Tê Nhĩ Vi Lâm - Tần Hoài Châu

Chương 35



Đôi tay của Thịnh Tê trước năm lớp 12 gần như chưa từng đụng vào việc nhà, cũng chẳng chịu làm bài tập, được nuông chiều đến mức còn đẹp hơn cả tay của người chơi piano như Ôn Liễm.

Chỉ dùng để chơi game và vẽ tranh, việc khác đều không làm được.

Ôn Liễm từng cảm thán, bàn tay đẹp thế này mà sao chữ viết lại xấu thế.

Sau này, Thịnh Tê trở thành một game thủ có tiếng ở tỉnh Y, tuy lên đại học mới bắt đầu chơi nhưng không còn si mê như trước. Luyện chữ bao năm, chữ viết cuối cùng cũng xứng tầm với đôi tay, thi thoảng ký tên còn được khen đẹp.

Những bức tranh vẽ ra cũng đủ nuôi sống bản thân, được một nhóm nhỏ hâm mộ cuồng nhiệt.

Thế nên, thứ đắt giá nhất trên người cô chính là đôi tay này: xinh đẹp và quý giá.

Dùng trên người Ôn Liễm, coi như không phụ tấm chân tình của nàng. Thịnh Tê tự luyến nghĩ thế.

Đôi môi khẽ ngậm lấy nụ hoa, nhẹ nhàng khơi mào một trận mưa xuân ẩm ướt.

Có lẽ do tuổi tác, giọng Ôn Liễm bây giờ trầm hơn, chậm hơn so với vài năm trước. Như hòn đá cuội được dòng suối mài dũa, khi chạm vào thường chỉ phát ra những âm thanh bình thản không chút gợn sóng.

Nhưng lúc này đây, hơi thở của nàng không kìm được mà trào dâng, rồi tan ra mềm mại.

Nghe kiều diễm đến êm tai, quyến rũ đến mê người.

Cách nói chuyện bây giờ lại giống Ôn Liễm ngày xưa, chứa chan cảm xúc nồng nàn. Dù không trong trẻo rạng rỡ như Thịnh Tê, nhưng âm sắc ấy khiến người nghe cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Thịnh Tê chẳng còn tâm trí đâu để nghe xem nàng nói gì, chỉ khi cơ thể nàng phản ứng mạnh mẽ, cô mới lờ mờ nghe thấy tín hiệu. Cô nghe thấy Ôn Liễm nài nỉ cô dừng lại, đừng làm thế nữa.

Giọng điệu thật sự đáng thương, khiến Thịnh Tê không đành lòng.

Cô dừng lại thật, ôm lấy Ôn Liễm, hôn lên trán và má nàng. Muốn nàng bình tĩnh lại, đừng đỏ hoe đôi mắt như bị ai bắt nạt thế kia.

Lúc ôm Ôn Liễm, những ngón tay và lòng bàn tay ướt đẫm của cô áp vào tấm lưng trần mịn màng của nàng. Cô thấy khó chịu, muốn lau khô chỗ nước đó đi. Tiện tay lau ngay tại chỗ, tiếc là lưng Ôn Liễm quá nhạy cảm, không chịu nổi, mới bị cọ hai cái đã bắt đầu né tránh.

Nàng chẳng còn chỗ nào để trốn, cứ xoay qua xoay lại rồi rúc hẳn vào lòng Thịnh Tê.

Thịnh Tê lại thấy nàng thật đáng thương, yêu chiều cúi đầu hôn nhẹ lên môi nàng.

Đêm giữa tháng Mười lạnh như ánh trăng. Dù cả hai đang toát mồ hôi nhưng không mảnh vải che thân thế này rất dễ bị cảm.

Thịnh Tê kéo chăn đắp lên người cả hai.

Định bụng thế là xong.

Nhưng khi cô hôn Ôn Liễm lần nữa, nàng lại chủ động sáp lại, quấn lấy cô như đang đòi hỏi điều gì đó.

Ban đầu Thịnh Tê chưa hiểu, đến khi hiểu ra thì mọi chuyện đã tiếp diễn như lúc nãy.

Họ ôm chặt lấy nhau. Ôn Liễm cúi đầu tựa vào vai cô, cô lặng lẽ lắng nghe những âm thanh vụn vỡ của nàng.

Ôn Liễm không thích piano, nhưng Hàn Nhược Hoa thích nàng đàn. Nàng bị ép học đến tận cấp ba, đàn cũng khá. Hôm đến ăn cơm, Thịnh Tê để ý thấy đàn piano phủ đầy bụi, chắc Ôn Liễm đã lâu không chạm vào.

