Không khí hôm nay căng thẳng hơn mọi ngày. A Binh mở mảnh giấy trước mặt, chỉ liếc qua một cái rồi vội vàng nhét vào túi quần.
Hắn ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy A Mộng đối diện đang âm u nhìn mình chằm chằm. Ánh mắt đó hoàn toàn không giống ánh mắt của con người, khiến hắn ta dựng hết cả tóc gáy. Nhưng rất nhanh, hắn ta tự trấn an mình như niệm chú – Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng, đừng căng thẳng!
Hắn ta dần dần bình tĩnh lại, biết rằng trong mắt A Mộng, lúc này trông mình chắc chắn cũng chẳng giống người.
Hắn ta nuốt nước bọt, dùng khóe mắt quan sát xung quanh Hang động mờ tối, bóng những tảng đá như ma quỷ, lối ra đã bị chặn, chỉ có hoàn thành “trò chơi” hôm nay mới có khả năng sống sót ra ngoài.
“Trò chơi” hôm nay là nói ra vết nhơ của đồng đội mười năm trước.
Đồng đội của hắn ta chính là A Mộng đang ở đối diện, trong “trò chơi” ngày hôm qua, bọn họ đã liên thủ để giành chiến thắng.
Nói mới nhớ, nhóm người thất bại kia hình như từ tối qua đã không thấy đâu nữa.
Hắn ta và A Mộng còn ăn ý với nhau hơn cả đồng đội. Bọn họ không phải mới quen nhau sau khi đến đây, hồi học cấp ba, bọn họ đã là bạn cùng lớp, tuy không thân thiết lắm, nhưng dù sao cũng đã học chung với nhau ba năm.
A Binh cố gắng bình tĩnh lại, bắt đầu suy nghĩ xem năm đó A Mộng đã làm gì.
Ký ức về A Mộng không rõ ràng lắm, hắn ta chỉ lờ mờ nhớ mang máng một khuôn mặt đầy tàn nhang, ngũ quan bằng phẳng, đeo kính, khóe môi trễ xuống, dù cười lên trông cũng không có mấy ý cười. Lớp bọn họ là lớp xã hội, không thiếu những cô gái xinh đẹp, giỏi ăn diện, loại xấu xí như A Mộng, đám con trai chẳng thèm bàn tới.
Nhưng A Mộng bây giờ trông như đã phẫu thuật thẩm mỹ, dù vẫn đeo kính, nhưng gương mặt đã tinh tế hơn nhiều. Hôm mới gặp mặt, thậm chí A Binh còn rất tiếc nuối vì không gặp lại sớm hơn vài năm.
Nếu không phải gặp lại ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, có lẽ hắn ta đã theo đuổi A Mộng rồi.
Nhưng ảo tưởng nhiều nhất cũng chỉ đến thế thôi, hôm qua còn là đồng đội với A Mộng, nhưng hôm nay đã thành kẻ thù. Hắn ta vắt óc tìm kiếm trong ký ức, rốt cuộc thì A Mộng đã làm chuyện xấu gì?
Đúng rồi!
A Binh phấn khích nhớ ra, năm lớp 11, xã hội từng dấy lên một phong trào tẩy chay hàng hóa của một quốc gia nào đó, hắn ta cũng tham gia, suýt chút nữa thì đập phá cửa hàng của một thương hiệu nước đó.
Hầu như tất cả mọi người trong lớp đều đi, ai cũng dùng cách riêng để thể hiện sự ủng hộ đối với tổ quốc. Số ít người không đi cũng tìm vài lý do như “nhà có việc”, “ủng hộ về mặt tinh thần”. Duy chỉ có A Mộng, không những không đi mà còn nói lời châm chọc.
“Các người thật là ngu xuẩn, đập phá một cái cửa hàng thì các người giỏi giang đến đâu. Các người thực sự yêu nước à? Không sợ bị người ta lợi dụng à? Không phải chỉ là tự mình muốn xả giận à? Phẩm chất của các người chỉ có vậy thôi ư? Phẩm chất trung bình của xã hội cũng thấp thật!”
Nghĩ đến đây, mắt A Binh sáng lên, hắn ta viết lia lịa, nhanh chóng viết xong bản nháp.
Vòng này, hắn ta chắc chắn sẽ thắng!
