Tuy giữ được một mạng, nhưng từ đây triệt để trở thành một phế nhân.
Hắn vốn định nhờ tâm phúc đi lấy số vàng bạc đã bí mật giấu đi.
Nào ngờ bên trong đã bị Bạch Nhược Lâm chuyển sạch, không còn lấy một đồng.
Người đàn ông từng một thời không ai bì nổi nơi biên cảnh.
Giờ đây chỉ có thể nằm trên đống cỏ khô hôi nồng mùi nước tiểu.
Da thịt lở loét thối rữa, bốc mùi tanh hôi:
“Khương Niệm Vi… cầu xin nàng, nể tình phu thê một hồi…”
Lúc ta đẩy cửa lao bước vào, Phó Đình Kiêu đang như một con dòi mà bò lê trên nền đất.
Hắn định ôm lấy ủng của ta cầu xin, lại bị ta ghét bỏ đá văng ra.
Thấy cầu xin vô vọng, hắn đột ngột ngẩng đầu, đáy mắt đầy vẻ giãy giụa tuyệt vọng:
“Khương Niệm Vi! Ngươi đừng có đắc ý!”
“Chẳng phải ngươi chỉ dựa vào chút bản lĩnh của Khương gia thôi sao!”
“Ngươi là thứ đàn bà không thể sinh nở!”
“Nhất định không ai thèm lấy, nhất định phải cô độc đến chết!”
Ta nghe lời nguyền rủa hoang đường ấy, gần như bật cười thành tiếng:
“Phó Đình Kiêu, ngươi giãy giụa nửa ngày, cuối cùng chỉ còn được chút bản lĩnh này thôi sao?”
Phó Đình Kiêu nhe răng cười dữ tợn, giọng đầy vẻ hả hê độc địa:
“Sợ rồi chứ?”
“Ta nói cho ngươi biết, Nhược Lâm từ sớm đã mang cốt nhục của ta!”
“Hoàng thất sẽ không làm gì phụ thân của hoàng tự đâu!”
“Đợi ta ra ngoài, ngươi và Khương gia cứ chờ trời phạt đi!”
Ta thương hại nhìn hắn.
Cảm thấy nói thêm một câu với thứ cặn bã như vậy, đúng là lãng phí thời gian.
Ngoài cửa lao, phụ mẫu hắn tuổi gần bảy mươi đang run rẩy quỳ trên hành lang.
Để gom đủ tiền thuốc giữ mạng cho hắn, hai lão đã bán luôn cả căn nhà cũ.
Giờ đây chỉ còn có thể hèn mọn viết thư cho từng thân thích, dập đầu vay mượn:
“Cầu xin các người, cứu lấy Đình Kiêu nhà ta, tất cả đều là do Khương Niệm Vi hại nó!”
Dập đầu xong, hai người đẩy tới một chiếc xe gỗ cũ nát để đón đứa con bảo bối.
Ta đứng từ xa nhìn Phó Đình Kiêu giữa tiếng khóc của cha mẹ hắn.
Nhìn vẻ oán độc ngập tràn trên mặt hắn, liền biết chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Quả nhiên, đúng như ta dự đoán.
Đợi chuyện hưu phu hoàn toàn lắng xuống.
Ta một lần nữa khoác chiến giáp, đứng giữa thao trường biên cương trống trải.
kh*** c*m nắm giữ quyền lực trong tay, còn khiến máu nóng ta sục sôi hơn cả việc tự tay xé nát tờ hôn thư kia.
Nhưng nơi khóe mắt, một bóng đen tàn tạ lảo đảo xông vào thao trường.
Là Phó Đình Kiêu.
Bởi vì mất một chân, nửa người hắn đều phải chống trên cây nạng, hốc mắt hõm sâu, hình dung như lệ quỷ.
Trong tay Phó Đình Kiêu nắm chặt một con dao găm hoen gỉ.
Miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Khương Niệm Vi… ngươi hủy cả đời ta, ngươi đáng chết!”
