Tà Linh Đoạt Hồn - Mao Mao Trư Trư

Chương 4



Thục Mỹ nhân nhào vào lòng phụ hoàng khóc nức nở: "Hoàng thượng, có kẻ muốn hại thần thiếp. Xin hoàng thượng làm chủ cho thần thiếp!"

Ánh mắt phụ hoàng sắc như dao găm phóng về phía ta: "Con lại làm gì khiến Thục nương nương sợ hãi thế hả?"

Ta không kìm được mà đảo mắt một cái.

Cái lão cha tồi này!

"Nhi thần bị oan!"

Mẫu phi cũng vội vàng giải thích giúp ta: "Hoàng thượng minh xét, chuyện này không liên quan đến Niệm Niệm."

"Không liên quan? Thế đây là cái gì?"

Ông chỉ vào khúc xương trắng dưới đất.

Lúc này Mẫu phi mới nhìn thấy, không khỏi kinh hãi: "Niệm Niệm, con..."

Ta lắc đầu.

Lúc này Thục Mỹ nhân mới hoàn hồn.

Nàng ấy kể lại chuyện cây trâm một lượt.

Ta thấy sắc mặt phụ hoàng chuyển từ đỏ sang trắng rồi lại sang đen kịt.

"Càng nói càng hàm hồ! Sao Quý phi có thể làm ra chuyện này?Chắc chắn là Niệm Niệm lại bày trò giả thần giả quỷ rồi!"

Ta tức đến nghiến răng.

Có những lúc ta thật sự muốn "tiễn" ông đi cho rảnh nợ.

Nhưng tổ huấn bảo ta không được làm thế.

Mẫu phi ôm lấy ta, đôi mắt tràn đầy bi phẫn.

Người biết mình thấp cổ bé họng, dù nói gì, phụ hoàng cũng chỉ cho là lỗi tại ta.

Thà không nói nữa còn hơn.

Cùng lắm là bị mắng một trận thôi.

Thục Mỹ nhân sụt sùi: "Hoàng thượng không tin Niệm Niệm, cũng không tin thần thiếp sao? Nếu không có Niệm Niệm, thần thiếp đã suýt chết trong giấc mơ rồi, chuyện này hoàn toàn không sai! Nếu Hoàng thượng không tin, thần thiếp nguyện lấy tính mạng ra thề, nếu có nửa lời gian dối, xin hãy để thần thiếp tuyệt tự không con!"

Thục Mỹ nhân mới mười tám tuổi, vừa vào cung không lâu.

Thấy nàng ấy thề thốt đanh thép không giống giả vờ, mẫu phi cũng học theo:"Bệ hạ, lần này Niệm Niệm nói thật đấy. Nếu nó nói dối, thần thiếp nhất định sẽ không chết..."

Chữ "chết" chưa kịp thốt ra, ta đã bịt chặt miệng mẫu phi lại.

Xùy xùy xùy, mấy lời xui xẻo không được nói bừa.

Đến lúc này phụ hoàng mới tin được năm phần.

Nhưng chuyện huyền học vốn không có bằng chứng, lại thêm việc Tiêu Quý phi có Tiêu gia chống lưng, phụ hoàng chỉ có thể trút giận lên đám cung nhân chạy việc.

Tối đó, tên công công đi đưa trâm đã bị đánh đến chết.

Phụ hoàng vung tay ban thưởng cho Thục Mỹ nhân rất nhiều vàng bạc châu báu, còn thăng nàng ấy lên làm Quý nhân.

Sau đó, ông nhìn sang mẫu phi đang đứng lặng lẽ bên cạnh: "Lần này Ngũ công chúa có công, thăng Nhu Quý nhân làm Nhu phi."

Mẫu phi vui mừng đến mức cứ như An Tiểu Điểu tuyển tú thành công vậy.

Ta cũng háo hức nhìn phụ hoàng: "Phụ hoàng, còn nhi thần thì sao ạ?"

Ông nhìn ta sâu sắc:"Ngũ công chúa cũng đã lớn rồi, từ mai đến Thượng Thư phòng đi học đi."

Mẫu phi cảm động đến rơi nước mắt, ấn đầu ta xuống mà lạy lấy lạy để.

Nhưng mẫu phi ơi, con ghét nhất là đi học mà!

8

Việc học ở Thượng Thư phòng chán ngắt như cơm nguội.

Hai vị Hoàng tử của Hoàng hậu cậy mình lớn tuổi nên mắt để trên đầu, luôn tỏ ra kiêu ngạo và hống hách.

Hai tên đó suốt ngày khoe khoang:

Hôm nay được phụ hoàng ban bút lông sói.

