Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 102: Chuyện Tang Ma (16)



Thẩm Duy hít sâu một hơi, vội vàng đóng cửa lại. Hai người im lặng nhìn nhau, Lư Phi Tường nói: “Chú Thẩm, chú đừng làm, để con giúp chú.”

 

Thẩm Duy kích động đẩy anh ta vào tường, “Con nói linh tinh cái gì vậy! Con không được làm gì hết! Có nghe không? Đây là việc của chú, chú tự biết cân nhắc!”

 

Lư Phi Tường: “Nhưng việc của con, chẳng phải chú cũng lo lắng chu đáo cho con sao? Con không có nhà ở Phong Thành, là chú đã cho con một mái nhà. Con muốn báo đáp chú.”

 

Thẩm Duy: “Thằng nhóc ngu ngốc này! Nào có ai báo đáp như vậy? Hôm nay con nghe được gì thì cứ coi như không biết! Chú cũng vẫn đang suy nghĩ, không nhất định phải báo thù.”

 

Lư Phi Tường im lặng, một lát sau, anh ta gật đầu, “Chú Thẩm, nếu chú quyết định xong thì hãy nói cho con biết. Con coi chú như người nhà.”

 

Đột nhiên Thẩm Duy nước mắt giàn giụa, ông nghẹn ngào vỗ vỗ vai Lư Phi Tường, “Chú biết, chú biết, cảm ơn con…”

 

Sau đêm đó, Thẩm Duy tuy tạm thời chưa làm gì Mưu Điển Bồi, có lẽ là vẫn còn đang do dự. Nhưng mỗi lần Mưu Điển Bồi đến, Lư Phi Tường đều cảm thấy Thẩm Duy rất căng thẳng, khí chất trên người đột nhiên thay đổi.


 

Anh ta nhân lúc Thẩm Duy không chú ý, trộm lấy bút ghi âm, nghe được những lời Phó Thuận An nhờ người lén ghi âm lại. Người nói chuyện quả thực là Mưu Điển Bồi, tên rác rưởi đó say rượu khoe khoang chuyện giết người, cảnh sát không làm gì được ông ta, chứng thực ông ta chính là hung thủ vụ án Đàm Pháp Tân.

 

Lư Phi Tường nhìn bóng lưng Thẩm Duy, cảm thấy Thẩm Duy rất đáng thương. Thẩm Duy năm đó là sinh viên y khoa, từ trong xương cốt đã khắc sâu việc cứu người chữa bệnh, nhưng vì vụ án Đàm Pháp Tân mà đành phải từ bỏ học hành, từ bỏ cuộc đời, bây giờ còn phải vì báo thù mà đi giết người.

 

Lư Phi Tường hoàn toàn hiểu được sự do dự của Thẩm Duy, bởi vì bản thân anh ta cũng là một sinh viên y khoa.


 

Nhưng có một điểm, anh ta và Thẩm Duy không cùng lập trường, anh ta càng tin tưởng lời của Phó Thuận An hơn – bởi vì anh ta đã từng trải qua cảm giác bất lực mà pháp luật cũng không giúp được, anh ta chỉ có thể lựa chọn chấp nhận và buông bỏ.

 

Cho nên anh ta rất rõ ràng, tìm cảnh sát không có tác dụng, con dao báo thù nằm trong tay chính họ.

 

Anh ta không muốn trì hoãn nữa, cũng không muốn tiếp tục nhìn Thẩm Duy đau khổ nữa. Thẩm Duy sẽ không cho phép anh ta thay mình báo thù, nhưng anh ta có thể không nói cho Thẩm Duy biết, tiền trảm hậu tấu!


 

Giống như đang buồn ngủ thì gặp được chiếu manh, chuyện thuận lợi nhất trong cuộc đời Lư Phi Tường lại chính là lúc đang suy nghĩ làm thế nào để giết Mưu Điển Bồi, thì Mưu Điển Bồi lại tự mình mang theo thuốc diệt cỏ Paraquat đến.

 

Thuốc diệt cỏ được đặt trên chiếc ghế bên cạnh Mưu Điển Bồi, ban đầu ông ta còn thỉnh thoảng liếc nhìn, sau đó tập trung ăn cơm, chiếc ghế bị khách đi ngang qua vô tình đụng vào phía sau.

