu nguyện thần linh phù hộ cho Y Lệ Toa Bạch, bà hình dung cô chẳng khác nào như một Thánh nữ tại thế.

Theo quan điểm của Y Lệ Toa Bạch thì giá năm đồng chẳng khác gì như cho đi miễn phí, nhưng đối với những người dân bình thường ở dưới đáy xã hội thì đó là cả một gia tài.

Mua được, nhưng không nỡ mua, lại không dám mua.

Y Lệ Toa Bạch nghe vậy thì vô cùng xấu hổ, cô mím môi che đi sự xấu hổ của mình, sao mà cô dám so mình với Quang Minh thánh nữ được chứ, nhưng không biết cô lại nghĩ đến cái gì, bỗng lặng im không nói gì cả.

“Ca ca không thể tới thật sự là đáng tiếc.” Y Lệ Toa Bạch phân phó cho hộ vệ, “Ngươi đem cái này về cho Bối Đặc Tây ca ca.” Cô dùng bong bóng ma pháp bọc hai cây kẹo bông gòn lại rồi giao cho hộ vệ.

Có ba cây kẹo bông gòn, ban đầu cô định ăn một cây, lãng phí một cây, còn lại để cho ca ca nếm thử hương vị của kẹo.

Nhưng sau khi biết Lan Tư Duy Lợi có vô số kẹo đếm không hết, cô cũng không vội ăn ngay.

Sau đó lại nhìn về phía một hộ vệ khác: “Ngươi đi tìm xem Ngải Mễ Lệ tiểu thư ở đâu, nếu tìm được thì đến báo ngay cho ta, cũng không thể để Ngải Mễ Lệ tiểu thư chờ lâu hơn được nữa.”

Lý do Y Lệ Toa Bạch đẩy hai tên hộ vệ kia đi nhìn như rất thỏa đáng, nhưng nếu nghiêm túc tìm tòi nghiên cứu thì vẫn có một số sơ hở.

Cô chỉ là một tiểu thư quý tộc yếu đuối, ai có thể ngờ rằng cô lại cố tình đẩy hộ vệ ra ngoài để tạo cơ hội cho mình bỏ trốn?

Trong đám đông hỗn tạp, tiểu thư quý tộc xinh đẹp như ngọc là món hàng rất được săn đón, nếu bỏ trốn khi không được phép thì chỉ có Y Lệ Toa Bạch là người gánh chịu hậu quả.

Đó cũng chính là điều mà Y Lệ Toa Bạch sợ hãi, chỉ cần rời khỏi quảng trường này, rất có thể cô sẽ bị bắt đem đi bán, cũng có thể tưởng tượng kết cục khi cô bị bán làm nô lệ.

Muốn dụ hộ vệ đi chỗ khác không khó, cái khó là cô có thể đi đâu.

“Hạ Lạc Khắc Vương Tử, chào ngài, xin cho phép ta tự giới thiệu….. “

Hạ Lạc Khắc ngắt lời cô: “Ta không phải Vương Tử.”

Vẻ mặt Y Lệ Toa Bạch có chút mờ mịt.

Hạ Lạc Khắc biết đây lại là một khán giả xem các nhân vật hư cấu trong phim là người thật, thế là hắn ta giải thích đơn giản một chút.

Y Lệ Toa Bạch khẽ gật đầu, trong mắt vẫn còn có chút mơ hồ, nhưng cô nương quản lý biểu cảm rất tốt, bình tĩnh đổi lời: “Hạ Lạc Khắc các hạ, ta có thể ký khế ước làm việc này không?”

Sau khi Y Lệ Toa Bạch lần lượt bác bỏ hết mọi kế hoạch chạy trốn, một ý tưởng cực kỳ táo bạo xuất hiện —— cô muốn quang minh chính đại rời đi!

Cô muốn đến Lan Tư Duy Lợi làm việc!

Ở tuổi của cô, chỉ có thể làm công nhân vận chuyển với mức lương 1-5 đồng một ngày, nhưng không sao, cô là Thi pháp giả! Chỉ cần cho cô một cơ hội, dù cho có là công nhân vận chuyển cô cũng có thể làm cho người phụ trách chú ý đến khả năng của mình!

Quang minh chính đại rời đi, mặc dù không thể mamh theo quần áo và đồ trang sức mà nhà Ôn Đốn cho cô, nhưng cô có tiểu kim khố, ca ca cũng cho cô không ít vật liệu ma pháp, nếu như giá cả hàng hóa ở Lan Tư Duy Lợi thật sự giống trên phim ảnh thì……

Tiền tiết kiệm của cô có thể chèo chống đến ngày cô được thăng chức tăng lương.