Mai lại đứng đầu trong buổi đi săn của hoàng gia.

Chẳng có chút gì gọi là điềm đạm, trầm ổn giống phụ hoàng cả.

Ta ôm lấy Tứ công chúa ngồi bên cạnh. Mẫu phi của tỷ ấy là Đức phi. Đức phi vốn là người sống thanh tịnh, không màng tranh đấu hậu cung. Tứ công chúa Mặc Mặc cũng có tính cách như vậy.

"May mà có Tứ tỷ ở đây, nếu không muội sẽ bị hai vị hoàng huynh kia làm phiền đến chết mất."

Mặc Mặc đưa tay bịt miệng ta lại: "Cẩn thận lời nói, đừng để Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử nghe thấy chúng ta gọi là hoàng huynh, thân phận cao quý như bọn họ không thèm để mắt đến những hoàng muội như chúng ta đâu."

Ta hừ một tiếng: "Bọn họ muốn có hoàng muội còn chẳng được ấy chứ."

Có hoàng muội đáng yêu thế này tốt biết bao.

Mặc Mặc lắc đầu, hạ thấp giọng: "Muội chưa biết sao, cái thai này của Hoàng hậu nương nương là một công chúa đấy, nghe Mẫu phi của tỷ bảo, cái thai này không được ổn định cho lắm."

Ta hơi ngạc nhiên.

Cùng là công chúa,sao tỷ ấy biết nhiều thế.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng.

Thảo nào Hoàng hậu không muốn rầm rộ, cũng chẳng mấy khi ra ngoài gặp ai, còn bắt mẫu phi ta chép kinh Phật.

Hóa ra là để cầu phúc cho công chúa trong bụng.

Chỉ có điều, bà ấy đã dùng lực sai chỗ rồi.

Sinh lão bệnh tử là quy luật tự nhiên.

Huyền học đâu phải là thuốc tiên chữa được bách bệnh.

"Mau đi thôi. Mẫu phi và hoàng đệ của tỷ đến đón rồi!"

Ta ngước nhìn lên. Cạnh mẫu phi là Đức phi, bên cạnh là Thất hoàng tử đang lẫm chẫm tập đi. Mẫu phi và Đức phi nhận lấy hộp sách trong tay ta và Mặc Mặc. Hai chúng ta đùa nghịch với Thất hoàng tử, cùng nhau chạy nhảy vui vẻ.

Cảnh tượng vốn đang rất yên bình, tốt đẹp thì bỗng nhiên có hai nữ nhân đỏ mặt tía tai nhìn nhau.

9

"Đồ tiện nhân, ngươi dám vu khống bản cung! Bản cung làm việc đường đường chính chính, có là có, không là không. Đến lượt ngươi ở đây chất vấn bản cung sao?"

Trong đình nghỉ chân ở Ngự Hoa Viên, Tiêu Quý phi cài đầy trâm trên đầu đang hừng hực lửa giận.

Thục Quý nhân cũng không vừa, cầm khúc xương hôm nọ ném xuống trước mặt bà ta.

"Nhân chứng vật chứng rành rành, ngươi còn muốn chối cãi?"

Tiêu Quý phi liếc mắt: "Một khúc xương chó mà ngươi cũng bảo là vật chứng sao? Thế nhân chứng của ngươi đâu?"

Thục Quý nhân tức tối, quay đầu lại thì thấy ta, nàng ấy sải bước kéo ta sang đó.

"Tỷ tỷ, tỷ tỷ." Thất hoàng tử vẫn bám theo sau ta để đòi nghịch cái túi thơm trên người ta.

"Hôm đó chính Niệm Niệm đã cứu ta. Con bé chính là nhân chứng!"

Ta thực sự không ngờ Thục Quý nhân bình thường nhát gan giờ lại liều lĩnh thế này.

Tiêu Quý phi nhìn ta, chẳng nói chẳng rằng lao tới tát ta một cái.

Mẫu phi vội vàng ôm ta vào lòng: "Niệm Niệm, con sao rồi? Có đau lắm không?"

Mẫu phi sợ đến mức lạc giọng vì khóc.

Ta bị tát đến mức đầu óc choáng váng, chỉ kịp thấy miếng ngọc bội bên hông Tiêu Quý phi lắc qua lắc lại theo động tác của bà ta.

"Lời của một con ngốc mà ngươi cũng tin sao? Thục Quý nhân, đừng nghĩ phụ thân ngươi lập được chút quân công là ngươi có thể dùng mấy lời nhảm nhí này để vu khống bản cung!"

Thục Quý nhân tức quá, cứ kéo tay giục ta lên tiếng. 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...