Thấy ta đứng hầu bên cạnh, nàng uể oải phất tay:
“Đậu Nha, đừng đứng ngây ra thế. Sau này cứ ngồi ăn cùng ta đi. Trong phủ này chẳng thấy bóng ai, ta lại chẳng được ra tiền nha, sắp buồn chết rồi.”
Ta hoảng hốt vội xua tay, cười gượng:“Cái đó… theo phép tắc thì không tiện đâu ạ.”
Dù gì ta cũng chỉ là đầu bếp được thuê tới, sao dám ngồi ăn ngang hàng với chủ.
Nào ngờ nàng vươn cánh tay trắng nõn kéo phắt ta ngồi xuống chiếc ghế bọc đệm đỏ thẫm bên cạnh.“Nhìn ngươi mới mười lăm, mười sáu mà lễ nghi nhiều thế!”
Thấy ta ngượng ngập không yên, nàng bảo Nhị Nha múc cho ta một bát mì, rồi phất tay:“Ở đây không cần hầu đâu, hai ngươi đi chơi đi.”
Các cửa sổ trong hoa sảnh đều mở rộng. Gió chiều hạ thổi vào, mang theo hương hoa dìu dịu, khiến cả gian phòng khoan khoái lạ.
Ta ngồi cạnh cô nương xinh đẹp, vừa ăn vừa thấy lòng bất an.
“Ta nghe nói trong phủ có một vị lão thái thái, sao ta đến từ sáng mà chưa thấy bà ấy sai bảo gì?
Với lại, trong hậu viện này rộng như thế, ngoài Đại Nha, Nhị Nha ra chẳng thấy thêm người hầu nào cả?”
“Ừ, ngươi không thấy yên tĩnh lắm sao?” nàng vừa ăn măng vừa nheo mắt cười.
“Yên tĩnh thì có, nhưng yên tĩnh đến lạ.”
“Người đông thì lắm chuyện, nhất là nữ nhân nhiều, thì..”
“Mẫu thân!”
Câu nói còn chưa dứt, ngoài cửa hoa sảnh đã vang lên giọng nam ấm và trong.
Một người áo trắng bước vào, dáng cao thẳng, mặt mày sáng sủa, dưới ánh chiều hắt nghiêng qua song gỗ, nét ôn nhuận khiến người ta không dám nhìn lâu.
“Mẫu thân?!” tiếng gọi ấy làm ta giật bắn, suýt nữa ngã dúi đầu vào lòng người đẹp.
Người bước vào chẳng ai khác ngoài Lục tri huyện, vị đại nhân hôm qua còn đích thân đến mời ta lên nha phủ!
Một tiếng “Mẫu thân” của ngài thôi mà khiến đầu óc ta nổ đom đóm.
Gọi ai là “mẫu thân”? Ai trong phòng này là “Mẫu thân”?!
Chẳng lẽ là..
Ta run run quay đầu nhìn sang “mỹ nhân” bên cạnh, chỉ thấy nàng cũng lúng túng nhìn lại ta.
“Tỷ… tỷ là… lão, lão thái thái trong phủ ạ?”
“Cứ gọi ta là tỷ như trước.” nàng đỏ mặt, nhỏ giọng nói.
Ta: “…”
Cái này… sao mà gọi nổi nữa?
Ta liếc nhìn Lục tri huyện, rồi lại quay sang nàng; nhìn mãi, quả nhiên phát hiện giữa họ có đôi phần giống nhau ở mắt và mày.
Chỉ là… mẹ đẹp hơn con, còn con thì khí độ hơn mẹ.
Trời ạ, đúng là mẹ ruột của ngài thật sao? Đẹp thế này, bảo là tiểu thiếp người ta còn tin hơn!
Những ngày gần đây, mưa lớn đã cuốn trôi một cây cầu ở trấn Đào Nguyên, khiến hai người dân bị lũ cuốn mất mạng.
Vì thế, Lục tri huyện lo lắng, mấy hôm nay luôn đích thân đi thị sát khắp nơi.
