Phía sau Thiết Ngưu là một màn sương đen che khuất hoàn toàn bóng dáng hắn. Tống Cẩn Xuyên muốn thừa thắng xông lên nhưng không cách nào phân biệt được phương hướng, cuối cùng chỉ thấy đám sương đen kia bị lũ zombie nuốt chửng, chẳng còn nhìn thấy gì nữa.
Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên cùng nhau quay lại tầng ba. Lúc này, những người sống sót đã sơ cứu qua loa.
Tuy khung cảnh có phần hỗn loạn, nhưng Giang Từ vẫn phải giao phần cơm hộp của mình.
Thế là, trong lúc mọi người đang cắn răng chịu đựng đau đớn từ vết thương, Giang Từ bắt đầu lấy từ trong không gian ra cơm hộp, nồi lẩu, các món ăn kèm và cả đồ uống.
Người đặt cơm hộp là một khách quen của tiệm, vì quá vui mừng khi thoát khỏi hiểm cảnh mà quên mất mình đã đặt một bữa lẩu. Lúc ấy anh ta cũng không để ý đám người kia đã mượn tay mình để đặt những gì, bây giờ mới phát hiện ra đồ ăn thật sự rất nhiều.
Trên khoảng đất trống bày la liệt đồ ăn, hai nồi lẩu với hai loại nước dùng khác nhau, một nồi lẩu bò cay, một nồi lẩu hải sản. Đồ nhúng chủ yếu là thịt, thêm một ít rau củ, một tô cơm chiên trứng lớn và cả bánh nướng, đủ cho cả nhóm người bọn họ ăn no nê.
“Mọi người cứ yên tâm ăn, tôi sẽ đòi tinh hạch từ bọn chúng sau.” Giang Từ sắp xếp xong tất cả đồ ăn rồi gọi mọi người quây lại.
Sau khi hướng dẫn sơ qua cách dùng nồi lẩu, cô liền đi tới chỗ đám dị năng giả đang bị nhốt.
Ban đầu, Giang Từ vẫn rất lịch sự yêu cầu họ thanh toán tinh hạch cho bữa ăn này, nhưng đám dị năng giả đang lúc cay cú, vừa mở miệng đã tuôn ra một tràng chửi rủa.
Giây tiếp theo, những chiếc gai nhọn hoắt mọc ra từ chiếc lồng sắt, nhiệt độ xung quanh cũng bắt đầu tăng dần, cảm giác như giây sau sẽ bị hấp chín đến nơi.
“Chúng tôi trả! Chúng tôi trả! Tất cả tinh hạch đều đưa cho cô!” Đám dị năng giả không chịu nổi nữa, vội la lớn.
Vốn dĩ chúng đã thử mọi cách để thoát khỏi cái lồng này, nhưng Hôi Hôi là biến dị thú cấp chín, dị năng không vượt qua cấp chín thì căn bản chẳng thể làm gì được chiếc lồng đất kiên cố này.
Nụ cười tức khắc xuất hiện trên môi Giang Từ. “Nếu các vị đã nhiệt tình như vậy thì tôi không khách sáo nữa đâu nhé, không phải tôi ép các người đâu đấy.”
Đám dị năng giả lúc này nhìn Giang Từ như nhìn một ác quỷ, chỉ có thể uể oải gật đầu, sau đó lấy hết tinh hạch trên người ra rồi ném qua khe hở của lồng sắt.
Tống Cẩn Xuyên giúp cô nhặt hết số tinh hạch, cất vào ba lô của Giang Từ.
Thế này thì cả tiền cơm lẫn tiền công cô bỏ ra lần này đều đã đủ.
Thấy nhóm người sống sót bên kia đang ăn uống khí thế ngất trời, Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên cũng chuẩn bị rời đi, hôm nay vẫn còn một đơn hàng chấm đỏ cuối cùng.
Những người sống sót còn mời Giang Từ ở lại ăn cùng nhưng cô đã từ chối.
