Ta Tính Toán Cả Đời, Lại Bị Hắn Tính Trọn Một Kiếp

Chương 3



4.

Ta đã tỉ mỉ sửa soạn một phen.

Váy áo màu lam biếc nhạt như nước trời, áo choàng trắng như tuyết, lớp trang điểm thanh nhã vừa đủ cùng búi tóc trông có vẻ tùy ý nhưng thực ra từng sợi tóc đều được chải chuốt cẩn thận rồi ta gõ cửa căn nhà tranh dưới chân núi.

Người ra mở cửa là một thanh niên mặc y phục đã giặt đến bạc màu.

Hắn tên là Hạ Thanh Tiêu, một sĩ tử lên kinh ứng thí.

Vì gia cảnh quá nghèo, hắn chỉ có thể thuê căn nhà dưới chân núi Thanh Cư để ở tạm, chuyên tâm ôn thi.

Hai tháng trước, khi mẫu thân ta đến Thanh Cư Quán cầu phúc, dọc đường gặp mưa lớn, ngựa kinh hoảng chính hắn đã thu nhận mẫu thân ta vào trú tạm.

Sau khi trò chuyện, mẫu thân ta nhận định người này tuyệt đối không phải kẻ tầm thường, thấy ở hắn bóng dáng của phụ thân ta thuở thiếu niên liền khuyên ta từ bỏ Bùi Lăng An, đem ‘báu vật’ đặt cược lên hắn.

Mẫu thân sớm đã không chịu nổi cảnh Bùi Lăng An sỉ nhục ta như vậy.

Ta không đồng ý.

Người như phụ thân ta, xưa nay hiếm có. Gả cho Bùi Lăng An, ta chỉ cần dốc sức lấy lòng hắn là đủ nhưng nếu gả cho một kẻ sĩ nghèo thế này, không chỉ phải lấy lòng hắn mà còn phải cùng hắn lặn lội gây dựng trên quan trường.

Cho dù thật sự có ngày cá chép hóa rồng thì liệu hắn có trở nên còn tệ hơn cả Bùi Lăng An hay không, cũng chưa thể biết trước.

Không cần nhiều lời.

Tuy ta đã từ chối đề nghị của mẫu thân nhưng vẫn cách dăm bữa nửa tháng sai người mang tiền gạo tới cho Hạ Thanh Tiêu, thỉnh thoảng lại gửi thêm bút mực giấy nghiên, y phục giày vớ, kèm vài câu động viên không tốn tiền.

Nữ nhân xấu xa như bọn ta là thế đó, vĩnh viễn không bao giờ tự tay chặn hết đường lui của mình.

Cũng may là vậy, để khi ta vô tình nhìn thấy chân dung vị nguyên phối đã mất sớm của Bùi lão gia rồi nhận ra Hạ Thanh Tiêu rất có thể chính là đích trưởng tử mà Bùi lão gia tìm kiếm suốt bao năm, ta mới có thể mượn danh nghĩa thay mẫu thân đến thăm ân nhân, giả vờ trượt ngã, hoảng loạn túm lấy tay áo hắn và nhìn rõ hai nốt ruồi son trên cổ tay hắn.

Qua đó, xác nhận thân phận của hắn.

Một người là đích trưởng tử do nguyên phối thanh mai trúc mã mất sớm sinh ra.

Một người là đích thứ tử do kế thất trong cuộc hôn nhân thế gia sinh ra.

Có ma mới không biết trong lòng Bùi lão gia sẽ thiên vị ai hơn.

“Chào Hạ lang quân.”

Ta khẽ khom người, hành lễ với hắn thanh niên vừa thấy ta đã đỏ ửng vành tai rồi đưa gói đồ trong tay ra: “Trời trở lạnh rồi, mẫu thân dặn ta mang tới cho lang quân hai bộ y phục mùa đông.”

Khựng lại một chút, ta thẹn thùng nói: “Lẽ ra việc này nên do nha hoàn giỏi nữ công bên cạnh làm nhưng vì ta và mẫu thân chọc giận đại bá, bị đưa tới Thanh Cư Quán tĩnh tu nên chỉ có thể tự tay khâu vá. Đường kim mũi chỉ thô ráp, mong lang quân đừng chê.”

Hạ Thanh Tiêu sững người, luống cuống nhận lấy, sắc hồng nơi vành tai dần lan lên cả gò má: “Hạ mỗ… Hạ mỗ sao dám làm phiền nữ lang phải tự tay may áo mùa đông cho ta thế này…”

Ánh mắt hắn chợt dừng lại: “Nữ lang, tay của nàng…?”

Ta vội vàng giấu những đầu ngón tay bị kim đ[â]m đi.

“Để lang quân chê cười rồi, Ngọc Tố ngày thường ít làm nữ công nên mới vụng về như vậy.”

Lời này nửa thật nửa giả.

Thật là ta quả thực chẳng mấy khi động đến kim chỉ; những chiếc khăn tay, dây kết ta từng tặng Bùi Lăng An trước kia đều do nha hoàn làm thay.

