Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 57



Ước Hàn đã bắt đầu sự nghiệp làm công của mình tại cửa hàng độc quyền Thiếu Niên Ma Pháp.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cạo đầu trọc lóc, lại thay quần áo mới, nhìn nó hoàn toàn khác so với trước đây.

Nhìn nó bận rộn như một con ong mật nhỏ chạy qua chạy lại giữa đám người, quét rác, quét đất, lau bàn lau ghế…. Hận không thể dùng thời gian một ngày để loại bỏ hết bụi bẩn khỏi ghế.

Ngải Nhã vẫy vẫy tay với nó: “Không cần lúc nào cũng làm cái này làm cái kia, công việc làm xong rồi thì thôi, làm việc nhanh chóng như thế mới là nhân viên giỏi.”

Đây là thái độ làm việc của Phỉ Lạc Ti, và cả Lan Tư Duy Lợi đều ảnh hưởng bởi tác phong làm việc đó của y.


Tăng ca thì phải trả tiền tăng ca gấp đôi lương bình thường, công việc có thể hoàn thành trong giờ làm việc thì không được hoãn lại đến khi tan làm!

Mặc dù Quyển vương có tham công tiếc việc thật, nhưng tất cả đều là vì chính bản thân bọn họ, dù có làm gấp đôi, gấp ba lần hoặc nhiều hơn cũng để cho bản thân bọn họ tốt hơn!

Biết với số tiền lương đó làm những việc gì, điều này rất trọng yếu!

Ngải Nhã và Tây Lí Nhĩ đều không phải là nhân viên bản địa ở Lan Tư Duy Lợi.

Một người là Huyết tộc đến thể nghiệm cuộc sống tự lập tay làm hàm nhai, còn người kia là một Mạo Hiểm Giả không còn muốn mạo hiểm mạng sống của mình nữa.


Bọn hắn đều bị đãi ngộ hấp dẫn trên thông báo tuyển dụng thu hút.

Để phát triển thị trường ở các thành phố khác ngoài Lan Tư Duy Lợi, vấn đề quan trọng nhất chính là vũ lực.

Chân lý chỉ nằm trong phạm vi thanh kiếm và pháp trượng.

Nếu không có giá trị vũ lực mạnh thì ngay cả việc mở cửa cửa hàng một cách an toàn cũng là một vấn đề rất lớn.

Một Rèn Thể Giả cấp 70 và một Thi Pháp Giả cấp 50 là tiêu chuẩn thấp nhất.

Các điều kiện Phỉ Lạc Ti đưa ra trong yêu cầu tuyển dụng theo thứ tự là ——

Cửa hàng trưởng, cấp 70 trở lên, có tinh thần trách nhiệm, tiền lương hai vạn, năm hiểm một kim, làm việc trên ba năm được cấp nhà ở, được chia hoa hồng 10% doanh thu cửa hàng.


Cửa hàng phó, cấp 50 trở lên, có tinh thần trách nhiệm, tiền lương một vạn, làm việc trên ba năm được cấp nhà ở, được chia hoa hồng 5% doanh thu cửa hàng.

Ngoài ra còn có một đường dây giao hàng đặc biệt dành cho việc giao thức ăn.

Ngải Nhã muốn ở lại thành Lan Tư Duy Lợi mãi, bởi vì ở đó có rất nhiều thức ăn đồ uống ngon, nhiều khu vui chơi giải trí, cô vốn là một tiểu thư xinh đẹp giàu có, tiền lương bao nhiêu vốn không có gì quan trọng!

Nhưng điều kiện để được bố trí nhà ở khiến cô khó có thể từ chối.

Nhà thương mại ở Lan Tư Duy Lợi có không ít, các khu dân cư cấp thấp, cấp trung và cao cấp gì cũng có, thoạt nhìn trông tất cả đều là mới, nhưng rất khó để đủ điều kiện mua nhà.


Yêu cầu tối thiểu là 5 năm bảo hiểm xã hội, có một số nơi còn yêu cầu phải có hộ tịch ở Lan Tư Duy Lợi.

Vấn đề đăng ký hộ khẩu đối với Ngải Nhã cũng không phải là vấn đề gì, cấp bậc của cô là cấp 82, theo yêu cầu của chính sách thu hút nhân tài, cô có thể nhận được một loạt ưu đãi và tài nguyên khi ổn định cuộc sống ở đó.

Ngải Nhã có tiền, nhưng không có bảo hiểm xã hội, muốn mua nhà sẽ rất khó khăn!

Ngược lại thúc thúc Ái Đức Hoa của cô có đủ điều kiện để mua nhà, bởi vì hắn ta đã đầu tư 5 tỷ vào thành Lan Tư Duy Lợi.

Mặc dù Ngải Nhã là tiểu thư cành vàng lá ngọc xinh đẹp giàu có, nhưng tiền tiêu vặt của cô không có nhiều như vậy, hơn nữa cô lại tiêu tiền như nước, vung tay quá trán, tháng nào cũng chi nhiều hơn thu.

Sau một thời gian dài đắn đo, Ngải Nhã vẫn đăng ký đi làm.


Cô đã sống ở Lan Tư Duy Lợi hơn một tháng, về mặt huấn luyện cũng thuận buồm xuôi gió, thuận lợi lên làm cửa hàng trưởng.

c*̃ng nhờ trở thành cửa hàng trưởng mà Ngải Nhã mới ý thức được, “Một đồng” có ý nghĩa như thế nào đối với một người dân bình thường.

Đối với một tiểu thư xinh đẹp giàu có như cô, một tháng có một trăm vạn đồng vàng tiền tiêu vặt, trước khi đến Lan Tư Duy Lợi, cô hoàn toàn không để ý đến tiền có mệnh giá đồng bao giờ, thậm chí cô còn không biết trên thế giới này còn có một tồn tại gọi là tiền đồng!

Giá cả ở thành Lan Tư Duy Lợi rất thấp, khi mới đến Lan Tư Duy Lợi, cô chỉ lo ăn uống và vui chơi giải trí, chơi hết cái này lại đến cái khác, chơi hết chỗ này lại đến chỗ khác, Ngải Nhã đã tiêu rất lâu rất lâu mà thấy vẫn còn tiền, lúc này cô mới phát hiện mình có thật nhiều thật nhiều tiền —— mặc dù cuối cùng cô vẫn xài hết.


Huyết tộc là chủng tộc trường sinh, vì muốn mua một tư cách tốn mấy triệu đồng vàng mà “Lãng phí” thời gian ba năm cũng không phải chuyện gì lớn.

