Ta Mở Tiệm, Kiếm Tiền, Cưới Tri Huyện

Chương 56



Thời gian như nước, thoáng đã tới tháng Chín, hoa quế tỏa hương, cúc nở rộ, ngày bảng vàng niêm yết sắp đến.

Hôm đó, ta đang nấu nướng trong bếp nhỏ, bỗng nghe ngoài cửa vang tiếng “pạp pạp pạp!”

Đại Nha chạy ra mở, rồi lát sau Chu chưởng quỹ đã lật đật bước vào, vẻ mặt rạng rỡ như uống nhầm rượu hạnh phúc:

“Cô ba! Phu nhân sai ta mang tin mừng, báo từ tỉnh thành gửi về:Tỷ phu của cô, Trần đại lang, thi đỗ Á nguyên, hạng chín ở Yên Châu!”

Ta toàn thân run lên, hét đến khản cả giọng:“Thật sao?! Đại tỷ phu thi đỗ thật sao?!”

Chưa kịp dứt lời, Lục Phỉ đã bước nhanh vào hậu viện, vẫn bộ công phục xanh lam thêu uyên ương, gương mặt rạng rỡ chẳng kém ai.

“Nàng biết rồi à?”

Hắn cười, mắt sáng long lanh:“Trần Chu thi đỗ hạng chín ở Yên Châu đấy!”

“Biết rồi! Biết rồi!”

Ta gần như nhảy lên vì vui:“Ta phải về ngay Vân La báo tin cho cha nương!”

“Gấp gì chứ,” hắn cười, “Trần gia tất sẽ cử người về báo trước thôi.”

Hồng di vừa nghe tin cũng vui mừng đến chạy vội ra khỏi phòng, áo choàng còn chưa kịp chỉnh.

“Có tin vui thế này sao lại không gấp được chứ! Đậu Nha à, để Hồng di đi cùng con về Vân La, trong cái nha môn này buồn chết được!”

“Mẫu thân!” – Lục Phỉ chau mày, làm sao không đoán được ý bà, “Người lại bày trò rồi.”

“Bày trò gì mà bày! Ta đi chúc mừng, bạc cũng chuẩn bị sẵn rồi nhé!”

Hồng di quả là bị giam lâu quá phát chán, dứt khoát đòi đi theo.

Không còn cách nào, Lục Phỉ đành bó tay. Hiếu tử mà, “hiếu” thì phải “thuận” thôi.

Chu chưởng quỹ thì quay lại Đào Nguyên trấn, lo mở cửa hàng mới ở phố Tây, bận đến chân không chạm đất.

Vì thế, lần này xe ngựa của nha môn lại do người đánh xe cũ chở ta và Hồng di về Nương Nương Lĩnh.

Ai ngờ tin vui đi nhanh hơn cả ngựa. Chúng ta vừa vào làng thì mười dặm tám thôn ai nấy đều đã biết chuyện.

Cũng phải thôi, người đưa tin vừa đi vừa gõ chiêng khua trống, dân làng đâu có điếc, muốn không nghe cũng khó!

Nghe tin con rể thi đỗ, cha ta cứ như người nằm mơ, mắt lơ đãng, bước chân như bay, ai nói gì cũng chỉ cười ngây ngô.

Người trong làng kéo đến chúc mừng, ai nấy mặt mày hớn hở, lời khen ào ào. Cha ta vừa nghe vừa ngây ra, đến tai ù ù, đầu choáng váng.

Bỗng từ đám đông có tiếng hô lớn:

“Lão phu nhân nhà quan huyện giá lâm!!”

“Ờ!!”

Không chịu nổi cơn kích động thứ ba, cha ta mắt trợn trắng, người nghiêng đi, “bịch” một tiếng ngã thẳng vào lòng Nương ta!

“Ôi trời ơi, ông nó ơi!!”

“Cha!!”

“Đại ca!!!”

“…”

Vậy đấy, ta rốt cuộc cũng hiểu ra thế nào là “vui quá hóa buồn”.

Cả làng nháo nhác. May thay cha ta chỉ ngất chứ chưa đi gặp tổ tiên, bà nội vội lấy kim châm cứu, đâm thẳng mấy mũi vào nhân trung, cha ta “hự” một tiếng tỉnh lại, thở phào.

Chiều đến, khách khứa tan hết, Hồng di lén kéo ta ra một góc, giọng khẽ khàng như phạm lỗi:

“Đậu Nha này… cha con… không phải bị ta dọa ngất đấy chứ?”

Nương ta lập tức đỡ lời, vỗ vai an ủi:“Ấy chết, bà đừng nghĩ thế. Ông ấy yếu bóng vía, chịu không nổi niềm vui to quá thôi. Bà là quý nhân, chúng ta cầu còn chẳng được ấy chứ.”

Hôm nay Hồng di đến làng, mang theo bốn tấm lụa và một trăm lượng bạc, nhưng nương ta nhất quyết chỉ nhận lụa.

“Nhà quê chúng ta sao dám nhận lễ lớn thế.”

“Ôi dào, Nữ nhi nhà bà đã có chồng đỗ cử nhân sau này người đến biếu lễ còn nhiều nữa, đây chỉ là chuyện nhỏ.”

“Không được, không được đâu,chúng ta nghèo, nhưng không thể ăn không của người ta.”

Nương ta miệng nói dứt khoát, ánh mắt lại trong sáng hiền lành, cái cách vừa trọng lễ vừa giữ lòng sạch, khiến Hồng di cũng cảm động thở dài:

“Nhà các người… quả thật là người chân thật hiếm có.”

