Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 62



Thuế mà người dân bình thường phải đóng rất nhiều, chẳng biết lúc nào lại thêm thuế mới, danh mục thuế cũng chỉ là hình thức.

 

Cái gọi là thuế lễ hội mùa thu hoạch, họ đã đóng từ một tháng trước rồi.

 

Nhưng lãnh chúa lại nói phải đóng thuế thu hoạch trong vòng một tuần, họ cũng chẳng có cách nào để giải quyết.

 

Tự do của người dân tự do, có lẽ là “hôm nay đóng thuế, mai đóng thuế, ngày kia cũng phải đóng thuế”, đúng không?


 

Một năm 365 ngày, ngày nào cũng có thể tự do đóng thuế, tốt biết bao nhiêu, ha ha….!

 

Ngay cả những người lạc quan nhất, dưới áp lực tinh thần này, cũng không thể không phát điên.

 

Hoặc có lẽ, đã vượt quá giới hạn, cảm xúc cũng đã hỏng mất, không còn cảm giác gì nữa.

 

Những chuyện này, Hải Luân không hề biết, mặc dù cô đã gửi rất nhiều thư về nhà, nhưng ở nhà không ai biết chữ, cũng không quen biết những Siêu Phàm Giả cao cao tại thượng kia, vậy nên họ không thể nào gửi thư hồi âm lại cho Hải Luân và Bỉ Lợi.


 

“Mẹ ơi…” Hải Luân đỏ hoe hai mắt chạy đến ôm lấy mẹ, ngón tay cô không ngừng run rẩy.

 

Trong thời gian ngắn ngủi rời khỏi thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á, cô gần như đã quên đi sự tàn khốc ở nơi này, mỗi ngày ở thành Lan Tư Duy Lợi, cô chỉ suy nghĩ làm sao để nâng cao bản thân, làm sao để thăng cấp, làm sao để kiếm tiền….. Những ký ức đen tối trước đây như được cơ thể bảo vệ, tự động quên đi.

 

Rõ ràng cô cũng đã từng trải qua những ngày tháng đen tối và cực khổ, rõ ràng cô cũng biết lão lãnh chúa Tư Tháp Na là người như thế nào.


 

Nhưng cô đã quên, hay nói cách khác, cô đã không để tâm nhiều đến việc gia đình mình vẫn còn ở địa ngục.

 

Nhận thức ra được điều đó đã khiến cô đau khổ và áy náy vô cùng vô tận.

 

“Không phải lỗi của con, Hải Luân, không phải lỗi của con.”

 

Mẹ của Hải Luân không hiểu biết nhiều, bà cũng không thể nói ra những lời an ủi hiệu quả, bà chỉ không muốn con gái buồn. Nhưng đồng thời bà cũng không dám quy kết “lỗi” cho những người quyền cao chức trọng, chỉ có thể gánh hết mọi trách nhiệm: “Là mẹ vô dụng, là mẹ quá lười….”


 

Hải Luân và Bỉ Lợi rất ghét nghe những lời này, bọn nó vội vàng thu hút sự chú ý của mẹ: “Mẹ ơi, mau gọi mọi người ra đây, tụi con đã mang rất nhiều rất nhiều thứ về.”

 

“Cha ơi, Lôi Khắc, An Ny, mau ra đây xem tụi con mang gì về này!”

 

Sự đe dọa của thú triều khiến cho người ta phải sợ hãi, nhưng những đứa trẻ đi xa lâu như vậy giờ đã về, nghe Hải Luân gọi như vậy, ai còn chịu nổi, ba người như cá chạch chui ra khỏi hầm ngay lập tức.


 

Cuộc sống của gia đình họ cũng không được tốt, gần như vào ban đêm mọi người đều không nhìn thấy gì, nhà họ tuy thực sự là trống không, nhưng cũng có thể bị vấp rồi té ngã.

 

Hải Luân sợ mọi người không nhìn thấy gì, vội lấy đèn ma pháp cầm tay trong túi ra, vừa bật lên, cả căn phòng bỗng chốc sáng rực.

 

“Mặt trời mọc rồi à?”


 

Hai chị em song sinh nhìn chằm chằm vào căn phòng bỗng nhiên sáng sủa, ánh mắt lóe lên sự tò mò và mờ mịt.

 

Trước tiên, Hải Luân ôm em trai và em gái vào lòng, trước khi đi làm công, cô là con lớn nhất trong nhà, những đứa nhỏ hơn đều do một tay cô nuôi dạy, tình cảm giữa họ rất sâu, đã lâu không gặp, không biết Hải Luân đã nhớ nhung bọn nó nhiều như thế nào!

 

Hai đứa trẻ lập tức gạt bỏ những nghi ngờ trong lòng, ôm chặt lấy cổ Hải Luân: “Chị ơi! Cuối cùng chị Hải Luân cũng về rồi!”


 

Bỉ Lợi sốt ruột không chịu được: “Em cũng muốn ôm, em cũng muốn ôm!” Cậu bé lao đến, bốn chị em ôm chặt lấy nhau.

 

Hải Luân ôm em trai và em gái một lúc rồi thả tụi nó xuống, sau đó mở vali của mình ra.

 

Trước tiên là cho Lôi Khắc và An Ny mỗi người một túi kẹo, bánh quy, bỏng ngô, coca cola, sữa chua và kẹo bông.

 

Bỏng ngô, coca cola và kẹo bông đều là quà tặng khi quảng bá phim. Chỉ cần đi xem phim là có thể nhận được, đương nhiên hai chị em đã ăn qua hết rồi!


 

Nhưng khi buổi chiếu phim kết thúc, kẹo bông, bỏng ngô và coca cola đã trở thành những ký ức rực rỡ và hạnh phúc nhất trong cuộc đời tụi nó.

 

Chuyện đó diễn ra cách đây không lâu, vẫn chưa bị quên lãng, nhưng sau này thì khó mà nói được.

 

Nhìn thấy những cây kẹo bông được đóng gói bằng một phương thức đặc biệt, hai chị em song sinh vui mừng hò reo.

 

“Chị muôn năm!”