Hạ Lạc Khắc nghe vậy thì có hơi kinh ngạc nhìn cô một chút, những ngày này không phải là không có tiểu thư quý tộc tìm hắn ta nói chuyện, giống tiểu thư Ngải Mễ Lệ có tiền có địa vị và được sủng ái cũng có tới nũng nịu hỏi thăm hắn ta về sách hướng dẫn du lịch ở Lan Tư Duy Lợi, những tiểu thư quý tộc khác giống Ngải Mễ Lệ và Y Lệ Toa Bạch thì lại đặt mục tiêu ở trên người hắn ta.

Nhưng tiểu thư quý tộc đến hỏi thăm hắn ta có thể đến Lan Tư Duy Lợi làm công được không thì Y Lệ Toa Bạch vẫn là người duy nhất.

Hạ Lạc Khắc không phụ trách việc tuyển nhân công, thế là để Bố Lai Tư tới.

“Có thể.” Bố Lai Tư gật đầu, ông cầm một phần khế ước đưa cho cô, “Nhưng cô đã nghĩ kỹ chưa? Công việc này rất vất vả. “

Không chỉ có vất vả, mà còn rất mất mặt.

Đường đường là một tiểu thư quý tộc mà lại đi làm công việc nặng nhọc khổ cực dành cho những người dân bình thường ở dưới đáy xã hội như thế, quả thực là ném mặt mũi nhà Ôn Đốn mà!

Y Lệ Toa Bạch không chút do dự ký vào phần khế ước đó, đồng thời hỏi: “Ca ca ta cũng rất muốn làm công việc này, có thể để ta mang một phần khế ước về nhà được không?”

Bố Lai Tư quả quyết lắc đầu: “Cô đã vượt qua cuộc phỏng vấn của chúng ta, nhưng ca ca cô thì vẫn chưa.”

Y Lệ Toa Bạch cắn môi, gần như khẩn cầu, nói: “Ca ca ta làm việc rất chăm chỉ.”

Cô không dám để lộ ra chuyện Bối Đặc Tây có huyết mạch Mị Ma và thiên phú ngôn ngữ, chỉ có thể vắt hết óc nghĩ ra ưu điểm của Bối Đặc Tây, nhưng một cái cô c*̃ng không thể nói được.

Không phải là không có, mà là không thể nói.

Mỹ mạo cũng là một phần thiên phú, khi thần minh lựa chọn Thần Quyến, ngài ấy cũng sẽ chọn ra những người có vẻ ngoài đẹp nhất trong cùng một điều kiện.

Nhưng vẻ đẹp của kẻ yếu lại là gánh nặng, mỹ mạo của kẻ yếu là vật phẩm.

Cho lấy hoặc đoạt đi, mặc người chém giết.

Cô không biết gì về Hạ Lạc Khắc, Bố Lai Tư và Lan Tư Duy Lợi, lỡ như cô có bị hại cũng không sao, nhưng cô không thể để Bối Đặc Tây cũng bị hại như mình.

Bố Lai Tư lộ ra biểu lộ muốn giúp mà chẳng giúp được gì.

Tim Y Lệ Toa Bạch như thắt lại.

Bố Lai Tư tiếp tục dùng giọng điệu giải quyết việc chung, nói: “Mười giờ tối có một chuyến xe buýt tốc hành, buổi sáng ngày mai mười giờ c*̃ng có một chuyến, cô muốn đi chuyến nào?”

Mười giờ…. Từ đây về nhà mất nửa tiếng, từ nhà quay lại đây cũng cần nửa tiếng, nhưng hiện tại đã chín giờ rưỡi, nói cách khác, cô chỉ có thời gian nửa tiếng để thuyết phục Bối Đặc Tây ca ca.

Mười giờ ngày mai….. Cũng không biết có thể rời đi hay không.

Những ngón tay của Y Lệ Toa Bạch nắm chặt tấm da dê khế ước, cô dùng sức đến mức tay trắng bệch.

“Có thể, có thể chờ ta một chút được không? Ta có chuyện rất quan trọng phải đi làm, nhưng ta nhất định sẽ quay lại! Nếu như ta đến trễ, có thể chờ ta một chút được không?”

Bố Lai Tư có chút khó xử nhìn về phía Hạ Lạc Khắc.

Hạ Lạc Khắc xòe tay: “Cô biết đấy, đám Cốt Long kia làm theo lịch trình định sẵn mà thôi.”

Mặc kệ là xe buýt hay xe gì cũng được, cứ đúng giờ là tốt.