 

Thực ra lúc đó Lư Phi Tường không biết trong túi ni lông đựng thứ gì, chỉ thấy đó là một cái chai sẫm màu. Đồ vật được đựng như thế này, có thể có vấn đề, hơn nữa anh ta nhận ra, trạng thái tinh thần của Mưu Điển Bồi hôm nay rất kỳ lạ, rõ ràng là hưng phấn, giống như sắp đi làm chuyện lớn gì đó vậy.


 

Nhân lúc Mưu Điển Bồi không chú ý, Lư Phi Tường đã lặng lẽ đến gần, khi không ai phát hiện, lấy đi cái túi ni lông kia.

 

Trở về cửa hàng, việc đầu tiên anh ta làm là giấu chiếc túi lên gác xép.

 

Mưu Điển Bồi ăn cơm xong rời đi, không lâu sau lại quay lại, nói là có đồ để quên ở trong tiệm. Lư Phi Tường giả vờ không biết, còn ở trước mặt Mưu Điển Bồi hỏi Thẩm Duy có thấy không. Ba người cùng nhau tìm một lúc, nhưng không tìm thấy. Lư Phi Tường hỏi là đồ vật gì, có cần báo cảnh sát không, sắc mặt Mưu Điển Bồi đột nhiên thay đổi, vội vàng nói không cần, không phải đồ vật gì đáng giá, mất rồi thì thôi.


 

Nhìn thái độ của Mưu Điển Bồi như thế càng khiến Lư Phi Tường chắc chắn, đồ vật trong chai không đơn giản.

 

Lúc đó Thẩm Duy không nói gì, nhưng vào buổi tối sau khi đóng cửa hàng, ông đột nhiên hỏi: “Tiểu Lư, con có thấy cái túi của Mưu Điển Bồi không?”

 

Lư Phi Tường ngẩn ra, tưởng rằng Thẩm Duy đã phát hiện, “Chú Thẩm, chú nghi ngờ con à?”

 

Thẩm Duy có chút xấu hổ, “Người đến là Mưu Điển Bồi, chú cứ không khống chế được mà nhìn ông ta, mấy lần đều thấy con lảng vảng gần chỗ ông ta, chú liền nghĩ, có phải con đã lấy cái túi đó của ông ta không.”


 

Lư Phi Tường có chút giật mình, “Con lấy túi của ông ta làm gì?”

 

Thẩm Duy càng thêm không thoải mái, cảm thấy mình đã trách lầm người, “À, có lẽ là chú nghĩ nhiều, chú chỉ cảm thấy con có thể muốn chỉnh ông ta một chút.”

 

Lư Phi Tường thở phào nhẹ nhõm, “Chú Thẩm, thật sự không có, nếu con muốn chỉnh ông ta thì cũng sẽ không chỉ lấy túi của ông ta đâu.”

 

Thẩm Duy cau mày, muốn nói lại thôi.


 

Khi tan làm, Lư Phi Tường lặng lẽ lấy cái chai đã giấu đi, trở về chỗ ở kiểm tra, phát hiện ra đó là thuốc diệt cỏ Paraquat đã bị cấm giao dịch! Mưu Điển Bồi mua thứ này chắc chắn là muốn giết người, muốn giết ai? Đồ vật đã mang đến cửa hàng rồi, là muốn hạ độc chú Thẩm sao?

 

Đột nhiên Lư Phi Tường cảm thấy rất tức giận, tên rác rưởi này quả nhiên là một kẻ sát nhân, chẳng lẽ là nhớ lại những lời đã nói sau khi say rượu nên đến diệt khẩu?

 

Lư Phi Tường dựng tóc gáy, vốn định lập tức nói cho Thẩm Duy biết, nhưng nghĩ đến sự lương thiện của ông, anh ta quyết định tự mình ra tay, tiên hạ thủ vi cường!


 

“Mưu Điển Bồi, là do ông tự mình đưa tới cửa!”

 

Lư Phi Tường chia thuốc thành nhiều phần nhỏ, mang đến cửa hàng. Ba ngày sau, Mưu Điển Bồi lại đến ăn cơm. mặc dù Lư Phi Tường đã lên kế hoạch rất chu đáo, nhưng khi thực sự hạ độc, vẫn rất căng thẳng.