 

Bỉ Lợi lấy xiên thịt nướng ra, đây là món ăn mà hai chị em song sinh chưa từng được ăn, mặc dù được để trong túi một thời gian dài, xiên thịt nướng được niệm chú bảo quản nên hương vị và độ tươi ngon vẫn giống như vừa mới ra khỏi lò, óng ánh vàng, hương thơm nức mũi, khi vừa được lấy ra đã thơm đến nỗi miệng gần như muốn bỏ nhà đi, nhảy nhót qua đó cắn một miếng.

 

Những món ăn vặt mà Hải Luân mang về đều dựa theo sở thích của hai chị em song sinh, vậy nên chắc chắn tụi nó sẽ thích.

 

Nhưng những thứ cô mua đều rất “thận trọng”, không có uy lực như xiên thịt nướng và trứng nấm, khiến cho người ta lập tức say mê.

 

“Thơm quá…..” Nói xong, suýt nữa đã bị sặc nước bọt.

 

Bỉ Lợi vui vẻ gọi cha mẹ và em trai em gái đến bàn ăn thịt nướng, Hải Luân lại lấy bột lạnh nướng và bánh kẹp thịt ra, hương vị như trứng nấm bỗng chốc bùng nổ trong căn phòng nhỏ hẹp.

 

Cha mẹ Hải Luân muốn con cái mình ăn nhiều thêm một chút, nhưng làm sao có thể cưỡng lại hương vị đó được? Vậy nên hai người cũng lập tức lao vào ăn.

 

Thịt nướng, bột lạnh nướng, bánh kẹp thịt đều là những món ăn dầu mỡ, theo lý thuyết thì những người luôn bị đói không nên ăn những món có nhiều dầu mỡ. Nhưng những nguyên liệu thực phẩm này đều là những nguyên liệu ma pháp cấp thấp chứa đầy ma lực, cấp bậc không cao, không có tác dụng thần kỳ đặc biệt, nhưng tác dụng bổ dưỡng cơ thể và tăng cường thể chất vẫn rất tốt!

 

Lần đầu tiên khi bọn nó đến Lan Tư Duy Lợi, căn tin của trường cũng không chuẩn bị bữa trưa đặc biệt cho bọn nó.

 

Cũng không có vấn đề gì, ăn càng nhiều, cơ thể càng khỏe!

 

Phí giao hàng ra ngoại thành vẫn khá đắt, bọn nó không có nhiều tiền để gọi đồ ăn cho người nhà mình, vì vậy lần này về nhà, bọn nó đã đồng lòng mua rất nhiều đồ ăn!

 

“Ôi trời ơi, ngon quá, hu hu…”

 

“Thơm quá, a, đau quá, lưỡi đau quá. hu hu…, ngon quá!”

 

“Ừm, ngon, ngon…”

 

Thấy cha mẹ và em trai em gái ăn ngấu nghiến, khiến Bỉ Lợi và Hải Luân cảm thấy thật xót xa, nhưng động tác trên tay bọn họ vẫn không ngừng được.

 

Bọn nó đã về nhà, cũng không phải là không chuẩn bị gì cả mà trở về tự tìm chết.

 

Các chế phẩm luyện kim, thuốc, trang bị, vũ khí, phù văn, trận pháp, quyển trục ma pháp….. Bọn nó đã chuẩn bị rất nhiều.

 

Trước tiên là Trận pháp phòng thủ 100 cái, trận pháp cấp 10 có giá 5 đồng bạc, nhưng tụi nó đã nhờ bạn học giúp. Chi phí vật liệu của một trận pháp là 150 đồng, chỉ cần trả thêm 10 đồng tiền công và trà sữa để cảm ơn là được.

 

【Trận pháp phòng thủ sơ cấp (10)】Phòng thủ ma pháp 500, phòng thủ vật lý 500, có thể chống lại 5000 điểm sát thương. Mỗi giây hồi phục 10 điểm, tạm dừng hồi phục khi bị tấn công, nhưng có thể sửa chữa bằng cách bổ sung ma lực.

 

Mặc dù chỉ là trận pháp phòng thủ cấp thấp, nhưng 100 cái xếp chồng lên nhau cũng giống như một cái mai rùa vậy. Ma thú dưới cấp 30 không mất vài tiếng đồng hồ là không phá vỡ được!

 

Tiếp theo là 50 đồ vật trang trí nhỏ đáng yêu.

 

Đều là do Hải Luân tự làm, những món đồ nhỏ bé này gần đây rất thịnh hành ở Lan Tư Duy Lợi, những món đồ nhỏ này có nhiều hình dáng khác nhau, tròn tròn, những vật trang trí kết hợp với Thiếu Niên Ma Pháp không chỉ đáng yêu, mà còn có tính thực dụng nhất định.

 

Ví dụ như vật trang trí Tiểu Hỏa Long có kỹ năng thành thạo cao nhất.

 

【Đồ trang trí Tiểu Hỏa Long (cấp 15)】Được làm bằng tình yêu, sản phẩm nghệ thuật làm ra cực kỳ đáng yêu.

 

Đặt trong nhà có thể tăng cao nồng độ ma lực trong phòng, ở trong phòng 1 tiếng có thể nhận được hiệu quả tấn công ma pháp + 5%, tốc độ hồi phục ma lực + 5%, thuộc tính hỏa + 10, hiệu quả có thể duy trì trong 3 tiếng.

 

Lưu ý: Có thể chồng lên nhau, nhưng hiệu quả buff không phải là cộng dồn theo cách cộng dồn. (Chỉ có hiệu lực với sinh vật dưới cấp 30).

 

Những vật trang trí nhỏ này có chi phí không cao, chỉ khoảng 30 đồng, nhưng nó lại là sản phẩm của đại IP! Giá bán 30 đồng bạc mà vẫn không đủ cung cấp!

Sau khi trừ đi 10% lợi nhuận cho công ty IP, lợi nhuận còn lại vẫn là con số siêu to khổng lồ.

Hải Luân rất khéo tay, cô rất thích Tiểu Hỏa Long, cải tiến chổi bay gì cũng nhận, nhưng chỉ làm mô hình Tiểu Hỏa Long.