Ngay lúc A Binh đang viết như điên, A Mộng cũng nhớ lại “chuyện tốt” mà A Binh đã làm – đám con trai trong lớp hormone sôi sục, nhưng chỉ có gan ăn cắp chứ không có gan chịu đòn, việc thích làm nhất mỗi ngày là đảo mắt nhìn các bạn nữ, tối về ký túc xá thì cả đám lại tụ tập lại bàn chuyện bậy bạ.
Rất nhiều nữ sinh trong trường đều bị bọn họ đem ra làm đối tượng bàn tán tục tĩu, ngay cả cô giáo thực tập mới đến bọn họ cũng không tha. Từ ngữ bọn họ dùng thật bẩn thỉu, đã manh nha phong cách của mấy ông chú trung niên dầu mỡ rồi.
Hỏi tại sao cô biết ư, vì bạn cùng bàn của cô chính là một trong số đó, không coi cô là con gái, ngang nhiên chia sẻ nội dung buổi bàn chuyện bậy bạ cho cô nghe, nghe nói A Binh là người chủ trì, văn vẻ phải nói là bay bổng lắm.
A Mộng hừ lạnh một tiếng, cầm bút viết.
Không lâu sau, trong hang động vang lên một trận xôn xao, A Binh và A Mộng đều nhìn sang, hình như có người đánh nhau, mấy người đeo mặt nạ lập tức chạy tới trấn áp, vài phút sau, bên đó không còn động tĩnh gì nữa.
A Binh cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.
Người đeo mặt nạ quay lại, thu đi những tờ giấy viết chi chít chữ. Tờ giấy đó trông như một bản cáo trạng, nhìn thoáng qua còn tưởng người trên đó phạm tội gì lớn đến mức chết một trăm tám mươi lần cũng không hết tội.
A Binh liếc nhìn A Mộng, vẻ mặt tự tin như đã nắm chắc phần thắng của cô như đâm vào hắn ta một nhát dao. Hắn ta nhanh chóng nhớ lại, lẽ nào mình có điểm yếu gì rơi vào tay A Mộng? A Mộng biết những gì? Nhưng không thể nào! Hồi cấp ba hắn ta rất ngoan ngoãn, thành tích cũng khá, chưa bao giờ đánh nhau, chưa từng gian lận, hắn ta có thể có vết nhơ gì chứ?
Sau khi người đeo mặt nạ lấy giấy đi, họ mời từng nhóm lên một cái bục đơn sơ để biện luận.
Bọn họ dùng vết nhơ để công kích lẫn nhau. Chỉ cần là con người, khó tránh khỏi phạm lỗi, lỡ lời, vì vậy những vết nhơ cứ tuôn ra không ngừng.
Sắp đến lượt mình, A Binh càng lúc càng căng thẳng, lòng bàn tay hắn ta ướt đẫm mồ hôi, lại tự động viên mình hết lần này đến lần khác.
A Binh và A Mộng lên bục. Nghe người đeo mặt nạ đọc xong vết nhơ mà A Mộng viết, A Binh sốc đến mức lưỡi cũng líu lại, người bên dưới khẽ bàn tán, hắn ta chẳng nghe rõ gì cả, cảm thấy như tất cả mọi người đều muốn kết án tử hình mình!
Nhưng… nhưng điều này thật quá vô lý!
Hắn ta hét lớn: “Chúng tôi chỉ là nói chuyện phiếm trong phòng ngủ thôi! Trước đây các người chưa từng quan sát con gái, chưa từng ảo tưởng về bọn họ sao!”
Hắn ta kích động đến mức ăn nói không kiêng dè gì, chỉ vào A Mộng mắng: “Có phải cô ghen tị vì trước đây không được ai ảo tưởng đến không? Cô vu khống tôi! Đây hoàn toàn không phải là vết nhơ!”
Người đeo mặt nạ ra hiệu cho hắn ta im lặng, rồi lại đọc vết nhơ hắn viết. Phản ứng của A Mộng cũng y hệt hắn ta, “Năm đó tôi không hiểu chuyện, thế mà cũng bị cậu chụp mũ à? Tôi không yêu nước chỗ nào? Hàng năm tôi đều quyên tiền cho vùng khó khăn! Ở đâu có thiên tai tôi đều quyên tiền góp đồ, tôi còn tự mình đến đó nữa!”
Hai người cãi nhau không dứt, đều thừa nhận những gì đối phương viết là sự thật, nhưng đều cho rằng đó là hành vi non nớt khi còn trẻ người non dạ, tuyệt đối không nên trở thành vết nhơ để kết án tử hình!
