Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 59



Ước Hàn nhìn những đồng vàng vất vả lắm mới kiếm được trong tay mình, đầu óc nó trống rỗng.

Một đồng vàng đã có thể làm nó mừng như điên rồi, cảm thấy như nữ thần may mắn đang ưu ái mình, nhưng bây giờ nó nghe nói đến 100 đồng vàng….. Đó là khái niệm gì?!

Đối với tiền đã mất đi lý giải, mọi chuyện như một giấc mộng vậy.

Mãi một lúc thật lâu Ước Hàn vẫn chưa thể nào hoàn hồn được.

Kỳ thật đừng nói là nó, lần đầu tiên Ngải Nhã và Tây Lí Nhĩ biết tình huống của trường học c*̃ng rất ngơ ngác mờ mịt, đại não giống như bị gõ một phát thật mạnh vậy, mất luôn cả năng lực phân tích.


Giống như mơ giữa ban ngày.

Phản ứng đầu tiên của bọn họ là, những ý nghĩ hão huyền này của Phỉ Lạc Ti sẽ kéo y xuống vực sâu không đáy, nhưng mà lại nghĩ tới, ý nghĩ hão huyền này có phải là hữu dũng hữu mưu hay không còn cần phải nhìn vào kết quả mới phán đoán được.

Rất hiển nhiên, kết quả chính là —— Phỉ Lạc Ti đúng.

Học viện Ma pháp có mấy vạn học viên, không những không trở thành cỗ máy nghiền nát tiền vàng kéo đổ Lan Tư Duy Lợi, mà ngược lại còn trở thành lực lượng của Lan Tư Duy Lợi.

Dược tề, minh văn, ma pháp trận, quyển trục, luyện kim chế phẩm, trang bị vũ khí, thảo dược….. Từ cấp 15 trở xuống nhiều đến mức như cỏ dại ven đường, tùy tiện quơ tay một cái cũng có thể tóm được một đống lớn.


Đáng sợ.

Thật sự là rất đáng sợ.

Chỉ ngắn ngủi mấy tháng mà những đồ vật từ cấp 15 trở xuống đã được “Sản xuất hàng loạt” .

Vậy còn mười năm, một trăm năm, năm trăm năm, một nghìn năm nữa thì sao?

Khủng khiếp, đáng sợ, và —— chấn động.

Không phải là không có người nào sợ hãi tương lai như vậy, nhưng vận dụng vũ lực thì —— thật đúng là đánh không lại.

Thế là có những kẻ thuộc “Phái cấp tiến”, lấy Huyết tộc làm đại biểu, muốn thông qua nhiều phương thức tăng số lượng học sinh trong trường, để đẩy Phỉ Lạc Ti vào chỗ chết.


Siêu Phàm Giả cũng không phải dễ bồi dưỡng như vậy, cứ coi như Siêu Phàm Giả cấp thấp có thể bồi dưỡng tương đối dễ dàng, nhưng trung cấp và cao cấp thì sao?

Huyết tộc đã tham khảo quân phí hàng năm của quân hộ vệ Hoàng gia tại đế quốc Vu Na Lợi Á ——  300 tỷ đồng vàng.

Quân hộ vệ Hoàng gia là những binh lính tinh nhuệ chuyên bảo vệ vương thất, quy mô quân đội không lớn, chỉ có 6000 người, nhưng yêu cầu cấp bậc thấp nhất cũng là cấp 60.

Sáu ngàn người cấp 60, hàng năm đốt bây nhiêu đó đồng vàng, “Trung tâm Huấn luyện trước khi làm việc” của Lan Tư Duy Lợi hiện tại có bao nhiêu học sinh? Ít nhất cũng phải có hai vạn người đi!

Phỉ Lạc Ti yêu cầu cấp bậc thấp nhất khi tốt nghiệp là bao nhiêu? cấp 50!


Bồi dưỡng học sinh phải bỏ tiền, sau khi học sinh tốt nghiệp còn phải nghĩ biện pháp tìm việc làm cho bọn nó, hai vạn người cấp 50! Riêng tiền lương thôi phải trả bao nhiêu mới đủ!

Cái này không phải tìm đường chết thì là gì!

Sau khi Huyết tộc tính toán xong, cảm thấy phương án để cho học sinh trong trường học ma pháp tăng lên để kéo Phỉ Lạc Ti vào chỗ chết là rất có triển vọng! *

Bởi vậy, không ít người có thế lực đều nhận được mệnh lệnh chiêu mộ học sinh của Phỉ Lạc Ti.

Ngải Nhã có ảnh hưởng rất tốt đối với Lan Tư Duy Lợi, cô không hi vọng Lĩnh Chủ Phỉ Lạc Ti bị kéo vào chỗ chết, nếu mà y bị liên lụy chết, vậy « Ma Pháp Thiếu Niên —— » còn có thể tiếp tục chơi được à?


Nhưng cô phải nghe theo mệnh lệnh từ hội đồng trưởng lão của gia tộc.

“Dù sao thì ngươi cũng phải học chút gì đó để thay đổi số phận và cuộc sống của mình.”

Ước Hàn không nghe thấy, trong đầu nó bây giờ chỉ đang nghĩ đến chuyện 100 đồng vàng.

Ở thế giới này, khoảng cách giữa người giàu và người nghèo, hay khoảng cách giữa kẻ mạnh và kẻ yếu thật sự rất lớn.

Làm một người dân bình thường ở tầng dưới chót xã hội, ngay cả việc được ăn no cũng là một vấn đề lớn đối với Ước Hàn, tính ra thì, nó chỉ tốt hơn tiêu hao phẩm nô lệ một chút mà thôi.

Nhưng tốt hơn một chút là tốt ở chỗ nào, nó c*̃ng không rõ lắm, nó chỉ bị ảnh hưởng bởi xung quanh —— tuyệt đối không thể trở thành nô lệ.


Giấc mộng của nó rất nông cạn, nếu kể ra, có lẽ nó sẽ bị những Siêu Phàm Giả khinh bỉ là “Thật không có tiền đồ”, nhưng cũng có thể là ngay cả ánh mắt cũng lười nhìn nó.

Nó giống như bùn nhão bị người ta giẫm đạp dưới chân, mỗi ngày làm việc vất vả để có được bữa cơm no và nộp thuế, sau khi lớn lên lại lấy vợ, sinh con, sẽ sinh ra một đám bùn nhão giống như nó, tựa hồ như đó chính là ý nghĩa ra đời của nó.