 

Bởi vì cô là Pháp Sư thuộc tính Hỏa, 50 vật trang trí Tiểu Hỏa Long có thể mang lại cho cô rất nhiều lợi ích như:

 

Tấn công ma pháp + 130%; Thuộc tính hỏa + 150 (Sát thương ma pháp hệ hỏa + 150%); Tốc độ hồi phục ma lực + 150%!

 

Mạnh hơn rất nhiều so với một số trang bị đỉnh cao cấp 30!

 

Hơn nữa, 50 vật trang trí Tiểu Hỏa Long này cũng có thể đồng thời được sử dụng làm vật liệu thi triển trận pháp, tạo ra một ma pháp trận 【Biển lửa】.

 

【Biển lửa (20)】Trong phạm vi trận pháp, giới hạn ma lực của người thi triển nhân 2, tấn công hệ hỏa + 150%.

 

Kỹ năng: Hỏa Diễm Luyện Ngục, có thể điều khiển ngọn lửa trong trận pháp trở thành một phần của bản thân.

 

“Bỉ Lợi, em treo tất cả phù văn lên đi.”

 

Vòng phòng hộ và buff tấn công đều được nâng cấp tối đa vẫn chưa đủ, 60 phù văn bao gồm 【Phản đòn】, 【Lời nguyền】, 【Tấn công chí mạng】, 【May mắn E】 và các hiệu ứng khác.

 

Chỉ cần ma thú hoặc bọn cướp nào đó không có mắt tấn công nhà bọn họ, đòn đánh đầu tiên sẽ bị debuff hạ gục.

 

Nhưng ngay cả như vậy, Hải Luân và Bỉ Lợi vẫn cảm thấy chưa đủ, còn thiếu rất nhiều!

 

10 loại dược tề hồi phục, buff, mỗi loại độc dược 100 lọ; 20 loại ma pháp hệ nguyên tố, áo thuật ma pháp, kỹ năng chiến đấu, lời nguyền, kiểm soát, mỗi loại 50 cuộn; bom nguyên tố đại diện cho “nghệ thuật” mỗi loại 100 quả….

 

Thực sự không được nữa thì chỉ có thể cưỡi chổi bay đưa cả nhà bỏ chạy, đó mới là thượng sách.

 

Hải Luân và Bỉ Lợi tràn đầy hy vọng vào tương lai của mình, nhưng bọn nó không có ý định mãi ngủ yên ở thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á.

 

Tất nhiên, chỉ dựa vào bản thân bọn nó là không thể kiếm đủ nhiều thứ như vậy.

 

Nhưng bọn nó ở cùng ký túc xá với nhiều người, các bạn cùng phòng nghe nói bọn nó sẽ về nhà, vậy nên đã cho bọn nó vay tiền không lấy lãi, còn giúp họ nó chế tạo đạo cụ…

Có thể nói là bọn nó có một đám bạn tốt!

 

Trang bị không gian là cấp 50, tức là nội dung chỉ học được sau lớp 7, trang bị không gian hiện tại chưa bị hạ giá, vẫn là thứ mà những học sinh nghèo không thể với tới, nhưng may mắn là nhờ có sức mạnh cộng với chú thuật thu nhỏ cộng với vali và túi hành lý có thể giúp bọn nó mang theo gần như đầy một phòng hàng hóa trở về.

 

Cha mẹ và hai chị em song sinh của Hải Luân há hốc mồm nhìn con cái (chị gái – anh trai) cầm đũa phép, miệng niệm chú, sau đó nhà bọn họ bị vô số thứ lấp đầy.

 

Bốn người sững sờ, sững sờ đến nỗi không nói được lời nào.

 

Nhưng Hải Luân và Bỉ Lợi không chú ý đến biểu cảm của họ, chỉ là chú thuật thu nhỏ và chú thuật phục hồi thôi mà, đều là những kỹ năng ma pháp cơ bản nhất, thuộc loại kỹ năng cơ bản mà mỗi học sinh đều phải học.

 

“Chị ơi, làm sao bây giờ, có người đến nhà chúng ta.” Bỉ Lợi thả ra 20 ma pháp nhãn cấp thấp, loại chế phẩm luyện kim cấp thấp này không thể so được với Toàn Tri Chi Nhãn trên bầu trời thành Lan Tư Duy Lợi được, nhưng nó có chức năng tương tự như máy bay không người lái, có thể giám sát trinh sát tình hình kẻ địch, ngoài ra còn có một số chức năng phát hiện ra dao động ma lực cơ bản.

 

Hải Luân nghiêm nghị nói: “Tất cả ma pháp trận, phù văn, trang bị, kích hoạt, kích hoạt, kích hoạt!”

 

Tiếp theo, cô nhanh chóng đeo đầy ma dược và quyển trục ma pháp lên người cha mẹ, em trai, em gái.

 

“Nếu bị tấn công, tuyệt đối không được hoảng sợ, hãy uống thuốc hồi máu màu đỏ này. Uống liên tục để giữ vững thanh máu, sau đó dùng tay kia xé quyển trục, tất cả những quyển trục này đều là quyển trục phòng thủ, đừng sợ, cứ xé từng cái một lên người là được.”

 

Cha mẹ và em trai em gái chỉ cần đảm bảo an toàn cho bản thân, còn kẻ thù thì để cô và Bỉ Lợi giải quyết!

 

Dưới ánh mắt sợ hãi và lo lắng của gia đình, Hải Luân và Bỉ Lợi tay trái cầm đũa phép, tay phải cầm trọng kiếm, ánh mắt lóe lên vẻ nghiêm trọng, dường như đã sẵn sàng cùng kẻ thù cùng quyên sinh.

 

Vô số cảnh tượng tương tự cũng diễn ra trong nhà của những học sinh ở cơ sở đào tạo trước khi làm việc Lan Tư Duy Lợi.

 

Trước khi lấy xiên thịt nướng, Bỉ Lợi đã đặt một vật trang trí Miên Miên Điểu có thể ngăn mùi, cho dù mùi trong phòng có nồng đến đâu cũng không thể rò rỉ ra một chút nào.

 

Nhưng ngay cả như vậy, vẫn có người đến.

 

Hải Luân thầm thở dài trong lòng, có vẻ như vận may hôm nay của họ thực sự không tốt!