Người đeo mặt nạ không tuyên bố ai thắng ai thua ngay tại chỗ, mà nói rằng giấy tờ quá nhiều, bọn họ cần thảo luận thêm mới có thể đưa ra kết quả.
Trong hang động yên tĩnh trở lại, mọi người đều kiệt sức, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh. Không ai biết, khi kết quả được công bố, điều gì đang chờ đợi mình.
Bỗng nhiên, từ phía cửa hang vọng lại tiếng bánh xe lộc cộc, có mấy người đeo mặt nạ đẩy vào một chiếc xe đẩy phủ tấm bạt nhựa.
Một người đeo mặt nạ nói: “Hôm nay mọi người vất vả rồi, chúng tôi đã chuẩn bị dưa hấu cho mọi người.”
A Binh cảm thấy cực kỳ kỳ quái, mùa này lấy đâu ra dưa hấu?
Người đeo mặt nạ lật tấm bạt nhựa lên, trên xe đẩy quả nhiên là dưa hấu thật.
Nhưng A Binh càng nhìn càng thấy có gì đó không ổn, quả dưa hấu hình như đã bị bổ ra rồi ghép lại, vết nứt cong queo ở giữa trông rất rõ ràng.
“Ai lên giúp mọi người bổ dưa hấu nào?” Người đeo mặt nạ cười nói.
Mọi người đều nhận ra sự bất thường của quả dưa, nhất thời câm như hến.
“Không có ai sao? Không sẵn lòng giúp đỡ người khác à, đây là một vết nhơ đấy.” Người đeo mặt nạ nói với giọng điệu vô cùng lạnh lẽo.
Dù vậy, vẫn không có ai dám tiến lên.
Ánh mắt của người đeo mặt nạ quét qua một đám đầu người đen nghịt, rồi dừng lại trên mặt A Binh. Tim A Binh đập thình thịch, suýt nữa thì ngất đi.
“Lúc nãy cậu thể hiện không tồi.” Người đeo mặt nạ cầm con dao lên, “Cậu đến bổ đi.”
A Binh trăm ngàn lần không muốn, nhưng ở nơi này, hắn ta không có quyền lựa chọn. Hắn ta chậm rãi tiến lên, vì bước đi quá chậm, còn bị người đeo mặt nạ thúc giục mấy tiếng. Hắn ta run rẩy nhận lấy con dao, một tay giữ chặt quả dưa hấu.
Theo lý mà nói, có vết nứt dài như vậy, quả dưa chỉ cần chạm vào là sẽ tách ra làm hai, nhưng không hề, lẽ nào bên trong còn có thứ gì đó giữ nó lại?
A Binh không dám nghĩ kỹ, người đeo mặt nạ đang đứng ngay bên cạnh hắn ta, hắn ta phải xuống dao càng nhanh càng tốt.
Trong hang yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng thở của từng người, A Binh nghiến răng, bổ mạnh xuống theo vết nứt.
Con dao chạm phải vật gì đó, kẹt lại.
Da đầu A Binh tê dại, cảm giác từ lưỡi dao truyền đến vô cùng xa lạ, nhưng hắn ta lại thấy quen thuộc một cách lạ kỳ.
Lúc này, trên lớp vỏ dưa xanh bắt đầu loang ra màu đỏ, thoạt nhìn giống nước dưa hấu, nhưng làm gì có loại nước dưa hấu nào lại đặc quánh như vậy!
Vỏ dưa cuối cùng cũng tách ra hai bên, bên trong đâu phải ruột dưa, rõ ràng là một cái đầu người chết không nhắm mắt!
A Binh sợ đến mức không hét lên được, con dao rơi loảng xoảng xuống đất, hắn ta cũng ngã khuỵu xuống. Cái đầu mất đi điểm tựa, lăn lông lốc từ trên xe đẩy xuống, rơi ngay cạnh chân hắn ta.
“A—— A—— A——” A Binh hét lên thất thanh, tiếng hét chứa đầy nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.
Hắn ta nhìn rõ rồi, cái đầu đó chính là của người đã thua hắn ta và A Mộng ngày hôm qua!
Có người bụm miệng, có người bắt đầu nôn ọe, nhưng người đeo mặt nạ lại nhặt cái đầu lên, đặt lại vào vỏ dưa, bình tĩnh nói: “Ồ, có chuyện gì mà mọi người phải ngạc nhiên thế? Mọi người không thích ăn dưa hấu à? Dưa của tôi là loại hảo hạng đấy.”