Cấp bậc thấp nhất của đám Cốt Long kia cũng là cấp 125, dù cho đám đó có “Nghe lời” thật, nhưng bọn họ cũng không phải là người có thể ra lệnh được chúng.

Mặc dù Hạ Lạc Khắc là truyền kỳ thật, nhưng truyền kỳ cũng có tới 100 cấp, cũng có truyền kỳ này truyền kỳ nọ, cấp 100 là truyền kỳ, nhưng cấp 199 cũng là truyền kỳ.

Rất không may, hắn ta lại chính là truyền kỳ đánh không lại xe buýt Cốt Long.

Y Lệ Toa Bạch giãy giụa xoắn xuýt một hồi, sau đó cô cởi đôi giày cao gót mỹ lệ nhưng không thích hợp để chạy bộ ra, kéo cao váy lên, chạy thật nhanh về nhà.

Cô không thể mặc kệ Bối Đặc Tây được!

Y Lệ Toa Bạch và Bối Đặc Tây là huynh muội cùng cha khác mẹ, mặc dù có cùng một phụ thân, nhưng quan điểm về huyết thống của quý tộc cũng chỉ có thế, giữa huynh đệ tỷ muội chỉ có hợp tác vì lợi ích hoặc tranh đoạt với nhau nguồn tài nguyên hữu hạn.

Ở một khía cạnh nào đó thì Y Lệ Toa Bạch cảm thấy mình và Bối Đặc Tây không phải huynh muội, mà là người nhà.

Ở trong tòa lâu đài tất cả đều mang họ “Ôn Đốn”, nhưng chỉ có hai người bọn họ là sống nương tựa lẫn nhau.

Mẫu thân nô lệ của Bối Đặc Tây là nô lệ cấp thấp nhất trong nhà, bà là một món đồ chơi chuyên dùng để phát tiết.

Sau năm tháng Bối Đặc Tây dứt sữa, bà đã bị đưa cho quý tộc khác.

Bởi vì nô lệ có thể sinh con “Dùng tốt” hơn nô lệ không thể sinh.

Không có mẫu thân nên Bối Đặc Tây được một người hầu gái chăm sóc, mà người hầu gái chăm sóc cậu ta chính là mẫu thân của Y Lệ Toa Bạch.

Hầu gái là tài sản riêng của các lão gia và thiếu gia quý tộc, năm bà 24 tuổi thì sinh Y Lệ Toa Bạch.

Mẫu thân của Y Lệ Toa Bạch là hầu gái, tức là một nô lệ. Thời kỳ nở hoa của một nô lệ chỉ tới năm 25 tuổi, nhưng vì bà có công sinh hạ hài tử, 27 tuổi mới bị ép khô giá trị rồi ném đến nhà máy dệt, nhưng rất nhanh đó bà đã bị mù vì làm việc cường độ cao, sơ ý một chút đã rớt xuống sông chết đuối.

Khi mẹ cô rời đi, Bối Đặc Tây đã bị phát hiện huyết mạch Mị Ma trên người, bởi vì cậu ta “Được ưu ái” nên Y Lệ Toa Bạch mới có thể được sống cùng một chỗ với ca ca mình.

Nhưng khi Bối Đặc Tây càng ngày càng đẹp, kỹ năng bị động tấn công bừa bãi của Mị Ma khiến mọi thứ xung quanh trở nên tồi tệ, thế là Y Lệ Toa Bạch lại bị đưa đi.

Huyết mạch Mị Ma của Bối Đặc Tây đại biểu cho “Tính dục”, mặc dù các quý tộc không quản được nửa người dưới của mình, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc bọn hắn cảm thấy đây là huyết mạch thấp kém.

Bởi vậy Bối Đặc Tây không có giá trị bồi dưỡng, làm một món đồ chơi xinh đẹp đưa cho một đại nhân vật nào đó chính là hồi báo tốt nhất cậu ta có thể làm để trả công dưỡng dục cho nhà Ôn Đốn.

Không nên như vậy, không nên là như vậy!

Cũng giống như Bối Đặc Tây có niềm tin vượt mức bình thường dành cho Y Lệ Toa Bạch, ở trong lòng Y Lệ Toa Bạch, Bối Đặc Tây là thiên tài ưu tú nhất trên thế giới!

Nếu như, nếu như cậu ta không phải hài tử nhà Ôn Đốn, nếu như cậu ta không bị nguyền rủa, Bối Đặc Tây nhất định sẽ trở thành một nhân vật cứu vớt thế giới! Chắc chắn sẽ như vậy!

“Ca ca ….” Không phải Bối Đặc Tây ca ca, mà là ca ca, là người nhà duy nhất của cô!