Nhưng chỉ mới làm cửa hàng trưởng mấy ngày ngắn ngủi, thế giới quan của Ngải Nhã đã bị phá vỡ hoàn toàn.

Đối với cô, vài đồng mà cô lười nhặt lại chính là hy vọng sống sót của cả một gia đình.

Ngải Nhã đã từng cảm thấy không cần thiết phải thông cảm cho những kẻ yếu đuối, ai bảo bọn hắn lười biếng như vậy!

Lười làm, lười tu luyện, vậy thì có thể làm được cái gì.

Nhưng sau khi thực sự tiếp xúc, Ngải Nhã mới phát hiện, thì ra bản thân cô mới là người lười biếng.


Vừa ra đời đã là nữ nhi được đại công tước thiên kiều vạn sủng, ngay cả việc tu luyện cô cũng không cần hao tâm tổn trí, chỉ cần thở và ăn thôi cũng tự động thăng cấp.

Trong cuộc sống dài dằng dặc của cô không có một tí cảm giác cấp bách nào, thậm chí dù đã một trăm năm mươi tuổi nhưng cô vẫn còn là một đứa trẻ, mỗi ngày chỉ cần nghĩ đến chơi cái gì, chơi ở đâu, chơi như thế nào mới vui vẻ.

Cũng giống như Nặc Y vậy, “Mỗi ngày kiên trì tu luyện không ngừng một giờ” thì đã có thể gọi là siêng năng chăm chỉ rồi. Ngải Nhã chỉ cần sống phóng túng để cho mình vui vẻ, cô sẽ được cha mẹ khích lệ, nói cô hiểu chuyện chăm chỉ.

Mãi cho đến khi cô đi vào khu ổ chuột mà cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đến trong đời.

Những con đường bẩn thỉu, ngập tràn phân, rác rưởi và thi thể, Ngải Nhã khó chịu đến mức thậm chí cô còn muốn rời đi ngay lập tức!


Nhưng Tây Lí Nhĩ đã thuyết phục cô ở lại.

Tây Lí Nhĩ cũng muốn chạy, nhưng hắn ta muốn có một cuộc sống ổn định và bình yên, không giống như Ngải Nhã muốn mua nhà nên mới nhận công việc này, hắn ta là thật tâm xem công việc này như một nghề nghiệp.

1 vạn tiền lương không cao, còn không bằng số tiền hắn ta đến dãy núi Nhật Bất Lạc dạo một vòng.

Nhưng cô việc này tốt hơn vì nó cho hắn ta sự an ổn.

Năm khoản bảo hiểm và một quỹ nhà ở là cám dỗ khó cưỡng nhất đối với một Mạo Hiểm Giả như hắn ta.

Hắn ta đã từng chứng kiến rất nhiều Mạo Hiểm Giả khốn khổ thê thảm sau khi tuổi già sức yếu.


Nhưng nếu có năm loại bảo hiểm và một quỹ nhà ở thì lại khác.

Sau ba năm làm việc được cấp nhà, chẳng khác nào như có tài sản cố định.

Việc được chia 5% hoa hồng thì trước mắt còn chưa xác định, nhưng mức giá tiêu dùng cơ bản ở thành Lan Tư Duy Lợi thấp, gần như có thể tiết kiệm được toàn bộ tiền lương, để dành dưỡng già, ngay cả khi vết thương cũ tái phát, vẫn có thể đến bệnh viện hoặc viện dưỡng lão để điều trị.

Có lẽ còn có thể suy xét đến việc tìm thê tử hoặc là trượng phu để ổn định cuộc sống, bọn họ có thể sinh em bé hoặc là nuôi một con sủng vật.

Tưởng tượng về một tương lai như vậy, khiến Tây Lí Nhĩ hoàn toàn không có cách nào cự tuyệt.

Vì vậy cho nên hắn ta đã thuyết phục Ngải Nhã ở lại, gần như là một mình hắn ta làm hết các công việc dọn dẹp dơ dáy bẩn thỉu.

Các công nhân trong đội thi công xây dựng đều là người có tay nghề cao, sau khi cơ bản dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ con phố, chỉ mất ba ngày để phá bỏ và xây dựng lại cửa hàng, cũng hoàn thành tất cả các hạng mục có thể bắt đầu kinh doanh.

Nhưng chẳng bao lâu sau, đường phố lại tràn ngập phân và rác thải.

“Ai làm?! Ai đã làm điều này!” Ngải Nhã chồng lên trên mười mình mấy tầng ma pháp bảo hộ ngăn cách mùi, cô phẫn nộ đến mức đôi mắt cũng lộ ra tia sáng huyết nguyệt.

Ước Hàn nghe được động tĩnh thì ngay lập tức chạy tới, trong tay cầm cây chổi, đồ lau nhà, khăn lau và thùng nước, nó còn tưởng rằng công việc của mình có sai sót, để rác rưởi bay vào tầm mắt Ngải Nhã, nên nó đã lập tức khom lưng cúi đầu không ngừng xin lỗi: “Thật có lỗi quá, Ngải Nhã đại nhân, ta sẽ lập tức dọn dẹp sạch sẽ.”

“Ngươi dọn dẹp cái gì! Ngươi cũng đâu phải công nhân phụ trách vệ sinh con đường này!”

Lúc này Ước Hàn mới chú ý tới, nguyên nhân khiến Ngải Nhã nổi cơn thịnh nộ là do bãi phân cách cửa hàng mấy trăm mét.

Ước Hàn có chút bối rối, nó lớn lên trong một môi trường như thế này, kể cả chính nó cũng thế, lúc đau bụng thì lập tức đi ngoài, nếu như để dính lên quần áo, sẽ đẩy nhanh quá trình phân hủy của cỏ lác.

Nhưng mà, những gì bình thường đối với Ước Hàn thì lại hoàn toàn không thể chấp nhận được đối với Ngải Nhã.

Cô khiếp sợ hỏi: “Ngươi không cảm thấy bẩn sao?!”

Bẩn? Ước Hàn nhìn làn da được tắm rửa sạch sẽ đến sáng bóng của mình, nó cũng không hiểu lắm ý nghĩa của từ này.

Mặc dù bây giờ nó cảm thấy người mình rất nhẹ nhàng thoải mái, thân thể c*̃ng không ngứa ngáy nữa, nhưng mà….

Dầu gội đầu, sữa tắm, đều là những thứ phải nghĩ biện pháp dùng tiền mua.

Khi làm việc ở hầm mỏ, da dẻ trên người nó chỗ nào cũng bị mồ hôi ướt đẫm làm cho nhăn, bùn đất và đá vụn đính vào da, dính vào kẽ móng tay, quần áo và bàn chân.