————
Cục cảnh sát thành phố Hạ Dung, Đội trọng án.
Thẩm Tê đang ăn bánh sừng bò do An Tuần mang đến, An Tuần mua tổng cộng mười cái, một mình cậu ta đã ăn hết năm cái.
An Tuần đau lòng nhìn cái túi rỗng không, vỗ nhẹ lên đầu Thẩm Tê: “Ít ra cậu cũng phải khách sáo với tôi một chút chứ?”
Thẩm Tê ôm đầu, không hề có chút áy náy nào của kẻ ăn chực của người khác, “Cậu đã mang đến rồi mà không cho tôi ăn, cậu có phải là người không thế?”
An Tuần nghẹn lời một lúc, “Xin cậu đó, đừng có động tí là học theo anh Liệp, cậu không có cái khí chất đó đâu.”
“Hê!” Nhắc đến Lăng Liệp, Thẩm Tê lập tức có hứng, giật tóc An Tuần, nói: “Đừng tưởng tôi không biết ngày nào cậu cũng chạy sang văn phòng chúng tôi làm gì.”
An Tuần giãy ra, lắp bắp, “Tôi, tôi đến xem có việc gì cần tôi giúp không!”
“Thôi đi, chút tâm tư đó của cậu mà tôi không biết à, cậu chỉ muốn quan sát hai ông anh của tôi thôi!”
“…”
Thẩm Tê nói với giọng điệu đầy ẩn ý, “Đừng khen tôi thông minh nữa, vì tôi cũng muốn quan sát.”
Lúc đang nói chuyện thì Lăng Liệp và Quý Trầm Giao lần lượt bước vào. Chân Lăng Liệp như đạp Phong Hỏa Luân, vèo một cái đã lao vào, tiện tay lấy nốt cái bánh sừng bò cuối cùng của An Tuần, rồi ném cho cậu ta và Thẩm Tê mỗi người một viên kẹo sữa.
Bước chân của Quý Trầm Giao thì vững vàng hơn nhiều, trên tay anh còn cầm một cốc cà phê.
Kể từ khi hai người bọn họ xuất hiện, Thẩm Tê và An Tuần lập tức im lặng, ánh mắt dán chặt vào người bọn họ không rời.
An Tuần nói nhỏ: “Tôi thấy…”
Thẩm Tê nói nhỏ: “Cậu thấy gì?”
An Tuần: “Hai ông anh của cậu đã tu thành chính quả rồi.”
Thẩm Tê: “Ý tưởng lớn gặp nhau.”
An Tuần nhíu mày: “Thể chất của anh Liệp tốt thật đấy.”
Thẩm Tê trầm ngâm một lát, “Ông anh kia của tôi hình như không ổn lắm.”
Quý Trầm Giao không nghe thấy những lời to nhỏ ở góc này, nhưng anh cứ cảm thấy như có người đang nói xấu mình, phản ứng đầu tiên là Lăng Liệp, nhưng quay lại tìm thì thấy hắn đang trao đổi gì đó với Tịch Vãn, vẻ mặt trông khá nghiêm túc.
Quý Trầm Giao đặt công việc đang làm xuống, đi tới dò hỏi xem bọn họ đang nói gì.
“Đội trưởng cũng đến rồi.” Tịch Vãn chào hỏi.
Quý Trầm Giao nghe thấy cái tên “Hứa Tương” thì hỏi: “Hứa Tương làm sao?”
Lăng Liệp nói: “Bị đình chỉ công tác rồi.”
Quý Trầm Giao nhíu mày, “Đình chỉ? Lý do gì?”
Đội trọng án tuy có chút không vui với Đội thanh tra của Viện kiểm sát, nhưng con người Hứa Tương thì Quý Trầm Giao cũng hiểu đôi chút, làm việc cứng nhắc, nghiêm khắc với người khác và cả với bản thân mình, điều tra ai thì coi người đó là kẻ thù, nếu có vấn đề, hắn ta nhất định sẽ bám riết không tha.
Theo tính cách vốn có của Hứa Tương, chuyện lần trước của Lăng Liệp, chắc chắn hắn ta sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, nhưng Đội hành động đặc biệt đã ra mặt, sau khi cân nhắc nhiều bên, Đội thanh tra đã tạm dừng điều tra và hạn chế đối với Lăng Liệp. Nhưng Quý Trầm Giao nghe nói, Hứa Tương vẫn âm thầm để ý đến Lăng Liệp và Đội trọng án.