Y Lệ Toa Bạch dùng tốc độ nhanh nhất chạy vội về nhà, nhưng chào đón cô không phải là ánh mắt dịu dàng của Bối Đặc Tây, mà là lửa giận phẫn nộ của nam tước Ôn Đốn: “Y Lệ Toa Bạch, ngươi nhìn mình xem, phẩm cách thục nữ đã bị ngươi ăn rồi à?! Thật là mất hết mặt mũi nhà Ôn Đốn chúng ta!”

Mặt Y Lệ Toa Bạch đột nhiên trắng bệch.

*****

“Gào….. “

Vào lúc 9 giờ 50 tối, quảng trường Quang Minh vô cùng nhộn nhịp, đám đông rút đi như thủy triều, tựa như đã diễn luyện qua vô số lần vậy, mấy vạn người ở hiện trường nhưng hoàn toàn không có bất kỳ sự cố giẫm đạp nào.

Chín giờ năm mươi lăm phút tối, khi khán giả cuối cùng rời khỏi quảng trường, một tiếng rồng gầm vang lên giữa không trung.

Một con Cốt Long to lớn từ trên trời giáng xuống.

Đám đông ra khỏi quảng trường Quang Minh, nhưng không lập tức rời đi, lần đầu tiên Cốt Long xuất hiện khiến cho mọi người sợ hãi không thôi, nhưng bây giờ nó đã đếm rồi đi không hết bao nhiêu lần, đám người c*̃ng bắt đầu chuyển từ sợ hãi sang vây xem xem náo nhiệt.

 “A, lên rồi, lên thật rồi! Tom —— “

Một đôi đôi vợ chồng trung niên vừa hướng về phía Cốt Long phất tay, vừa nói với bạn bè đứng bên cạnh mình: “Nhìn thấy chưa? Đó là Tom nhà ta đó, nó được tuyển chọn đi làm công việc một ngày 1 đồng!”

Người xung quanh nhao nhao chúc mừng: ” Tỷ lệ bị loại khi phỏng vấn rất cao, Tom nhà các ngươi thật là không tầm thường!”

Hai vợ chồng kiêu ngạo ưỡn ngực tự hào.

Giữ kín của cải là quy tắc cơ bản nhất để người nghèo sinh tồn, nhưng đây chính là Cốt Long đó!

Ngồi Cốt Long đi làm việc, đối với một số người thì đó là uy h**p, tầng lớp xã hội càng thấp bọn họ càng muốn đem chuyện này nói cho cả thế giới biết —— hài tử nhà chúng ta đã từng cưỡi Cốt Long, muốn bắt nạt ta? Tốt nhất là ngươi nên nghĩ kỹ lại một chút!

Bắt nạt kẻ yếu và sợ hãi kẻ mạnh là bệnh chung của đại đa số mọi người, những tên lưu manh ở tầng dưới chót càng dễ bị câu nói này hù cho sợ hãi.

Mấy tên lưu manh cấp cao sẽ không bị hù sợ, nhưng bọn chúng lại khinh thường mấy đồng xu lẻ và mấy quả dưa cong cà nứt vớ va vớ vẩn.

Bởi vậy, đưa hài tử nhà mình đến Lan Tư Duy Lợi làm công đã thành ước mơ của rất nhiều gia đình bình thường.

Thường dân không giống những người vô gia cư có thể tùy ý rời đi, nhưng không phải mỗi nhà chỉ có một đứa con, nếu ở thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á cũng làm công, đến thành Lan Tư Duy Lợi cũng là làm công, nhưng thành Lan Tư Duy Lợi trả tiền công cao hơn, còn có thể ngồi Cốt Long, ngay cả đồ đần cũng biết nên chọn bên nào.

Tom hưng phấn đến đỏ bừng mặt, nó mở cửa sổ ra, gần như là nhoài nửa người ra ngoài, nó dùng sức vẫy tay về phía phụ thân của mình.

Năm phút rất ngắn ngủi, nhưng các công nhân bước vào xe rất ngoan ngoãn, rất có trật tự, bởi vậy chỉ ngừng lại năm phút là đủ.

“Chờ một chút, còn thiếu một người nữa.” Cách ăn mặc của Y Lệ Toa Bạch để lại cho người ta ấn tượng sâu sắc, đó là cách ăn mặc bình thường nhất trong giới tiểu thư quý tộc, nhưng ở trong đám ứng viên thì đó chính là cái đèn pin sáng nhất trong đêm tối.

Hạ Lạc Khắc dựa vào khung cửa xe buýt, không nhúc nhích.