“Cứ nhốt bọn họ ở đây, trừ phi là dị năng giả hoặc biến dị thú cấp chín, nếu không thì không ai phá được cái lồng này đâu. Mọi người ăn xong thì mau chóng rời đi, về rồi dưỡng thương cho tốt.” Giang Từ dặn dò vài câu.
“Nếu gặp nguy hiểm, mọi người cứ dùng phiếu đặt cơm. Chỉ cần tôi thấy, tôi sẽ đến.” Giang Từ nói thêm.
Lúc cô mới đến, không ít người sống sót đã rối rít xin lỗi, nói rằng không nên kéo cô vào chuyện này.
Đối với Giang Từ, đây chẳng qua chỉ là một trong những nhiệm vụ không mấy nguy hiểm, nhưng đối với những người sống sót này, cô lại là niềm hy vọng cuối cùng của họ.
Họ đỏ hoe mắt tiễn cô rời đi. Trước đây, làm gì có ai đến cứu họ trong lúc nguy cấp thế này. Giang Từ như một vị thần từ trên trời giáng xuống, trên người còn mang theo hương thơm của món lẩu, cứ thế đột ngột xuất hiện trước mặt họ.
Trông thì có vẻ chỉ là một lần giao cơm bình thường, nhưng lại trở thành cọng rơm cứu mạng của họ.
Những người sống sót còn giữ phiếu đặt cơm đều cẩn thận cất đi, định bụng để dành cho lần nguy hiểm sau.
“Cảm ơn cô, Giang lão bản, chờ tôi đến thành phố C sẽ lại đến tiệm lẩu tìm cô.” Lâm Phỉ vẫy vẫy tay với Giang Từ, nhưng hành động đó vô tình động đến vết thương trên người, khiến anh ta phải nhăn mặt rụt tay lại.
“Được, nhất định phải tới nhé.” Giang Từ đã ngồi lên xe máy điện, ngẩng đầu nhìn người ở sau ô cửa sổ kia rồi vẫy tay thật mạnh.
Khi họ ra khỏi tòa trung tâm thương mại, trời đã nhá nhem tối.
Giang Từ nhìn chấm đỏ cuối cùng trên bản đồ, may mà cách đây không quá xa.
Họ không kịp ăn tối, lập tức lái xe đến địa điểm giao hàng cuối cùng.
Xe chạy khoảng hai tiếng đồng hồ, Giang Từ bắt đầu ngửi thấy mùi tanh mặn đặc trưng của biển, nhưng khác với mùi biển bình thường, mùi hương này còn lẫn cả vị đắng chát, có lẽ nước biển cũng đã bị ô nhiễm.
Quả nhiên, sau khi xe máy điện đi lên một cây cầu lớn, họ đã có thể nhìn thấy mặt biển rất rõ ràng.
Vốn dĩ là một màu xanh thẳm, giờ đây biển cả đã hoàn toàn biến thành màu đen kịt, nước biển dường như cũng trở nên sền sệt, thỉnh thoảng mới nổi lên vài gợn sóng. Vùng bờ cát đã biến thành một dải đất đen ngòm, lồi lõm gồ ghề.
“Sao biển lại thành ra thế này?” Giang Từ nhíu mày, cô luôn cảm thấy vùng biển này có gì đó rất quái dị.
“Sau khi virus bùng phát, đảo quốc đã nhân lúc hỗn loạn mà đổ nguồn nước ô nhiễm nghiêm trọng của họ ra biển. Sau này cộng thêm đủ loại virus, tình hình ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng biến thành bộ dạng như bây giờ.” Tống Cẩn Xuyên giải thích.
Lúc đó không ít người không biết, vì không có đồ ăn nên đã nghĩ đến việc ra biển bắt cá hay hải sản để lót dạ, kết quả là rất nhiều người đã chết vì chuyện này.
“Đúng là hại người mà.” Giang Từ bất bình nói, xem ra dù ở không gian nào thì đảo quốc cũng đều đáng ghét như vậy.”