Ngay cả khi bây giờ nếu được hỏi, kiếm được nhiều tiền như vậy có tính toán gì không? Có lẽ nó cũng chỉ biết nói —— muốn tìm đại tỷ về, rồi người một nhà sẽ sống bên nhau thật tốt, để một nhà bốn người của nó có thể ăn no, có thể ăn cháo mà không cần thêm cỏ dại vào.

Sau đó thì sao?

Sau đó sẽ thế nào?


Ngày hôm đó Ước Hàn làm việc có chút mất tập trung, nhưng nó vẫn hoàn thành rất tốt công việc của mình.

“Ngải Nhã đại nhân, ta có thể mua thêm năm mươi cái vòng tay không?”

Ngải Nhã cũng không ngẩng đầu lên: “Tự mình đến nhà kho lấy đi.”

Không có thị trường cho mẫu cơ bản ở thành Khang La La —— khách hàng muốn mua thì không có tiền để mua, còn những người có đủ khả năng tài chính để mua thì chỉ xem xét phiên bản cao cấp hơn.

Ngay khi tin tức về việc đổi điểm tích lũy được tung ra, đã có người làm dùng tốc độ nhanh nhất chạy về thông báo.

Tận lực chào đón một đám quý tộc đổ xô đi mua vòng tay.


Phiên bản cao cấp và phiên bản cao cấp nhất bán hết thùng này đến thùng khác, gói thẻ được bán với số lượng lớn, một tấn lại một tấn, chỉ có phiên bản cơ bản là vẫn không có ai hỏi tới, nhưng Ngải Nhã và Tây Lí Nhĩ c*̃ng không thèm để ý, mệt mỏi một ngày rồi nên bọn họ chỉ muốn nghỉ ngơi.

Hôm nay có hơn trăm triệu khách hàng, Ước Hàn cũng phụ trách công việc giao hàng, lấy tiền, bởi vậy nên nó cũng biết rõ vị trí của những chiếc vòng tay trong kho.

Suy nghĩ cả một ngày, Ước Hàn vẫn quyết định thử một lần cố gắng vì thông báo trúng tuyển vào trường học.

Nó không hỏi học phí, nhưng nó biết đó hẳn là một con số rất lớn.

Nó muốn kiếm tiền, chí ít cũng không để cho An Ny chịu cảnh nghèo túng như nó!


Nó muốn kiếm tiền! Kiếm càng nhiều càng nhiều tiền hơn nữa!

Để đạt được mục tiêu này, hôm nay Ước Hàn đã lấy hết can đảm để nói chuyện thật nhiều với những Siêu Phàm Giả và quý tộc cao cao tại thượng kia.

Lại kéo về được hơn mấy trăm đơn hàng.

Tất nhiên là số lượng quý tộc không nhiều như vậy, nhưng sau khi tấm áp phích được dán lên, không có bất cứ quý tộc nào có thể ngồi yên được.

Vì để có thể mua được vũ khí cấp 50, bọn hắn có thể sẵn sàng tặng lễ vật có giá hàng triệu đồng vàng, để chắp nối quan hệ, bây giờ cửa hàng độc quyền lại nói chỉ cần có đủ điểm tích lũy thì có thể đổi được trang bị cấp truyền kỳ, lại hỏi một chút ——vòng tay ma pháp phiên bản cao cấp nhất cũng chỉ một trăm vạn, vậy sao không tranh thủ thời gian cho được!

Các quý tộc không chỉ có tự mình xông pha, mà để gia tăng cơ hội, bọn hắn sẽ chọn ra mấy tâm phúc, mua cho mấy người đó vòng tay phiên bản cao cấp để họ cũng chơi.

Còn có cả những Mạo Hiểm Giả tin tức linh thông c*̃ng chạy tới mua.

Trong lúc nhất thời, ban đầu Ước Hàn xếp thứ 11 từ dưới lên trên bảng xếp hạng khu vực thành Khang La La, nhưng đột nhiên nó biến thành vị trí 673 từ dưới đếm lên.

Ước Hàn biết, nếu như mình không cố gắng, rất nhanh nó sẽ rơi vào nhóm 11 người cuối bảng.

“An Ny, em đừng nhặt trang bị nữa.”

Ngay khi Ước Hàn về nhà, nó đặt một túi tiền lên mặt bàn, sau đó lại lặng lẽ giấu một túi tiền khác xuống dưới đất.

“Ca ca, sao vậy? Không cần à?” Sắc mặt An Ny trắng bệch.

Bối Tây cũng lo lắng ngẩng đầu.

Ước Hàn lắc đầu: “Hôm nay ta nhận được nhiều đơn hàng hơn.”

Nghe Ước Hàn nói như vậy, hai mẹ con mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng trong mắt vẫn tràn ngập nghi hoặc.

Nếu nhận được nhiều đơn đặt hàng hơn, vậy không phải nên để bọn họ nhanh quái đánh nhặt trang bị sao?

Tạm thời Ước Hàn không muốn nói chuyện thư thông báo trúng tuyển cho mẹ và em gái biết, sợ hai người sẽ lo lắng về chuyện học phí.

“Trước tiên đi gọi bọn Lạc Khắc tới đã, sau đó gọi tất cả bọn trẻ xung quanh tới đây.”

Ước Hàn cẩn thận mở cái rương ra, những chiếc vòng tay ma pháp hoàn hảo tỏa sáng như đồng vàng trong ngôi nhà đơn sơ rách nát.

Bối Tây khiếp sợ che miệng An Ny lại, để nó không hét lên, nhưng giọng nói của bà cũng không ngừng run rẩy: “Sao con mua nhiều như vậy?! Con lấy tiền ở đâu ra?!”

Ước Hàn trở về đã ngay lập tức đem túi tiền có chứa đồng vàng giấu xuống đất, Bối Tây và An Ny đều tưởng bên trong chứa tiền đồng, dù sao cái túi cũng phình lên như vậy mà, nhưng thực tế thì không phải vậy, bên trong chứa đồng vàng và đồng bạc.

Nhiều đồng vàng và đồng bạc như vậy đã khiến Ước Hàn kích động rất nhiều.

Nó đã từng khổ cực như vậy, phụ thân, đại ca và đại tỷ đã làm việc rất chăm chỉ để kiếm được vài đồng tiền, nhưng cuối cùng họ chẳng có gì, và gia đình họ vẫn không đủ ăn.