“Hứa Tương đắc tội với ai à?”
Tịch Vãn lắc đầu, “Nghe nói là có người tố cáo hắn ta hồi đi học kỳ thị nữ sinh và những nam sinh thấp bé.”
Quý Trầm Giao không hiểu, “Chỉ là tố cáo? Đã xác minh chưa? Cho dù là thật, công việc của hắn ta không có vấn đề, tác phong hiện tại cũng không có vấn đề thì cũng không nên bị đình chỉ chứ?”
“Haiz, chuyện này nói ra thì dài lắm.” Tịch Vãn nói: “Tôi cũng là hôm qua mới nghe lão Chu về nói.”
Chồng của Tịch Vãn tên là Chu Tiểu Phong, kiểm sát viên, thường xuyên qua lại với Đội thanh tra, mà Hứa Tương trước khi được điều đến Đội thanh tra cũng là một kiểm sát viên giàu kinh nghiệm. Nghe nói, chuyện Hứa Tương bị đình chỉ công tác gây xôn xao khá lớn trong nội bộ Viện kiểm sát.
Gần đây bên Đội thanh tra muốn phối hợp với bộ phận dư luận, tổ chức một số hoạt động trên mạng để gần gũi hơn với quần chúng. Các hoạt động tương tự thì thực ra Đội điều tra hình sự, Đội hành động đặc biệt cũng đều có, một số cảnh sát nam nữ ưa nhìn thường bị kéo đi chụp ảnh, làm một số video để phổ biến công việc hàng ngày của bọn họ cho xã hội biết.
Đương nhiên, loại hoạt động này không đến lượt Đội trọng án, các nhóm tinh nhuệ của cảnh sát đặc nhiệm – những lực lượng nòng cốt thực sự. Quý Trầm Giao với tư cách là “bộ mặt” của Cục cảnh sát thành phố, nhưng chưa bao giờ chính thức xuất hiện trên ống kính.
Ý tưởng của bên Đội thanh tra khác với Đội điều tra hình sự, ngay từ đầu đã định để các thành viên tinh nhuệ trong đội lộ diện. Hứa Tương không được lòng mọi người, nhưng thành tích công tác nhiều năm lại không thể chê vào đâu được, vì vậy lãnh đạo đã nói chuyện với hắn ta, hy vọng hắn ta có thể tham gia.
Hứa Tương vốn rất không muốn, nhưng vì là công việc, hắn ta cũng chỉ có thể nhận lời, mà đã nhận là dốc toàn lực.
Hắn ta là một người đàn ông cứng rắn sắt đá, kiểu người lạnh lùng nói ít làm nhiều, trước ống kính lại càng nghiêm túc hơn, nhưng hình ảnh làm việc chăm chỉ sau khi được chỉnh sửa và thêm hiệu ứng, bất ngờ có thêm chút ngốc nghếch đáng yêu.
Sự tương phản này mang lại hiệu quả ngoài mong đợi, mọi người đua nhau trở thành fan, meme mặt Thanh tra Hứa đã bay đầy trời.
Mục đích tuyên truyền của Đội thanh tra đã đạt được, vốn là chuyện tốt, nhưng người nổi tiếng thì lắm thị phi, mấy ngày nay có người tung tin trên mạng, nói Hứa Tương phẩm chất thấp kém, từ nhỏ đã coi thường, bắt nạt các nam sinh yếu hơn mình, coi nhẹ phụ nữ, loại người như vậy mà có thể trở thành thanh tra, là bất hạnh của cả xã hội.
Trong phút chốc, những người mới thành fan đều đổ dồn sự chú ý vào những vết nhơ trong quá khứ của Hứa Tương, kêu gào thất vọng, sụp đổ hình tượng, lật xe, chia sẻ vô số lần, yêu cầu Đội thanh tra phải đưa ra lời giải thích.
[Ai đã đưa Hứa Tương vào đội ngũ thanh tra vậy? Người này cũng phải điều tra nghiêm ngặt!]
[Từ nhỏ đã tệ hại như vậy, chúng ta đóng thuế để nuôi loại rác rưởi gì thế này?]
[Đừng nói hắn ta là nhân viên tạm thời nhé, “Thanh tra xuất sắc của năm” cũng là do các người tự thổi phồng đấy!]