“Ta từ trưa đến giờ vẫn chưa ăn gì.” vừa ngồi xuống, huynh ấy đã cắm cúi ăn liền hai bát mì lạnh, ăn xong mới hơi bẽn lẽn nói.
“Làm tri huyện mà cực vậy sao?” ta hỏi, thật lòng ngạc nhiên.
Ta cứ tưởng quan tri huyện chỉ việc ngồi trên công đường, oai phong gõ mõ xử án thôi chứ.
“Quan phụ mẫu thì phải có cái tâm của cha mẹ. Trên đời có bậc cha mẹ nào được nhàn đâu?” mỹ nhân nghiêng người, cười rạng rỡ,
“Người ta nói không nuôi con thì chẳng biết lòng cha mẹ, nay con làm phụ mẫu chi dân, mới hiểu ta xưa vất vả ra sao.
Con tuy đã trưởng thành, làm quan rồi, nhưng ‘con đi ngàn dặm mẹ lo ngàn điều’.
Nếu không phải vì lo cho con, ta nào dám lặn lội từ Nam Dương xa xôi đến tận Đường huyện này!”
Bà vừa nói vừa gắp thêm mấy đũa mì cho con trai, giọng đầy kiêu hãnh, như thể đang đếm công lao nuôi con.
Nhưng Lục tri huyện lại thản nhiên, chẳng hưởng ứng lấy một câu.
“Lẽ nào mẫu thân không phải đến đây để trốn Đại phu nhân sao?”
“Cái gì?!” trước mặt ta, bà lập tức đổi sắc, lông mày dựng thẳng:
“Ta trốn làm gì chứ? Con ta giờ là tri huyện đường đường thất phẩm, còn con trai ả ta đến tú tài cũng thi chẳng đỗ!
So mặt mũi, ta, Du Hồng Linh, ở nhà họ Lục này mới là người nở mày nở mặt! Hừ, con thăng quan, ta cũng theo đó mà lên tiên rồi đó!”
“Phụt.. khụ khụ khụ..”
Một sợi mì phun thẳng từ miệng Lục tri huyện ra ngoài, bị câu nói tục tĩu chẳng đầu chẳng đuôi của mẫu thân mình làm cho tức đến ngực phập phồng, ho sặc đến đỏ mặt.
Không chỉ ngài ấy, ta cũng phải cúi gằm mặt xuống, cố cắn môi chịu đựng, sợ bật cười thành tiếng.
“Mẫu thân rảnh thì nên đọc thêm sách đi. À, Vương cô nương biết chữ đấy, có chỗ nào không hiểu thì hỏi cô ấy cũng được.”
Du Hồng Linh ngạc nhiên quay sang ta: “Đậu Nha, con biết chữ à?”
Ta cúi đầu, nhỏ giọng đáp: “Biết sơ sơ mấy chữ thôi ạ.”
Bà bật cười khanh khách:“Thế thì giống ta, ta cũng chỉ biết mấy chữ!”
“Mẫu thân à, Vương cô nương là khiêm tốn, còn mẫu thân là thật sự không biết chữ.” Lục tri huyện chậm rãi vạch trần.
“Thằng trời đánh! Không chừa mặt mẹ ngươi lấy một câu thì chết à!”
Hai mẹ con họ, một người bày, một người phá, chẳng thấy đâu ra cái dáng “mẫu từ tử hiếu” mà người ta hay nói.
Ta ngồi chen giữa, nói thì không tiện, không nói cũng không tiện, lại còn phải cố nén cười đến mức lưng ướt đẫm mồ hôi.
Nghĩ chắc mẹ con họ còn nhiều chuyện riêng muốn nói, ta bèn đứng dậy xin lui.
Ai ngờ Du Hồng Linh lại gọi giật:“Ta với cái cọc gỗ là con trai ta chẳng hợp tính, Đậu Nha, con ở lại chơi cùng ta đi, ăn xong ra vườn đá cầu cho tiêu cơm!”