 

Anh ta nhìn Mưu Điển Bồi ăn đồ ăn có thêm thuốc, hai tay nắm chặt thành quyền dưới tạp dề. Thẩm Duy chú ý đến sự khác thường của anh ta, “Tiểu Lư, con đang nhìn gì vậy?”


 

Anh ta lập tức quay người, “Không có gì, chú Thẩm, Mưu Điển Bồi lại đến ăn cơm rồi.”

 

Thẩm Duy nhìn về phía Mưu Điển Bồi, thở dài một tiếng.

 

Lư Phi Tường biết, Thẩm Duy vẫn chưa thể hạ quyết tâm. Không sao, anh ta nghĩ, cứ để con làm.

 

Có lần đầu tiên, hai lần hạ độc sau đó dễ dàng hơn nhiều, Mưu Điển Bồi hoàn toàn không chú ý đến trong đồ ăn có thứ khác, ăn xong còn quấn lấy Thẩm Duy, muốn Thẩm Duy giúp ông ta thu hút khách hàng.

 

Lư Phi Tường lạnh lùng nhìn ông ta, nghĩ thầm: Đi xuống âm tào địa phủ mà làm ăn đi.

 

Lư Phi Tường tính toán thời gian phát tác, nhưng ngay khi anh ta dự đoán Mưu Điển Bồi sắp chết vì trúng độc, đột nhiên có tin tức nhà tang lễ phát hiện một thi thể, rất có thể là Mưu Điển Bồi.

 

Ban đầu anh ta cho rằng, Mưu Điển Bồi chết trong quá trình vận chuyển thi thể, bị người khác phát hiện, nhưng lời đồn đại ở khu vực bệnh viện số 3 càng lan truyền càng dữ dội, bọn họ nói Mưu Điển Bồi bị người ta siết cổ chết, vứt ở nhà tang lễ, hung thủ đã bỏ xe chạy trốn.

 

Lư Phi Tường kinh ngạc không thôi, người đầu tiên anh ta nghĩ đến là Thẩm Duy. Chẳng lẽ trong lúc anh ta lén lút hạ độc, cuối cùng Thẩm Duy cũng đã nghĩ thông, đích thân g**t ch*t Mưu Điển Bồi? Vậy những việc anh ta đã làm có ý nghĩa gì? Anh ta căn bản không bảo vệ được Thẩm Duy!

 

Anh ta nhìn về phía Thẩm Duy, mà Thẩm Duy cũng đang hoảng sợ nhìn anh ta. Trong khoảnh khắc đó, anh ta đã hiểu, Thẩm Duy cho rằng anh ta ra tay!

 

Anh ta đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm. Thẩm Duy nghĩ như vậy, có nghĩa là người siết cổ Mưu Điển Bồi không phải là ông. Thẩm Duy không liên quan đến cái chết của Mưu Điển Bồi!

 

Vậy thì sẽ là ai? Kẻ thù khác của Mưu Điển Bồi à? Ví dụ như người nhà của Tất Giang? Hay là những mối thù mới mà Mưu Điển Bồi kết oán trong những năm gần đây? Hoặc là, Phó Thuận An? Phó Thuận An nhìn ra sự do dự của Thẩm Duy, cho nên đã thay Thẩm Duy ra tay?

 

Ít nhất thì vào lúc ấy, Lư Phi Tường đã rất cảm kích Phó Thuận An.

 

Thẩm Duy lo lắng suốt một ngày, cuối cùng không nhịn được hỏi Lư Phi Tường, có phải Mưu Điển Bồi là do anh ta giết không. Anh ta cười nói: “Chú Thẩm, thật sự không phải con, buổi tối con ở nhà trọ, không tin chú có thể hỏi bạn cùng phòng của con.”

 

Sự lo lắng của Thẩm Duy không hề giảm bớt, bởi vì không lâu trước đó Lư Phi Tường đã nói muốn thay ông báo thù, bây giờ Mưu Điển Bồi đã chết, hung thủ không phải Lư Phi Tường thì là ai?

 

Nhưng rất nhanh lại có tin tức mới, hung thủ nghi ngờ là một “Kim Vô Thường” khác, Lưu Học Lâm. Lúc này Thẩm Duy mới yên lòng.

