Ta Mở Tiệm, Kiếm Tiền, Cưới Tri Huyện

Chương 44



Hôm nay huynh ấy mặc trường sam xanh lam, dáng đi thẳng tắp, phong thái nho nhã.

Rửa tay xong, huynh ấy ngồi xuống bàn, vừa cầm đũa đã như sực nhớ ra điều gì, liền hỏi ta:“Hôm nay ta nghe Trưởng phủ huynh nói trông thấy cô nương ở trước cổng nha môn?”

“A? Phó chủ bạ à? Sao ta chẳng thấy ông ấy nhỉ?”

“Ông ấy thấy cô đang nói chuyện với một nam tử, nên không tiện qua chào. Người đó là ai vậy?”

Ta sững người, ông tri huyện này quản cả chuyện ta gặp ai nữa sao?

Tưởng chỉ là hỏi xã giao, ai ngờ giọng huynh ấy lại nghiêm đến lạ, như muốn truy cho ra ngọn nguồn.

“Là người cùng làng ta thôi.”

“Ồ?”  Huynh ấy gật nhẹ, rồi vừa gắp miếng Sơn hải đấu tử vừa hỏi tiếp:“Cậu ta tìm cô có việc gì?”

Trời đất ơi, làm quan sao mà rảnh thế không biết!

Ta vốn định qua loa cho xong, nhưng nhìn vẻ chờ đợi của huynh ấy, đành đáp thật:

“Hôm trước ngài đến thôn Nương Nương Lĩnh, có gặp một phụ nhân ăn vạ ấy chứ?Cậu ta là con trai của bà ta. Hôm nay đến để xin lỗi thay mẹ.”

“Xin lỗi? Nương cậu ta làm gì cô à?”

Bên cạnh, Hồng di vốn đang thong thả ăn chè, nghe vậy lập tức dựng thẳng người,mắt sáng rỡ vì hóng chuyện:

“Nói đi nào, nói đi, bà ta nói gì với con thế?”

Ta gãi đầu, ngượng ngùng:“Cũng chẳng có gì, chỉ nói vài câu linh tinh thôi.”

“Linh tinh gì cơ?”

“Là…”  ta đắn đo nửa ngày vẫn không biết mở miệng sao cho phải.

Những lời Tống quả phụ nói hôm đó vừa th* t*c vừa khó nghe, nhắc lại chẳng khác gì xát muối.

Thấy ta lúng túng, Lục Phỉ liền lên tiếng gỡ cho:“Không có gì đâu.Mẫu thân, lúc ăn thì đừng nói, lúc ngủ thì đừng bàn chuyện, hôm nay mẫu thân đọc sách Thánh hiền chưa?”

“Lục Thập Nhị! Chính con khơi chuyện này ra trước, sao lại quay sang bịt miệng ta!”

Nhìn thế là biết, hai mẹ con này lại sắp đấu võ mồm. Ta vội chen lời, hòa giải:

“Hồng di, thật ra bà ấy chẳng nói gì nhiều, chỉ lấy chuyện tiểu nữ từng bị người ta từ hôn ra nói khích, rồi cãi nhau với nương ta một trận thôi.”

Cơn giận của Hồng di đến nhanh, mà tan cũng nhanh. Nghe đến hai chữ “từ hôn”, mắt bà càng sáng như đuốc:

“Ơ, sao người ta lại từ hôn với con?”

Ta thầm than, hôm nay sao cả mẹ lẫn con nhà này đều thích moi chuyện riêng của ta thế.

“Bên đó chê nhà tiểu nữ nghèo, của hồi môn ít.”

“Cái gã mù đó đã gặp con bao giờ chưa? Nhìn con thế này, da trắng môi hồng, mắt như nước thu, ai mà nỡ từ hôn chứ?”

Lời ấy nhẹ như gió, mà sao lại khiến tim ta nở bung ra từng lớp. Ta cười xấu hổ: “Chưa, chưa gặp mặt chính thức bao giờ ạ.”

“Thấy chưa!”  Hồng di vỗ bàn một cái “bốp”, hả hê như đoán trúng tủ.

“Chứ nếu đã gặp thì còn lâu mới dám bỏ! Mà thôi, bị từ hôn thì đã sao, chẳng có gì to tát cả.

Ta thấy trong nha môn này cũng lắm nam tử khôi ngô, Lục Thập Nhị, con liệu mà để ý giúp, tìm cho con bé này một lang quân tuấn tú nhân phẩm tốt, xem như trả ơn cứu mạng, thế chẳng hợp lẽ sao?”