Ước Hàn không có giày, giày cỏ lỏng lẻo không bền, mang xuống hầm mỏ bị mòn rất nhanh, An Ny quá nhỏ, làm không được nhiều giày cỏ.

 Vì vậy, nó chỉ có thể đi chân trần, ánh sáng trong hầm mỏ không tốt, mỗi ngày chân nó đều bị đâm thủng, vết thương cũ vừa kết vảy thì lại xuất hiện vết thương mới, nhưng chờ thời gian dài thì tốt rồi, chờ da bàn chân chai cứng như đá thì không sợ sẽ bị đâm cho chảy máu nữa.

Trong điều kiện như vậy, sống sót cũng đã trở thành một loại hi vọng xa vời, vậy nên đâu cần bàn cãi về việc nó có bẩn hay không.

Ngải Nhã nhìn đôi chân nó dù dùng sữa tắm cũng không thể rửa sạch được thì trầm mặc thật lâu.

Bàn chân của Ước Hàn còn chưa phải là bàn chân của một thợ mỏ hợp cách, bàn chân nó vẫn chưa mọc những vết chai cứng như đá, trong những vết chai “Hơi mỏng” đó vẫn còn một lớp bùn đất và khoáng chất trong mỏ bị phong ấn lại —— đó chính là dấu hiệu chứng tỏ chưa kịp rửa sạch sẽ vết thương thì đã lành lặn lại.

Cũng có lẽ vẫn còn vật bài tiết dính ở trên đó.

Cùng nhau bị cường đại sinh mệnh lực cùng vết thương cùng một chỗ phong ấn lại.

“Ngươi ——” Ngải Nhã đã không còn tức giận nữa, ngược lại bị bao phủ trong sự bất lực khiến cô không thể gắng gượng thêm chút nào.

Cô há to miệng, nhưng không biết phải nói gì.

Cuối cùng, cô cũng chỉ có thể nói: “Họ không thể vào nhà vệ sinh công cộng để đại tiện sao?! “

 Chỉ cần đừng đại tiện ngay trên đường cái! Cô nhìn một phát mà đến tận trưa vẫn còn buồn nôn không muốn ăn gì!

 Không thể ăn được! Trời ạ, đó là việc đáng sợ đến cỡ nào chứ!

Ước Hàn cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Nhà vệ sinh công cộng là cái gì?”

Trong cửa hàng, thuật ngữ “nhà vệ sinh” tao nhã hơn, từ đó dùng để chỉ “phòng tắm”. Mặc dù về cơ bản là giống nhau, nhưng nó không biết.

“Nhà vệ sinh công cộng, không phải liền là ——” Lời của Ngải Nhã kẹp bị nghẹn lại.

Ngải Nhã quả thực sắp điên rồi, cô cảm thấy không thể chịu đựng được, đồng thời cũng chú ý tới tòa thành này không có nhà vệ sinh công cộng hay thùng rác.

Cái gì cũng không có?!

Ngải Nhã cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, những thứ có thể thấy ở khắp nơi ở Lan Tư Duy Lợi thì nơi này không có, tại sao lại không có?!

Mà điều càng khiến cho Ngải Nhã hoảng sợ hơn đó chính là —— đừng nói đến nhà vệ sinh công cộng, mà người dân ở đây dường như còn không có nhà vệ sinh riêng!!!

Những ngôi nhà trong khu ổ chuột rất nhỏ bé và đổ nát, mặc dù là nhà ở, nhưng ở trong mắt Ngải Nhã chẳng khác nào như bãi rác.

Một ngôi nhà nhỏ như vậy có thể ở được đã rất không tệ rồi, chứ đừng nói gì đến nhà vệ sinh.

Tại sao phải tốn vật liệu và công sức xây nhà vệ sinh khi bọn họ có thể ra ngoài để giải quyết?

Không chỉ có khu ổ chuột không có nhà vệ sinh, mà ngay cả những người thuộc tầng lớp trung lưu có điều kiện tốt hơn ở nội thành cũng không có nhà vệ sinh.

Bọn họ có người làm, người hầu sẽ giải quyết vấn đề đó cho bọn họ.

Váy của các tiểu thư có phần váy rất to, loại quần áo này rất khó cởi và mặc vào, thế nên người hầu bắt buộc phải chui vào phục vụ chủ, thực hiện đúng như câu nói “Ngay cả đi vệ sinh cũng không cần phải tự làm” .

Các thiếu gia thì phải thêm một bước nữa, đó là đi đến một gian phòng chuyên môn để người hầu phục vụ.

Ngải Nhã không gặp phải vấn đề phiền não này, cô là một Huyết tộc có cấp bậc cao, có khả năng tiêu hóa năng lực siêu nhẹ, những gì cô ăn vào sẽ biến thành ma lực.

Chỉ cần vui chơi giải trí, duy trì tâm trạng vui vẻ thì cấp bậc sẽ tăng lên —— phương thức tu luyện này thích hợp với tất cả mọi sinh vật.

Nhưng phần lớn người dân ở tầng dưới chót chỉ có thể ăn những thứ như canh cỏ dại, vậy thì làm sao có thể dựa vào cái ăn để mạnh lên.

Ngải Nhã vuốt vuốt mái tóc, chỉ cảm thấy một luồng khí nghẹn lại trong lồng ngực, lại không có cách nào phát tiết được, điều đó khiến cô khó chịu cực kỳ.

“Thật khó chịu!” Ngải Nhã xua tay rời đi, bóng lưng giận dữ trông thật đáng sợ.

“Ngải, Ngải Nhã đại nhân….”

Ước Hàn sợ hãi vô cùng, nó muốn làm gì đó hoặc nói điều gì đó, nhưng lại không biết nên làm thế nào cho phải, ngay khi nó vẫn còn do dự sợ hãi thì Ngải Nhã đã biến mất

Cũng may còn có một người quản lý khác là Tây Lí Nhĩ trong cửa hàng, Ước Hàn vội vàng chạy đi tìm Tây Lí Nhĩ, đem chuyện vừa rồi một năm một mười kể cho hắn ta nghe.

Tây Lí Nhĩ nghe xong thì cảm thấy đầu mình c*̃ng bắt đầu đau, thả trò chơi đang chơi giữa chừng xuống, để Ước Hàn lên đánh thay cho mình, còn hắn ta thì lập tức chạy đi tìm Ngải Nhã.

Tuổi Ngải Nhã không nhỏ, nhưng nói nghiêm túc thì cô vẫn là Huyết tộc vị thành niên, vậy nên có tùy hứng kiêu căng thì đó cũng là chuyện rất bình thường.

