Sau đó, những người khác cũng lần lượt tỉnh lại. Qua lời giải thích của Từ Phong và Tôn Tình, họ đã biết mình đang ở đâu và may mắn sống sót như thế nào.
Cảm giác nhớp nháp trên người đã không còn, chắc hẳn họ đã được lau rửa sạch sẽ. Theo lời Tôn Tình, họ đã dùng không ít nước của Giang Từ. Không ai ngờ được, giữa thời mạt thế loạn lạc này lại có thể gặp được một người tốt bụng đến vậy.
Trong lúc họ đang nói chuyện, một mùi thơm nồng nàn của thức ăn bắt đầu lan tỏa khắp căn nhà gỗ.
Tất cả mọi người bất giác im bặt. Cả một ngày trời chưa có gì vào bụng, giờ đây dạ dày của họ bắt đầu réo lên phản đối kịch liệt.
Giang Từ từ trong bếp bưng ra hai nồi lẩu nghi ngút khói, Tiểu Vũ theo sau, trên tay là từng đĩa thịt và khoai tây thái lát.
“Mọi người đã tỉnh cả rồi thì lại đây ăn chút gì đi.” Giang Từ đặt nồi lẩu xuống, rồi đưa cho mỗi người một chai nước khoáng. “Cứ ăn thoải mái nhé, tôi có thu tinh hạch, đảm bảo mọi người đều được ăn no.”
Lúc này, những người sống sót mới nhìn rõ, thứ bày ra trước mắt họ lại chính là lẩu! Nguyên liệu bên cạnh không chỉ có khoai tây mà còn có cả thịt tươi.
Tôn Tình lấy tinh hạch đưa cho Giang Từ, cô không hề nghĩ rằng mình sẽ được ăn một bữa thịnh soạn như vậy. Cô đã nghĩ có được vài lọ dung dịch dinh dưỡng đã là quá tốt rồi.
Mọi người có chút ngơ ngác ngồi vào bàn. Nguyên liệu đã được cho vào nồi, Giang Từ bảo họ có thể đến quầy gia vị để tự pha nước chấm và lấy cơm.
Với tám người, Giang Từ chuẩn bị hai nồi lẩu, một bàn đầu tiên gồm 60 đĩa thịt, trong đó có 30 đĩa ba chỉ và 30 đĩa bò Mỹ, cùng mười đĩa khoai tây.
Chỗ thức ăn này chỉ tốn hai tinh hạch cấp bốn, bảy tinh hạch cấp ba, chín tinh hạch cấp hai và sáu tinh hạch cấp một, tổng cộng là 27.960 tích phân.
Trong khi đó, Tôn Tình lại đưa cho Giang Từ một viên tinh hạch cấp sáu, trị giá tới 1.000.000 tích phân. Số này đủ cho họ ăn mấy chục bữa. Giang Từ quyết định đợi lúc thanh toán cuối cùng sẽ bảo Tôn Tình đổi lại tinh hạch khác.”
“Những người sống sót lúc ấy vẫn còn ngơ ngác, mãi cho đến khi thịt trong nồi lẩu vừa chín tới, không biết ai đã gắp đũa đầu tiên, rồi cuối cùng tất cả mọi người đều nhập cuộc.
Hương lẩu nồng nàn dường như có sức mạnh diệu kỳ, khiến họ tạm thời quên đi nỗi đau thương mất mát, chỉ biết gắp lia lịa, miếng nọ nối tiếp miếng kia.
Thịt mềm ngọt, khoai tây bùi bùi, ngon đến lạ lùng. Cứ thế, mỗi bàn lại gọi thêm ba mươi phần thịt và năm phần khoai tây, tổng cộng hết một viên tinh hạch cấp bốn, hai viên cấp ba và năm viên cấp hai.
Khi những món cuối cùng được dọn sạch, ai nấy đều no căng. Cơ thể mệt mỏi rã rời như được tiếp thêm một nguồn năng lượng mới, căng tràn sức sống.
Giang Từ tính lại hóa đơn rồi trả lại viên tinh hạch cấp sáu cho Tôn Tình, bảo cô đổi mấy viên cấp thấp hơn là được.
Tôn Tình có chút hoảng hốt. Ban đầu cô cứ ngỡ viên tinh hạch cấp sáu của mình còn không đủ trả, thậm chí đã nghĩ đến việc dùng cả viên cấp tám duy nhất trong túi để thanh toán.
Nào ngờ viên cấp sáu kia còn chẳng dùng đến, loại cao nhất cũng chỉ là tinh hạch cấp bốn.
Tôn Tình ái ngại nói: “Thế này có ít quá không? Chúng tôi còn dùng nhiều nước như vậy nữa, hay là... cô cứ nhận viên tinh hạch cấp sáu này đi.”
Giang Từ xua tay: “Tôi mở tiệm lẩu chứ có phải quán cóc đâu, giá cả niêm yết rõ ràng, bao nhiêu thì tính bấy nhiêu thôi.”
Giang Từ nhờ mỗi người họ nói một câu khen ngợi tiệm lẩu của mình, và thế là nhiệm vụ đã hoàn thành vượt chỉ tiêu.
Nhưng vì trong tiệm lúc này vẫn còn đông người, cô chỉ nhận phần thưởng chứ chưa vội làm gì khác. Hơn nữa, với hai nhiệm vụ vừa hoàn thành, hệ thống lại thông báo đã đến lúc quay thưởng và thăng cấp.
Trời đã tối mịt, mà những người sống sót hầu như ai cũng mang thương tích. Để họ mạo hiểm rời đi lúc này chắc chắn là không ổn, nên Giang Từ đành cho họ ở lại thêm một đêm.
Đối với việc ngủ trên sàn gỗ cứng, những người sống sót đã quá quen rồi. Nơi này vừa ấm áp, an toàn, lại có đồ ăn thức uống đầy đủ, tốt hơn bất cứ đâu ngoài kia gấp vạn lần.
Đêm qua Giang Từ đã thức gần sáng, hôm nay lại trông chừng đám người này cả ngày, bây giờ cô thực sự đuối sức rồi.
Sau khi để lại một ngọn đèn nhỏ cho mọi người, Giang Từ liền vào phòng nghỉ. Tiểu Vũ vốn định thức canh giúp cô, nhưng Giang Từ không cho, giục cậu bé về phòng ngủ. Tiểu Vũ đành nghe lời, quay về căn phòng chứa đồ của mình.
Mọi người cũng rất ý thức, dù tò mò cũng không đi lại lung tung mà chỉ yên lặng ngồi ở khoảng trống của mình.
Vừa đặt lưng xuống giường, Giang Từ đã chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị.
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy từ rất sớm. Một giấc ngủ ngon khiến tinh thần cô sảng khoái hơn hẳn.
Vừa bước ra khỏi phòng, cô đã thấy tám người kia thức dậy cả rồi. Họ đang đứng ngoài sân, vẻ mặt đầy thắc mắc, có lẽ là đang tự hỏi vì sao quanh tiệm lẩu lại không thấy bóng dáng một con zombie hay dị thú nào.
Trông họ đã tỉnh táo hơn nhiều, khác hẳn với dáng vẻ mệt mỏi thường thấy mỗi khi bị thương. Có lẽ, chuyện này liên quan đến đồ ăn của tiệm lẩu.
Nghỉ ngơi ở đây hai ngày còn khỏe hơn dưỡng thương trong căn cứ cả tuần.
