Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt Thế

Chương 5



“Giang Từ nghe thấy một âm thanh trong trẻo và tinh khôi, tựa như tiếng băng tan lúc xuân về. Ngay sau đó, căn nhà gỗ vốn tĩnh lặng bỗng tràn ngập vô số âm thanh ồn ã.

Tiếng gió gào thét, tiếng mưa rơi xối xả, xen lẫn những tiếng gầm gừ r*n r* như thể ai đó đang phải chịu đựng nỗi đau tột cùng.

Giang Từ hít sâu thêm vài hơi, lấy hết can đảm mới dám ló đầu ra khỏi bệ cửa sổ.

Đập vào mắt cô là một khung cảnh hoang tàn đổ nát. Cả thành phố sau mười năm đã bị thời gian bào mòn, mục ruỗng, hoàn toàn mất đi dáng vẻ sầm uất khi xưa.

Hôm nay trời đang mưa, khiến cả không gian chìm trong một màu xám xịt, ảm đạm.

Khi cô dời tầm mắt xuống dưới, một con zombie đang lững thững bước đi bỗng xuất hiện trong tầm nhìn, bất ngờ đến độ khiến cô không kịp phòng bị.

Giang Từ nhận ra thị lực của mình chưa bao giờ tốt đến thế, đến cả những con giòi bọ lúc nhúc trên mặt con zombie cô cũng thấy rõ mồn một.

“Sau khi ký chủ và hệ thống trói buộc, thể chất sẽ được nâng cao tương ứng.” Giọng nói của hệ thống vang lên, Giang Từ lúc này mới nhận ra mình đã vô thức hỏi thành lời.

Con zombie ngoài kia khiến Giang Từ vừa khó chịu về mặt sinh lý, vừa khủng hoảng về mặt tâm lý. Cô vội quay mặt đi, phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được. Quả nhiên, phim ảnh khác xa với thực tế.

Trên TV dù sao cũng chỉ là hóa trang và kỹ xảo, còn thứ trước mắt cô đây lại là một khối thi thể thối rữa đang thực sự di chuyển. Cứ mỗi bước đi, những mảng thịt khô khốc và giòi bọ lại theo mưa rơi lả tả xuống đất.

Thời tiết bên ngoài u ám khiến ánh sáng trong phòng cũng tối sầm lại.

Sau khi trấn tĩnh lại cảm xúc, Giang Từ đi tới bật công tắc đèn. Căn phòng lập tức bừng sáng trở lại. Ánh đèn vàng ấm áp khiến lòng cô dịu đi phần nào.

Để phân tán sự chú ý, Giang Từ bắt đầu đi quanh phòng xem xét. Lúc trước cô chưa hề quan sát kỹ, giờ mới thấy căn nhà này quả thực đã quá cũ kỹ. Một góc phòng còn giăng một chiếc mạng nhện to đùng.

Trong phòng chỉ có hai bộ bàn ghế gỗ, trông ọp ẹp như thể có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Mặt bàn thậm chí còn có cảm giác như được phủ một lớp dầu mỡ bóng nhẫy.

Bên cạnh là quầy bar nối liền với một căn bếp nhỏ mở, ở giữa đặt một chiếc tủ đông để chứa nguyên liệu. Phía sau nữa là một nhà vệ sinh chật hẹp. Căn phòng cạnh bếp mà Giang Từ ngỡ là phòng chứa đồ lại chính là phòng ngủ của cô.

Sát tường phòng chính còn có một chiếc bàn dài, trên đó đặt một cái nồi cơm điện. Bên cạnh là quầy gia vị nhỏ, nhưng trên quầy chỉ có độc một loại gia vị đựng trong chiếc bát dán nhãn “Nước tương”.

Gần như chỉ cần một cái liếc mắt là đã bao quát được hết mọi thứ, đi vài bước là đã hết cả căn nhà. Thật sự đơn sơ đến mức khó nói nên lời.

Có lẽ thấy Giang Từ cứ im lặng mãi, hệ thống bèn lên tiếng an ủi: “Cứ từ từ nâng cấp, sau này tiệm lẩu sẽ ngày càng đẹp hơn.”

Giang Từ gật đầu một cách lơ đãng: “Bây giờ thì sao? Tôi phải làm gì?”

“Sau khi đặt tên xong, cửa tiệm đã có thể bắt đầu kinh doanh. Thời gian buôn bán mỗi ngày đều do ký chủ tự quyết định. Hiện tại trong tiệm tạm thời chỉ có lẩu nước trong, khoai tây thái lát, cơm trắng và nước tương. Sau khi nâng cấp có thể mở khóa các nguyên liệu và loại nước lẩu khác. Lẩu nước trong có giá một tinh hạch cấp ba, các món chay đồng giá năm tinh hạch cấp một.”

“Hệ thống tiếp tục nói: “Một tinh hạch cấp một có thể đổi lấy mười điểm tích lũy tại chỗ tôi, tinh hạch cấp hai là một trăm điểm, cứ thế mà tính. Chúng tôi sẽ quy đổi tiền tệ cho ký chủ theo tỷ lệ một điểm tích lũy bằng một đồng tiền Hoa Quốc. Chỉ cần ký chủ yêu cầu là có thể đổi ngay lập tức, đảm bảo chất lượng cuộc sống của ký chủ ở thế giới cũ.”

Nghe đến đoạn sau, mắt Giang Từ sáng lên. Cô không ngờ mình còn được nhận lương nữa cơ đấy. Trước đó cô còn định gửi hết tiền tiết kiệm vào ngân hàng ăn lãi, để tránh khoảng thời gian này không có thu nhập thì sớm muộn gì cũng cạn kiệt.

Nghe tin có lương, nhiệt huyết làm việc của Giang Từ bỗng tăng vọt.

Nhưng mà một tiệm lẩu chỉ có lẩu nước trong, khoai tây, cơm trắng và nước tương, nghe có vô lý không cơ chứ? Với tư cách là chủ tiệm, Giang Từ cảm thấy trọng trách này thật nặng nề.

“Nhiệm vụ chính tuyến đầu tiên của ký chủ: tiếp đãi năm vị khách, mở khóa nước khoáng.” Sau khi giới thiệu sơ qua các quy tắc, hệ thống liền giao nhiệm vụ đầu tiên.

Nghe xong, Giang Từ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chỉ có độc một con zombie lượn lờ, ngoài ra không một bóng người.

“Năm người? Zombie có được tính không?”

“Không thể, khách hàng của tiệm chỉ có thể là con người.” Hệ thống trả lời răm rắp.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...