Tây Lí Nhĩ coi công việc quản lý cửa hàng ở Khang La La như chuẩn bị cho việc dưỡng lão nửa đời sau của mình, không ai sợ hành vi bốc đồng của Ngải Nhã hơn hắn ta.

Tây Lí Nhĩ vội vàng chạy ra ngoài, nhưng hắn ta đã tìm khắp thành rồi mà vẫn không tìm thấy Ngải Nhã đâu, hắn ta bị dọa đến mức lật đật tranh thủ thời gian dùng đủ loại lý do, nói trong tiệm xảy ra chuyện, yêu cầu cửa hàng trưởng Ngải Nhã trở về xử lý một chút.

Nhưng tin nhắn gởi đi như đá chìm đáy biển, hoàn toàn không nhận được một hồi âm nào.

Không xong rồi.

Tây Lí Nhĩ chau mày, hắn ta do dự không biết có nên báo cáo chuyện này hay không, nhưng ngay lúc đó, trong cửa hàng lại xảy ra chuyện, có một thiếu gia quý tộc thua đến đỏ mắt, bắt đầu động thủ.

Tây Lí Nhĩ chỉ có thể đi giải quyết vấn đề này trước.

Mãi cho đến buổi chiều Ngải Nhã mới trở về, nhưng cô không trở về một mình, mà ngồi xe buýt tốc hành Cốt Long về, thậm chí còn mang theo một đội thi công và một đống vật liệu xây dựng trở về.

“Cảm ơn Ban Khắc Lão đại, lần sau ta sẽ đãi ngài ăn cá mực nướng, bao no!” Cấp bậc của Ban Khắc rất cao, tốc độ cũng nhanh nhất, thời gian nhận việc tư c*̃ng nhiều nhất.

Mặc dù tính tình có kém một chút, nhưng hiệu suất công việc cao! Nếu biết nịnh nọt lấy lòng nó, Ban Khắc Lão đại vẫn rất dễ nói chuyện!

Tây Lí Nhĩ thấy Ngải Nhã trở về, lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau đó vẻ mặt khó hiểu nhìn đội xây dựng và vật liệu thiết bị, trong mắt tràn đầy nghi hoặc: “Ngươi đây là định làm gì?”

Mặc dù Ngải Nhã không phải là người mắc bệnh thích sạch sẽ, nhưng cô rất ghét thấy vật bài tiết xuất hiện trước mắt mình.

Thành Khang La La không có nhà vệ sinh và thùng rác, cho nên đầy đất chỗ nào cũng đều thấy đại tiểu tiện và rác rưởi, vậy nếu có thêm nhà vệ sinh công cộng và thùng rác thì chẳng phải nguyên nhân sâu xa của vấn đề sẽ được giải quyết sao?!

“Nhà vệ sinh và thùng rác hoàn toàn tự động!” Ngải Nhã vỗ tay và hếch cằm đầy cao ngạo nói, ” Không được phép để những thứ bẩn thỉu xuất hiện trong tầm mắt bản công chúa!”

Thành Khang La La không có gì chơi, không có thứ gì có thể hấp dẫn Ngải Nhã, là một thiếu nữ nghiện net, phạm vi hoạt động của cô chỉ ở xung quanh cửa hàng.

Một nhà vệ sinh công cộng và mười thùng rác là đủ!

“Chờ có nhà vệ sinh công cộng và thùng rác, mắt của ta sẽ không còn nhìn thấy mấy thứ bẩn thỉu này nữa!” Tiểu công chúa Ngải Nhã vui vẻ nói.

Tây Lí Nhĩ xác nhận ý nghĩ của cô, sau đó mới lộ ra khuyết điểm lớn nhất của kế hoạch này: “Người nơi này đã quen với việc đại tiểu tiện ở khắp mọi nơi, cho dù có nhà vệ sinh cũng chưa chắc gì đã có người dùng.”

Tây Lí Nhĩ cũng có thể được xem là Siêu Phàm Giả có xuất thân từ “Tầng dưới chót” của xã hội, 280 tuổi mới thăng đến cấp 50, có ít nhất hai trăm năm lăn lộn trong tầng lớp trung lưu và thấp hơn trong xã hội, đã sớm tập mãi thành quen với hết thảy ở trong thế giới này.

“Rất bẩn, nhưng Ngải Nhã, nhưng ngươi cũng nên tập làm quen với nó.”

 “Ta không muốn quen!” Ngải Nhã ném một viên kẹo ra và nói một cách tự tin, “Bọn họ sẽ dùng.”

Ánh mắt Tây Lí Nhĩ có chút nghi hoặc khi nhìn đến viên kẹo kia, đột nhiên chấn động.

Nhà vệ sinh công cộng có liên quan đến sản nghiệp ở Lan Tư Duy Lợi, nó đã sớm trở thành một dây chuyền chuyên nghiệp, từ vật liệu kiến trúc, bồn cầu, bể nước, đội thi công công trình đều đã có sẵn.

Kéo tới một đội thi công và mua sắm toàn bộ vật liệu cũng không khó gì.

Lý do quan trọng nhất khiến Ngải Nhã đi từ sáng mà chiều mới quay lại là để xin bán buôn kẹo.

Bánh kẹo ở Lan Tư Duy Lợi rất rẻ, dù giá cả bánh kẹo có đắt hơn đường trắng một chút, nhưng chúng vẫn rẻ đến mức không hợp lẽ thường.

Nó rẻ đến mức phù hợp với túi tiền của mọi người, nhưng cũng vì để mọi người ai cũng đều có thể ăn được, vậy nên bánh kẹo giá rẻ không bán buôn, cần hạn chế mua.

Ngải Nhã dự định dùng kẹo để giúp mọi người hình thành thói quen đi vệ sinh trong nhà vệ sinh công cộng, điều này chắc chắn sẽ cần rất nhiều kẹo.

Cái này không thuộc hạng mục của cửa hàng độc quyền, mà là của cá nhân Ngải Nhã, cho nên cô phải đưa ra thỉnh cầu, sau khi được thông qua mới có thể bỏ tiền ra mua kẹo. Vì Ngải Nhã phải chờ yêu cầu của mình phê duyệt nên mới trì hoãn cho đến bây giờ.

“Sao ngươi có thể nghĩ ra biện pháp này thế?!” Hai mắt Tây Lí Nhĩ mở to, vẻ mặt hắn ta tràn đầy kinh ngạc.