Giờ khắc này, Thịnh Tê cảm thấy mình mới là nghệ sĩ dương cầm tài ba, còn Ôn Liễm là nhạc cụ của cô, là linh hồn hòa hợp với cô. Họ cùng nhau tấu lên một bản nhạc, Thịnh Tê dần không phân biệt được là mình đang thao túng Ôn Liễm, hay chính Ôn Liễm đang điều khiển mình.

Chẳng bao lâu sau Ôn Liễm lại bảo cô dừng lại. Lần này cô không nghe lời cầu xin ấy nữa.

Tay cô ướt đẫm rồi.

Còn nghe lời làm gì nữa chứ.

Có lẽ bất mãn vì sự thờ ơ của cô, tay Ôn Liễm sau lưng cô đột nhiên dùng sức. Dù không để móng tay dài nhưng với lực bấu víu ấy, Thịnh Tê vẫn thấy đau.

Thịnh Tê vốn quen được nuông chiều da thịt non mềm, ghét nhất là đau đớn. Cảm giác đau này khiến cô nhíu mày, nảy sinh ý nghĩ trả thù. Những ngón tay đang chơi nhạc muốn thâm nhập sâu hơn vào nguồn nhiệt ấy, liều lĩnh khám phá tất cả.

Lý trí ngăn cản cô lại, cô không làm thế.

Trong nhà không có dụng cụ vệ sinh phù hợp, cô sợ Ôn Liễm kêu đau.

Chỉ như bây giờ, cách thức không gây đau đớn chút nào mà Ôn Liễm đã chịu không nổi rồi. Điều đó khiến Thịnh Tê vừa tham lam tận hưởng, lại vừa áy náy trong lòng.

Sau khi nhận được phản hồi tuyệt vời từ Ôn Liễm, Thịnh Tê cuối cùng cũng dừng lại, nằm vật ra bên cạnh như vừa hoàn thành một việc trọng đại. Cô hơi mất sức, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về việc có nên đi tập thể dục hay không.

Ôn Liễm gối đầu lên cánh tay cô nghỉ ngơi một lát, rồi trở mình, chống khuỷu tay lên giường, cúi xuống nhìn Thịnh Tê và bắt đầu hôn cô.

Nàng biết lúc này Thịnh Tê nhất định sẽ không từ chối, thế là nàng hôn chậm rãi, tỉ mỉ và dày đặc.

Thịnh Tê chìm đắm trong đó, dần dần nhắm mắt lại.

Cô cảm giác như mình say rượu ngã vào bụi hoa, ngửi thấy hương thơm nồng nàn ấm áp.

Tâm trạng cô giống hệt Thịnh Tê năm mười bảy tuổi, vui vẻ và thỏa mãn, như thể trên đời này không có gì cô không có được, không có ai không yêu cô.

Những cánh hoa xuân rơi nhẹ nhàng lên mặt Thịnh Tê, rơi mãi không dứt, gió mát mơn man làn da.

Cô hưởng thụ đến mức quên cả từ chối khi mái tóc mái ướt đẫm mồ hôi bị ai đó vén lên.

Mãi đến khi cảm giác mê muội ấy tan biến, cô mới sực tỉnh, mở mắt trừng trừng nhìn Ôn Liễm.

Biểu cảm của Ôn Liễm nói cho cô biết rằng nàng đã nhìn thấy....vết sẹo dữ tợn xấu xí bên trán cô, món quà kỷ niệm cô mang về từ nơi đất khách quê người sau khi bất đắc dĩ rời bỏ cố hương.

Tất cả sự kinh ngạc, lo lắng, đau lòng và thắc mắc trong mắt người đối diện như những lưỡi dao lăng trì Thịnh Tê. Cảm giác đau đớn khi bị thương dường như quay trở lại trên người cô.

Lúc khó chịu Thịnh Tê hay bắt bà nội dỗ dành, lúc đau bụng kinh còn khóc lóc làm nũng. Nhưng lần tai nạn xe đó, nằm liệt giường mấy tháng trời, cô không hề kêu đau một tiếng.

Bây giờ cô muốn kêu đau.

Cô đẩy mạnh Ôn Liễm ra, vội vàng vuốt lại tóc mái che đi vết sẹo.

Nghiến răng nuốt ngược câu trách móc "Ai cho phép cậu đụng vào tôi" sắp thốt ra, cô không nói nên lời. Cô thà câm nín còn hơn là nổi giận với Ôn Liễm.

Cố gắng hết sức để bình tĩnh lại, cô nói: "Cậu về đi."

Bị đẩy ra, Ôn Liễm vẫn không biết điều mà hỏi: "Trán cậu bị làm sao thế?"

Câu hỏi ấy khiến cô không thể kiểm soát cảm xúc được nữa.