 

Cô bước lên phía trước, che chở em trai Bỉ Lợi ở phía sau, Bỉ Lợi hơi bất mãn, cấp bậc của nó mặc dù thấp hơn Hải Luân, nhưng kiếm thuật của nó rất giỏi! Trọng kiếm là phải cận chiến!

 

Học sinh cấp thấp không phân biệt chức nghiệp, lên lớp hai mới xem xét hướng phát triển nghề nghiệp cho tương lai.

 

Nhưng sự khác biệt về thiên phú cũng được thể hiện qua thành tích bình thường rất rõ ràng.

 

Nếu không có gì bất ngờ, sau này Hải Luân sẽ phát triển theo hướng Pháp Sư Hệ Hỏa, còn Bỉ Lợi là Kiếm Sĩ hoặc Kỵ Sĩ.

 

Nhưng bất kể lựa chọn hướng đi sau này như thế nào, hiện tại cả hai đều là người tu luyện cả ma pháp lẫn võ thuật – có nghĩa là có thể vừa cầm trọng kiếm chém người, vừa có thể cầm đũa phép niệm chú.

 

“Đến rồi!”

 

Ma pháp nhãn truyền tải cảnh tượng bên ngoài, một nhóm người khoảng mười người tiến gần đến nhà Hải Luân, không hề che giấu mà nói to: “Lão Đại và lão Nhị của nhà này đều đi làm công ở Lan Tư Duy Lợi, một ngày kiếm được vài đồng bạc đấy! Tối qua tôi nhìn thấy hai đứa nhỏ kia về, thu hoạch tối nay chắc chắn sẽ không tệ.”

 

Hai chị em song sinh bị cha mẹ ôm chặt, nép mình trong góc, sợ hãi đến nỗi vùi đầu vào lòng cha mẹ, như thể không nhìn thấy gì thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.

 

“Hải Luân…..” Mẹ Hải Luân không có cảm giác an toàn, nói: “Mau trở lại, chúng ta đưa hết đồ cho bọn chúng, chúng ta trốn xuống hầm, cố gắng chịu đựng qua vài ngày là được…..”

 

Hải Luân không trả lời, cô chăm chú nhìn những người bên ngoài, trong mắt không có một chút độ ấm nào.

 

Cô chăm chú nhìn hành động của đám người đó, ma lực dần dần tụ lại trên đũa phép trong tay, bàn tay cầm trọng kiếm siết chặt đến mức trắng bệch.

 

Hải Luân sợ bọn chúng, cho dù bọn chúng chỉ là một đám những kẻ bất hảo có cấp bậc từ 1 đến 5, nhưng cô vẫn sợ hãi vô cùng.

 

Một người em họ của cô cũng đã bị một đám người như thế này tra tấn đến chết.

 

Hình ảnh gia đình hàng xóm bất hạnh bị bọn chúng chọn làm đồ chơi cũng nhanh chóng hiện lên trong tâm trí cô.

 

Hải Luân đã đối mặt với rất nhiều ma thú, Ma quỷ đằng, ma thú cấp thấp, khế ước thú… Trong các bài học thực hành, nếu yêu cầu cao, một tiết học phải chiến đấu với hai mươi bạn học.

 

Nhưng thực sự đặt cược tính mạng cả gia đình thì đây là lần đầu tiên.

 

Cô hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

 

Bên ngoài cánh cửa, những kẻ bất hảo vẫn cười ha hả, nói về kế hoạch của mình: “Nhà này hình như có một nữ nhân tên Hải Luân, trông cũng khá xinh đẹp, tuy đã mười bảy tuổi rồi, nhưng vẫn hơn là bà già. Đừng giết nhanh quá, để ta được vui vẻ một chút đã!”

 

Những người khác cũng cười nói: “Con trai cả nhà họ hình như cũng không nhỏ lắm, cùng vui vẻ đi, chị em cũng được, hahaha…!”

 

Nói xong, phần dưới cơ thể bọn chúng có phần không thể chịu đựng được nữa mà trở nên ngứa ngáy, sưng to.

 

Gã ta gãi gãi, không chịu nổi nữa, đá một chân về phía cửa, những ngôi nhà được xây dựng từ bùn và cỏ khô rất dễ phá hủy, nhiều nhất cũng chỉ cần đá hai cú là xong.

 

Nhưng chân gã ta đá ra, vẫn không nghe thấy tiếng căn nhà sập đổ như tưởng tượng, thậm chí còn không có lực phản hồi trở lại.

 

Gã ta nghi hoặc cúi đầu nhìn xuống, sau đó, dưới ánh trăng mờ nhạt, gã ta nhìn thấy lòng bàn chân mình tan chảy như những viên đá lạnh vào mùa hè.

 

Nếu như có nhắc nhở của hệ thống, có lẽ gã ta sẽ nhận được một loạt nhắc nhở của hệ thống như thế này.

 

“Ting, nhắc nhở của hệ thống: Ngài đã gây ra 0 điểm sát thương cho vòng phòng hộ.”

 

“Ting, nhắc nhở của hệ thống: 【Phản đòn】 Có hiệu lực, ngài đã nhận 0 điểm sát thương.”

 

“Ting, nhắc nhở của hệ thống: 【Tấn công chí mạng】 Có hiệu lực, ngài đã nhận 0 điểm sát thương.”

 

“Ting, nhắc nhở của hệ thống: 【Biến thành bùn】 Có hiệu lực, ngài đã bị nguyền rủa, trong 5 phút tiếp theo, cơ thể của ngài sẽ bị tan chảy.”

 

“Ting, nhắc nhở của hệ thống…..”

 

“A a a a….!” Tiếng kêu thảm thiết phát ra từ cổ họng của tên côn đồ đá vào cửa, dưới dạng tấn công sóng âm cực mạnh.

 

Nhưng chưa kịp để những tên côn đồ khác kịp phản ứng, ngọn lửa đỏ rực từ trên trời đã giáng xuống, ngọn lửa đẹp đẽ và nóng rực đó ngay lập tức đã biến xung quanh thành biển lửa, tiếng kêu đau đớn của đám người đó như muốn xuyên thủng cả màng nhĩ không ngừng vang lên.