Cốt Long thì hơi mất kiên nhẫn vung vẫy đuôi, cái đuôi xương nhẹ nhàng quét qua, nhưng cơn gió nó mang theo thì có thể lật tung cả Quang Minh Thần Điện.

Đương nhiên, Quang Minh Thần Điện có vòng phòng hộ nên cũng không dễ bị vong linh lật tung như vậy. Chỉ là, tấm khiên bảo vệ có thể chịu được ít nhất 20 đòn tấn công của lĩnh chủ Tư Tháp Na bị thổi ra vết rạn nhỏ thôi.

Mục Sư và thần quan vội vàng cười làm lành: “Không có gì đáng ngại, không có gì đáng ngại, bản thân nó có thể tự sửa chữa, không cần để bụng.”

Hôm nay vận khí của bọn họ đúng là không tốt, bay lần này chính là cái xe buýt lúc ban đau đầu, một con Cốt Long cấp 199.

Nó là con bị Tiểu Quai và mấy con Cốt Long khác giao lưu tình cảm đánh thức, lúc đó nó nổi giận đùng đùng bay ra khỏi lòng đất, muốn cho mấy tên khốn dám quấy rầy giấc ngủ nó một bài học, ai ngờ lại bị Tiểu Quai tính tình kém nhất đập cho một phát, khiến xương cốt nó vỡ thành từng mảnh vụn.

Phỉ Lạc Ti tuân theo nguyên tắc không lãng phí nên đã hồi máu cho nó. Kết quả, việc đầu tiên nó làm sau khi được hồi sinh là đi khiêu khích Phỉ Lạc Ti, lại bị Phỉ Lạc Ti đánh cho một trận ra bã.

Ngay cả ngọn lửa linh hồn cũng bị đánh nứt, suýt chút nữa ngay cả cơ hội làm vong linh cũng không còn.

Nó đã làm “Rồng thực vật” trong đống xương trắng một tháng, sau đó mới được cho đảm nhận chức vụ bây giờ.

Dù lúc nó đang làm nhiệm vụ thì sẽ không gây thương tổn cho con người, c*̃ng rất chuyên nghiệp, nhưng không thể ngăn được nó tiếp tục làm bọn họ đau đầu.

Đừng nói là một Hạ Lạc Khắc, dù cho có một trăm Hạ Lạc Khắc cộng lại c*̃ng không đánh lại nó.

Chênh lệch đẳng cấp tàn khốc thế đó.

“Gào……” Chín giờ năm mươi chín phút, Ban Khắc bắt đầu thúc giục.

Nhanh lên nhanh lên, lão tử bay xong chuyến này là tan tầm rồi, toàn bộ đám ruồi bọ dám ngăn chặn lão tử đều đi chết hết đi…..

Ban Khắc tinh thông nguyền rủa mặc niệm ở trong lòng: Ta sẽ khiến linh hồn các ngươi phải mãi mãi chịu nỗi đau thiêu đốt và xé nát, thân thể các ngươi sẽ mọc ra những bọc mủ hôi thối, vô số trùng ăn mục nát thối rữa sinh sống bên trong…..

Chú ngữ nguyền rủa cũng đã đọc xong, còn lại chỉ cần đưa ma lực vào là được, lúc đó lời nguyền sẽ có hiệu lực!

“Hạ Lạc Khắc các hạ, ngài xem……” Dù sao Bố Lai Tư cũng không dám nói chuyện với Ban Khắc, con Cốt Long này thật sự rất cứng đầu, ngay cả Tiểu Quai cũng dám đi khiêu khích, Bố Lai Tư sợ nó chết.

Nhưng Y Lệ Toa Bạch đã ký hợp đồng làm việc còn chưa tới, chuyện này rất phiền phức.

“À, cô ấy trở về làm gì?”

Bố Lai Tư không hỏi gì, nhưng ông cũng là lão quản gia cho quý tộc mấy chục năm, có chuyện gì mà ông chưa thấy qua!

Nếu chuyện này xảy ra cách đây vài tháng, ông sẽ chỉ cảm thấy Y Lệ Toa Bạch mưu toan chạy trốn là ngu ngốc, là không biết tốt xấu, nhưng sau khi chứng kiến một đám lão gia cao cao tại thượng trở thành quả bóng dưới Long đầu đao, tâm lý của ông đã thay đổi.

Phỉ Lạc Ti định nghĩa cho hành vi đó là sai.

Kẻ hại người nên bị chém đầu, còn người bị hại đáng thương là vô tội.

Trong lòng Bố Lai Tư bỗng dưng có xúc động —— nếu như nơi này là Lan Tư Duy Lợi thì tốt rồi!