"Liên quan gì đến cậu, thấy xấu xí..."

Cô nuốt nước bọt, tiếp tục nói với giọng gay gắt: "Cậu có thể đừng nhìn."

Vẻ khó chịu trên mặt Ôn Liễm càng thêm đậm đặc, như thể vết sẹo đó không nằm trên mặt Thịnh Tê mà nằm trên mặt nàng, mãi không xóa đi được.

Thịnh Tê không muốn nhìn thấy nàng như vậy, trong lòng phiền muộn muốn chết: "Cậu có về không thì bảo?"

"Ừ." Ôn Liễm khẽ đáp rồi bắt đầu mặc quần áo.

Thấy nàng không nói gì mà định đi thật, Thịnh Tê càng thêm tức tối.

Vừa nãy cô đẩy Ôn Liễm, lại còn nói rất hung dữ.

Cô tự kiểm điểm, đó là hành động không nên.

Người ta nhìn thấy thì thuận miệng hỏi một câu, đâu có chê bai chế giễu gì vết sẹo đó đâu, Thịnh Tê làm ra vẻ quá khích thế này chẳng phải nực cười lắm sao?

Cô mặc đồ nhanh hơn Ôn Liễm, xuống giường rút mấy tờ giấy và lấy một chiếc q**n l*t dùng một lần đưa cho nàng: "Mặc cái này đi."

Ôn Liễm nhận lấy giấy và q**n l*t, nhìn cô một cái.

Thịnh Tê thấy rõ ánh mắt đó, vội quay lưng đi, thầm nghĩ giờ mới biết ngại thì có phải muộn quá rồi không.

Ôn Liễm lau người sạch sẽ, thay đồ lót mới, thu dọn xong xuôi rồi xuống giường.

Nàng đỏ mặt cầm chiếc q**n l*t vừa thay ra định mang về, Thịnh Tê giật lấy từ tay nàng.

"Để lại đây, tôi giặt cho." Cô sợ Ôn Liễm cầm về sẽ xấu hổ.

Nếu Ôn Liễm muốn nói gì lúc này, chắc chắn sẽ mắng cô là "lưu manh", nhưng rõ ràng nàng không muốn nói.

Nàng nhíu mày nhìn cô, rồi gật đầu, ra về trước.

Nàng thất thần đến mức Thịnh Tê đứng ở cửa nhìn theo mà nàng cũng không buồn liếc lại, cứ thế đóng cửa nhà mình.

Thịnh Tê nhìn đồng hồ, mười rưỡi, không quá muộn. Nhưng sang chơi tận hai tiếng rưỡi, hy vọng mẹ nàng không nói gì.

Cô đi giặt tay chiếc q**n l*t. Giặt xong nhìn vào gương, cô tự nhủ mình trông cũng được mà.

Ít nhất chưa ai chê Thịnh Tê xấu, cũng có khối người theo đuổi.

Cô đưa tay vén tóc mái lên, nhìn vết sẹo to bằng hai ngón tay. Thêm vết sẹo này vào, nhan sắc cũng chẳng giảm đi là bao.

Chắc không đến mức quá xấu để dọa người ta sợ đâu nhỉ.

Đáng tiếc, Thịnh Tê giấu kỹ thế mà vẫn bị Ôn Liễm phát hiện. Cô bất giác tự hỏi, có thứ gì có thể giấu được đây, tình yêu và cơn ho đều không thể.

Càng thật tâm muốn giấu một thứ gì đó thì càng dễ bị người ta phát hiện.

Cô không thích người khác nhìn thấy vết sẹo này.

Xấu xí là một chuyện, cô không thích vẻ mặt kinh ngạc quá lố của người khác sau khi nhìn thấy, rồi hỏi cô bị làm sao. Dù là tò mò hay quan tâm, cô đều không thích.

Phải giải thích đi giải thích lại cho từng người nghe, với cô điều đó thật vô nghĩa, chẳng khác nào Tường Lâm kể khổ, chỉ khiến cô thêm mệt mỏi.

Nhưng Thịnh Tê không muốn cho Ôn Liễm biết, không phải vì sợ Ôn Liễm tò mò hay thương hại.

Chỉ đơn giản là cô không muốn Ôn Liễm biết.

Ai biết cũng được, tốt nhất là trừ Ôn Liễm ra.

Ngay từ lúc biết vết sẹo sẽ không bao giờ biến mất, cô đã nghĩ như vậy, dù lúc đó cô không có cách nào gặp được Ôn Liễm.

Vậy mà Ôn Liễm vẫn biết.

Thịnh Tê hối hận vô cùng. Đây như là sự trừng phạt cho sự buông thả tối nay của cô. Có được khoái lạc thì phải trả giá đắt.