Còn giả là… bộ y phục mùa đông đường may thô này cũng chẳng phải do ta khâu.

Hì hì.

Nhưng Hạ Thanh Tiêu tin.

Hắn nhìn ta, phải nói là hắn thật sự rất đẹp, mày thưa mắt sáng, còn tuấn tú hơn Bùi Lăng An ba phần, đôi mắt trong veo như lưu ly khẽ dập dềnh gợn sóng: “Đa tạ nữ lang. Ở chỗ ta có chút thu[ố]c bôi, nếu nữ lang không chê…”

Ta dè dặt suy nghĩ một chút, rồi vẫn gật đầu.

Hạ Thanh Tiêu lấy ra lọ thu[ố]c, cẩn thận dùng que gỗ chấm thu[ố]c, thoa lên đầu ngón tay ta. Suốt quá trình, hắn luôn giữ chừng mực, tránh tiếp xúc d-a thị-t với ta; chỉ có hơi thở ấm nóng khi hắn cúi gần là không sao tránh khỏi khẽ lướt qua đầu ngón tay ta.

Ta khẽ run lên.

Hắn ngước mi mắt: “Đau không?”

Ta lắc đầu.

Hắn lại cúi xuống, chuyên tâm bôi thu[ố]c.

Nhìn hàng mi khẽ run như cánh bướm của hắn, ta không nhịn được bật cười.

Bùi Lăng An à, Bùi Lăng An.

Ta sắp bám được vào vị đích trưởng huynh ruột thịt mà ngươi đã đ[á]nh mất bấy lâu nay rồi.

Đến khi đó, ngươi sẽ phải cung kính gọi ta một tiếng…Đại tẩu.

5.

Bùi Lăng An vốn không định nhanh như vậy đã cho Thẩm Ngọc Tố một ‘bậc thang’ để xuống nước.

Hắn biết nàng đã nghe thấy vụ cá cược của bọn họ.

Nhưng thì sao chứ?

Chẳng qua cũng chỉ là một trăm lần hủy hôn mà thôi.

Phụ thân nàng đã qua đời, trong Thẩm gia trên dưới không còn lấy một người đủ sức chống đỡ môn hộ.

Việc hắn giữ hôn ước, chịu cưới nàng, vốn đã là một ân huệ dành cho nàng rồi.

Nàng nên biết ơn mới phải.

Một nữ nhân không đủ rộng lượng, thì không thể ngồi vững vị trí thiếu phu nhân Bùi gia.

Thế nhưng đêm đó, hắn lại mơ một giấc mộng.

Đó là chuyện của hai năm trước.

Khi ấy Thẩm Ngọc Tố mới mười bốn tuổi, hắn đưa nàng đi dự buổi đông săn của thiên tử. Nàng quấn mình trong áo hồ ly trắng, xinh đẹp mà yếu ớt, đến cả cưỡi ngựa cũng không dám.

Vậy mà khi hắn lạc vào cạm bẫy sâu trong núi, người tìm được hắn trước tiên lại chính là Thẩm Ngọc Tố.

Đến nay Bùi Lăng An vẫn không hiểu nổi, một nữ lang mảnh mai như vậy rốt cuộc đã làm thế nào nhưng nàng quả thật đã làm được.

Thẩm Ngọc Tố nhào tới ôm lấy hắn, òa khóc nức nở, nước mắt rơi trên mặt hắn, nóng đến mức khiến hắn khẽ run lên.

“Ngọc Tố, ta vĩnh viễn sẽ không phụ nàng.”

Khi hắn hoàn hồn, câu nói ấy đã thốt ra khỏi miệng.

Thẩm Ngọc Tố sững người rồi lộ ra ánh mắt mà hắn chưa từng thấy bao giờ, có do dự, có kinh ngạc và còn có một tia dao động.

Khi đó nàng không nói gì nhiều nhưng kể từ ngày ấy, Thẩm Ngọc Tố dường như đã thay đổi đôi chút. Nàng không còn trăm điều nghe theo như trước, thỉnh thoảng còn hờn dỗi hắn một câu; giận lên thì đóng cửa không gặp.

Kỳ lạ là, Bùi Lăng An lại không hề chán ghét.

Trái lại, hắn rất thích một Thẩm Ngọc Tố sống động như thế.

Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.

Khi đám công tử ăn chơi kia đề xuất vụ cá cược này, phản ứng đầu tiên của Bùi Lăng An là từ chối.

Nhưng bọn họ đồng loạt hò hét: “Sao thế, Bùi lang quân thật sự quỳ dưới váy lựu của tiểu nữ tử kia rồi à? Đến cả cá cược với bọn ta cũng không dám?”

“Đúng vậy, Thẩm Ngọc Tố gả cho huynh vốn đã là trèo cao, nếu còn để nàng được đằng chân lân đằng đầu, chẳng phải càng dễ khiến nàng quên mất thân phận hay sao?”

