Ta thầm tính toán, tối nay, lúc người ngủ say, ta sẽ vẽ thêm một lá bùa để giúp người giảm đau nhức.
"Nhu Quý nhân, đây là Loa Tử Đại mà Hoàng hậu nương nương ban thưởng cho người."
"Những ngày qua Quý nhân đã vất vả rồi."
Trong cung đột nhiên có công công của Nội vụ phủ đến truyền thưởng
Mẫu phi vừa sợ vừa mừng
.
Loa Tử Đại vốn là vật phẩm quý giá, chỉ những ai từ bậc Phi tần trở lên mới được ban dùng.
Người vội vàng kéo ta quỳ xuống tạ ơn.
Ta nhìn sang chiếc khay còn lại muốn kiễng chân lên để nhìn cho rõ:"Đó là cái gì vậy?"
"Bẩm Ngũ công chúa, đây là cây trâm bích ngọc mà Quý phi nương nương thưởng cho Thục mỹ nhân."
"Nô tài phải đi giao ngay đây."
Nghe công công nói còn có việc phải làm, mẫu phi lấy ra mấy mẩu bạc vụn trong túi áo, chọn mẩu to nhất đưa cho ông ta:"Làm phiền công công rồi."
Sau khi ông ta rời đi, ta nôn nóng mở chiếc hộp đựng Loa Tử Đại ra.
Dù là một người hiện đại, ta cũng chưa bao giờ được thấy món này.
Ngay khi mở nó ra, ta chết lặng.
Một mùi hương kỳ dị xộc vào mũi ta.
Đi kèm với nó là ánh sáng tím mờ ảo.
Hỏng rồi!
Trong này có chứa tà khí chuyên đoạt lấy nhan sắc của người khác.
Ta "cạch" một cái, đóng nắp hộp lại.
Mẫu phi đang định nhấc một thỏi lên dùng thử thì bị hành động của ta làm cho giật mình.
"Có chuyện gì vậy Niệm Niệm?"
"Mẫu phi, cái này không nên dùng, dùng vào sẽ bị hủy dung đấy ạ!"
Nghĩ đến việc trước đây, mỗi khi ta nói có "tà khí", mọi người đều coi ta là kẻ ngốc, nên ta không dám nói thật hết.
Mẫu phi nghe xong thì tái mặt:"Sao có thể thế được? Đây là đồ Hoàng hậu nương nương ban thưởng mà."
Phải, ta cũng đang thắc mắc điều đó.
Từ khi mẫu phi vào cung, Hoàng hậu nương nương vẫn luôn đối đãi với người rất tốt.
Nếu bảo bà ấy muốn đoạt lấy nhan sắc của mẫu phi để giữ chân Hoàng thượng thì lại càng vô lý.
Ai mà chẳng biết, ngoài việc có hai vị hoàng tử làm chỗ dựa, sau lưng Hoàng hậu còn có bộ tộc Mông Cổ hùng mạnh, bà ấy cần gì phải dùng đến những thủ đoạn hạ đẳng này?
Mẫu phi vẫn không tin.
Cho đến khi ngoài điện vang lên một tiếng hét thảm thiết.
3
Ngưng Hương chết rồi.
Cả người nàng gầy rộc như một bộ xương khô.
Cứ như thể bị ai đó rút cạn sinh khí vậy.
Nàng nằm gục trên hành lang ngoài điện, nhìn từ xa chỉ thấy bông hoa nhung cài trên tóc đỏ lên một cách quái đản, ma mị.
"Cái chết của Ngưng Hương có nhiều điểm đáng ngờ."
Trong cung vốn cấm kỵ những chuyện ma quỷ thần thánh.
Mẫu phi phải giấu giếm mọi người, âm thầm sai người xử lý thi thể của Ngưng Hương.
Lúc này, người đang sợ đến mức run cầm cập.
Ta thở dài.
Ta nghĩ đến bông hoa nhung kia.
Có lẽ "Lễ ca ca" đó đã cứu được người mà hắn ta muốn cứu rồi.
Mẫu phi nắm chặt lấy tay ta, giọng run run: "Niệm Niệm, bây giờ con... còn nhìn thấy những thứ dơ bẩn đó không?"
Ta im lặng gật đầu, kể lại toàn bộ chuyện xảy ra ban ngày cho người nghe.
