Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt Thế

Chương 59



“Chờ ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, có lẽ trong phần rút thưởng sẽ có lựa chọn nhân viên. Ký chủ cố lên.” Hệ thống vẽ cho Giang Từ một chiếc bánh nướng lớn, mà trớ trêu thay, lúc này anh cũng chỉ có thể lựa chọn nuốt trọn chiếc bánh đó.

Giang Từ dọn dẹp vệ sinh, cắt vài đĩa thịt bò và khoai tây lát thì bên ngoài đã có người sống sót kéo đến. Anh còn trông thấy một người quen cũ là Trần Tiểu Ngọc, chính là cô gái có dị năng chữa trị mà anh gặp lúc trước.

Lần này, cô ấy dường như đã đổi đội. Trong đội không chỉ có mình cô là dị năng giả, mà còn có một người phụ nữ khác mặc váy đỏ, trông rất kiêu kỳ.

So với một Trần Tiểu Ngọc trầm tĩnh, người phụ nữ được gọi là Irene rõ ràng có tính tình nóng nảy hơn nhiều, lời nói cũng mang theo vài phần ngạo khí. Tuy nhiên, cô ta lại không giống với những lời đồn đại mà Giang Từ từng nghe.

“Tôi không ăn chung bàn với các người, qua bên kia đi, tôi ngồi một mình.” Vừa vào cửa, Irene đã kiêu căng nói với những người sống sót khác. “Tiểu Ngọc, cậu qua đây ngồi với tôi.”

Trần Tiểu Ngọc gật đầu, đi tới ngồi cạnh Irene.

Lúc Giang Từ bưng đồ ăn qua, anh nghe thấy Irene nói với Trần Tiểu Ngọc: “Cô ta bảo cậu chữa là cậu chữa ngay à? Vết thương cỏn con đó có đáng để cậu lãng phí dị năng không? Tính cậu cũng hiền quá rồi đấy, đừng quên mình là dị năng giả. Sau này cứ đi theo tôi, đừng có như cục bột ai muốn nặn sao thì nặn.”

Mặt Trần Tiểu Ngọc hơi ửng hồng, cô gật đầu.

Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng Giang Từ cảm thấy Irene dường như rất khác so với hình tượng trong lời kể của những người sống sót kia.

Chẳng mấy chốc, trong tiệm đã ngồi kín chỗ.

Giang Từ không ngờ rằng, trong nhóm khách đầu tiên của ngày hôm nay, hai người duy nhất giúp anh hoàn thành nhiệm vụ lại là Trần Tiểu Ngọc và Irene.

Hai người trông thì yếu đuối, nhưng ăn rất khỏe, cuối cùng còn gói thêm một ít mang về cho bạn bè và người thân. Cả hai cộng lại quả thực đã tiêu hết mười vạn tích phân.

Nhiệm vụ của Giang Từ cuối cùng cũng hoàn thành được một nửa.

Nhóm người sống sót đầu tiên này như một cái công tắc, người kéo đến ngoài cửa ngày một đông, thậm chí có người còn vì tranh chỗ mà cãi nhau ầm ĩ.

Giang Từ đành phải tạm gác việc trong tay để ra ngoài can ngăn. May mắn là những người này vẫn rất nể mặt anh. Hơn nữa, ngay lúc họ đang cãi vã, một áp lực cực lớn bỗng nhiên ập xuống, một áp lực thật sự khiến họ gần như không thở nổi.

Nhìn thấy trạng thái của họ, ánh mắt Giang Từ ngay lập tức hướng về cánh cửa phòng ngủ đang đóng kín. Hệ thống nói tiệm lẩu không có chức năng này, vậy thì chỉ có thể là do Hôi Hôi làm.”

“Giờ đây, nàng không còn chút sợ hãi nào với Hôi Hôi nữa, thậm chí còn thấy may mắn vì đã cưu mang mẹ con nó. Đây đâu phải là con thú biến dị đáng sợ gì, rõ ràng là một “chiếc áo bông” tri kỷ thì có.

