Tê Nhĩ Vi Lâm - Tần Hoài Châu

Chương 46



Những ý nghĩ hỗn loạn dìm Ôn Liễm chìm nổi giữa đại dương cảm xúc. Khi thì bị sóng đẩy lên cao hớp từng ngụm khí, khi thì lại bị dìm xuống sâu, ngạt thở trong cơn sóng tình.

Ôn Liễm trong vòng tay Thịnh Tê như hóa thành một đại dương mênh mông, cuốn lấy cô, hòa làm một. Những dòng hải lưu nóng lạnh giao thoa, khuấy động nước biển, nuôi dưỡng thêm biết bao tình ý.

Thịnh Tê ngắm nhìn nàng thêm vài lần nữa, gạt bỏ những tạp niệm lẽ ra không nên tồn tại, chuyên tâm đắm mình vào cuộc vui này. Cô muốn con người Ôn Liễm, muốn ôm nàng vào lòng, những thứ khác đều không quan trọng.

Bàn tay Thịnh Tê tiên phong dẫn đường, mân mê đùa nghịch hạt đậu mềm mại như ngọc dương chi trong lòng bàn tay. Tiếng r*n r* của Ôn Liễm sau khi bị trêu chọc liền nghẹn lại nơi cổ họng, nén xuống nhưng lại càng thêm khiêu khích, tiếng hít thở ngày càng nặng nề. Âm thanh ấy còn mê hoặc lòng người hơn cả tiếng kêu ban nãy.

Khi cô ấn nhẹ l*n đ*nh mềm mại, Ôn Liễm gấp gáp khẽ than nhẹ. Một bàn tay đang chống trên tường buông ra, cách lớp áo, vụng về cố ngăn cản bàn tay đang làm loạn.

Chuyện này thật sự quá đỗi tuyệt vời. Phản ứng của Ôn Liễm lúc nào cũng đáng yêu như vậy, khiến Thịnh Tê vừa muốn nâng niu lại vừa muốn ra sức giày vò.

Đôi khi cô thấy tiếc nuối vì Ôn Liễm không còn là Ôn Liễm của ngày xưa, và cô cũng chẳng phải là Thịnh Tê của ngày xưa nữa. Cả hai đều đã thay đổi, ôm trong lòng cả bụng bí mật và sự xa lạ, đeo lên những chiếc mặt nạ để làm quen lại từ đầu.

Nhưng khi thân mật, họ vẫn là họ của thuở ban đầu, như thể chưa từng chia xa, ăn ý và hòa hợp đến lạ kỳ.

Tâm hồn cách nhau ngàn vạn núi sông, nhưng thể xác gần gũi lại giống như uống rượu độc giải khát, biết rõ là vô ích, nhưng lại khó lòng kiềm chế.

Thịnh Tê không phải người ham mê sắc dục. Khi bạn bè đồng trang lứa mải mê yêu sớm, cô chẳng hứng thú với ai, một lòng chỉ nghĩ đến chơi game và vẽ tranh.

Trước khi gặp Ôn Liễm, do tính cách, cô không ngại tiếp xúc cơ thể với bạn bè. Cô cũng từng bị rủ rê xem mấy hình ảnh "người lớn" không phù hợp với lứa tuổi, cảm thấy mới lạ nhưng cũng rất xấu hổ, tuyệt nhiên chưa từng nảy sinh h*m m**n với một người cụ thể nào.

Mãi cho đến khi gặp Ôn Liễm, Thịnh Tê mới khao khát được nàng hôn, khao khát được ôm nàng. Cô thích làm những chuyện thân mật cùng Ôn Liễm.

Bao nhiêu năm trôi qua vẫn chẳng có chút tiến bộ nào, Thịnh Tê không giấu được sự yêu thích đối với chuyện này, và Ôn Liễm thì biết rõ cách thả câu để cô cắn mồi.

Bầu không khí đang nồng nhiệt, điện thoại trong túi áo Ôn Liễm bỗng đổ chuông. Cơn rung đột ngột dọa Thịnh Tê - người đang luồn tay dưới áo nàng - giật mình thon thót.