Cuối cùng, ta không quên kết luận: "Vậy nên mẫu phi à, tốt nhất là người đừng dùng chỗ Loa Tử Đại này."
Đến lúc này, mẫu phi mới thấy lời ta nói có phần đáng tin.
Người vội vàng tìm một mảnh vải đỏ, bọc kín chiếc hộp đựng Loa Tử Đại lại, rồi cất kỹ vào một góc khuất nhất trong phòng.
"Chỉ là, ta thực sự không hiểu nổi.Chuyện này là do Hoàng hậu nương nương làm sao? Tại sao người phải làm thế?"
Ta phân tích lại suy nghĩ của mình cho mẫu phi nghe một lượt.
Mẫu phi nghe xong cũng gật đầu đồng tình:"Đúng là chẳng có lý do gì cả, Hoàng hậu nương nương không cần thiết phải làm như vậy."
Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất.
Ta nhớ đến cây trâm bích ngọc mà Tiêu Quý phi tặng cho Thục Mỹ nhân.
Nếu thực sự là Tiêu Quý phi ra tay, e rằng Thục Mỹ nhân khó thoát khỏi kiếp nạn này.
4
Ngày hôm sau.
Thục Mỹ nhân đến cung của mẫu phi, rủ người cùng đi đến cung Hoàng hậu.
Vừa thấy nàng ấy, ta đã nhìn thấy luồng tà khí bao quanh người.
Nguồn gốc của luồng tà khí đó chính là cây trâm trên tóc nàng ấy.
Ta thở dài một hơi.
Quả nhiên, tất cả những chuyện này đều do một tay Tiêu Quý phi sắp đặt.
Việc Tiêu Quý phi ra tay với Thục Mỹ nhân thì ta còn hiểu được.
Dù sao cha của Thục Mỹ nhân cũng vừa lập công lớn trên chiến trường, phụ hoàng đã trọng thưởng cho nhà nàng ấy, nhưng lại tỏ thái độ không mấy quan tâm với ca ca của Tiêu Quý phi, người vốn là chủ soái của trận đánh đó.
Nhưng điều khiến ta thực sự không hiểu nổi là tại sao bà ta lại muốn đối phó với cả mẫu phi.
Ta quan sát kỹ luồng khí đen bao quanh Thục Mỹ nhân.
Hiện tại, chúng chỉ mới lởn vởn xung quanh chứ chưa xâm nhập vào cơ thể nàng ấy.
Giống như đang đợi một thời cơ thích hợp.
Chỉ cần luồng khí đen ấy chui vào người, nó sẽ âm thầm tước đoạt mạng sống của nàng ấy.
Mẫu phi liên tục nháy mắt ra hiệu với ta.
Bởi vì trong chốn thâm cung này, Thục Mỹ nhân là người bạn thân hiếm hoi của người.
Thục Mỹ nhân bế ta vào lòng: "Mấy ngày không gặp, Niệm Niệm của chúng ta lại lớn thêm một chút rồi. Mau để Thục nương nương bế nào."
"Trâm của Thục nương nương đẹp quá, nương nương có thể cho Niệm Niệm mượn chơi vài ngày được không ạ?"
Thục Mỹ nhân rút cây trâm trên đầu xuống, mỉm cười đưa cho ta:"Tất nhiên là có thể cho Niệm Niệm chơi rồi, chỉ có điều hôm nay thì chưa được... Cây trâm này là Quý phi nương nương ban tặng, hôm nay người ấy cũng sẽ đến cung Hoàng hậu."
Ta ngước nhìn mẫu phi một cái.
Người cũng lộ vẻ bất lực.
Ai cũng biết Thục Mỹ nhân nổi tiếng là người nhát gan.
Xem ra hôm nay nàng ấy nhất định phải đeo cây trâm này rồi.
Thế nhưng ta không thể ngang nhiên dán một lá bùa lên người nàng ấy được.
Dù Thục Mỹ nhân có tin vào chuyện ma quỷ thần, nhưng tính cách lại quá nhát,nếu biết chuyện kinh khủng này đang xảy ra với mình, chắc nàng ấy sẽ sợ đến mức hồn xiêu phách lạc mất.
Tà Linh Đoạt Hồn - Mao Mao Trư Trư
Chương 2
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