“Lần này, ta muốn xem còn ai tới cứu ngươi!”
Ta đứng vững trên đài điểm tướng.
Từ trên cao nhìn xuống hắn.
Dù nhìn thấy dao găm, tần suất hô hấp cũng không hề rối loạn:
“Phó Đình Kiêu, ngươi chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?”
“Dám hành thích mệnh quan triều đình?”
“Câm miệng!”
Hắn gào lên như dã thú, vung dao điên cuồng nhào tới phía ta:
“Hôm nay ta sẽ đâm chết ngươi!”
Ta nghiêng người tránh qua, thân nhẹ như én.
Không ngờ hắn tính toán nửa ngày, cuối cùng cũng chỉ nghĩ ra loại phương thức báo thù hạ đẳng nhất như vậy.
Phó Đình Kiêu vốn dĩ đã không vững trọng tâm, lại dùng sức quá mạnh.
Cả người lập tức từ bậc đá dốc đứng mà lăn nhào xuống dưới.
Rầm!
Rầm!
Rầm!
Tiếng va đập vọng khắp thao trường tĩnh mịch.
Mỗi một lần đều đi kèm tiếng xương cốt vỡ vụn.
Trên nền đất vàng phẳng phiu, bị kéo thành một vệt máu dài chói mắt.
Mà phần cụt chân vốn chưa lành hẳn của Phó Đình Kiêu, trên bậc đá thô ráp lại bị mài nát thêm lần nữa.
Máu thịt be bét, bắn tung tóe.
Bọt máu hòa cùng hơi nóng, bốc lên một mùi tanh nồng khiến người ta phát nôn.
“Cứu mạng… khụ khụ… cứu ta…”
Đợi tới khi Phó Đình Kiêu rốt cuộc lăn đến dưới đài, từng ngụm từng ngụm nôn ra máu đen.
Cả người co giật như con dòi bị nước sôi dội trúng.
Ta thong thả bước xuống bậc đá.
Dừng lại ở khoảng cách ba bước, lạnh lùng nhìn Phó Đình Kiêu đau đến trợn trắng mắt.
Cho đến khi hắn tuyệt vọng ngẩng đầu, ta mới b*n r* một đạo tín hỏa:
“Người đâu!”
“Có kẻ tự tiện xông vào quân cơ trọng địa, mang hung khí hành thích chủ soái!”
Giọng ta bình tĩnh, thậm chí còn mang theo ý chế giễu:
“Phó Đình Kiêu, quay đầu nhìn đi.”
“Toàn quân tướng sĩ đều đang nhìn ngươi diễn trò hành hung xấu xí này đấy!”
Bốn phương tám hướng lập tức sáng bừng ánh đuốc.
Thao trường vốn trống trải, trong chớp mắt đã xuất hiện hàng ngàn tinh binh tay đặt lên chuôi đao, ánh mắt đầy khinh bỉ.
Toàn quân tận mắt nhìn thấy, Phó Đình Kiêu hèn hạ đánh lén ra sao:
“Thứ súc sinh thông đồng b*n n**c như vậy, sao còn chưa chết?”
“Đúng là cặn bã, vậy mà còn dám hành thích Khương tướng quân!”
“Phi! Trước đây đúng là mù mắt mới đi theo loại hàng này!”
Phó Đình Kiêu nhìn ánh đuốc chi chít cùng ánh mắt ngàn người chỉ trỏ.
Cổ họng chỉ còn bật ra tiếng khò khè.
Đáng tiếc, đời này đã không còn ta đứng ra chắn kiếp cho hắn nữa.
Phó Đình Kiêu, từ đây vô phương trở mình.
Quãng đời còn lại của hắn, nhất định chỉ có thể sống trong tiếng phỉ nhổ vô tận.
Trơ mắt nhìn ta nắm chặt binh phù, bước l*n đ*nh cao!
Đêm đó, phán quyết của Đại Lý Tự được đưa xuống.