Cô rút tay ra, buột miệng chửi thề một câu vì mất hứng.

Ôn Liễm cũng ngớ người. Sự tình tứ trong mắt còn chưa kịp tan đi, nghe thấy Thịnh Tê chửi bậy, nàng liền lườm cô một cái trách móc. Y hệt năm đó.

Thịnh Tê như học sinh cá biệt bị học sinh gương mẫu bắt quả tang làm việc xấu, chán nản quay mặt đi chỗ khác.

Điện thoại vẫn reo vang.

Ôn Liễm xoay người dựa vào cửa, lấy điện thoại ra, không ngoài dự đoán là mẹ nàng gọi.

Thịnh Tê liếc nhìn đồng hồ, thế mà đã gần mười một giờ đêm. Hai người ăn một bữa cơm mà lề mề đến tận giờ này. Ngày mai Ôn Liễm còn phải đi làm, chắc Hàn Nhược Hoa đang sốt ruột lắm.

Ôn Liễm khẽ ho hai tiếng để điều chỉnh giọng nói, từ tốn hỏi: "Mẹ à, sao thế ạ?"

Ráng mây hồng trên mặt còn chưa tan hết, nhưng thái độ thì tỉnh táo vô cùng.

Thịnh Tê thầm nghĩ Ôn Liễm cũng "xấu tính" thật. Giờ này mẹ nàng gọi điện thoại còn có thể vì chuyện gì nữa chứ, chắc chắn là lo lắng hỏi bao giờ nàng về nhà rồi. Thế mà nàng còn biết rõ còn cố hỏi. Cứ như thể không biết gì thật vậy.

Nghĩ đến việc đôi khi bản thân cũng bị nàng đối xử như thế, Thịnh Tê bực bội nhận ra: Học sinh gương mẫu cũng chưa chắc hoàn toàn là gái ngoan.

Hàn Nhược Hoa dịu dàng nói: "Không có gì, không có gì, mẹ thấy cũng muộn rồi nên hỏi xem các con ăn ở đâu. Nếu xa quá, muộn thế này đừng bắt xe nữa, để mẹ qua đón."

Thịnh Tê cảm thán, thật hạnh phúc biết bao.

"Không cần đâu ạ, con đang ở nhà Thịnh Tê, con về ngay đây."

"Về rồi à. Được, ở nhà là tốt rồi, mẹ đỡ lo. Con muốn ngủ bên đó tối nay cũng được, nhưng sáng mai phải đi làm, cố gắng đừng thức khuya."

"Vâng, mẹ ngủ sớm đi ạ."

Ôn Liễm cúp máy, nhìn Thịnh Tê, nắm lấy tay cô, ghé sát tai hỏi nhỏ: "Còn muốn tiếp tục không?"

Cái thái độ vân đạm phong khinh đó, cứ như thể người vừa bị trêu chọc đến mức đứng không vững ban nãy là Thịnh Tê vậy. Thịnh Tê âm thầm "cà khịa" trong lòng.

"Không, muộn quá rồi."

Bắt Hàn Nhược Hoa phải thức đợi đến giờ này, trong lòng cô thấy áy náy, còn đâu hứng thú nữa.

Cô giúp Ôn Liễm chỉnh đốn lại quần áo, vuốt lại mái tóc rối, kiểm tra kỹ phần gáy và tai xem có để lại dấu vết gì không để Hàn Nhược Hoa không phát hiện ra. Người gây chuyện là cô, cô tự giác nhận trách nhiệm dọn dẹp "hiện trường".

Ôn Liễm lẳng lặng nhìn Thịnh Tê bận rộn. Lần nào nàng cũng tận hưởng quá trình này, cảm giác này không thua gì kh*** c*m về thể xác. Nàng chìm đắm trong sự dịu dàng đặc biệt ấy.

Thịnh Tê sẽ chăm chú kiểm tra nàng một lượt, chỉnh lại vạt áo xộc xệch, vuốt phẳng những sợi tóc con. Bàn tay cô nhẹ nhàng và êm ái, đôi khi lướt qua môi nàng, cau mày hối lỗi nói: "Hơi đỏ rồi này."