Hắn ta kinh ngạc đến ngây người trước mạch não của Ngải Nhã, câu hỏi này tuy ý không xấu, nhưng cũng không phải tốt, nhưng Ngải Nhã cảm thấy rất hài lòng về bản thân, còn cho rằng hắn ta rất ngạc nhiên trước trí thông minh của mình.

“Hừm, cũng chỉ một chút xíu lợi hại mà thôi!” Ngải Nhã vui vẻ cực kỳ, nhưng Tây Lí Nhĩ lại trầm mặc một hồi lâu.

“Ngươi không cần phải như thế này đâu….”

Ngải Nhã nghi hoặc: “Cái gì không cần thiết?”

Tây Lí Nhĩ chân thành nói: “Những người này đã vô vọng rồi, đã sớm không còn cứu vãn được, ngươi nghĩ có thể thay đổi được bao nhiêu?”

Ngải Nhã lơ đễnh khoát khoát tay: “Ta lại không nghĩ thay đổi gì, có thay đổi không thay đổi cũng không quan hệ gì đến ta. Ta chỉ không muốn nhìn thấy vật bài tiết đầy đất mà thôi.”

Thân thể Tây Lí Nhĩ chấn động thật mạnh.

Nhà vệ sinh công cộng, thùng rác và bánh kẹo cũng không tốn nhiều tiền.

Thành Khang La La không có hệ thống đường ống ngầm hoàn thiện dưới mặt đất như Lan Tư Duy Lợi, cũng không có thiết bị ủ phân và nhà máy phân bón.

Bởi vậy chỉ có thể định chế một trang bị xử lý cỡ nhỏ đặt bên dưới nhà vệ sinh công cộng.

Sau khi đi vệ sinh và nhấn nút xả nước, vật bài tiết sẽ được xả vào thiết bị xử lý bên dưới, sau một loạt xử lý sẽ trở thành phân bón.

Mà những người đi vệ sinh thì sẽ nhận được điểm tích lũy dựa trên sản lượng phân bón thu được, nếu tích lũy được 10 điểm, họ có thể đổi lấy một loại kẹo có hương vị ngẫu nhiên, nếu tích lũy được 11 điểm, họ có thể chỉ định hương vị viên kẹo muốn nhận.

Thùng rác cũng tương tự như vậy.

Lối vào nhà vệ sinh nam, nhà vệ sinh nữ và nhà vệ sinh song tính hoàn toàn không giống nhau, suy xét đến tình hình an ninh hỗn loạn ở đây, nên các thiết bị nhận dạng giới tính cũng được lắp đặt.

Đội thi công công trình rất chuyên nghiệp và có tay nghề cao, rất nhanh đã xây xong nhà vệ sinh công cộng, ngày hôm sau Ước Hàn đa đem tin tức này tung ra ngoài, ngay lập tức, một hàng dài người xếp hàng trước nhà vệ sinh công cộng.

Nhờ có hoạt động tuyên truyền lần trước, tất cả mọi người đều biết kẹo hoa quả ngon như thế nào, sau khi biết đi nhà xí còn có thể đổi bánh kẹo, không còn ai đại tiểu tiện bừa bãi trên mặt đất nữa, dù có nhịn rồi chạy nửa tòa thành cũng phải đến cho bằng được vệ sinh xếp hàng đi vệ sinh!

Ước Hàn gần quan được ban lộc, nghe nói về hệ thống tính điểm này trên cơ sở ai đến trước được phục vụ trước, vậy nên trước khi tung tin tức này ra ngoài, nó đã mang theo hàng xóm và những đứa trẻ làm chung trong quặng mỏ hồi trước đi thu gom vật bài tiết trên đường phố.

Sau khi bận rộn cả một đêm, ngày hôm sau số điểm tích lũy của bọn nó người nào cũng đều gần bốn chữ số.

Khi những người khác nhìn thấy cách làm này, c*̃ng học theo muốn đi thu thập, nhưng vật bài tiết đã từng có ở khắp mọi nơi giờ đã không còn bóng dáng đâu!

“Theo thỏa thuận, mỗi người phải cho ta ba cái kẹo.” Ước Hàn không dựa vào tin tức này kiếm được một khoản, mà còn dùng cái giá đó bán đi một túi kẹo lớn, số tiền nó kiếm được còn nhiều hơn so với một nhà ba người đi nhặt vật bài tiết cả đêm!

An Ny ôm một túi đầy kẹo, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc.

Lần này Ước Hàn không giấu giếm nữa, mà thoải mái công khai xách một túi kẹo lớn về nhà trước mặt mọi người.

Thân phận của nó bây giờ đã không còn giống như ngày xưa, bây giờ nó đang làm việc trong cửa hàng độc quyền, có “Lương cao”, còn có quần áo sạch sẽ, điều quan trọng nhất là nó đang làm việc cho Siêu Phàm Giả!

Nó không chỉ làm việc dưới quyền của hai Siêu Phàm Giả, mà còn có thể dẫn dắt người khác kiếm tiền thông qua những tin tức mà nó nghe được!

Trong lúc nhất thời, gia đình Ước Hàn đã trở thành sự tồn tại mà mọi người trong khu ổ chuột ai cũng đều muốn lấy lòng.

Túi kẹo nó cầm trên tay không còn là thảm họa thu hút lòng tham nữa, mà là biểu tượng để cường giả dùng để phô trương sức mạnh của mình.

“Mẹ, bây giờ đừng bán những viên kẹo này, chờ con về sẽ nói chuyện này sau.” Sau khi hộ tống mẫu thân và muội muội về nhà, đầu tiên Ước Hàn đi ra sông tắm rửa sạch sạch sẽ trước, sau đó mới về nhà mặc đồng phục vào, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới nơi làm việc.

Giờ làm việc của cửa hàng độc quyền cố định, chín giờ sáng đi làm, năm giờ chiều tan tầm, nhưng bây giờ chỉ mới 7 giờ 30 sáng, mà bãi đậu xe gần cửa hàng đã đông nghẹt người.

“Kỳ quái, sao hôm nay ta lại cảm thấy đường phố có vẻ sạch sẽ hơn nhỉ?”

Các thiếu gia tiểu thư dùng vòng ma pháp bảo hộ ngăn cách mùi không thể giải thích được tại sao, con đường trước mặt vẫn như ngày hôm qua, nhưng dường như vẫn có gì đó đã thay đổi.

“Đó là cái gì? Cửa hàng mới mở à? Thật đông! Có phải là đấu trường không?!” Khi nhắc đến đấu trường, giọng điệu của mấy tiểu thiếu niên cũng cao lên mấy bậc.