Nhưng bây giờ công việc của nó nhẹ nhàng dễ dàng hơn trước đây rất nhiều, thậm chí nó còn có thể kiếm được nhiều đồng bạc như vậy, thậm chí còn kiếm được cả đồng vàng!

Có phải trước đây nó lười biếng không? Không phải, chỉ là trước đây nó chưa tìm ra được hướng đi đúng đắn mà thôi.

Ước Hàn cắn răng, nó nhất định sẽ không để cho An Ny đi làm giống nó, chỉ vì một bữa cơm mà phải làm việc từ khi trời sáng cho đến đêm khuya, càng không để cho An Ny đi tới hầm mỏ.

“Con nhận được rất nhiều rất nhiều đơn hàng, rất rất rất nhiều.” Nó nhấn mạnh nhiều lần, “Số tiền này sẽ kiếm về được nhanh thôi.”

” Nhưng vấn đề bây giờ là chúng ta không có đủ người.”

Bối Tây biết, một cái vòng tay ma pháp này có thể mang lại cho bọn họ thu nhập từ 10 đến 16 đồng mỗi ngày.

60 cái, chí ít cũng thu về được 6 đồng bạc.

Cộng với việc bao nguyên một tháng thực tế là giá 1 đồng bạc, Bối Tây đã rất sốc trước con số lớn như vậy.

Rung động qua đi, bà đứng lên.

“Ta đi tìm người.” Bối Tây không biết tại sao Ước Hàn lại muốn tìm một đứa trẻ để làm loại công việc này, nhưng Ước Hàn đã chứng tỏ được thực lực của mình cho bà thấy, bởi vậy Bối Tây nghe theo nó.

Ý của Ước Hàn là tìm những đứa trẻ xung quanh mình để tụi nó đánh quái nhặt trang bị cho nó, còn nó thì trở thành người trung gian để kiếm phần chênh lệch.

Trước đó người ít, tám đứa trẻ mà Ước Hàn tìm đều là người rất thân thiết với nó, nó rất tin tưởng bọn họ.

 Nhưng bây giờ nhiều người, chắc chắn không thể như trước được.

 Bối Tây đã làm qua rất nhiều công việc, những năm qua tiếp xúc với đủ loại đồng nghiệp, chuyện bát quái bà nghe qua còn nhiêu hơn cả số cháo Ước Hàn đã ăn.

Mặc dù bà không hiểu gì về kinh doanh, nhưng bản năng mách bảo bà không nên nói thẳng ra.

Tham lam là thứ rất đáng sợ.

Đầu tiên, Bối Tây đi tìm tám đứa trẻ ngày hôm qua, mấy đứa bé này dưới mắt đều có quầng thâm thật đậm, giống như từ hôm qua đến giờ chúng không hề dừng lại một giây phút nào.

Bọn nó vừa đến đã đưa tất cả trang bị mình nhặt được khi đánh quái cho Ước Hàn.

Ước Hàn thu lại, sau đó đổ túi tiền đồng ra ngay trước mặt bọn nó.

Một đống tiền gần như có thể xếp thành một ngọn núi nhỏ ngay trước mắt bọn nó, bất kể là ai thì hô hấp cũng trở nên vô cùng gấp gáp.

“Ta biết các con đều là những đứa trẻ tốt, Ước Hàn c*̃ng vô cùng tin tưởng các con. Cho nên sau này các con sẽ là bạn tốt, phải giúp đỡ lẫn nhau.”

Tiền ở trong tay Bối Tây, mấy đứa bé vô cùng nghiêm túc lắng nghe bà nói, Bối Tây nói rất nhiều, bọn nó một chữ cũng không dám bỏ sót, tất cả đều ghi tạc trong lòng, chỉ sợ Bối Tây không hài lòng với biểu hiện của mình, không cho tiền bọn nó.

Nhìn bộ dáng của bọn nó, có lẽ Bối Tây cũng hiểu được ý định chỉ tìm trẻ con của Ước Hàn.

Không giống như những người lớn bắt nạt bà vì bà không có chồng, đứa trẻ không có cha cũng không giống như người lớn, bọn trẻ vẫn chưa lây nhiễm những thói quen xấu của người trưởng thành, cho dù tính tình đứa nhỏ đó có xấu như thế nào, nhưng dưới áp lực của hai tầng cực khổ và kim tiền, chúng cũng sẽ trở nên vô cùng ngoan ngoãn và nghe lời.

“Số tiền này, tụi con phải nhớ kỹ, là bí mật của chúng ta, không thể nói cho người khác biết, hiểu chưa? Ngay cả phụ mẫu huynh đệ tỷ muội cũng không thể nói.”

Bối Tây nói: “Nếu các con kín miệng thì một ngày 25 đồng, số tiền dư ra sẽ là của tụi con. Qua một thời gian nữa, mấy cái vòng tay này cũng là của các con.”

Đúng vậy, Bối Tây sắp chuẩn bị thay đổi cách tính tiền lương, từ tính theo sản phẩm đổi thành “Tính theo thời gian” .

Chỉ có điều, bà là người từ vũng bùn bò lên, vậy nên không thể tàn nhẫn như đốc công được.

Một ngày chỉ cần giao 13 bộ trang bị thì có thể nhận được 25 đồng, nghe thì có vẻ không khác gì tính theo sản phẩm, nhưng hiệu quả thực tế còn chênh lệch nhiều lắm!

Bọn họ không có chỗ dựa, cũng không có sức mạnh để tự bảo vệ mình, tất cả những gì bọn họ có cũng chỉ là tờ giấy da chứng minh Ước Hàn đang “Làm thủ hạ cho Siêu Phàm Giả”.

Những đứa trẻ điên cuồng gật đầu, sau đó Bối Tây mới phát tiền cho bọn nó.

Bối Tây đã phát tiền cho bọn nó, tiền buổi sáng và tiền bây giờ.

 Bối Tây đã hứa sẽ trả tiền công cho bọn nó, vẫn tính lương theo sản phẩm như cũ cho bọn nó, nhưng bọn nó phải bảo đảm không được nói ra, nếu như có một người nói ra, như vậy tất cả mọi người chỉ có thể cầm 25 đồng tiền lương một ngày.

Những đứa trẻ sao còn dám nói chuyện, lập tức thể hiện quyết tâm bằng cách bịt miệng mình lại.

Lúc này Bối Tây mới nói vài lời an ủi.

Sau đó bà lần lượt đi sang nhà hàng xóm.