Ôn Liễm hiểu Thịnh Tê chỉ sợ mẹ nhìn ra. Cô muốn duy trì hình tượng tốt đẹp trong lòng mẹ nàng, không muốn để bà phát hiện ra cô đang "bắt nạt" con gái bà.

Họ không muốn bị người lớn biết rằng họ đang làm những chuyện như vậy trong khi mối quan hệ còn chưa rõ ràng.

Ngày trước Thịnh Tê cũng sợ điều này. Mỗi lần lỡ đi quá giới hạn, phát hiện bản thân khó lòng chấp nhận nổi, cô đều sợ đến toát mồ hôi hột. Sau đó lại dặn dò: "Cậu tuyệt đối không được nói với mẹ cậu đâu đấy."

Khi đó Ôn Liễm lạnh lùng nghĩ thầm: Cậu coi tớ là đồ ngốc à? Nói ra thì người chết không phải cậu đâu, tớ 'toi' trước là cái chắc.

Nhưng Thịnh Tê cứ đinh ninh rằng nàng rất nghe lời mẹ, lại không thích nói dối, sợ nàng lỡ miệng khai ra hết. Hôm đó cô tra khảo nàng suốt.

Nàng cứ nhất định không chịu trấn an cô. Nàng thích nhìn Thịnh Tê hồi hộp, lo lắng đến đứng ngồi không yên, để tránh cho lần sau lại làm càn, lại nghĩ cách bắt nạt người khác.

Bây giờ Thịnh Tê vẫn chứng nào tật nấy, mức độ căng thẳng sau khi "hành sự" cũng chẳng kém gì xưa, chỉ thiếu mỗi nước dặn thêm câu: "Đừng kể với mẹ cậu nhé."

Trước khi đi, Ôn Liễm nói một câu kết thúc đầy lịch sự: "Cảm ơn tối nay đã đi ăn cùng tôi."

"Không cần cảm ơn, sau này cậu nhớ ăn uống đúng giờ là được, đừng để mẹ cậu phải bận lòng."

Thịnh Tê đỡ nhẹ eo nàng: "Gầy quá rồi."

Ôn Liễm nhìn theo tay cô, giọng nhàn nhạt: "Xấu lắm à?"

"Không phải chuyện đẹp hay xấu, mà là phải khỏe mạnh hơn chút, ít nhất cũng phải cỡ như tôi chứ, mà tôi đã tính là hơi gầy rồi đấy." Thịnh Tê nghiêm túc nói.

"Ừm." Ôn Liễm đáp, rồi cố chấp hỏi lại: "Thế rốt cuộc là đẹp hay không đẹp?"

"Đương nhiên là đẹp."

Thịnh Tê chấm điểm tuyệt đối. Dù muốn nàng ăn nhiều hơn, nhưng béo hay gầy cũng không quan trọng, cô không muốn nàng vì thế mà lo lắng về ngoại hình.

Đợi Ôn Liễm vào nhà an toàn, Thịnh Tê mới đóng cửa lại.

Cô mệt mỏi ngồi xổm xuống ngay huyền quan, nhìn chằm chằm vào tấm thảm chùi chân một lúc, rồi đột nhiên bật cười "hề hề", nhảy cẫng lên vui sướng.

Trước khi ngủ, Thịnh Tê nằm trên giường xâu chuỗi lại cuộc đối thoại đêm nay.

Xác định được mấy việc.

Thứ nhất, Ôn Liễm vẫn còn nhớ thương chuyện cũ của hai người, không phải chỉ mang thái độ chơi đùa.

Nếu không, nàng sẽ không tức giận như vậy, những lời tuyệt tình của Thịnh Tê lẽ ra phải đúng ý nàng mới phải. Càng sẽ không có chuyện ở cửa hàng tiện lợi, khi nhắc đến suy nghĩ năm xưa, trên mặt nàng lại lộ ra vẻ vừa vui vẻ vừa bi thương đến thế. Thịnh Tê rất giỏi quan sát sắc mặt người khác, thật hay giả, cô đều phân biệt được.