Nếu cô không dụ dỗ Ôn Liễm lên giường, nếu cô không tham lam không biết điểm dừng, nếu cô kịp thời thoát khỏi sự dịu dàng ấy, thì Ôn Liễm đã không có cơ hội phát hiện ra.

Với sự giáo dục của Ôn Liễm, đương nhiên nàng sẽ không ghét bỏ cô, nhưng nàng cảm thấy vết sẹo đó rất đáng sợ, nên biểu cảm vừa rồi mới nghiêm trọng như vậy.

Ôn Liễm chắc chắn sẽ thương hại cô.

Dù chỉ là tai nạn, nhưng tai nạn sao cứ nhắm vào mặt cô chứ, thật đáng thương.

Cô ghét Ôn Liễm thương hại mình.

Thịnh Tê vừa bực bội vừa tỉ mỉ giặt sạch đồ lót của Ôn Liễm rồi đem ra phơi.

Ôn Liễm thích giả vờ thâm trầm. Hồi mười mấy tuổi còn đỡ, lúc đó chắc do mẹ mua quần áo cho nên màu sắc còn phấn nộn tươi sáng. Nhưng giờ nàng thích mặc áo khoác tối màu thì chớ, đến nội y cũng toàn màu u tối.

Trắng, đen, xám khói, nâu trà.

Rõ ràng đơn điệu bình thường, nhưng lại quyến rũ chết người.

Hôm sau, hai mẹ con Ôn Liễm đi làm từ sớm.

Thịnh Tê hẹn ăn trưa với Thành Quyên tại một nhà hàng gần công ty cô ấy.

Thành Quyên là người tẻ nhạt, cuộc sống chỉ xoay quanh công việc, mong chờ cô ấy nói chuyện phim ảnh hay bát quái giải trí là điều không thể.

Thế là lại quay về chủ đề cũ rích: "Dạo này với Ôn Liễm thế nào rồi?"

Thịnh Tê lảng tránh: "Cũng tàm tạm."

"Tàm tạm là thế nào?" Thành Quyên tò mò cười.

Thịnh Tê thực ra rất giỏi nói dối, nhưng đôi khi cô không muốn nói dối. Cô không giữ được lời trong lòng, cô thích sống thẳng thắn một chút. Dù không thể hoàn toàn phơi bày, ít nhất bản thân cũng thấy thoải mái.

Nên cô không muốn giấu, nghiêm túc bảo Thành Quyên: "Bọn tôi làm rồi."

Thành Quyên sặc canh.

Trông khá chật vật.

Thịnh Tê nói hộ lời thoại của bạn: "Hơi đột ngột đúng không?"

"Quá đột ngột ấy chứ. Tiến triển nhanh thế, hai người quay lại rồi à?" Cô ấy không dám tin.

Thịnh Tê vô tội nói: "Không có, chưa quay lại. Bọn tôi chỉ là... thử làm một chút thôi."

"..."

Thành Quyên cạn lời, định nói gì đó nhưng nghĩ lại chuyện của mình nên thôi.

Chó chê mèo lắm lông, ai hơn ai đâu mà nói.

"Dạo này Ôn Hủ không làm phiền cậu nữa chứ?" Cô ấy hỏi.

Thịnh Tê lắc đầu: "Trừ việc nhờ Ôn Liễm hỏi xin add WeChat ra thì chưa từng làm phiền."

"Ừ, thế thì tốt." Thành Quyên im lặng.

Thịnh Tê bỗng thấy thiệt thòi. Chuyện riêng tư như thế giữa cô và Ôn Liễm, cô đều kể cho Thành Quyên nghe. Nhưng chuyện giữa Thành Quyên và Ôn Hủ, cô hoàn toàn mù tịt.

Vết hickey và Ôn Hủ, đều là do cô tự phát hiện ra.

Thành Quyên chơi không đẹp chút nào.

Nếu là Thịnh Tê năm mười bảy tuổi ở đây, chắc chắn sẽ giãy nảy lên không chịu, nhất định phải hỏi cho ra ngô ra khoai.

Nhưng bây giờ Thịnh Tê sẽ không làm thế, cô không hỏi gì cả.

Cô định sẽ bình tĩnh lại mấy ngày.

Tại sao lại phải bình tĩnh, cô tự giễu cợt bản thân.

Thế nhưng cô hàng xóm đúng giờ lại sang quấy rối.

[Có nhà không?]

[Làm gì?!] Thịnh Tê muốn cho nàng biết điểm dừng, biết là cô đang mất kiên nhẫn.

[Trả quần áo cho tôi.]

Đồ keo kiệt, có cái q**n l*t mà cũng đòi bằng được.

Thịnh Tê bực bội ra mở cửa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...