 

“A a a a a, nóng quá, a a a!”

 

“Đừng đốt tôi! Ta có tiền, không biết là vị cao nhân nào, ta nguyện dâng hiến tất cả mọi thứ mình có, xin ngài tha tội cho ta, ta xin lỗi vì đã vô tình mạo phạm ngài, a a a, nóng quá, a a a a!”

 

Đêm hôm đó, ở khu ổ chuột yên tĩnh, tiếng kêu gào khóc lóc thảm thiết của bọn chúng nghe như sấm rền, thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

 

Những người dân bình thường đang ẩn náu không dám ra ngoài xem xét tình hình, bọn họ yên lặng nín thở trốn dưới lòng đất, cầu nguyện mình có thể bình an vô sự vượt qua cơn nguy hiểm này.

 

Tiếng kêu khóc kéo dài một lúc thật lâu, tiếng kêu thảm thiết dần biến mất, trở thành tiếng cầu xin, cuối cùng là tiếng kêu thống khổ của những người sắp chết.

 

Sau năm phút, Hải Luân và Bỉ Lợi thậm chí còn chưa ra tay, đối phương đã chết và chỉ còn lại một đống xương.

 

Hải Luân và Bỉ Lợi vẫn còn ngơ ngác, không phải, tụi nó vẫn còn chưa ra tay mà! Sao lại hết rồi?

 

Cả nhà trốn ở phía sau vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi sợ hãi, tưởng rằng có ma thú đến, đám côn đồ xui xẻo kia bị coi là con mồi để chúng chơi đùa.

 

“Chơi đùa” con mồi cho đến khi con mồi chết trong tuyệt vọng và đau đớn, dường như là bản tính của ma thú.

 

Người dân bình thường ít tiếp xúc với ma thú, nhưng những người tàn bạo hơn ma thú thì lại xuất hiện ở khắp mọi nơi.

 

Thưởng thức tiếng cầu xin, tiếng khóc than của kẻ yếu, nhìn họ giãy dụa, đau đớn, tuyệt vọng….. dường như là cách để một số người cảm nhận được sự thõa mãn.

 

Kẻ yếu bị chi phối, kẻ yếu phải chấp nhận mọi thứ.

 

Bọn họ phải cam chịu, phải chấp nhận.

 

“Chị ơi, bên trái có ba dao động ma lực, bên phải có hai dao động, tổng cộng năm con, cấp bậc từ cấp 6 đến cấp16.”

 

Hai chị em hồi phục lại tinh thần từ sự sững sờ và bàng hoàng do cái chết của những tên côn đồ mang lại, lập tức trở nên vô cùng tập trung, ánh mắt vô cùng sắc bén.

 

Giết người, đó là lần đầu tiên, một chút bàng hoàng dường như là phản ứng rất bình thường, nhưng sự xuất hiện của ma thú khiến bọn nó hồi phục lại tinh thần ngay lập tức.

 

Giết người là lần đầu tiên, nhưng tiêu diệt ma thú là việc bọn nó phải làm mỗi ngày!

 

Sau cấp 15 mới có thể cùng nhau tiêu diệt Ma Quỷ đằng, nhưng tất cả mọi người sau này đều sẽ đạt đến cấp 15, để tránh trường hợp không hợp tác, kéo chân nhau, các bài học thực hành có chế độ hợp tác đoàn đội vô cùng chuyên nghiệp.

 

Cho dù là Bỉ Lợi hay Hải Luân gì cũng đều rất thành thạo trong việc phối hợp với đồng đội.

 

Sau hai phút, trận chiến 2 với 5 đã kết thúc, lớp bảo vệ ngoài cùng bị giảm sáu trăm độ máu, sau khi chiến đấu xong, nó bắt đầu phục hồi từ từ.

 

Giới hạn ma lực của hai chị em không cao, uống trực tiếp nửa chai thuốc hồi phục để kéo thanh năng lượng lên đầy.

 

Bị xác ma thú thu hút, rất nhanh đã có thêm một vài con ma thú khác chạy đến.

 

Hải Luân và Bỉ Lợi lại tiếp tục tiêu diệt ma thú.

 

Cứ chiến đấu tiêu diệt như vậy cho đến khi trời sáng.

 

Một phần dạ hành ma thú đã rút lui khỏi chiến trường khi mặt trời mọc, áp lực chiến đấu trên tường thành bỗng chốc giảm đi rất nhiều.

 

Chỉ huy trưởng chỉ huy đội quân bảo vệ thành thở phào nhẹ nhõm, đồng thời hỏi phó chỉ huy bên cạnh: “Hôm qua đã bỏ lỡ bao nhiêu con ma thú?”

 

Vẻ mặt chỉ huy phó khó coi nói: “Khoảng năm nghìn con, nhưng đều là ma thú cấp thấp, chỉ có ba con là cấp trung.”

 

Làn sóng ma thú đầu tiên là để thử nghiệm, cấp bậc không quá cao, nhưng số lượng rất lớn.

 

“Nhiều như vậy?!” Ma thú cấp thấp chiến đấu đơn lẻ, đối với nhóm quân đội bảo vệ thành thì không có bất kỳ mối đe dọa nào, nhưng nếu đối thủ là một đám người dân bình thường cấp 0, thì đó là một cơn ác mộng!

 

“Tối qua đã chết bao nhiêu người?” Người dân thường không được chú trọng, nhưng muốn cắt rau hẹ thì cũng cần phải có sự phát triển bền vững, nếu ngay cả rễ hẹ cũng không còn, sau này lấy cái gì mà cắt?

 

Các đợt thú triều hàng năm cũng có ma thú chạy vào thành phố, nhưng số lượng không nhiều như vậy, ngày đầu tiên có khoảng một nghìn con, sẽ bị đội bảo vệ và đội trị an trong thành g**t ch*t từng con một.

 

Nhưng vì dân số có hạn, cũng sẽ có hàng nghìn người dân thường thiệt mạng.

 

Năm nghìn con ma thú…. Tim chỉ huy trưởng chùng xuống, chắc phải chết mấy vạn người!