Không nói gì đến chuyện đánh quái thu trang bị, mà bà chỉ nói Ước Hàn làm việc cho Siêu Phàm Giả, cần giúp đỡ một chút, tiếp theo mới lộ ra một chút thông tin, không đợi đối phương kịp phản ứng đã đi đến nhà tiếp theo.

Cứ như vậy dạo qua một vòng, chờ sau khi Bối Tây trở về đã có một đống lại một đống đồ được đưa tới.

Bối Tây ra vẻ chọn chọn lựa lựa một phen, sau đó mới nói: “Lương ngày là 25 đồng, nhưng vòng tay ma pháp này có giá một đồng bạc, cho nên phải trừ 5 đồng, phải làm đủ 40 ngày mới tăng lên 25 đồng.”

“Đương nhiên, nếu các ngươi có thể bỏ ra 1 đồng bạc mua cái này về thì ngày mai bắt đầu tính lương 25 đồng.”

Các gia trưởng cầm lễ vật tới nhà nghe vậy thì đều ngây người.

“Nhiêu, bao nhiêu?!” Khi Bối Tây đến nhà bọn họ, bà ấy chỉ mơ hồ nói là lương hàng ngày rất cao, bọn họ đã nghĩ có thể là 1 đồng, nếu như được 2 đồng thì đúng là may mắn!

Kết quả, không phải là 1 đồng cũng không phải 2 đồng, mà là, mà là 20 đồng!

Còn việc bỏ ra 1 đồng bạc mua trang bị thì bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới, là 1 đồng bạc đó!

Sau một hồi trố mắt nhìn nhau, có người dùng ánh mắt tha thiết nhìn về phía Bối Tây: “Đó là việc gì thế, ta có thể làm không?”

Người trưởng thành có tinh lực dồi dào hơn, tuy nói hiệu suất làm việc của bọn họ cao hơn tiểu hài tử rất nhiều, nhưng cũng tương tự như vậy, khả năng dùng cướp bóc thay thế dùng hai tay kiếm tiền cũng cao hơn.

Bối Tây không dám đánh cược, mà bà cũng không có tiền vốn và tư cách để đi cược.

“Đại nhân chỉ nói cần những hài tử từ mười hai tuổi trở xuống thôi.”

Ngày nay việc sinh nhiều con để đánh cược xem đứa nào lớn lên thành công là chuyện bình thường, vậy nên gia đình nào cũng có rất nhiều con, mấy đứa đủ mười hai tuổi cũng không ít.

Ngay lập tức đã có gia trưởng dùng tốc độ nhanh nhất chạy về nhà, tóm mấy đứa có độ tuổi phù hợp với yêu cầu và những thứ tốt nhất trong nhà cùng tiền bạc quay trở lại.

Thậm chí còn có người thì thầm với Bối Tây rằng, chỉ cần để con nhà bà ta làm việc, sẽ phân một nửa tiền lương cho Bối Tây.

Nhưng Bối Tây đã từ chối lời đề nghị “Chia lương” này: “Đây là mệnh lệnh của đại nhân, ta không dám làm chủ.” Tất cả ánh mắt của đám gia trưởng đều đổ dồn vào người Ước Hàn, ra vẻ hiểu rõ.

Một khi những người đang vùng vẫy trong bùn lầy như bọn họ kiếm được một công việc lương cao như thế thì liều mạng bảo vệ còn không kịp, làm sao dám có bất kỳ khả năng “Lớn mật” nào?

Bối Tây cẩn thận lựa chọn những đứa trẻ này một phen, bà loại bỏ những đứa còn quá nhỏ và những đứa có tính khí thất thường không tốt, cuối cùng chọn được 50 đứa, rồi lại chọn ra mười đứa “Dự bị”. Những đứa trẻ được chọn và bố mẹ chúng đều vui mừng hớn hở, vì hài tử nhà nào cũng được chọn nên không khí ở hiện trường cũng có thể xem là hòa hợp.

Bối Tây dặn dò: “Cũng không nên nói tiền lương thật nhận mỗi ngày ra ngoài, có ai hỏi thì cứ nói 3 đồng một ngày, biết chưa?”

“Nếu như để người ta biết rồi một đám người tìm đến chỗ ta, vậy ta cũng chỉ có thể chọn người thích hợp hơn.” Ẩn ý là nếu nói ra thì ngươi sẽ mất việc.

Nhưng cũng không có ai bất mãn hay tức giận gì, ngược lại sau khi nghe Bối Tây nói, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

 Có thể kiếm tiền được rất tốt, nhưng minh bạch quá cũng sợ bị người khác để mắt tới.

Muốn ra bên ngoài nói, trong lòng bọn họ cũng không chắc chắn, lại càng sợ có người nói ra sự thật chỉ để khoe khoang, bọn họ đều là người không có tiền, không có sức mạnh, không có bối cảnh, càng không có một lần nữa gặp được cơ hội như thế này, bọn họ ở tầng dưới cùng trong xã hội, có bị cướp, có bị giết cũng không gây ra bất kỳ sự chú ý nào.

Không để lộ tiền tài ra ngoài mới là phương thức sinh tồn tốt nhất.

Chờ toàn bộ gia trưởng và bọn nhỏ cùng nhau rời đi, thân thể Bối Tây lập tức mềm nhũn, mọi cứng rắn vừa rồi biến mất không còn tung tích: “An Ny, Ước Hàn, mau cất những thứ này đi.”

Mặc dù bà từ chối “Chia” lương, nhưng đồ các gia trưởng đưa tới bà nhận hết.

Bối Tây đang giả vờ mình làm việc cho nhân vật lớn, vậy nên đương nhiên dáng vẻ cũng phải làm cho giống, sau khi nhận đồ mới cho làm việc, đó đều là quy tắc ở bên ngoài.

Ước Hàn mang đến cho mẫu thân một chén nước, nó đưa đến bên môi bà, Bối Tây uống một hơi hết sạch, nhưng bà vẫn còn cảm thấy khát, lại bảo Ước Hàn rót cho mình một cốc lớn nữa, bà uống ừng ực đến no bụng, lúc này mới bình tĩnh lại.

Bà vừa ngẩng đầu đã thấy hai đứa bé đang nhìn mình vô cùng sùng bái.

“Ma ma, mẹ thật lợi hại!”

Bối Tây cười cười: “Đứa nhỏ ngốc này, mẹ thì lợi hại gì, chỉ học bộ dáng của người khác rồi tùy tiện nói một chút mà thôi.”

Bà chỉ là một nữ nhân vô dụng cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, vậy thì có gì mà lợi hại chứ!