Tuy nhiên, kết hợp với chuyện mấy năm trước và hoàn cảnh hiện tại, không loại trừ khả năng Ôn Liễm vẫn còn chút ý định trêu đùa cô. Nhưng chỉ cần vài phần chân thành ấy thôi cũng đủ để thuyết phục cô kiên trì thêm vài ngày nữa.

Thứ hai, Ôn Liễm để lộ một chuyện: Nàng không ăn cơm là vì trong lòng buồn bực, mà buồn bực là do tâm trạng không tốt.

Vậy ra mấy lần trước nàng bỏ ăn đều là do tâm trạng không tốt sao? Thảo nào buồn bực trong lòng thì đi bệnh viện làm gì.

Tùy hứng thật.

Ôn Liễm có vốn liếng để tùy hứng, vì có mẹ ở bên cạnh chăm sóc. Bình thường mẹ nàng đổi món liên tục cho nàng ăn, chỉ cần thấy nàng bỏ bữa một cái là cuống cuồng lên không biết làm sao cho phải. Lại còn chẳng nỡ mắng nàng lấy một câu, lần nào cũng phải gọi viện binh là Thịnh Tê sang khuyên giải.

Thịnh Tê nghĩ đến đây mà thấy ghen tị.

Hồi bà nội còn sống, cô cũng là một đứa trẻ tùy hứng, động một tí là bỏ cơm. Dù sao cũng chẳng lo đói, kiểu gì cũng có đồ ngon dâng tận miệng.

Sau này đến tỉnh Y, Hứa Đồng Đồng cũng y hệt vậy, người hơi khó chịu một chút là cáu kỉnh, không chịu ăn cơm, không chịu đi học. Lần nào mẹ con bé cũng nhỏ nhẹ dỗ dành, ngay cả người ba nóng tính cũng trở nên dịu dàng hơn vào những lúc đó.

Đối với những cảnh này, Thịnh Tê là một "người xem" đạt chuẩn.

Mọi thứ đều công bằng. Cô không có cha mẹ chăm sóc, nhưng cô từng có bà nội yêu thương cô nhất trên đời. Còn Hứa Đồng Đồng tuy có cha mẹ ở bên, nhưng lại chưa từng biết mặt bà nội.

Chỉ khác là thời gian bà nội ở bên cô ngắn quá. Bà mất rồi, cô không thể tùy hứng được nữa. Người không khỏe thì cố chịu đựng, sẽ không nói ra để người khác lo lắng. Dù không đói cũng phải cố ăn một ít vào giờ cơm, tránh làm mình trở nên khác biệt khiến ba cô không vui.

Khi cảm giác ghen tị nguyên thủy qua đi, sự nhạy cảm của cô lại trỗi dậy: Có phải lần nào Ôn Liễm bỏ ăn cũng là vì giận mình không?

Không thể nào. Thịnh Tê bác bỏ ngay. Trừ tối hôm qua nói lời quá đáng, trước kia cô đều nhường nhịn Ôn Liễm, chưa từng chọc giận nàng lần nào.

Nhưng Ôn Liễm nói đúng, chỉ cần nàng không vui, bỏ ăn, Hàn Nhược Hoa sẽ nghĩ ngay đến Thịnh Tê. Trong mắt Hàn Nhược Hoa, Ôn Liễm rất thiếu bạn bè đồng trang lứa. Vì thế, Thịnh Tê khó tránh khỏi việc bị "làm phiền".

Hợp đồng thuê nhà còn hai tháng nữa là hết hạn.

"Hai hôm nay tôi phải chạy tiến độ công việc, bận lắm."

"Hiểu rồi."

Thịnh Tê không lừa Ôn Liễm. Đã đồng ý dành thời gian cho cuối tuần này, cô phải ép tiến độ làm việc lại. Sáng dậy thật sớm, ăn sáng xong, pha một ly cà phê rồi bắt đầu ngồi vẽ.

Bận rộn đến tận đêm khuya.

Lần đầu tiên trong ngày, cô nhận được điện thoại của Thịnh Quang Minh, hỏi cô có thiếu tiền tiêu không.

Thịnh Tê nghe xong cười không ngớt: "Ba muốn chuyển tiền thì cứ chuyển thôi."