Ôn Đốn nam tước sẽ bị kéo đi chém đầu, Y Lệ Toa Bạch và ca ca của cô có thể tự do lựa chọn tương lai của mình.

“Đến giờ rồi.”

Ban đêm, vào lúc 10 giờ 0 phút 59 giây, sự kiên nhẫn của Ban Khắc đã đến cực hạn, mặc kệ Y Lệ Toa Bạch có tới hay không, bọn họ đều phải đi.

*****

“Đây là cái gì? !” Sắc mặt Ôn Đốn nam tước khó coi trừng mắt nhìn Y Lệ Toa Bạch, nếu như ánh mắt có thể hóa thành thực thể thì có lẽ Y Lệ Toa Bạch bây giờ đã chết rồi.

Y Lệ Toa Bạch không chết, nhưng tình trạng hiện tại của cô cũng không khá hơn là bao.

Áp lực nặng trút xuống đỉnh đầu cô, thậm chí Y Lệ Toa Bạch còn sinh ra ảo giác mình sắp bị nghiền nát thành một cái bánh thịt xấu xí.

Cô đau đến thở không nổi, trong cơn đau đớn tột cùng, cô thậm chí còn không biết mình sắp chết vì ngạt thở, sắp chết vì đau đớn hay sắp chết vì bị nghiền nát.

Không biết, cô không biết, cô chỉ biết mình đang đau, đau quá.

“Đau quá….” Cô thậm chí còn không thể rên lên vì quá đau đớn.

Hai mắt Bối Đặc Tây tạm thời bị mù do sử dụng sức mạnh vượt quá khả năng của mình, đôi mắt xinh đẹp của cậu ta đã mất đi tiêu cự, tựa như mất đi tất cả hi vọng: “Phụ thân, dù ngài có trút giận thế nào đi nữa cũng chỉ bộc lộ sự kém cỏi và hèn nhát của mình mà thôi.”

Bối Đặc Tây đã gạt Y Lệ Toa Bạch, cậu ta lừa cô rằng mình nhìn thấy ngày mai phụ thân mới trở về, đó là giả.

Cậu ta chỉ dùng kỹ năng bị động của Mị Ma để mị hoặc quản gia nhà Ôn Đốn, dựa trên những thông tin thu được, cậu ta đã suy đoán Ôn Đốn nam tước sẽ trở về vào ngày mai.

Cấp bậc của cậu ta rất thấp, chỉ mới có cấp 1, để có thể tính được cơ hội trốn thoát cho Y Lệ Toa Bạch, cậu ta đã tiêu hao sinh mệnh của mình mới tính ra được kết quả.

Nói dối cô rằng phụ thân ngày mai mới trở về, chỉ để cô bớt lo lắng hơn một chút mà thôi.

Nhưng làm thế nào Bối Đặc Tây c*̃ng không ngờ được, Y Lệ Toa Bạch lại vì tin tức “Phụ thân ngày mai mới trở về” này ôm tâm lý may mắn chạy về để tìm mình.

Trùng hợp thế nào mà vừa lúc bị Ôn Đốn nam tước đụng phải.

Nam tước Ôn Đốn, người đã bỏ trốn ngay từ đầu, bây giờ lại tỏ vẻ vô cùng phẫn nộ.

Đầu tiên, ông ta thấy Y Lệ Toa Bạch vừa chạy chân trần vào phủ đệ Ôn Đốn vừa la to như một bà điên, ông ta là người rất sĩ diện, đối với hành động hủy hoại thanh danh nhà Ôn Đốn của Y Lệ Toa Bạch đã khiến ông ta cực kỳ tức giận!

Đầu cô ong lên một tiếng, thân thể phản ứng còn nhanh hơn so với đầu óc nhiều, chờ đến khi lấy lại tinh thần, Y Lệ Toa Bạch đã hộc máu ngã trên mặt đất.

Cô chỉ là một đứa con gái không có thiên phú gì nổi bật thôi, Ôn Đốn không chỉ có mỗi mình cô là con gái, vô tình bị đánh chết cũng không phải chuyện lớn gây ra chấn động gì, cho nên ông ta cũng không để bụng.

Ôn Đốn nam tước không để ở trong lòng, nhưng Bối Đặc Tây lại nổi điên.

Cậu ta lao ra như một tên điên, sau đó cắt vào lòng bàn tay mình, huyết dịch thôi tình của Mị Ma phối hợp với khuôn mặt tuyệt đẹp kia, khiến những người hầu và hộ vệ ở đó đều trở nên điên cuồng.