Nhưng An Ny và Ước Hàn lại hết sức nghiêm túc nói: “Mẹ, mẹ thật sự rất rất lợi hại!”

*****

Hoàng hôn màu đỏ cam ở phía Tây nhuộm đỏ cả bầu trời, vầng trăng đầu tiên mọc ở phía Đông, ánh trăng lạnh lẽo buông xuống, vừa mỹ lệ vừa khó lường, chạng vạng tối, khi thời gian đã điểm đến 5 giờ chiều, cả tòa thành như đang sống lại.

Tan tầm rồi tan tầm rồi tan tầm rồi ——

Khắp nơi chỗ nào cũng thấy không khí vui vẻ.

“Buổi tối định ăn cái gì? Trên đại lộ Bình Minh mới mở một quán lẩu cá mới, nghe nói họ đã tự mình cải tiến món canh bắp cải muối, nhận được một ngàn đồng tiền thưởng khích lệ đó! Tối nay đi thử xem thế nào không?”

“Có ai muốn ăn mì lạnh nướng không? Có ai muốn đi ăn mì lạnh nướng cùng với tôi không?! Ta muốn thêm hết tất cả các món ăn kèm vào một lần, làm một cái khổng lồ, nhưng ta còn phải chừa bụng để đi ăn xiên que, ai tới giúp ta chia sẻ một nửa đi.”

“……”

Sau khi Ước Thư Á kết thúc công việc bận rộn, hắn đứng trước cửa sổ văn phòng thư ký Lĩnh Chủ nhìn ra bên ngoài, nhìn khung cảnh yên bình sôi động đó, khiến hắn cảm thấy thật hoài niệm ——

“Ước Thư Á đại nhân, đây là báo cáo tài chính tháng này của nhà máy sản xuất thẻ bài, ta đã tính toán sơ bộ rồi; phần này là…..”

Bối Đặc Tây bước nhanh qua lại từ văn phòng này sang văn phòng khác, theo bước chân cậu ta đi ra đi vào, văn kiện trên chiếc xe đẩy nhỏ cũng ngày càng ít đi, nhưng văn kiện cuối cùng đưa đến trước mặt Ước Thư Á thì nặng gần một tấn.

Ước Thư Á: “…..” Sự nhớ nhung và hoài niệm của hắn thậm chí còn chưa kịp bắt đầu, bây giờ nhìn thấy chồng văn kiện này thì cái gì cũng không còn nữa.

Ước Thư Á nghiêm túc suy nghĩ một chút, vì sao hắn lại đến Lan Tư Duy Lợi? À, đến vì hoài niệm về cố quốc.

Hoài niệm à? Cảm ơn đã nhắc nhở, công việc hàng ngày nhiều đến mức một người cấp 299 như hắn cũng thở không nổi, làm gì còn thời gian để mà hoài niệm.

Sắc thái U buồn còn chưa kịp hiện lên đã bị gánh nặng công việc đè cho vỡ tan nát.

“Để ở đó đi.” Ước Thư Á cam chịu ngồi xuống bàn làm việc, cầm bút lên xử lý công việc hết sức nhập tâm.

Ký không hết, hắn hoàn toàn không thể ký hết.

hả năng học tập của Ước Thư Á học rất giỏi, mặc dù lúc đầu hắn chưa thích ứng với công việc và quy trình làm việc ở Lan Tư Duy Lợi cho lắm, nhưng sau khi đi theo Bối Đặc Tây một thời gian, hắn đã nhanh chóng thuần thục.

Các người nghĩ rằng từ đây trở đi Ước Thư Á sẽ bắt đầu con đường «Ước Thư Á thăng chức ký » à?

Mọi việc đều thuận lợi, lung lạc thiên tài, trù tính hết thảy toàn cục, loại bỏ Lĩnh Chủ, thay thế Phỉ Lạc Ti trở thành chủ nhân toàn năng của mảnh đất này, lần nữa khôi phục lại vinh quang đế quốc? —— Thôi đừng nghĩ đến những chuyện không có khả năng xảy ra đó làm gì.

Sau khi Phỉ Lạc Ti phát hiện tốc độ và hiệu suất công việc của hắn tốt hơn rất nhiều so với Lộ Dịch, hiệu suất của bản thân hắn c*̃ng được đề cao, thế là công việc của Ước Thư Á càng ngày càng nhiều.

Có lẽ vì tính cầu toàn nên Ước Thư Á đã làm rất tốt mọi việc Phỉ Lạc Ti giao cho mình, sau khi nhận nhiều công việc hơn, để tiết kiệm thời gian, hắn đã tự động tối ưu hóa quy trình làm việc. Trong cùng một khoảng thời giống nhau, có thể làm được nhiều việc hơn!

Làm sao một Can Đế như Phỉ Lạc Ti lại có thể để một nhân viên chịu thương chịu khó như vậy không có công việc yêu quý để làm? Thế là càng ngày càng có nhiều công việc hơn cho Ước Thư Á làm.

Chờ đến lúc Ước Thư Á phát hiện thì ngày nào lượng công việc hắn xử lý cũng phải tính bằng tấn.

Mặc dù cấp 299 không phải là lĩnh vực của thần, cũng không thể đạt được sự sống vĩnh hằng theo đúng nghĩa, nhưng việc đạt được 007 theo đúng nghĩa thì hoàn toàn có thể thực hiện, lại không có bất kỳ tác động tiêu cực nào đến cơ thể.

Thậm chí Ước Thư Á còn nghĩ rằng, nếu như hắn té xỉu khi đang làm việc, chắc ác ma Phỉ Lạc Ti kia sẽ cho hắn một cái cấm chú, để hắn đứng lên tiếp tục làm cho xong việc quá?

Cũng có thể lắm….. Nhưng như thế thì thăm dò được cái gì nữa?

Nghĩ là làm, người rất có động lực và sẵn sàng làm bất cứ điều gì như Ước Thư Á đang chuẩn bị xử lý đống văn kiện như núi này xong sẽ giả chết, nhưng khi hắn kiểm tra đối chiếu rồi ký vào phần văn kiện cuối cùng thì điện thoại trên bàn làm việc lại reo lên.

Đó là tiếng chuông chuyên dụng của văn phòng Lĩnh Chủ.

Có lẽ ngã xuống trước mặt Phỉ Lạc Ti sẽ có tác dụng tốt hơn.

Nghĩ như vậy, Ước Thư Á đứng dậy, vừa đi về phía văn phòng Lĩnh Chủ, vừa làm cho sắc mặt của mình nhìn tái nhợt hơn một chút.