 

Có người biểu cảm thật phức tạp chạy đến báo cáo tình hình thương vong trong thành, chỉ huy trưởng chuẩn bị tâm lý nặng nề, cho dù là con số năm vạn, hắn ta cũng sẽ không quá tiếc hận, dù sao tối qua cũng đã thu được thuế lễ hội mùa thu hoạch rồi, cũng không phải là tổn thất nhiều lắm.

 

“1728 người.” Mặt mày tên lính truyền tin cũng ngơ ngác không chịu được, “Tối qua chỉ chết 1728 người.”

 

Trong số 1728 người đó, trong đó 1300 người là những tên côn đồ vô lại muốn nhân cơ hội cháy nhà đi hôi của. Bị g**t ch*t một cách thảm thương trên đường phố.

 

428 người còn lại là chết vì hoảng sợ, chết già, chết bệnh……

 

Số người bị thương nặng hoặc chết do tấn công của ma thú là 0.

 

   “? ? ? ? ?”

Khả năng nghe của những Siêu Phàm Giả đều rất tốt, quân đội bảo vệ thành đã chiến đấu với ma thú suốt đêm, tất nhiên là những người có cấp bậc không thấp, tất nhiên cũng nghe rõ những lời của người truyền tin nói.

 

Nhưng họ cảm thấy có lẽ mình đã thức trắng đêm, bây giờ vẫn đang mơ.

 

Không chỉ quân đội bảo vệ thành cảm thấy mình đang mơ, mà nhiều người dân bình thường trong khu ổ chuột cũng cảm thấy có lẽ mình chưa tỉnh giấc.

 

Ngày đầu tiên của đợt thú triều, không ngoài dự đoán, đã xuất hiện rất nhiều tên cướp và ma thú.

 

Nhưng, cướp đến, cướp chết, ma thú đến, ma thú chết.

 

Mọi người đều biết mức lương ở Lan Tư Duy Lợi “cao”, những gia đình về từ Lan Tư Duy Lợi là mục tiêu ưu tiên của bọn cướp.

 

Nhưng những người làm công ở Lan Tư Duy Lợi cẩn thận quá mức, điều đầu tiên họ làm khi về nhà là vũ trang cho bản thân và gia đình đến tận răng.

 

1 cái khiên bảo vệ? Ngươi coi thường ai vậy!

 

Ai lại không có chút tác phong gì của học sinh trường học vậy chứ?! Nói sao thì cũng phải vài chục cái!

 

Cho dù khi mua không có nhiều tiền trong tay cũng chả việc gì, Lan Tư Duy Lợi có một hệ thống thương nghiệp cho vay hoàn chỉnh, cho vay tín dụng có lãi suất cao nhất hàng năm cũng chỉ đến 7,5% !! Có trời mới biết, lãi suất cho vay rẻ nhất ở bên ngoài cũng phải 39% cơ đấy!

 

Hơn nữa, đã làm việc ở Lan Tư Duy Lợi lâu như vậy, chắc chắn sẽ có một vài người bạn phải không? Nghe nói là để bảo vệ gia đình trong đợt thú triều, rất nhiều người bạn chủ động đề nghị cho vay không lãi suất, còn tặng quà.

 

Hơn nữa, Lan Tư Duy Lợi còn có chương trình khuyến mãi bán hạ giá và giảm giá để chúc mừng lễ hội!

 

Không vũ trang đến tận răng mới là bọn chúng dỡ hơi!

 

Tối qua, thậm chí bọn nó còn không bước chân ra khỏi cửa, chỉ dựa vào vòng phòng hộ 100 lớp làm nền tảng, an toàn ngồi trong nhà tấn công.

 

“Mặt trời mọc rồi….” Hải Luân đợi mãi, thấy trong phạm vi giám sát của ma pháp nhãn đã hơn nửa tiếng đồng hồ không xuất hiện ma thú nữa, cô tự rót cho mình một bình tinh lực dược tề, mở cửa đi ra ngoài.

 

Xác ma thú chất thành núi nhỏ ở cửa, trong mắt Hải Luân lóe lên một tia phấn khích, hưng phấn đến nỗi cơ thể cũng khẽ run rẩy.

 

Cô còn tưởng rằng mình chắc chắn sẽ bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền bằng cách săn ma thú, không ngờ về đến thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á cũng có thể săn được nhiều như vậy.

 

Nhưng đều là những con ma thú cấp thấp, tiền kiếm được cũng có hạn.

 

“Hải, Hải Luân, những con này đều là…..” Cha mẹ Hải Luân kinh ngạc nhìn ngọn núi nhỏ trước mặt, bởi vì tất cả những điều này đã vượt quá khả năng hiểu biết của họ, nên đầu óc trở nên vô cùng mờ mịt.

 

“Cha mẹ ơi, An Ny, Lôi Khắc, mau đến đây giúp con chia nhỏ ra, những con ở dưới cùng đã để qua đêm rồi, không xử lý thì tình trạng ma lực sẽ bị thất thoát mất, sẽ không tốt.”

 

Hải Luân chia cho mỗi người một dụng cụ, ma thú dưới cấp 10 còn lâu mới đạt đến trình độ đao thương bất nhập, những con dao thu thập mà cô mua đều là những con dao sắc bén 100%, chia nhỏ ma thú dưới cấp 30 không có vấn đề gì!

 

Có lẽ Hải Luân thể hiện quá mức bình tĩnh, khiến họ cũng cảm thấy mơ hồ rằng đây là một việc rất bình thường, rất phổ biến, hoặc có lẽ kinh hãi đến cực điểm thì sẽ trở nên tỉnh táo và bình tĩnh hơn, dù sao, họ cũng đã rất ngoan ngoãn làm theo lời Hải Luân nói, cùng nhau đi xử lý ma thú.

 

“Bỉ Lợi, em đi sửa lại trận pháp đi, chị sẽ xử lý mấy con ma thú cấp trung này.”

 

Trong một đêm, Hải Luân và Bỉ Lợi đã tiêu diệt được tổng cộng 173 con ma thú, trong đó có 73 con từ cấp 5 đến cấp 9, 60 con từ cấp10 đến cấp 19, 35 con từ cấp 20 đến cấp 29, 5 con từ cấp 30 đến cấp cấp 36.