Cậu ta mỉm cười dịu dàng: “Đi đi, cắt bỏ thịt trên người ông ta đi, chỉ cần cho ta thịt ông ta, ta sẽ yêu các ngươi điên cuồng, yêu không có cách nào kềm chế được.”

Mặc kệ là nam hay nữ gì cũng đều lao về phía Ôn Đốn nam tước.

“Điên rồi! Bối Đặc Tây, ngươi là tên điên à?! Các ngươi dám ăn cây táo rào cây sung sao, cút đi cho ta! Cút hết đi cho ta!”

Mặc dù Ôn Đốn bị tửu sắc móc sạch thân thể, nhưng cấp bậc của ông ta cũng là thật, hơn nữa cấp bậc của Bối Đặc Tây lại thật sự quá thấp, cho dù huyết dịch thôi tình Mị Ma của cậu ta có phát huy tác dụng, nhưng hiệu quả c*̃ng có hạn.

Ôn Đốn nam tước thô bạo đánh bọn họ một trận, đám hộ vệ và người hầu bị đánh cho trọng thương, bọn họ đau đớn tỉnh lại.

Chuyện kế tiếp cũng không có gì bất ngờ.

Y Lệ Toa Bạch không có tác dụng gì, Ôn Đốn sẵn sàng hạ tử thủ với cô, nhưng sau khi Ôn Đốn nam tước tỉnh táo lại, ánh mắt nhìn về phía Bối Đặc Tây lại thay đổi.

“Bối Đặc Tây, hình như trước đây ta đối xử với ngươi tốt quá, ngươi nói thử xem có đúng không?”

Bối Đặc Tây cười lạnh: “Lão già phế vật thiển cận, ông đã bỏ lỡ cơ hội để biến gia tộc Ôn Đốn trở thành gia tộc lớn nhất ở phía Đông rồi.”

Tất nhiên là Ôn Đốn nghe ra ý cậu ta muốn nói: “Ngươi đang nói về thiên phú của mình à?”

“Đứa nhỏ này, đừng ngốc thế.” Ôn Đốn lại một lần nữa nói cho cậu ta biết sự thật tàn khốc, “Kể từ lúc ngươi được người mẹ đê tiện của mình sinh ra, vận mệnh của ngươi đã được quyết định.”

“Một nhân loại có huyết thống Mị Ma, ha ha….!” Ông ta cười nhạo nói, “Ngươi muốn làm lĩnh chủ của nhân loại sao? Dùng cái mông của ngươi đi? Cái này ngược lại là có thể, chỉ cần ngươi mở hai chân ra là được, sẽ có vô số siêu phàm giả chiến đấu vì ngươi, thật đúng là dễ dàng!”

Bối Đặc Tây rất bình tĩnh, những lời giống như vậy, từ nhỏ đến lớn không biết cậu ta đã nghe bao nhiêu lần rồi, nhiều đến mức cậu ta đã sớm chết lặng.

Ngươi là Mị Ma, ngươi phải học cách lấy lòng chủ nhân, ngươi không thể sinh con nên so ra kém hơn người khác, nếu như còn không được cách nũng nịu, chủ nhân làm sao có thể yêu thương ngươi được?

Ôn Đốn nam tước nói: “Này, vì sao ngươi lại là một Mị Ma chứ? Rõ ràng là có thiên phú tốt như vậy mà, thế mà lại là một Mị Ma, có muốn trách thì nên trách số mệnh của ngươi không tốt.”

“Đó là do gen của ông quá kém.” Dù sao cũng phải chết, Y Lệ Toa Bạch c*̃ng không quan tâm là chết như thế nào, cho nên trước khi chết, dù chỉ nói cho sướng miệng một chút cô cũng phải mắng Ôn Đốn nam tước một trận.

“Nếu như không có gen thấp kém của ông, nhất định ca ca sẽ ưu tú hơn bây giờ vô số lần!”

Ôn Đốn càng tức giận hơn, lông mày hung tợn dựng thẳng lên, hận không thể ăn sống Y Lệ Toa Bạch ngay tức thì.

“Ta cho ngươi ăn, cho ngươi mặc, cho ngươi ở trong căn phòng lớn xinh đẹp, ngươi là một đứa vô ơn!”

Lại một cái tát khác giáng xuống, ông ta dùng lực mạnh đến mức khiến Y Lệ Toa Bạch bị đập bay vào tường rồi rơi xuống đất, quần áo hoa mỹ lăn lông lốc trên mặt đất vài vòng, giống như một con búp bê rách nát bị ném vào thùng rác.

Y Lệ Toa Bạch rơi nước mắt, ánh mắt cô nhìn về phía Ôn Đốn nam tước tràn đầy thù hận.