Trong cửa hàng có quá nhiều khách nhân, Ngải Nhã đã gửi báo cáo về việc sân thi đấu, đồng thời cũng đã liên hệ với khu đất bên cạnh, chờ sau khi mua đất rồi sẽ bắt đầu xây dựng, lúc đó sẽ có một đấu trường chuyên môn thi đấu.

Chẳng qua là nơi này không phải, có người phái người hầu đến xem xét, lúc người hầu trở lại thì báo đó là nhà vệ sinh công cộng, những thanh thiếu niên nghiện Internet lập tức mất hứng thú.

Cửa hàng độc quyền được mở ở khu vực giữa nội thành và ngoại thành, nói chính xác thì đó ngoại thành gần với nội thành.

Nếu như không phải vì « Thiếu Niên Ma Pháp —— » thì đám tiểu thư thiếu gia này nửa bước c*̃ng không tới gần ngoại thành.

Nhưng các thiếu niên nghiện net này vì chơi mà có thể chịu được hết tất cả!

Trên thực tế, địa điểm chiến đấu trong « Thiếu Niên Ma Pháp —— » cũng không chỉ giới hạn ở địa điểm chiến đấu bên trong cửa hàng độc quyền, chỉ cần tìm được đối thủ và một không gian rộng rãi là có thể chiến đấu.

Nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ “Đối thủ”.

Trò chơi ma pháp thú vị hơn so với trò chơi toàn tức rất nhiều, vậy thì sao chỉ có thể giới hạn trong việc kết hợp trực tuyến trên màn hình? Tất nhiên là chơi offline mới sảng khoái nhất!

Mà Offline thì —— không có địa điểm nào tốt hơn cửa hàng độc quyền!

Sau trận chiến, bọn họ có thể mua ngay một gói thẻ để tận hưởng niềm đam mê rút thẻ. Khi rút được SSR, bọn họ sẽ được mọi người trong cửa hàng nhìn với ánh mắt hâm mộ ghen tị, với niềm vui và hạnh phúc đó, bao nhiêu tiệc trà cũng không thể vui bằng!

Mở mắt ra là Thiếu Niên Ma Pháp, nhắm mắt lại cũng nghĩ đến Thiếu Niên Ma Pháp, ngay cả trong mơ cũng thấy Thiếu Niên Ma Pháp.

Nếu như không phải cửa hàng không lưu người sau khi tan việc, bọn hắn hận không thể chuyển giường mình đến đây luôn, không cần trở về nhà mỗi ngày nữa!

Khi Ước Hàn chạy đến bắt đầu làm việc, trước cửa tiệm đã có không ít thiếu niên nghiện net bắt đầu chiến đấu, Ước Hàn ao ước nhìn bọn họ, sau đó dành thời gian dọn dẹp cửa hàng từ trong ra ngoài.

Thực ra trong cửa hàng không hề bẩn, Ước Hàn đã dọn dẹp qua sau khi đóng cửa vào lúc 5 giờ chiều ngày hôm qua, nhưng với mức lương cao 5 đồng mỗi ngày, không làm việc tốt hơn một chút thì Ước Hàn không an tâm.

Lúc nó bận rộn dọn dẹp mọi thứ trong ngoài cửa hàng một lượt xong hết rồi, Tây Lí Nhĩ và Ngải Nhã mới ngáp ngắn ngáp dài quẹt thẻ đi làm.

Ngày càng có nhiều thanh thiếu niên nghiện net tụ tập bên ngoài cửa hàng, khi cửa hàng mở cửa, bọn họ như cá mập ngửi thấy mùi máu lập tức lao vào.

“Tự mình lấy thứ mình cầm, đều ở trong hộc tủ, tiền thì đặt vào đây.” Ngải Nhã yêu thích ăn bánh rán trái cây, không có trò gì chơi cô chỉ uể oải một chút, chỉ có khi cắn miếng bánh rán cô mới tràn ngập khí lực.

“Thơm quá, các hạ, ta sẵn sàng trả cho ngài một ngàn đồng vàng, có thể để đầu bếp nữ của ngài làm cho ta một phần như vậy được không?” Yêu cầu này phát ra từ miệng của một vị quý tộc trẻ tuổi, có chút thất lễ, nhưng cậu ta thực sự nhịn không được!

Hôm nay là bánh rán trái cây, hôm qua là gà rán và bánh mật, hôm trước là bánh rán nước sốt và bánh rán trứng, còn hôm kia là bánh trứng nướng phô mai…

Mỗi sáng một món không giống nhau thì cũng thôi đi, nhưng cơm trưa thậm chí còn hấp dẫn hơn!

Sườn xào chua ngọt, thịt kho tàu, giò heo sốt, chân giò heo quay, thịt heo luộc, canh chua cá…

Có trời mới biết bọn hắn nhịn thèm có bao nhiêu khó chịu?!

Mỗi lần Ngải Nhã và Tây Lí Nhĩ ăn, ngay cả trò chơi bọn hắn cũng không còn cảm thấy hứng thú, cứ coi như trước mắt đánh một ván để phân tán lực chú ý, nhưng bọn họ cũng đánh đến rối tinh rối mù.

“Nghĩ cũng đừng nghĩ!” Một giây trước còn uể oải, nhưng khi Ngải Nhã nghe xong lời này thì vội vàng tiến vào trạng thái bảo vệ thức ăn, hai cái răng nanh nói xuất hiện liền xuất hiện, đôi mắt đỏ máu mang theo sát khí, “Đây là của ta!”

Trực diện đối mặt với uy áp công kích cấp 82, tiểu thiếu gia vất vả lắm mới bỏ được tôn nghiêm của mình, suýt chút nữa đã bị dọa cho đặt mông ngồi phịch xuống đất.

Tây Lí Nhĩ vội vàng nhét bánh rán trái cây vào trong miệng mình cực nhanh, sau đó mới bước ra hoà giải: “Ngải Nhã, nhìn ngươi kìa, lại quên mỉm cười phục vụ rồi sao? Không thể hung dữ với khách như thế.”

Nếu như vừa rồi hắn ta “Hộ tống” nhẹ nhàng dịu dàng hơn một chút, có lẽ còn có chút thuyết phục.

“Tới tới tới, đừng để ý đến Ngải Nhã, quý khách, ngài có muốn thử chức năng phát sóng trực tiếp mới ra không?”

Tây Lí Nhĩ vừa ăn xong bánh rán hoa quả, miệng tràn ngập mùi thơm của bánh, hơi thở của hắn ta lại đánh thẳng vào mũi tiểu thiếu gia, đối với cậu ta mà nói, như thế chẳng khác nào tra tấn.