Quý Trầm Giao rất rõ Đội thanh tra kiểm tra tác phong, tư tưởng của đội viên nghiêm ngặt đến mức nào. Nếu Hứa Tương có vấn đề, đã sớm bị Đội thanh tra điều tra ra rồi.
Tịch Vãn thở dài, “Đội thanh tra bây giờ cũng rất khó xử, đội phó sắp bị quần chúng mắng đến phát bệnh rồi, chỉ có thể tạm thời đình chỉ công việc của Hứa Tương. Haiz, lần đình chỉ này không biết đến khi nào mới được phục hồi.”
Lăng Liệp hỏi: “Hứa Tương năm nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?”
Tịch Vãn nói: “Bằng tuổi lão Chu, ba mươi lăm.”
“Một thanh tra xuất sắc ba mươi lăm tuổi, vì hồi học cấp ba từng bắt nạt nam nữ sinh – còn chưa chắc có thật hay không mà bị hạ bệ.” Lăng Liệp hừ một tiếng, “Nực cười.”
Tịch Vãn cũng cảm thấy rất tiếc nuối, “Lão Chu và mọi người nghe ngóng được, chuyện bắt nạt thực ra là nói quá lên, Hứa Tương hồi mười mấy tuổi đã cao to vạm vỡ, thể dục rất giỏi, đánh nhau cũng lợi hại, được bầu làm lớp trưởng kiêm ủy viên thể dục. Mọi người biết đấy, ở cái tuổi đó, có rất nhiều cậu bé nghịch ngợm, chỉ có ủy viên thể dục mới quản được, có lẽ hắn ta vì kỷ luật, đã từng quát mắng, đánh họ. Đối với nữ sinh thì chưa từng động tay động chân, có một số nữ sinh kỷ luật kém, còn yêu đương, hắn ta trách nhiệm cao, đã từng mắng họ.”
Chuyện này mà nói kỹ ra thì không có hồi kết, tóm lại thì Hứa Tương kiên quyết khẳng định chưa từng bắt nạt ai, mọi việc mình làm lúc đó đều là vì trách nhiệm của lớp trưởng và ủy viên thể dục, có thể có chỗ quá đáng, cũng thực sự từng đánh những nam sinh không nghe lời, nhưng tuyệt đối không phải là bắt nạt.
Nhưng dù hắn ta có giải thích với cấp trên thế nào, cấp trên cũng có nỗi khổ riêng, quần chúng làm ầm lên như vậy, không tạm thời đình chỉ hắn ta, thì biết giải thích thế nào?
“Con người thực ra đều có mặt tối, nhưng bây giờ dường như mọi người ngày càng không thể dung thứ cho một người có khuyết điểm.” Tịch Vãn có chút ưu tư, nhưng dù có nghĩ thế nào, vấn đề này dường như cũng không có lời giải.
Đây dù sao cũng là chuyện của Đội thanh tra, Đội trọng án không có lập trường gì để can thiệp vào, Quý Trầm Giao rất may mắn vì lúc trước bộ phận dư luận tìm đến Tạ Khuynh, Tạ Khuynh đã nói đội trọng án không chấp nhận bất kỳ hình thức tuyên truyền nào. Còn về Đội hành động đặc biệt nơi Lăng Liệp công tác thì lại càng là một nơi bí ẩn, không thể tùy tiện tiếp cận.
Nghĩ đến Đội hành động đặc biệt, thần kinh Quý Trầm Giao khẽ căng lên.
Hiện tại, tất cả manh mối về “Phù Quang” đều đã được tập hợp về Đội hành động đặc biệt, anh và Lăng Liệp đã đến thủ đô để hỗ trợ điều tra, tuần này vừa trở về thành phố Hạ Dung.
“Phù Quang” hiện đã biến mất không còn dấu vết, hoàn toàn không tìm thấy tung tích ở thành phố Hạ Dung. Ba “con cá phong thủy” chết do Dụ Tiềm Minh thuê người giết – Ung Huy Hào, La Mạn Thoa, Đường Kỳ – đã được xác nhận nguyên nhân thực sự bị hại không phải là mê tín, ngoại trừ La Mạn Thoa, hai người còn lại rất có thể có liên quan sâu hơn đến “Phù Quang”.
Cảnh sát điều tra ra một phần hoạt động của “Phù Quang” trong nước là để phục vụ các doanh nghiệp lớn, thu về lượng lớn tiền bạc và sự tiện lợi trong hành động, nắm giữ bí mật của những doanh nghiệp này, khi thời cơ chín muồi sẽ trở thành chủ nhân thực sự của chúng.