"Ba nợ con chắc!" Thịnh Quang Minh mắng yêu một câu.

Tiền vẫn ting ting vào tài khoản.

Thịnh Quang Minh không có nhiều kiên nhẫn với con cái, không chỉ với Thịnh Tê mà ngay cả Hứa Đồng Đồng ông cũng chẳng chiều chuộng mấy. Nhưng ông có một ưu điểm: Rất hào phóng.

Hồi bà nội còn sống, tiền ông gửi về hàng năm đủ để Thịnh Tê tiêu xài thoải mái ở Vũ Giang.

...Cậu tiêu tiền hoang quá.

...Có tiền không tiêu thì làm gì.

...Thì tiêu cho bản thân cậu ấy, không cần mua đồ cho tớ đâu. Tự tích cóp đi.

...Tớ cứ muốn mua cho cậu đấy. Nhưng cậu yên tâm, tớ sẽ tích cóp tiền đàng hoàng, sau này... cưới cậu.

Khi đó mặt Ôn Liễm đỏ bừng, không dám ngẩng đầu lên.

Thịnh Tê nhìn số dư trong tài khoản, tự cười nhạo sự ngây thơ của mình. Dù cô có tích cóp được bao nhiêu tiền đi chăng nữa, cô cũng chẳng thể nào cưới được Ôn Liễm.

Tối thứ Sáu, Ôn Liễm hỏi cô đã xong việc chưa, cô bảo chưa. Ôn Liễm cũng không làm phiền thêm.

Thứ Bảy, Hàn Nhược Hoa đi vắng. Ôn Liễm gửi ảnh chụp màn hình danh sách đồ ăn đã mua, hỏi cô có muốn bổ sung gì không. Toàn là món Thịnh Tê thích, chẳng cần bổ sung gì cả.

"Mua ít thôi, nấu nướng mệt lắm. Tối ra ngoài ăn đi, tôi mời."

"Được."

Nhưng một tháng nàng chỉ nấu cơm một hai lần, mệt nhọc gì đâu. Nàng muốn ăn cùng Thịnh Tê ở nhà hơn. Với nàng, hai ngày này thật không dễ dàng gì có được, nàng không muốn lãng phí thời gian ở ngoài đường.

Buổi trưa, thực phẩm được giao tới. Nàng xách sang nhà Thịnh Tê. Thịnh Tê khó hiểu: "Sao không nấu bên nhà cậu?"

Ôn Liễm đáp: "Tôi muốn nấu ở bếp nhà cậu một lần."

Thịnh Tê không hiểu khác nhau ở chỗ nào, bếp nhà mình dùng phải thuận tay hơn chứ. Nhưng thấy thái độ kiên quyết của nàng, cô đành để nàng vào nhà.

Ôn Liễm bận rộn trong bếp, còn Thịnh Tê lại ngồi vào bàn làm việc. Bên tai là tiếng nước chảy và tiếng thái thịt vọng ra từ phòng bếp.

Thịnh Tê viết hai chữ lên giấy: Nghĩ lại. Sau đó dùng bút gạch mạnh một đường xóa bỏ nó đi.

Thịnh Tê vào bếp hỏi Ôn Liễm có cần giúp gì không. Ôn Liễm bảo: "Không cần, nhưng có một chuyện muốn nói với cậu."

"Chuyện gì?"

"Tối nay chị tôi mời hai đứa mình đi ăn cơm."

"Tại sao lại mời tôi?"

"Chị ấy bảo cậu hiểu mà."

Thịnh Tê nghĩ ngợi một chút, chắc là vì chuyện Thành Quyên chứ gì.

"À."

Ôn Liễm hạ giọng hỏi: "Hiểu cái gì, có thể nói cho tôi biết không?"

Mặc dù Ôn Hủ đã come-out, nhưng chuyện giữa cô ta và Thành Quyên vẫn còn nhập nhằng khó hiểu, Thịnh Tê không muốn rước thêm phiền phức. Cô lắc đầu.

Ôn Liễm gật đầu: "Vậy chúng ta đừng đi ăn nữa."

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...