Sau khi giải quyết xong mâu thuẫn bên ngoài, Giang Từ lại trở vào bếp.

Hai ngày nay, không một khoảnh khắc nào Giang Từ không mong mỏi trong tiệm có thêm một người phụ giúp. Việc buôn bán quá tốt cũng khiến nàng phiền não.

Những người sống sót bên ngoài vốn vẫn còn hơi thấp thỏm, luôn cảnh giác sợ tang thi và thú biến dị xuất hiện. Nhưng ở đây lâu như vậy mà lại an toàn đến đáng sợ, ngay cả một con tang thi hay thú biến dị cấp một thường thấy nhất cũng chưa từng xuất hiện.

Buổi chiều, dần dần có thêm một vài người sống sót trông có vẻ mệt mỏi rã rời sau khi vừa hoàn thành nhiệm vụ tìm đến.

Những người sống sót từng đến tiệm đều ngầm hiểu công dụng bí mật của món lẩu, nhưng tất cả đều ăn ý không truyền ra ngoài. Trên thế giới này, những nơi như căn cứ Hắc Ưng không phải là ít.

Họ còn có một nỗi lo riêng, rằng bây giờ ở đây đã đông thế này, nếu ai cũng biết công hiệu của món lẩu thì có khi cả ngày lẫn đêm cũng chẳng đến lượt mình được ăn.

Vài người sống sót còn lái cả xe tới, họ ngồi trên xe, tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi trước cửa tiệm lẩu.

Lúc này, Lâm Phỉ đã ở một thành phố khác, cách thành phố C mấy trăm cây số. Quần áo trên người cô đã thấm đẫm máu tươi, không chỉ máu của cô mà còn của cả đám thú biến dị và tang thi.

Mặt trời sắp lặn, cô phải tìm một chỗ nghỉ chân, tiện thể thay bộ quần áo trên người, nếu không mùi máu sẽ thu hút không ít thú biến dị có khứu giác nhạy bén vào ban đêm.

Thật ra, thú biến dị cỡ lớn không phải là đáng sợ nhất, mà chính là những loài biến dị cỡ nhỏ.

Ví dụ như chuột biến dị, hay kiến biến dị to bằng nắm tay. Một khi bị những sinh vật nhỏ bé này nhắm tới, con người sẽ bị chúng ăn sạch không còn một mẩu xương.

Đi thêm một đoạn về phía trước, Lâm Phỉ vừa hay thấy một phòng khám độc lập. Cửa chính nơi này mở toang nhưng không có dấu hiệu bị phá hoại, trông vẫn còn khá chắc chắn.

Sau khi quan sát địa hình xung quanh, cô quyết định sẽ nghỉ ngơi ở đây.

“Lâm Phỉ?”

Đúng lúc này, một giọng nói có chút ngập ngừng vang lên.

Lâm Phỉ quay đầu lại, bắt gặp một gương mặt vô cùng quen thuộc. Đó là Vương Đông, người cô đã từng yêu tha thiết. Thế nhưng sau khi tận thế ập đến, hắn đã cướp sạch thức ăn còn lại trong nhà cô rồi bỏ chạy, gián tiếp hại chết cha mẹ cô.

Mỗi khi nhớ lại khoảng thời gian đó, trái tim Lâm Phỉ lại đau đớn khôn nguôi. Một trong những lý do khiến cô tiếp tục sống trên đời này chính là để tìm cho bằng được Vương Đông, báo thù cho cha mẹ.

Nhưng thế giới này quá rộng lớn, cô đã đơn độc đi tìm suốt mười năm trời mà vẫn chưa một lần gặp lại hắn.

Cuối cùng cũng gặp được rồi. Lâm Phỉ bất động thanh sắc hít một hơi thật sâu, những ngón tay cuộn trong tay áo khẽ động rồi lại siết chặt.

Vì mặt nạ đã ướt đẫm mồ hôi nên lúc này cô không đeo, đó là lý do Vương Đông có thể dễ dàng nhận ra cô như vậy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...