 

Ma thú tấn công con người là vì chúng muốn năng lượng, cũng chính là ma lực.

 

Hải Luân và Bỉ Lợi giết rất nhiều ma thú mà không xử lý, chất đầy ở bên ngoài, những con ma thú khác tất nhiên cũng sẽ bị thu hút đến.

 

Sau đó lại biến thành “mồi nhử”, dụ nhiều ma thú khác đến, cứ như vậy lặp đi lặp lại thành một vòng tuần hoàn.

 

Thu hoạch không ít, nhưng tổn thất cũng rất nghiêm trọng!

 

Trận pháp phòng thủ đã bị hỏng ba cái trong trận chiến với đoàn quân ma thú này, trong đó có hai cái là do năm con ma thú cấp trung trên cấp 30 phá hủy.

 

Mức độ bảo vệ giảm xuống còn 97, trong lòng Hải Luân cảm thấy không an toàn. May mắn là nhóm ma thú này có thể sử dụng không ít, tận dụng đồ có sẵn để làm thêm ba cái, không, làm 903 cái cũng đủ ấy chứ!

 

Thời gian kéo dài của thú triều không xác định, nghe nói lâu nhất là hai mươi mốt ngày!

 

Nhưng kể cả kỷ lục ngắn nhất cũng 5 ngày.

 

Độ an toàn của vòng phòng hộ sơ cấp vẫn quá thấp, chỉ có thể dựa vào số lượng để giành chiến thắng.

 

Vì vậy…… 100 lớp bảo vệ vẫn không mấy an toàn!

 

Nghĩ đến đây, Hải Luân lập tức đăng tin lên kênh khu vực thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á.

 

Thiếu Nữ Ma Pháp Hỏa Viêm:【Có ai nhận đơn hàng làm trận pháp phòng thủ không? Tôi trả 3 phần vật liệu, cho tôi một trận pháp là được rồi.】

 

Rất nhanh đã có người hỏi: 【Cô có dự trữ đủ trận pháp không? Ta có khá nhiều vật liệu, nếu cô không đủ, tôi có thể chia sẻ một ít. Trước tiên cứ ứng phó tạm thời đã.】

 

【Cô gặp phải ma thú cấp trung và cấp cao à? Tôi kể cho cô nghe, nhất định phải chuẩn bị một lớp phòng hộ cấp 60 trở lên, phòng khi những lớp trước bị phá vỡ, ít nhất cũng có một lá bài tẩy để tranh thủ thời gian. Cô ở đâu? Tôi có thể bán cho cô một cái với giá gốc.】

 

Kênh khu vực nhanh chóng trở nên sôi động, bạn bè chơi trò chơi nhiệt tình đưa ra đủ loại ý kiến ​​cho cô.

 

Thiếu Nữ Ma Pháp Hỏa Viêm: 【Cảm ơn sự quan tâm của mọi người, hiện tại tôi còn 97 lớp phòng hộ, nhưng tối qua gặp phải 5 con ma thú cấp trung, một lúc đã bị phá vỡ hai cái, nên tôi khá là sợ, lỡ hậu kỳ thú triều gặp phải ma thú cấp cao thì phải làm sao. Nhưng bây giờ tôi không có tiền, nên nghĩ đến việc dùng vật liệu kiếm được để ghép lại 1000 cái.】

 

Thiếu Nữ Ma Pháp Hỏa Viêm cũng chính là Hải Luân, những lời cô nói khiến cả kênh im lặng vài giây, sau đó là quá trình giao lưu của những người bị mắc chứng sợ thiếu hụt.

 

【Thực sự là không dám giấu giếm, tôi đã mua 1000 cái, nhưng tối qua đã hỏng 9 cái, không đủ dùng, hoàn toàn không đủ dùng, tôi muốn ghép lại 5000 cái thử xem. Rất tiếc là tôi không thể giúp cô được.】

 

【Cần mua lớp bảo vệ cấp cao gấp 100 lần!】

 

【Có ai muốn cùng mua không? Bạn cùng phòng của tôi nói là khi nào cậu ta hoàn thành nhiệm vụ về sẽ mua giúp tôi, nhưng phí vận chuyển quá đắt, muốn tìm người chia sẻ một phần chi phí.】

 

【 ! ! ! 】

 

【 Kéo tôi! Nhanh! Tôi đã thêm bạn tốt rồi ! ! ! 】

 

Kể từ đó, hình thức mua chung ra đời!

 

*****

 

“Ca ca, anh xong chưa vậy!” A Cách Ni Ti xách váy đi tìm anh trai Ngải Luân, lúc này đã là 7 giờ 59 phút sáng.

 

“Em với Vi Nhược Lạp đã hẹn rồi! 8 giờ phải cùng nhau đi tham gia hoạt động!”

 

Lễ hội mùa thu hoạch đi Lan Tư Duy Lợi chơi, đây là chuyện A Cách Ni Ti đã hẹn với Vi Nhược Lạp từ mấy ngày trước.

 

A Cách Ni Ti là công chúa hoàng gia, Vi Nhược Lạp là con gái đại công tước, tuổi tác tương đương, gia thế cũng không chênh lệch nhiều, khi học chung trường Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia đã là bạn bè rất thân thiết.

 

Lần này trường học cho nghỉ lễ hội mùa thu hoạch, sau khi về nhà, cô đã mời Vi Nhược Lạp rất nhiều lần, nhưng đều bị từ chối, hơn nữa lần nào cũng đều vội vội vàng vàng, vội vàng đến mức thậm chí A Cách Ni Ti còn nghi là cô ấy còn bị cha giam trong phòng tối để bế quan tu luyện!

 

Vì bạn thân, thậm chí A Cách Ni Ti còn đặc biệt đến thăm Đại công tước để dò hỏi, sau đó mới biết Vi Nhược Lạp đang vui vẻ đến Lan Tư Duy Lợi chơi, ngay cả thời gian để ứng phó với cô cũng là nhín chút thời gian trong lúc bận rộn.

 

Sau khi A Cách Ni Ti làm rõ sự thật, hai hàng chân mày xinh đẹp nhướng lên thật cao, rõ ràng là đang tức giận!