Cậu ta nuốt nước miếng, để chuyển hướng sự chú ý của mình, chỉ có thể hỏi: “Phát sóng trực tiếp là cái gì?”

Tây Lí Nhĩ cảm thấy giải thích trăm lần cũng không bằng thực tế chứng minh một lần: “Đến, ta và ngươi đánh một trận.”

Tây Lí Nhĩ nhẹ nhàng sờ sờ đầu nó: “Yên tâm đi, ta là người lớn, sẽ không cố ý ức h**p một đứa bé như ngươi đâu!”

Tiểu thiếu gia kiên quyết nói: “Ta không cần ngươi nhường!” Nó vỗ nhẹ lên ngực của mình nói, “Ta đã là cường giả cấp 8 thanh đồng rồi, ngươi hãy dốc toàn lực của mình đi!”

Tây Lí Nhĩ cấp 5 Bạch ngân chỉ cười chứ không nói, đối phương là khách hàng của mình, nói thế nào cũng phải cho nó chút mặt mũi ——

  “Oa ——” Bị nhiều người trông thấy sắc mặt mình trắng bệch như vậy, cuối cùng tiểu thiếu gia cũng chịu không nổi, há mồm khóc lớn.

Tây Lí Nhĩ đối mặt với ánh mắt khiển trách của Ngải Nhã, hắn ta lúng túng nhéo khóe miệng tiểu thiếu gia: “Cậu bé được thần may mắn phù hộ, là cậu bé dũng cảm đầu tiên hợp tác, chúc mừng ngươi đã nhận được một món quà bất ngờ!” Mặc dù ta cũng muốn đặt khách hàng lên hàng đầu, nhưng khi lòng thắng bại dâng lên —— đối thủ trước mắt phải chết!

Tiểu thiếu gia nhận được món quà bất ngờ —— là gói thẻ bạc thì nín khóc mỉm cười, đồ vật đó là gì không quan trọng, quan trọng nó là món quà bất ngờ!

Thiết bị được cập nhật trong cửa hàng lần này không chỉ có màn hình lớn trực tiếp, mà còn có danh sách xếp hạng.

Ngay sau khi trận chiến giữa Tây Lí Nhĩ và tiểu thiếu niên Uy Liêm kết thúc, trên màn hình sáng đã xuất hiện mấy dòng chữ.

Ma pháp sư: Cậu bé sáng sủa như ánh mặt trời.

Cấp bậc: Bạch ngân cấp 5.

Tỷ lệ thắng: 36%.

Điểm tích lũy: 8652.

Xếp hạng: Xếp thứ 2 ở thành Khang La La; Xếp thứ 3456 ở đế quốc Vu Na Lợi Á.

Ma pháp sư: Uy Liêm.

Đẳng cấp: Thanh đồng cấp 8.

Tỷ lệ thắng: 42%.

Điểm tích lũy: 76.

Xếp hạng: Xếp thứ 352 ở thành Khang La La; Xếp thứ 254215 ở đế quốc Vu Na Lợi Á; Xếp hạng thứ 254632 trên toàn server.

Uy Liêm: “!!!”

Những người khác: “!!!”

Bảng xếp hạng này chỉ xuất hiện trong vài giây, sau đó là bảng xếp hạng tổng thể toàn server và bảng xếp hạng khu vực xuất hiện.

【 Bảng xếp hạng toàn server】

Thứ nhất: Ta thấy tức ta biết.

Thứ hai: Ước Thư Á.

Thứ ba: Lôi Đình Bạo Quân.

【 Bảng xếp hạng ở đế quốc Vu Na Lợi Á】

Thứ nhất: Ta thấy tức ta biết.

Thứ hai: Ước Thư Á.

Thứ ba: Tiểu hỏa long mạnh nhất.

     ……

【 Bảng xếp hạng tổng bộ khu vực】

Thứ nhất: Bão Từ Ma Vương.

Thứ hai: Chân Nhãn Tà Vương.

Thứ ba: Cửu Tông Tội.

     …….

【 Bảng xếp hạng khu vực thành Khang La La】

Thứ nhất: Hoa Hồng Đẫm Máu.

Thứ hai: Cậu bé sáng sủa như ánh mặt trời.

Thứ ba: A Đạo Phu – Hoắc Sắt Mẫu.

     …….

Mười người đứng đầu trên bảng xếp hạng toàn server, toàn đế quốc, khu vực tổng bộ, tất cả đều là những cái tên bọn họ không quen.

Mãi cho đến khu vực thành Khang La La mới xuất hiện một cái tên quen thuộc là A Đạo Phu – Hoắc Sắt Mẫu, giờ khắc này, ánh mắt mọi người đều nhìn về A Đạo Phu – Hoắc Sắt Mẫu, vô số ánh mắt kiểu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép tụ lại trên người A Đạo Phu – Hoắc Sắt Mẫu.

“Đáng ghét! Ta cho ngươi thẻ đổi tên 99 đồng vàng! Ngươi nhất định phải lấy cái tên khác lợi hại hơn!”

Nhìn qua 100 cái tên hàng đầu trên toàn server, ngoại trừ cái tên “Ước Thư Á” nghe có vẻ đứng đắn, những cái tên của các pháp sư khác đều ngầu đến mức khiến thanh thiếu niên phải ch** n**c miếng.

Mấy tiểu thiếu niên ngây thơ ở thành Khang La La còn tưởng rằng chọn tên đồng nghĩa với việc nhập tên của chính mình vào, nhưng đến bây giờ tụi nó mới nhận ra, hoàn toàn không phải như vậy!

“Nhất định phải lấy một cái tên thật ngầu, siêu cấp ngầu!”

Khát vọng chiến thắng, (trung nhị chi hồn) đã thức tỉnh!

Sau khi bảng xếp hạng được tung ra, lượng tiêu thụ thẻ đổi tên ở các cửa hàng đều tăng vọt!

Ước Hàn không gia nhập đại hội đổi tên của các thiếu niên, nó lại đang thu hút khách hàng cho mình.

Mấy ngày nay nó làm việc ở cửa hàng độc quyền, nó đã dùng máy trải nghiệm một thời gian, ít nhiều gì cũng quen tay.

Trò chơi rất thú vị, nhưng nó mua không nổi.

Nhưng trong quá trình chơi game và dọn dẹp vệ sinh, nó đã dần tìm ra cơ hội kinh doanh —— thăng cấp sức mạnh hoặc bán vật phẩm phục vụ nhiệm vụ hàng ngày.