Những người ra quyết định tinh ranh như Dụ Tiềm Minh và Sa Mạn, có thể phát hiện ra mưu đồ thực sự của “Phù Quang” không nhiều. Ví dụ như Tập đoàn Truy Đình của nhà họ Phó, chỉ cho rằng “Phù Quang” là một con dao trong tay bọn họ, không hề biết rằng con dao đó đã lặng lẽ kề vào trái tim của tập đoàn.
Dựa theo manh mối từ các doanh nghiệp, Đội hành động đặc biệt đã triển khai điều tra trên toàn quốc, trọng điểm điều tra là các doanh nghiệp phía Bắc, đội điều tra đã phát hiện ra nhiều manh mối, làm rõ ba doanh nghiệp lớn có quan hệ với “Phù Quang” tương tự như Tập đoàn Dụ Thị và Tập đoàn Truy Đình, ngoài ra còn có khoảng mười mấy doanh nghiệp chưa đủ bằng chứng.
Con số này khiến người ta phải kinh hãi, không ngờ ở trong nước “Phù Quang” đã phát triển đến mức này, nếu không phải “Khổng Tước Xám” Bách Lĩnh Tuyết khăng khăng trả thù Sa Mạn, có lẽ qua thêm một hai năm nữa cảnh sát cũng không để ý đến sự tồn tại của bọn chúng. Mà thực sự đến lúc đó, tình hình sẽ càng khó kiểm soát hơn.
Đội hành động đặc biệt đã bắt giữ một lượng lớn lãnh đạo cấp cao của các doanh nghiệp liên quan, bọn họ thừa nhận có giao dịch với “Phù Quang”, nhưng không thể cung cấp thêm manh mối, việc trao đổi thông tin và chuyển tiền đều được thực hiện trên mạng lưới web đen riêng của “Phù Quang”. “Khổng Tước Xám” vô cùng xảo quyệt, một khi đã rút lui, cảnh sát rất khó lần theo dấu vết từ các doanh nghiệp.
Mấy tháng trước, phía Bắc liên tiếp xảy ra các vụ án doanh nhân bị sát hại, vụ án “Tuyết Đồng”, trong đợt hành động quy mô lớn lần này, về cơ bản đều đã được phá giải, các doanh nghiệp vì lợi ích của bản thân mà thuê sát thủ giết người, “Phù Quang” vừa là kẻ thực hiện, vừa là người hưởng lợi.
Nếu muốn tiếp tục điều tra “Phù Quang”, tóm cổ “Khổng Tước Xám” thì phải phá giải được mạng lưới web đen của “Phù Quang”. Đây trở thành điểm khó khăn lớn nhất trong chiến dịch này.
Sở dĩ mạng lưới web đen khó bị xóa sổ là vì nó trải rộng khắp nơi trên thế giới, vô số người sử dụng mạng lưới web đen này là đang bổ sung “dưỡng chất” cho nó. Đừng nói chỉ dựa vào cảnh sát của một nước, cho dù là cảnh sát nhiều nước hợp tác hành động, thì cũng chỉ cắt bỏ được lớp ngoài.
Giống như tổ chức “Trầm Kim” đã biến mất từ lâu, nhưng mạng lưới ngầm của “Trầm Kim” khoác lên lớp da “Phù Quang”, nó ẩn mình rồi lại tiếp tục tồn tại.
Mà hiện tại do ảnh hưởng của điều kiện khách quan, “Phù Quang” chưa đe dọa đến lợi ích của nhiều quốc gia. Cảnh sát trong nước không thể thực hiện một chiến dịch hợp tác quy mô lớn như lần tiêu diệt “Trầm Kim” trước đây.
Vì vậy, tuy rất bất đắc dĩ, nhưng hiện tại chỉ có thể để mạng lưới web đen của “Phù Quang” tiếp tục tồn tại, tăng cường phòng thủ nghiêm ngặt từ các phương diện khác, kiểm soát sự lan rộng của “Phù Quang” trong nước.