“Hay là… Bùi huynh không dám cược? Sợ rằng trong lòng Thẩm nữ lang, huynh chẳng có trọng lượng như vậy?”

Chỉ có Thẩm Ngọc Trì khuyên hắn: “Lăng An ca ca vẫn đừng cược với bọn họ thì hơn. Tỷ tỷ của muội lòng dạ cao ngạo nhất, e rằng ngay lần đầu huynh nhắc hủy hôn, tỷ ấy sẽ gật đầu đồng ý mất.”

“Vậy sao? Thế thì ta lại càng muốn xem, nàng có dám hay không.”

Lời đã nói ra rồi, khó mà rút lại.

Hủy hôn lần thứ nhất rồi lần thứ hai, lần thứ ba…

Từ chỗ ban đầu còn chột dạ, hắn dần trở nên ngày càng lý lẽ đương nhiên.

Xem kìa, Thẩm Ngọc Tố quả nhiên là không thể rời xa hắn.

Vụ cá cược này quả thực hoang đường, đợi nàng qua cửa rồi tất nhiên hắn sẽ bù đắp cho nàng thật tốt.

Nhưng Bùi Lăng An không ngờ rằng, rõ ràng nàng đã hạ mình níu kéo biết bao lần chỉ còn thiếu đúng một lần cuối cùng, vậy mà nàng lại thật sự đồng ý!

Nàng rõ ràng biết đó chỉ là một vụ cá cược!

Ch[ế]t tiệt……

Sự thất thần của Bùi Lăng An không qua mắt được những người khác.

Cuối cùng bọn họ cũng làm được một việc giống con người, nhao nhao khuyên hắn cho Thẩm Ngọc Tố thêm một cơ hội.

Hắn đã cho nhưng Thẩm Ngọc Tố không cần.

Giọng tiểu đồng gần như cúi rạp xuống bậc thềm: “… Thẩm nữ lang nói, sai lầm lớn nhất của nàng, là khi ngài lần đầu nhắc tới chuyện hủy hôn, nàng đã không đồng ý.”

‘Choang—’ một tiếng.

Bùi Lăng An bật dậy, chén trà bị hất rơi xuống đất.

Lương đình vốn đã im lặng vì Thẩm Ngọc Tố quay đầu rời đi không ngoảnh lại, lúc này càng chỉ còn tiếng gió thổi.

Thẩm Ngọc Trì nhìn mảnh sứ vỡ dưới đất lại nhìn Bùi Lăng An, thấp giọng lẩm bẩm: “Tỷ tỷ… tỷ ấy thật sự…”

“Thật sự cái gì?” - Bùi Lăng An đột ngột nhìn sang.

Thẩm Ngọc Trì run rẩy lắc đầu: “Không… không có gì!”

Bùi Lăng An quát lạnh: “Nói!”

Thẩm Ngọc Trì xoắn kh ăn tay, vội vàng nói:“Tỷ tỷ nói… nàng sắp sửa thành thân với Chí An ca ca rồi, nếu còn trăm điều nghe theo thì không được. Lần này nhất định phải giữ dáng vẻ cao ngạo, đợi huynh đi dỗ dành, nàng mới chịu quay về…”

“Thì ra là giở trò bắt cá hai tay à!”

“Tiểu nương tử thật sự giận rồi, huynh có dỗ hay không đây?”

“Bùi huynh, cẩn thận mất uy phu quân đó! Ha ha ha!”

Trong tiếng cười ầm ĩ, Bùi Lăng An lại khôi phục dáng vẻ ung dung, thản nhiên cười một tiếng: “Dụ bắt rồi thả? Bổn lang quân ghét nhất mấy trò tà môn này. Người đâu, đi truyền lời cho Thanh Cư Quán, thiếu phu nhân tương lai của Bùi thị vào quán tu khổ hạnh, không cần vì là thân quyến quan lại mà đối đãi nương tay. Lại sai người nói với Thẩm Ngọc Tố, chép mười lần… không, một trăm lần Thanh Tịnh Kinh, nếu không thì sinh thần nửa tháng sau, ta sẽ không nhận lễ mừng sinh thần của nàng ấy.”

Tiểu đồng lĩnh mệnh rời đi.

Bùi Lăng An ngồi xuống, đổi một chén trà mới, ung dung tự uống.

Nửa tháng trước, Thẩm Ngọc Tố đã chạy khắp nơi tìm mua một cây bút Hồ thượng hạng.

Ngoài sinh thần của hắn ra, hắn không nghĩ ra còn chuyện gì đáng để nàng tốn công sức như vậy.

Nếu hắn thật sự không nhận, với cái tính hay khóc của Thẩm Ngọc Tố, e rằng sẽ sốt ruột đến rơi nước mắt mất!

Cứ xem lần này, nàng có thể cắn răng không cúi đầu được mấy ngày.

Ba ngày?

Hay năm ngày?

Thẩm Ngọc Tố không thể rời xa hắn.

Không ai hiểu rõ hơn hắn, rốt cuộc Thẩm Ngọc Tố yêu hắn đến mức nào.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...