 

“Những chuyện sau đó các anh đều đã biết rồi.” Lư Phi Tường nói, “Các anh tìm đến chú Thẩm, nói muốn khởi động lại cuộc điều tra vụ án Đàm Pháp Tân, chú ấy không khống chế được sự vui mừng, nhưng chú ấy không thể nói gì, tôi cũng ở bên cạnh nhắc nhở chú ấy không được tiết lộ manh mối. Lúc đó Mưu Điển Bồi đã chết, chú ấy nói ra, các anh sẽ nghi ngờ chú ấy giết Mưu Điển Bồi.”

 

Lăng Liệp gật đầu, “Nhưng khi chúng tôi điều tra đến thuốc diệt cỏ, Thẩm Duy lại một lần nữa nghi ngờ anh?”

 

Lư Phi Tường cười khổ lắc đầu, “Chú Thẩm đã không còn là nghi ngờ nữa, sau khi các anh đến điều tra thuốc diệt cỏ, chú ấy đã xác định người hạ độc là tôi.”

 

“Tiểu Lư, con nói thật cho chú biết, có phải là con không?” Thẩm Duy nắm lấy vai Lư Phi Tường, nếp nhăn trên mặt ông thấm đẫm mồ hôi, “Mưu Điển Bồi mang thuốc diệt cỏ đến ăn cơm, con lấy thuốc diệt cỏ đi, sau đó hạ độc ông ta? Hôm đó chú đã cảm thấy không đúng rồi, một túi ni lông bình thường làm sao có thể bị người khác lấy đi được chứ? Con cứ lảng vảng trước mặt ông ta, là đang tìm cơ hội, có phải không?”

 

Lư Phi Tường không nói nên lời, một lúc lâu sau mới mở miệng, “Chú Thẩm, chỉ cần chúng ta không nói thì sẽ không có ai biết. Mưu Điển Bồi đã chết, không phải bị thuốc diệt cỏ g**t ch*t, là bị người ta siết cổ chết!”

 

Thẩm Duy đau lòng không giấu được, “Tiểu Lư, đều tại chú, chú không nên kéo con vào, hủy hoại sự trong sạch của con!”

 

Lư Phi Tường quỳ xuống bên chân ông, “Chú Thẩm, con còn trong sạch gì nữa? Khi người khác nói con bị đuổi học là đáng đời, thì chú đã cho con một công việc. Chú Thẩm, chú không nợ con.”

 

Thẩm Duy biết nói gì cũng vô dụng, ông ôm lấy Lư Phi Tường, người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, lại òa khóc nức nở.

 

“Chú Thẩm nói muốn đóng cửa hàng một thời gian, về huyện Phong An thăm Đàm Pháp Tân.” Lư Phi Tường nói: “Năm ngoái chú Thẩm cũng từng đóng cửa hàng, tôi cũng không nghĩ nhiều, tưởng rằng chú ấy chỉ đi báo cho Đàm Pháp Tân biết mối thù lớn đã báo. Nhưng bây giờ nghĩ lại, thực ra lúc đó chú Thẩm đã chuẩn bị sẵn sàng để nhận tội thay tôi rồi.”

 

Lư Phi Tường vùi mặt vào cánh tay, mãi một lúc lâu sau mới tiếp tục nói: “Chú ấy trở về quê hương, đi từ biệt anh trai, nói sau này có thể không có cơ hội đến tảo mộ được nữa – tôi đoán, chắc là những lời này.”

 

Lăng Liệp hỏi: “Hôm đó sau khi chúng tôi tìm anh, anh trở về cửa hàng xử lý cái gì?”

 

Lư Phi Tường nói: “Tôi sợ lỡ như bên trong còn thuốc diệt cỏ. Nhưng thực ra không có.”

 

Lăng Liệp lại hỏi: “Còn cây bút ghi âm kia thì sao?”

 

Lư Phi Tường lấy ra, “Sau đó tôi đã giấu nó đi, chú Thẩm không tìm thấy. Các anh cầm lấy đi.”

 

Lăng Liệp lập tức cho kỹ thuật hình sự mang đi giám định.

 

“Anh không hỏi tôi có hối hận không à?” Lư Phi Tường đột nhiên nói.