Hắn lê từng bước đến trước bàn làm việc của Phỉ Lạc Ti, bước thêm một bước, thân thể hắn càng yếu đuối hơn một chút, đợi đến khi hắn đến trước bàn làm việc của Phỉ Lạc Ti thì sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, như thể một giây sau là ngất xỉu ngay——

“Gọi giúp ta một phần ếch xào xả ớt, tôm xào tỏi, tôm xào cay với mười ba loại gia vị, lại thêm một phần mì thịt bò phô mai, thêm một phần thanh cua. Đồ uống thì lấy loại nước có ga hương vani.”

Ước Thư Á: “… Được.” Đúng ha, bây giờ đã là thời gian ăn khuya, nếu ngất đi bây giờ thì tiếc lắm, bỏ lỡ mấy món ngon này thì đáng tiếc lắm?!

Vẫn là ăn xong rồi mới ngất đi.

Ước Thư Á dựa theo yêu cầu của Phỉ Lạc Ti chọn món, gọi mỗi món hai phần, chỉ khác nhau đồ uống, hắn uống trà sữa.

Phỉ Lạc Ti ký vào bản báo cáo tài chính cuối cùng, hoạt động cổ tay một chút rồi ngẩng đầu lên nói: “Đánh một trận không?”

Thời gian quản lý đại sư chính là như vậy, làm xong công việc, tận dụng khoảng thời gian chờ này vào game đánh một trận, vừa tăng điểm tích lũy, vừa giảm bớt căng thẳng mệt mỏi, cuộc sống hạnh phúc như thế còn gì bằng!

Ước Thư Á hoàn toàn không có bất kỳ sức chống cự nào, móc vòng tay của mình ra.

Nói cái gì mà “Lần nào cũng rút được SSR, không có chút cảm giác thử thách gì.” “Đã chán rồi.” “Cũng chỉ chơi một chút thôi.” “Không có hứng thú gì.” … Thực không dám giấu giếm gì, tất cả đều là nói dối đó.

Trong khoảng thời gian đến tòa nhà chấp chính làm thư ký, điều khiến hắn đau khổ nhất không gì khác chính là —— không có cách nào toàn tâm toàn ý chơi game mỗi ngày!

Hắn cũng rất muốn vứt xuống những công việc nặng nề này đi để đắm chìm trong trò chơi cùng mọi người!

Nhưng mà hắn không có tiền.

Đúng vậy, Ước Thư Á không có tiền.

Hắn là【 Kẻ báng bổ thần 】 bị trục xuất, tất nhiên là bọn họ không thể cho hắn thời gian để thu dọn thứ tốt trước khi lưu đày rồi.

Hầu hết vật tư trong không gian đều đã dùng hết trong trận thần chiến đó rồi, mặc dù ở xó xỉnh nào đó trong không gian vẫn còn một ít đồng vàng, nhưng trò chơi chơi rất vui, Lan Tư Duy Lợi quá phồn hoa, hắn nhịn không được cứ rút thẻ rút thẻ rồi lại rút thẻ, nhịn không được ngày ngày tiêu phí tiền bạc.

Trước đây hắn chưa bao giờ lo lắng về tiền bạc, bởi vậy hắn cũng chưa bao giờ có khái niệm “Tiêu ít một chút, tiết kiệm một chút ” hay “Có kế hoạch chi tiêu tiết kiệm”.

Chờ đến khi hắn phát hiện thì bản thân đã trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi rồi.

Hắn có rất nhiều SSR, nếu đầu cơ trục lợi có thể nhanh chóng kiếm được tiền, nhưng những SSR kia là của hắn! Là của hắn! Dù có lặp lại thì vẫn là những bé cưng đáng yêu của hắn!

Tuyệt đối không cho phép người ta cướp bé cưng đáng yêu của hắn đi!

Cho nên —— công việc tổng thư ký với mức lương hàng tháng là 12 vạn, còn có các loại phụ cấp và năm hiểm một kim rất là quan trong đối với hắn.

Đúng vậy, Ước Thư Á đã được thăng chức, từ thư ký lương 10 vạn thăng chức làm tổng thư ký lương 12 vạn, mặc dù tiền lương chỉ thêm có hai vạn, nhưng đối với một người nghèo rớt mồng tơi như hắn thì đó đã là một gia tài rất lớn rồi!

  —— Có thể mua 12000 gói thẻ vàng đó! Thật hạnh phúc!

Ước Thư Á ở trong văn phòng Lĩnh Chủ đánh mấy ván game để thư giãn, lại ăn ếch xào xả ớt, tôm và mì thịt bò phomai, tiện tay chộp luôn thịt bò và thanh cua, sau đó ôm lấy trà sữa vui vẻ rời đi.

—— Cho dù có thua 9 lần liên tiếp cũng không thể làm hỏng tâm trạng tốt của hắn được.

Điểm trò chơi không chỉ dựa trên chiến thắng hay thất bại, biểu hiện trong trận đấu tất nhiên sẽ có một bộ trí năng thành thục chấm điểm theo tiêu chuẩn, bởi vậy việc đánh giả trong thi đấu là vô dụng, không những không thu được điểm tích lũy mà còn bị cảnh cáo, bị trừ điểm, nghiêm trọng hơn còn bị cấm tài khoản trong một thời gian.

Dù Ước Thư Á thua 9 trận, nhưng lần nào hắn cũng chỉ kém một chút.

Ước Thư Á và Phỉ Lạc Ti đối chiến chắc chắn là một trận đấu cực kỳ thú vị.

Căn bản hoàn toàn không ngán, hai người dùng khế ước thú cấp bậc cao, thuộc tính và kỹ năng đều không khác mấy, mấu chốt để chiến thắng nằm ở kinh nghiệm và kỹ năng của chúng cũng như việc sử dụng ma lực, nguyên tố và phối hợp vận dụng.

Ở điểm này thì rất khó tìm ra một ai có thế lực ngang ngửa với bọn họ.

“Ước Thư Á đại nhân, buổi sáng tốt lành.”

Bối Đặc Tây cũng một đêm không ngủ, cậu ta nhẹ nhàng chào hỏi Ước Thư Á.

“Buổi sáng… Tốt lành.” Ước Thư Á vừa nghiêng đầu thì nhìn thấy ánh nắng chiếu qua cửa sổ vào phòng, hắn lại trầm mặc.