 

Vi Nhược Lạp vẫn rất quan tâm đến cô bạn thân, lập tức tìm đủ cách để dỗ dành cô, dỗ dành thế nào?

 

—— Kéo cô ấy xuống hố.

 

Một triệu đồng vàng đối với người khác là một con số khổng lồ, nhưng Vi Nhược Lạp lại là con gái được yêu thương nhất của Đại công tước!

 

Vòng tay ma pháp phiên bản cao nhất và một thùng thẻ bài được người ta trực tiếp đưa đến cung điện bằng cách sử dụng trận pháp dịch chuyển.

 

A Cách Ni Ti ôm tâm lý “Cái này có gì hay ho, thật trẻ con”, “Tôi chỉ muốn xem thử Vi Nhược Lạp bị lừa như thế nào để chế giễu cô ấy thôi”, không ngoài dự đoán, cô cũng đã say mê.

 

Khoảng cách giữa Lan Tư Duy Lợi và Vương đô quá xa, bản đồ kinh doanh vẫn chưa trải rộng đến Vương đô, nhưng chỉ cần có ma lực, ở đâu cũng có thể chơi.

 

A Cách Ni Ti tuy là công chúa, nhưng bên cạnh cô không có người chơi nào khác, khi nuôi khế ước thú, tương tác và làm nhiệm vụ hàng ngày, mặc dù có thể có được trải nghiệm chơi game ma pháp thực sự, nhưng khi nhắc đến đối chiến thì lại rất kém cỏi.

 

Chỉ có thể sử dụng phiên bản hiệu ứng mặt phẳng chiếu.

 

A Cách Ni Ti chưa bao giờ chơi game, làm sao mà chọn được! Cho dù là mặt phẳng chiếu hay ảo cảnh ma pháp gì cô cũng đều thích vô cùng!

 

Nhưng mặt phẳng chiếu đã vui như vậy, phiên bản hoàn chỉnh sẽ vui đến mức nào!

 

A Cách Ni Ti ngửi được mùi ngon, vậy nên đã nhờ Vi Nhược Lạp đặt mua hộ rất nhiều vòng tay ma pháp, ngày ngày ngâm mình trong trò chơi, chiến đấu với những người hầu và vệ sĩ của mình.

 

Quả nhiên, trải nghiệm của phiên bản hoàn chỉnh hoàn toàn khác biệt!

 

A Cách Ni Ti càng đắm chìm hơn, hận không thể ngày ngày không làm việc gì, chỉ lao đầu vào chơi game.

 

Nhưng khi cô nhận ra mình đã chơi suốt 72 tiếng mà không liên lạc với Vi Nhược Lạp, đột nhiên cô hiểu được cảm giác của bạn mình.

 

Tỷ muội, chúng ta là những người bạn thân nhất! Chị em sinh đôi khác cha khác mẹ! Tình bạn giữa các chị em không cần phải duy trì bằng cách trò chuyện mỗi ngày! Chỉ cần chúng ta luôn nhớ về nhau, trong tim có nhau thì chúng ta sẽ luôn là những người bạn thân nhất!

 

Khuôn mặt Vi Nhược Lạp chỉ thoáng hiện trong tâm trí cô nửa giây, sau đó cô lại lao vào trận chiến dữ dội!

 

Tình chị em giữa cô và Vi Nhược Lạp bền chặt như kim cương, nhưng luôn có người cho rằng điều này không bình thường, còn tưởng rằng cô bị tổn thương sâu sắc, thậm chí còn từ chối tham gia đủ loại tiệc trà, A Cách Ni Ti bé bỏng thật đáng thương! – Theo lời mẹ đẻ của cô nói.

 

A Cách Ni Ti không dám nói với mẹ rằng mình đã nghiện trò chơi, chỉ biết mỉm cười, để mẹ tự suy diễn.

 

Tất nhiên, giấy thì làm sao giấu được lửa, sự thật cuối cùng cũng bị Nữ hoàng phát hiện.

 

A Cách Ni Ti dứt khoát với tâm lý “Vò mẻ không sợ bể” nói rằng cô muốn đến Lan Tư Duy Lợi để tham gia lễ hội thu hoạch.

 

Vi Nhược Lạp đã nói với cô về sự kiện này, trang quảng cáo trò chơi cũng có giới thiệu chi tiết.

 

Cô đã muốn đến Lan Tư Duy Lợi từ lâu rồi, từ khi đắm chìm vào trò chơi, cô vô cùng vô cùng vô cùng muốn đến!

 

Mặc dù trong cung điện cũng có người chơi cùng cô, nhưng không có bầu không khí của Lan Tư Duy Lợi.

 

Lan Tư Duy Lợi mà Vi Nhược Lạp mô tả rất tự do, không cần quan tâm đối phương là ai, chỉ cần nhìn nhau, triệu hồi ma thú ký khế ước là có thể bắt đầu chiến đấu.

 

Người lạ? Không sao cả, đánh một trận là thành bạn thôi!

 

Nhiệt huyết! Hữu Nghị! Chiến thắng!

 

A Cách Ni Ti có chút không hiểu được sự phấn khích của Vi Nhược Lạp, nhưng cũng chính vì không hiểu nên cô muốn đi xem thế nào.

 

Ban đầu tưởng rằng mong muốn này chắc chắn sẽ bị bác bỏ, nhưng điều khiến A Cách Ni Ti không ngờ là cả cha và mẹ đều đồng ý!

 

Mặc dù có điều kiện là anh trai cổ hủ và nghiêm túc nhất của cô phải đi theo để giám sát, nhưng miễn là được đi, mọi thứ đều ổn!

 

“Ca ca, anh nhanh lên, chúng ta sắp trễ rồi!” Nghe vậy, hôm qua còn tưởng rằng hôm nay A Cách Ni Ti sẽ hối hận không đi nữa. Không ngờ hôm nay lại háo hức như vậy.

Anh trai cẩn thận tỉ mỉ của cô nghe nói sau 8 giờ 00 phút 00 giây, nhất định sẽ đến đúng 8 giờ 00 phút 00 giây, hoàn toàn không hiểu tâm trạng muốn đi chơi sớm của một thiếu nữ nhiệt huyết như cô!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...