Đôi đũa trong tay Lục Phỉ khẽ run, miếng thức ăn suýt rơi xuống:“Mẫu thân, hôm nay ngài nói hơi nhiều rồi.”

“Nhiều à?”

“Nhiều.”

Hồng di lập tức quay sang ta, mắt long lanh như trẻ con đòi kẹo:“Đậu Nha, con nói xem, ta nói có nhiều không?”

Trời đất ơi, hai mẹ con họ lại cãi nhau rồi!

Ta quay đầu liếc Lục Phỉ, lại liếc sang Hồng di. Thôi, hai vị đại nhân này đều không phải người mà con bé nhà quê như ta dám trêu vào.

“Nhiều không, có nhiều không hả?”

Câu ấy mà bắt tôi trả lời, khác gì gài bẫy?

Nói “nhiều” thì đắc tội với Hồng di, nói “không nhiều” thì đắc tội với Lục tri huyện. 

Suy đi tính lại, chi bằng, im lặng là vàng!

Vì buổi trưa tranh cãi đôi chút với con trai, Hồng di nổi giận, thế là lại ngủ thẳng một giấc từ giữa trưa đến tận hoàng hôn.

Khi ánh chiều như lửa đỏ rải đầy trời, bà mới lười nhác tỉnh dậy, uống nửa bát chè tuyết nhĩ táo đỏ rồi nói muốn ra vườn dạo mát tiêu cơm.

Ở góc tường, mấy giàn hoa đăng tiêu nở rực rỡ. 

Bà hái mấy đóa, cài lên mái tóc đen nhánh của mình, hoa trên đầu người, người giữa hoa, dáng yêu kiều lả lướt đến nỗi ngay cả bướm và ong cũng quanh quẩn không nỡ rời.

“Đậu Nha, lại đây nào, để Hồng di trang điểm cho con một chút.”

Ta vừa từ nhà bếp bước ra, đã thấy bà mỉm cười ngoắc tay, rồi chẳng nói chẳng rằng, cắm luôn mấy bông tươi tắn lên tóc ta.

“Nữ nhi mười sáu mười bảy, đang độ tuổi đẹp nhất, đừng suốt ngày ăn mặc nhạt nhẽo như vậy.”

Ta ngại ngùng cười. Đại tỷ từng tặng ta một hộp phấn hoa nhài, nhưng thật lòng mà nói, ta hiếm khi son phấn.

Một là sợ lúc nấu ăn, phấn rơi vào nồi chảo, dơ.

Hai là tự nói mình “nước lã cũng ra sen, cần chi tô vẽ”.

Ba là… ta keo kiệt, phấn son, trâm vòng đắt như vậy, làm gì dám mua!

Thế nên hằng ngày, ta chỉ búi tóc bằng một cây trâm gỗ đơn sơ, so ra còn chẳng bằng hai nha đầu đại, ít ra họ còn có ruy băng đỏ trên tóc.

Sau khi Hồng di chỉnh chu cho ta một hồi, bà đắc ý ngắm ta từ đầu đến chân, rồi hớn hở đi quanh hai vòng, tấm tắc:

“Chậc chậc, đúng là phôi thai hiếm có, còn đẹp hơn mấy tiểu thư nhà họ Lục.”

Ta cười, giơ quả cầu lông lên:“Hồng di, dù người có khen quá lời, hôm nay con cũng không nương tay đâu nhé!”

“Hừ, hôm nay ta nhất định thắng!” bà chống nạnh, chu môi ra vẻ thách thức.

Trong vườn, quả cầu lông bay qua lại giữa váy áo của hai người. 

Một uyển chuyển mềm mại, một thân pháp nhanh nhẹn, hoa đăng tiêu trên tóc cùng theo nhịp tung bay, rung rinh theo gió.

Thỉnh thoảng có vài cánh hoa bị gió cuốn, phiêu đãng như say, lả tả bay qua tường, rơi chẳng biết vào sân nhà ai.

Chơi đến hứng, ta không kìm được, cất tiếng hát khẽ khàng:

“Quả cầu lông, ai khéo làm, hai mảnh đồng tiền khéo kết liền, ba sợi lông tơ tinh nghịch, khiến người chơi chẳng muốn yên, chân vờn chân, mắt lúng liếng, mồ hôi thấm áo, vẫn say mê…”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...