 

Lăng Liệp nhướng mày, “Tôi có phải linh mục đâu. Tôi chỉ cần lời khai và vật chứng.”

 

“Anh thật máu lạnh.” Lư Phi Tường cười cảm thán, “Nhưng có lẽ chỉ có người máu lạnh như anh mới có thể điều tra rõ chân tướng. Người quá nặng tình cảm, thường sẽ bỏ qua ánh sáng dưới chân đèn.”

 

Trước mắt Lăng Liệp hiện lên hình ảnh người cảnh sát luôn mỉm cười chất phác. Vệ Chi Dũng là một người rất giàu tình cảm, nếu không cũng sẽ không cứu một đứa trẻ không rõ lai lịch như hắn, còn kiên trì tìm hắn trong nhiều năm, trước khi chết còn lo lắng cho hắn.

 

Mà Vệ Chi Dũng không nhìn thấy chân tướng mười bảy năm trước, có lẽ thật sự là vì… quá tin vào sự lương thiện của con người.

 

Lăng Liệp hít thở sâu, nói: “Vậy anh có hối hận không?”

 

Lư Phi Tường ngẩn ra, ngay sau đó nói: “Chuyện hạ độc Mưu Điển Bồi sao? Tôi không hối hận, ông ta thực sự rất đáng chết, pháp luật không làm gì được ông ta, vậy thì để tôi làm. Điều tôi hối hận là, tôi đã hứa với chú Thẩm, chỉ cần chúng ta không nói, thì sẽ không ai biết. Nhưng hôm đó gặp Tằng Xu, nghe cô ấy nói tôi lương thiện, tôi giống như đột nhiên thức tỉnh lương tri của mình, buổi chiều hôm đó, tôi không ngừng nghĩ rằng, đúng, tôi là một người lương thiện, tôi phải dũng cảm thừa nhận việc mình đã làm.”

 

“Chú Thẩm quá hiểu tôi, chú ấy nhìn ra tôi muốn làm gì, cho nên đã nhận tội trước một bước.” Lư Phi Tường bật khóc, “Chú ấy mới là người thực sự lương thiện, đối với kẻ thù cũng không nỡ ra tay, chú ấy cảm thấy tôi còn có tương lai tươi sáng, bản thân chú ấy thế nào cũng không sao…”

 

Không ít cảnh sát hình sự của cục cảnh sát thành phố không hiểu tại sao khi phát hiện Thẩm Duy chịu tội thay mình, Lư Phi Tường lại im lặng để mặc ông ấy bị giam giữ, với mối quan hệ của anh ta và Thẩm Duy, anh ta nên diễn màn tranh nhau nhận tội mới đúng.

 

Nhưng Lăng Liệp lại rất hiểu sự lựa chọn của Lư Phi Tường – bởi vì đó là yêu cầu cuối cùng của chú Thẩm đối với anh ta, là nguyện vọng của chú Thẩm, cho nên anh ta muốn tuân theo.

 

Chỉ là bây giờ, khi phát hiện Phó Thuận An và Trần Hương Lý có quan hệ không bình thường, khi nghi ngờ việc báo thù có thể là một âm mưu nhắm vào Thẩm Duy, cuối cùng Lư Phi Tường cũng không thể tiếp tục im lặng được nữa.

 

Buổi thẩm vấn kết thúc, Lư Phi Tường bị tạm giam. Lăng Liệp trở lại văn phòng tạm thời thì phát hiện Quý Trầm Giao không có ở đó. Hắn có chút mệt mỏi, lẻn đến dưới bàn của Quý Trầm Giao lục tủ lạnh, lấy ra một hộp kem, thoải mái xúc ăn.

 

Ăn xong kem, hắn thấy tủ lạnh hơi trống, liền đến cổng cục cảnh sát thành phố vác một quả dưa hấu nhỏ về, vỗ vỗ quả dưa hấu, “Bánh ít đi bánh quy lại có là gì, tôi đây lấy dưa hấu báo đáp lại kem nè.”

 

Làm xong những việc này, bộ não hoạt động với tốc độ cao của Lăng Liệp cũng coi như được nghỉ ngơi, lúc này, Quý Trầm Giao gọi điện thoại đến, “Đến phòng kỹ thuật hình sự đi, bút ghi âm Lư Phi Tường giao có vấn đề.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...