Hắn nhớ mình làm xong hết công việc vào lúc năm giờ mà, đúng không?! Sao nhanh như thế đã đến giờ làm việc rồi?!

Ước Thư Á nghiêm túc suy nghĩ một chút, hắn tới đây làm thư ký là vì cái gì, chẳng lẽ chính là vì những công việc vô cùng vô tận làm không bao giờ hết này à?!

Không, hắn đến để thăm dò, để thăm dò đó! Là hắn muốn tiếp cận Phỉ Lạc Ti để thăm dò nên mới đến!

Nhưng hắn đã làm gì thế này?!

Một mình ở chung với y lâu như vậy mà hắn lại bỏ lỡ cơ hội thăm dò đối phương, vậy mà hắn lại dùng hết thời gian đó để chơi game!

Lãng phí! Quá lãng phí!

“Ước Thư Á đại nhân, ta gọi trà sữa, ngài có muốn gọi luôn không?”

Ước Thư Á vô thức nói: “Một ly cà phê.”

Ước Thư Á hắc hóa chuẩn bị dùng vị đắng của cà phê đen để bày tỏ quyết tâm của mình, bởi vậy hắn đã nhấn mạnh: “Cà phê đen.”

Bối Đặc Tây không suy nghĩ nhiều, lập tức đồng ý: “Được, thưa đại nhân.”

Nhưng Ước Thư Á thì lại có chút hối hận, hắn do dự muốn đổi, nhưng lại không thể bỏ vẻ ưu nhã thành thục của mình được, thế là hắn lịch sự gật gật đầu.

Ước Thư Á không có thời gian để nhớ lại cố quốc của mình, hắn đã bị tiết tấu công việc thật nhanh và cuộc sống phong phú làm cho bận rộn vô cùng.

Đợi đến khi hắn cảm thấy có chút khát nước, vươn tay cầm lấy cái ly bên cạnh uống một ngụm như thường ngày——

Ôi mẹ ơi! Đắng quá!

Khuôn mặt Ước Thư Á muốn vặn vẹo vì cà phê đắng, nhưng vì hắn quản lý biểu cảm khuôn mặt rất tốt, nên chỉ trong nháy mắt đã khôi phục lại bộ dáng thành thục ổn trọng như lúc ban đầu, chỉ là, khóe môi của hắn hạ xuống có chút thấp, trong mắt cũng hiện lên sự đau lòng nặng nề, khiến các nhân viên văn phòng khác đi ngang qua thấy vậy cũng nhịn không được lặng lẽ thảo luận.

“Ước Thư Á đại nhân gặp phải chuyện gì phiền não à? Ta thấy ngài ấy không vui, Ước Thư Á đại nhân…”

“Chắc là chúng ta đã làm chậm tiến độ của ngài ấy, mới khiến cho ngài ấy không vui như thế.”

“Làm, làm, làm! Để ngươi xem ta thực sự có năng lực như thế nào! Ta nhất định sẽ hoàn thành công việc gấp đôi, không, gấp ba!”

“Đừng nghĩ một mình ngươi có bản lĩnh, ta sẽ không thua ngươi đâu!”

Nguyên một buổi sáng mà c*̃ng không uống hết được ly cà phê, Ước Thư Á nhìn công việc trước mắt tăng gấp bội, hắn chậm rãi nở nụ cười mê người tràn ngập bi thương và ẩn tàng vô số chuyện xưa.

*****

Toàn bộ tòa nhà chấp chính gần đây đều bận tối mắt tối mũi, nguyên nhân c*̃ng rất đơn giản, giai đoạn chuẩn bị xây dựng mạng lưới giao thông lập thể đã hoàn thành, sắp bắt đầu đại kiến thiết.

“Ước Thư Á, thu dọn đồ đạc theo ta ra ngoài.”

Phỉ Lạc Ti đưa ra mệnh lệnh hết sức ngắn gọn, sau đó cũng không ngẩng đầu lên mà bước về phía trước đi ra ngoài.

Ước Thư Á dùng tốc độ nhanh nhất đọc hết tập hồ sơ « Đề xuất hợp tác xây dựng ngành công nghiệp vũ khí và trang bị tích hợp với Người Lùn» dày 135 trang trong tay, cây bút ma pháp theo suy nghĩ trong đầu hắn đánh dấu vào những điều cần chú ý, đồng thời cũng tập trung thu dọn đồ đạc.

Bên cạnh bàn làm việc của hắn có chuẩn bị kỹ càng những công cụ thường dùng khi đi ra ngoài, lại căn cứ tình huống thực tế ngày hôm đó cần đem theo công cụ gì mà bỏ vào, chỉ cần một phút đồng hồ là có thể thu thập ổn thỏa.

Đương nhiên, trong một phút đó phần văn kiện 135 trang kia c*̃ng đã được phê duyệt và ghi chú lại những điều cần chú ý.

Ước Thư Á nhấc cặp công văn lên sải bước đi ra ngoài, thuận tiện đem văn kiện giao cho Bối Đặc Tây luôn.

Văn phòng thư ký Lĩnh Chủ chỉ có Ước Thư Á và Bối Đặc Tây, nhưng hai người phân công công việc hết sức rõ ràng, mặc dù ngay từ đầu là Ước Thư Á đi theo Bối Đặc Tây để làm quen công việc và hoàn cảnh nơi này, nhưng chờ hắn bắt đầu làm việc thì quyền chủ đạo đã bị Ước Thư Á nắm ở trong tay.

Bối Đặc Tây cũng không có gì phải bất mãn, dù là cấp bậc hay năng lực làm việc gì Ước Thư Á cũng đều mạnh hơn cậu ta rất nhiều, Bối Đặc Tây rất biết ơn Ước Thư Á vì đã nguyện ý dạy cậu ta còn không kịp nữa là!

Phỉ Lạc Ti gọi Tiểu Quai tới, mặc dù Tiểu Quai rất không thích chở ai khác ngoài Phỉ Lạc Ti, nhưng chỉ cần có thể dán cùng một chỗ với Phỉ Lạc Ti, muốn nó chở thêm một Ước Thư Á ngoài định mức nữa cũng không sao.

Tiểu Quai nhỏ bé đang online cầu thương sót.

“Ý định hợp tác đoàn tàu Phong huyền phù với các tòa thành ở Trung bộ thế nào rồi?”

Đế quốc Vu Na Lợi Á rất lớn, ngoài lãnh thổ địa lý rộng lớn mang lại vô số nguồn tài nguyên phong phú cho sự phát triển của đế quốc, giao thông vận tải cũng trở thành thứ rắc rối nhất.