Ta: “???”  kẻ từng ăn trộm sính lễ và cả sách.

A Hương: “???” kẻ từng tống tiền ta cả trăm viên kẹo mạch nha.

Nguyệt Nhi: “???”  đứa bé tè lên váy người ta ở rạp hát.

Ha! Đúng là tre xấu có khi mọc măng tốt, mà măng tốt cũng chưa chắc mọc từ tre đẹp.

Hồng di nói không sai, từ ngày Đại tỷ phu đỗ cử nhân, nhà ta coi như hết sạch yên ổn.

Cả thôn, cả vùng, người quen hay sơ đều nô nức đến chúc mừng. 

Người thì mang vài thước vải hoa, người thì xách rổ trứng gà, người nghèo không có gì thì đến giúp cha ta trồng rau trong nhà ấm.

Ta nào ngờ có ngày mợ, vợ của cậu, lại dắt theo “bảo bối” của bà ta tới cửa.

“Tỷ tỷ à, không phải muội nói, giờ Nữ nhi tỷ đã lấy được cử nhân, sao tỷ vẫn ăn mặc quê mùa thế này? Không sợ làm mất mặt rể quý à?”

Vẫn giọng chua ngoa năm nào, tay trống trơn, mà mồm thì nặng nghìn cân.

Nhi tử bà, Đắc Phúc, giống cậu ta như đúc: cao, béo, mặt thịt, vừa vào cửa đã ngồi phịch xuống ghế, rồi vừa cười vừa bốc hoa quả bỏ miệng nhồm nhoàm.

Hắn chẳng nói gì, chẳng nghe gì, ai hỏi thì cũng cười hề hề cho qua, như thể mọi chuyện đều không liên quan đến mình.

Nương ta dạo này được người ta tâng bốc quen rồi, nay bỗng bị em dâu hất cho một gáo nước lạnh, sắc mặt liền sầm lại.

“Em dâu à, hôm nay muội tới đây là có chuyện gì?”

“Có chuyện chứ!”

Mợ ta ngồi chồm hỗm trên giường đất, trừng mắt liếc nương ta một cái, rồi xoay đầu liếc ta, ánh mắt chẳng khác nào xem kẻ thù.

“Thật ra nhà các người có mời tám kiệu hoa tới rước, ta cũng chẳng muốn tới đâu! 

Nhưng trượng phu ta nói rồi, dù tỷ có sai thế nào, tỷ vẫn là thân tỷ, còn Đậu Nha cũng là cháu ruột ta, có chặt gãy xương thì gân vẫn còn liền. 

Vậy nên, chuyện cũ ta bỏ qua hết. Bảo tỷ phu chọn ngày lành, để định luôn chuyện hôn sự cho hai đứa đi.”

Trời ạ. Đi rồi một Tống quả phụ, nay lại đến mợ bên ngoại, nghe mấy bà ấy nói chuyện mà ta chỉ muốn đập đầu vô tường, sao ý đồ của họ đều cùng một khuôn thế nhỉ?

Muốn tính kế ta à? Còn chưa biết ai tính ai đâu!

Chưa đợi nương ta mở miệng, ta đã “phụt” một tiếng bật cười:

“Mợ à, mợ đang nói vụ con chấy con bỏ gì hồi xưa đó hả? Mợ hiểu lầm rồi, con chỉ thấy hằng ngày mợ ăn uống kham khổ, nên mới cho thêm ‘thịt’ vào bát cho mợ mở mang. 

Người ta vẫn nói, chấy dù nhỏ nhưng cũng là thịt, ai ngờ mợ lại không biết hưởng phúc nhỉ?”

“Phì! Đồ…”

Mợ vừa toan chửi, nhưng lại kịp nhớ ra điều gì, đành nuốt ngược câu tục tĩu xuống bụng.

“Không thích nghe con bé nói thì cứ về đi. Dù gì hai nhà mình cũng lâu rồi không qua lại.” 

nương ta bị chọc đúng mạch nhớ, ánh mắt cũng dần lạnh xuống.

Ta nhớ rõ chuyện năm xưa, lúc ta mới tròn một tháng, mợ đến thăm, thấy Nương đang mỉm cười bế ta trên tay, bà ta đứng ngoài cửa sổ mắng xối xả:

“Lại đẻ Nữ nhi nữa à? Còn cười được hả?Nếu là ta, ta b*p ch*t nó từ trong nôi rồi!”

Khi ấy, trong làng có nhà muốn mua trẻ gái về trấn vận rủi, mợ liền chạy tới làm ầm ĩ, đòi bế ta đi bán. Cha ta vác cuốc xông ra, vừa đuổi vừa quát:

“Dù ta có đi ăn xin, cũng phải xin đủ cơm nuôi nữ nhi mình trước đã!”

Sau này, có lần ta bị tiêu chảy suýt ch,ế.t, cha nương gấp rút đưa ta ra thị trấn tìm thầy thuốc, giữa đường lại gặp mợ.

Nghe nói phải tốn một trăm văn tiền mua thuốc, mợ liền chỉ tay vào mặt nương ta mà mắng:

“Tỷ điên à, Trương Thục Nương? Đức Phúc là cháu đích tôn của nhà họ Trương, tỷ không giữ tiền cho nó, lại đem cứu một đứa sắp ch.ế.t, tỷ bị ngu à?!”

Từng chuyện, từng vết, một ngày một hận, ba sông bốn biển oán.

Bây giờ mà bắt ta lấy con trai bà ta, thì ta chỉ muốn hỏi:trên đời này cậu mợ ta ăn gì để nghĩ ra được nước cờ ngu ấy?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...