Hầu hết các tài nguyên trong « Thiếu Niên Ma Pháp —— » đều dựa vào rút thẻ thu hoạch được, nhưng để tạo cơ hội cạnh tranh công bằng cho Can Đế, trong trò chơi còn có nhiều nhiệm vụ khác nhau.

Nhiệm vụ chính phải tự mình hoàn thành, nhưng một số nhiệm vụ hàng ngày thì chỉ yêu cầu giao nộp vật phẩm nhiệm vụ lên là được.

Đánh quái, nhặt trang bị rơi ra, giao nhiệm vụ và nhận phần thưởng, quá trình rất đơn giản.

Nhiệm vụ hàng ngày không khó, nhưng lại rất rườm rà và tẻ nhạt, chẳng hạn như dọn sạch khu vườn Ma quỷ đằng mọc không kiểm soát, dọn cỏ dại trong bình nguyên Phong Tức thảo…

Đó đều là những nhiệm vụ rất đơn giản, nhưng lại rất lãng phí thời gian.

Hầu hết người chơi không muốn làm điều đó, nhưng bọn họ vẫn phải làm để nhận được phần thưởng.

Ước Hàn đã thử qua, miễn là không nhấp vào gởi những nhiệm vụ này đi, trang bị rơi xuống vẫn có thể nhận được, hơn nữa còn có thể tặng cho người khác.

“3 đồng là có hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày hôm nay?!”

Khi nghe thấy giá Ước Hàn đưa ra, lập tức có một đồng bạc được nhét vào trong tay nó: “Làm trước một tháng, số tiền còn dư lại cho ngươi!”

Sự xuất hiện của bảng xếp hạng đã kích phát nhiệt tình chiến đấu của đám người này, hiện giờ Uy Liêm chỉ muốn dành hết thời gian cho việc chiến đấu, mấy loại lãng phí thời gian như nhiệm vụ hàng ngày này, có thể thuê người khác làm đương nhiên là tốt nhất!

1 đồng bạc đối Uy Liêm mà nói thì không tính là gì, nó không có 100 vạn để mua vòng tay phiên bản cao cấp nhất, nhưng vòng tay ma pháp 1 vạn đồng vàng thì mua được, mà sau khi mua xong nó vẫn còn không ít tiền tiêu vặt.

Mặc dù tiền tiêu vặt tháng này đều đã ném hết vào việc rút thẻ, nhưng nó cứ việc về làm nũng với mẹ rồi ứng trước tiền tiêu vặt tháng sau, thế chẳng phải dễ dàng hơn sao?

Khi Ước Hàn đưa ra giá làm nhiệm vụ hàng ngày là 3 đồng, tim nó đập mạnh như muốn nhảy lên cổ luôn rồi, nhưng khi nghe Uy Liêm đồng ý sảng khoái như vậy, còn lập tức cho nó một đồng bạc, Ước Hàn vui vẻ vô cùng, nó liên tục cam đoan: “Uy Liêm thiếu gia, ngài cứ yên tâm, ta nhất định sẽ dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày cho ngài!”

Phải mất một giờ để hoàn thành một nhiệm vụ hàng ngày, Ước Hàn hơi xấu hổ khi chơi game trong giờ làm việc, nhưng mua vòng tay sau khi tan việc làm nhiệm vụ hàng ngày thì vẫn có thể.

Một đồng bạc vừa đến tay, còn chưa kịp ấm túi đã phải tiêu xài, nói không đau lòng là giả, nhưng dù đau lòng đến rỉ máu nó cùng tiêu, vì để kiếm được càng nhiều tiền hơn, Ước Hàn biết khoản chi này rất đáng giá.

Ngày hôm sau, Ước Hàn lại tìm tới một vị khách khác mà nó đã quan sát thật lâu, lặng lẽ nói giá cả với cô bé, cô bé cũng rất sảng khoái trả cho nó một đồng bạc, nói đây là tiền công một tháng.

Đối với bọn hắn thì đồng là một đơn vị tiền tệ rất hiếm thấy.

Ước Hàn nhìn đồng bạc trong tay, nghiến răng nghiến lợi thay đổi chiến lược.

“Một ngày 5 đồng, cả thàng 1 đồng bạc.”

Giá như vậy nghe có vẻ êm tai hơn nhiều!

Ước Hàn tưởng rằng mình đã vô cùng may mắn khi tìm được 5 khách hàng, nhưng nó đã đánh giá sai thực lực của nhóm Kryton, các thiếu gia tiểu thư nhìn ra được mánh khóe của những người thuê Ước Hàn làm nhiệm vụ hàng ngày, vậy nên bọn họ cũng chạy đến thuê nó làm nhiệm vụ hàng ngày cho mình.

Lần này không phải là 5 người, cũng không phải là 24 người, mà là hơn một trăm khách hàng.

Ước Hàn trợn tròn mắt, dù muốn hoàn thành nhiều nhiệm vụ hàng ngày, dù nó có quen tay hay việc nhưng c*̃ng không thể làm nhiều như vậy!

Nhưng để những đồng bạc vỗ cách bay đi trước mắt nó —— tim nó sẽ đau đến không thể thở nổi!

Sau khi trải qua quá trình đau khổ lựa chọn, Ước Hàn đã đưa ra một quyết định —— nó nhận hết toàn bộ, nhưng hẹn phải ngày mai mới có thể giao nhiệm vụ cho bọn họ.

Lại phải lãng phí một ngày, tất nhiên là bọn hắn không muốn lắm, nhưng cũng chỉ có một ngày, thế là cũng đồng ý.

Hơn một trăm khách hàng, ai cũng đều chọn trả trước phí thuê một tháng..

Bọn hắn cũng không sợ Ước Hàn ôm tiền chạy, cứ coi như đối phương thật sự ôm tiền bỏ chạy c*̃ng không có gì quan trọng, chỉ 1 đồng bạc thôi mà.

Ước Hàn lấy ra 10 đồng bạc, mua mười cái vòng tay ma pháp, tất nhiên Ngải Nhã và Tây Lí Nhĩ cũng biết về việc làm ăn này của nó, nhưng cũng không ra ngoài cấm đoán.

Không cấm, chính là cho phép.

Khi Ước Hàn cầm tới mười cái vòng tay ma pháp cơ bản được đóng gói tinh mỹ, trái tim nó đập thình thịch, như thể sắp nhảy ra khỏi cổ họng vậy.

Nó không thể biết đó là sợ hãi, phấn khích hay cả hai loại đều có nữa.

Nhưng kể từ giây phút này, Ước Hàn biết, nhân sinh của mình đã thay đổi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...