Sát tâm trong lòng Ôn Đốn nam tước triệt để bị k*ch th*ch, ông ta đang định đánh chết cô thì ánh mắt đột nhiên cứng đờ, dừng lại chỗ tay Y Lệ Toa Bạch.

Một mảnh giấy da tản ra dao động ma lực được cô nắm chặt trong tay, tấm da dê đó không ngừng hấp thu máu của cô, sạch sẽ đến mức nhìn không hợp với cô.

Cỗ ma lực chấn động đó vô cùng cường đại, cường đại đến mức Ôn Đốn nam tước cảm thấy mình ở trước mặt của nó cực kỳ nhỏ bé, tựa như một chiếc lá nhỏ lênh đênh trên mặt biển vậy.

Bảo bối!

 Ôn Đốn nam tước tiến lên một bước, ông ta đưa tay rút mảnh giấy da ra, Y Lệ Toa Bạch khẩn trương muốn giãy dụa, nhưng lại bị Ôn Đốn trở tay đánh cho đầu cô ong ong, phần sau đầu cô bị đập xuống đất.

“Y Lệ Toa Bạch!” Mặc dù Bối Đặc Tây nhìn không thấy, nhưng cậu ta thường xuyên sống một mình cô độc cũng có thể xem là mù lòa một nửa. Bối Đặc Tây dựa vào thính lực nhạy bén của mình sau thời gian dài tập luyện, chuẩn xác nhào về phía Y Lệ Toa Bạch.

“Bối Đặc Tây thiếu gia, xin đừng làm chúng ta khó xử.” Tên hộ vệ ngăn cậu ta lại tay chân không sạch sẽ, cứ sờ tới sờ lui ở trên người cậu ta.

Bối Đặc Tây hung tợn đâm mạnh vào mắt gã ta.

Dù là Siêu phàm giả, nhưng cấp bậc không cao đến mức có thể thoát ly khỏi những đặc điểm của “Nhân loại”, con mắt vẫn là tử huyệt yếu ớt, gã hộ vệ hét lên một tiếng thảm thiết, Bối Đặc Tây thừa dịp những hộ vệ khác vẫn còn đang bị hù dọa chạy vội đến bên cạnh Y Lệ Toa Bạch.

Cậu ta cẩn thận ngồi xổm ở bên cạnh Y Lệ Toa Bạch, nhưng không dám cử động: “Y Lệ Toa Bạch… Y Lệ Toa Bạch… Y Lệ Toa Bạch…” Cậu ta dịu dàng gọi tên em gái, hi vọng cô có thể kiên cường đáp lại lời mình.

“Đáng chết!” Sau khi Ôn Đốn nam tước xem hết nội dung khế ước thì giận dữ, ông ta giật lấy trọng kiếm trên tay hộ vệ chém chết phế vật khiến nhà Ôn Đốn mất hết mặt mũi.

” Sao ngươi dám! Sao ngươi dám! Sao ngươi dám đi làm công nhân vận chuyển, sao ngươi dám làm mất hết mặt mũi của ta! Ngươi đây là muốn ném hết mặt mũi nhà Ôn Đốn chúng ta xuống đất rồi giẫm lên phải không???”

Bối Đặc Tây ngăn ở trước mặt Y Lệ Toa Bạch, cậu ta không trông mong gì vào Ôn Đốn có thể suy xét đến mình có giá trị trao đổi ích lợi mà dừng lại, nhưng chết cùng một chỗ với muội muội cũng không tệ.

Cậu ta tuyệt đối sẽ không bao giờ để cho mình và Y Lệ Toa Bạch lặp lại vận mệnh của mẫu thân bọn họ.

Bối Đặc Tây nhắm mắt lại, cậu ta có thể cảm giác được kiếm khí nặng nề từ phía trên giáng xuống, một giây sau, cậu ta và Y Lệ Toa Bạch có thể rời khỏi thế giới này hoàn toàn rồi.

“Gào….. “

Tiếng gầm to lớn khiến Ôn Đốn bị dọa cho nghiêng cả người, ông ta mất thăng bằng ngã xuống đất, loạng choạng ngã trái ngã phải.

Giọng nói của Hạ Lạc Khắc mang theo chút bực bội từ phía trên truyền đến: “Y Lệ Toa Bạch? Y Lệ Toa Bạch có ở đây không? Sao cô lại không có chút khái niệm gì về thời gian hết vậy?! Cô có biết mình tội lớn thế nào khi làm chậm trễ thời gian tan ca của Ban Khắc Lão đại nhà chúng ta không?!”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...