Trong Đội hành động đặc biệt có những tiếng nói tương đối lạc quan, cho rằng “Phù Quang” gây ra loạn lớn như vậy, mục đích của nó đã bị phơi bày giữa các doanh nghiệp lớn, đừng nói là những doanh nghiệp đã bị cảnh sát kiểm soát, ngay cả những doanh nghiệp còn ẩn mình rất tốt cũng nhất định sẽ chấm dứt hợp tác với “Phù Quang”. “Phù Quang” mất đi con đường kiếm tiền và biết mình đã bị theo dõi, rất có thể sẽ âm thầm rút lui ra nước ngoài, ít nhất thì trong thời gian ngắn sẽ không có bất kỳ “thành tích” nào.
Lăng Liệp lại cười trước mặt phái lạc quan: “Ngây thơ, lẽ nào trận chiến ở thành phố Hạ Dung tính là chiến thắng của chúng ta? Bách Lĩnh Tuyết phán đoán hành động của Sa Mạn, Dụ Tiềm Minh rõ như lòng bàn tay, còn dám đưa tôi đến Ngọc Dung Thán Ca, đưa tôi về huyện Triều Hạ, toàn bộ quá trình đó rất ung dung tự tại, các người chắc chắn đây không phải là khiêu khích, mà là rút lui sao? Lần này ‘Phù Quang’ không phải ẩn mình tránh mũi nhọn, mà là có kế hoạch lớn hơn.”
Trong cuộc họp, các thành viên tinh nhuệ đều đưa ra ý kiến của mình, suy nghĩ của Thẩm Tầm nhất quán với Lăng Liệp, chắc chắn “Phù Quang” đang ấp ủ điều gì đó.
Đây cũng là lý do Lăng Liệp phải cùng Quý Trầm Giao trở về thành phố Hạ Dung, có lẽ trên người Ung Huy Hào và Đường Kỳ có điểm đột phá, manh mối cảnh sát nắm giữ hiện tại quá ít, mỗi một manh mối đều không thể bỏ qua.
Quý Trầm Giao chuyển sự chú ý từ tình cảnh của Hứa Tương sang nhiệm vụ gian nan của Đội trọng án. Lăng Liệp nói chuyện xong với Tịch Vãn thì cũng đi tới tìm anh, nhìn thấy trên màn hình của anh chính là ảnh của Bách Lĩnh Tuyết.
Lông mày hắn nhướng lên, ngồi xuống mép bàn.
Bách Lĩnh Tuyết, con người này, đối với cả hai người bọn họ đều là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt, là người bạn A Tuyết thời thơ ấu của Lăng Liệp, là cố nhân mà cũng vừa là thầy, vừa là người bạn tên Ngôn Hi của Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt có chút lạnh lẽo. Lăng Liệp biết anh đang nghĩ gì, sự xuất hiện của Ngôn Hi từ đầu đến cuối đều là một trò lừa đảo. Không ai muốn bị lừa, huống chi Ninh Hiệp Sâm vẫn còn trong tay “Phù Quang”, sống chết chưa rõ.
Không ai muốn tiêu diệt “Phù Quang” hơn Quý Trầm Giao, anh là đội trưởng hiện tại của Đội trọng án, anh phải cứu đội trưởng tiền nhiệm và cũng là sư phụ của mình ra.
Mà sự hiểu biết của cảnh sát về “Phù Quang” vẫn chưa sâu sắc lắm, rất nhiều thông tin là do Lăng Liệp mang về, mà trong đó có lẽ một phần là lời nói dối của Bách Lĩnh Tuyết.
Đã biết boss thực sự của “Phù Quang” là “Khổng Tước Đen”, còn “Khổng Tước Xám” Bách Lĩnh Tuyết là người đại diện của hắn ta ở trong nước. Nhưng theo suy đoán của Lăng Liệp, “Khổng Tước Xám” và “Khổng Tước Đen” là cùng một người.
Lăng Liệp nhấc chân phải lên, mu bàn chân chạm nhẹ vào bắp chân Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao hoàn hồn, thoát ra khỏi dòng suy tư, ngẩng đầu nhìn Lăng Liệp. Lăng Liệp mặc một bộ đồ mùa đông mới do anh chọn, thay đổi hoàn toàn phong cách quê mùa trước đây, được anh ăn diện cho giống như một ngôi sao nhỏ.
Luồng khí đục ngầu tích tụ trong lòng Quý Trầm Giao tan đi một chút, “Hửm?”
Lăng Liệp: “Em nghĩ gì mà thất thần thế?”
Quý Trầm Giao nói: “Em đang nghĩ, giả sử Bách Lĩnh Tuyết không phải là ‘Khổng Tước Đen’, vậy ‘Khổng Tước Đen’ có thể là ai.”