Các tòa thành biên giới gần Lan Tư Duy Lợi gần như không có trở lực gì, mặc dù Phỉ Lạc Ti đưa ra hợp tác là đôi bên cùng có lợi, lại bị xem như tự nhận xui xẻo “Bày đồ cúng”, nhưng không có người nào dám ngăn cản dự án công trình.

Nhưng các tòa thành ở xa hơn thì lại khác.

Có lẽ vì không có xe buýt Cốt Long qua lại vào mỗi buổi sáng – tối, vậy nên việc hợp tác không diễn ra suôn sẻ được.

Cũng không phải bọn họ trực tiếp từ chối, nhưng cũng không nói đồng ý, chỉ trì hoãn mà thôi.

Đúng vậy, chỉ kéo dài thời gian.

Thái độ rất tốt, đối với “Sứ giả” tới cửa đàm phán tìm kiếm sự hợp tác thì cung kính cúng bái đồ ăn ngon đồ uống tốt, nhưng tiến trình hợp đồng đàm phán thì như thế nào c*̃ng không có tiến triển.

Nói thật, Phỉ Lạc Ti có chút tức giận.

Dứt khoát coi toàn bộ bọn họ là xoát quái —— nếu như là trong trò chơi, chắc chắn Phỉ Lạc Ti sẽ đại náo một trận, cho dù y không chiếm được chỗ tốt cũng không sao, chỉ cần đối phương gặp bất lợi thì đối với y chính là lễ vật khiến bản thân vui vẻ.

Nhưng thế giới hiện thực không phải là trò chơi, những thường dân đó không phải là một chuỗi dữ liệu, mà là những người sống bằng xương bằng thịt.

Thế là Phỉ Lạc Ti chỉ có thể chịu đựng hỏa khí, bảo bọn hắn nhanh lên một chút.

Nhưng mà, bây giờ Phỉ Lạc Ti không nhịn nữa!

Muốn giàu thì trước hết phải làm đường.

Bên trong vùng Bình nguyên Vô tận có rất nhiều chim vong linh, loại nào cũng đều có, còn có những vong linh có thể đi lại trong lòng đất hết sức tự nhiên.

Đưa hàng, chở người, dường như không có một chút ảnh hưởng nào.

Những thứ này chỉ là thay thế nhất thời trong thời quá độ, như thế thì không có vấn đề gì, nhưng nếu muốn để một thành thị chân chính phát triển thì trọng tâm vẫn là con người.

Vong linh thật sự rất giỏi, chúng không mỏi không mệt, nhất là vong linh từ cấp 100 trở xuống, chúng chỉ dựa theo mệnh lệnh và chương trình để làm việc, không cần phải nói chúng nghe lời biết bao nhiêu.

Chỉ cần Phỉ Lạc Ti nguyện ý, y có thể mượn nguồn tài nguyên ở Bình Nguyên Vô Tận để trở thành thần của Vương quốc Vô Tận.

Nhưng điều đó không cần thiết.

Phỉ Lạc Ti nói: “Điều ta muốn là một thế giới thật thú vị.”

Đây là lần đầu tiên Ước Thư Á nghe được từ “Thú vị” và “Thế giới” kết hợp lại với nhau.

“Thế giới như bây giờ không tốt sao?”

Từ góc nhìn của một người sống trong kỷ nguyên Hoàng Kim như Ước Thư Á, thế giới này đẹp đẽ đến mức khiến hắn phải thường xuyên cảm thấy hoảng hốt —— đây có phải là tồn tại chân thực không? Đây là sự thật à? Đây thật sự không phải là ảo tưởng của hắn chứ?

Ước Thư Á sống trong kỷ nguyên Hoàng Kim, là thời đại mà vô số người muốn hướng tới, “Thời đại của Thần”.

Ở thời đại đó, Thần, Á Thần, Sử Thi…. Truyền kỳ có ở khắp mọi nơi, ở đâu cũng có thể thấy được, đó là thời kỳ đỉnh cao của ma pháp.

Nhưng ở trong ký ức của Ước Thư Á thì đó quả thực là thời đại tồi tệ nhất.

Không có ai trồng lương thực hay hoa màu, bởi vì người đã chết hết rồi.

Không có người nào nấu cơm, bởi vì bọn họ không có tiền để mua thức ăn.

Không ai có thể cười được, bởi vì không ai biết giây tiếp theo mình có chết hay không.

Giết chóc, hỗn loạn, tuyệt vọng…..

Đó là thời đại tốt nhất, cũng là thời đại tồi tệ nhất.

 Thượng tầng đang tìm cách mở rộng lãnh thổ cho các vị thần, tầng dưới chót thì cầu nguyện cho thần chiến thắng để mình được chết dễ dàng hơn một chút.

Thần tích và tín ngưỡng, chiến tranh giữa các vị thần và giết chóc, đó là chủ đề của kỷ nguyên đó.

Không phân rõ được đâu là Tà Thần, đâu là Thần chính nghĩa.

Thần nào cũng đều là Tà Thần, hay thần nào cũng là vị Thần của chính nghĩa.

Ước Thư Á chán ghét thế giới như thế, căm hận vị thần đã khởi xướng cuộc chiến giữa các vị thần, căm ghét cuộc chiến đã bức bách huynh đệ tỷ muội của hắn, con dân của hắn phải ra chiến trường.

Bởi vậy, khi hắn vừa tỉnh lại và phát hiện trên thế giới này đã không còn bóng dáng của thần, hắn cảm thấy thật thỏa mãn và hạnh phúc.

Thần đã biến mất, mặc dù không biết thần đã biến mất như thế nào, nhưng mà, không có thần và các trận chiến của các vị thần, cho dù nồng độ ma lực có giảm xuống, cho dù hạn mức cấp bậc cao nhất đang hạ xuống, nhưng chỉ cần tất cả mọi người có thể sống hạnh phúc thì….

Ánh mắt Ước Thư Á cứng đờ, hắn không dám tin nhìn tòa thành bên dưới.

Thể lực của hắn rất tốt, ngay cả khi hắn đang bay với tốc độ vài nghìn km một giờ ở độ cao vài nghìn mét, hắn c*̃ng có thể nhìn rõ mọi thứ ở bên dưới.

Phỉ Lạc Ti nở nụ cười hoan nghênh hắn, chắc là khóe môi có nhếch lên vài pixel: “Hoan nghênh trở về thế giới thật.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...