Dạo gần đây, đồ đạc của Trình Thu Diệc cứ không cánh mà bay.
Toàn là những thứ lặt vặt chẳng mấy giá trị. Mấy ngày đầu, lúc thì mất cái kẹp tóc, khi lại thiếu sợi dây buộc đầu, Trình Thu Diệc chỉ đơn giản nghĩ rằng Liễu Thư Hàm tiện tay lấy dùng nên cũng không để tâm. Thế nhưng gần đây, nàng bắt đầu nghi ngờ nhà mình đã bị trộm đột nhập, bởi vì... ngay cả đồ lót của nàng cũng biến mất.
Đúng vậy, chỉ trong vòng một tuần, ba chiếc q**n l*t phơi ngoài ban công đã bốc hơi không dấu vết. Cùng mất tích một cách bí ẩn với chúng còn có bốn chiếc tất và một chiếc áo lót. Tất cả đều là đồ dùng riêng tư, chẳng biết tên b**n th** nào lại có sở thích b*nh h**n đến mức lấy trộm những thứ này.
Liễu Thư Hàm đang tắm, chẳng hiểu sao lại hắt hơi một cái rõ kêu.
"Chị đang làm cái gì thế?" Cô vừa bước ra đã thấy Trình Thu Diệc tay cầm móc áo, tay chống nạnh, đứng giữa ban công ngửa cổ nhìn lên trần nhà đầy vẻ cảnh giác, trông chẳng khác nào Na Tra đang dò xét địch tình.
"Nhà mình có trộm." Trình Thu Diệc đặt móc áo về chỗ cũ, quay lại nhìn thấy Liễu Thư Hàm thì không nhịn được cười: "Em lấy trộm đồ của bố em ra mặc đấy à?"
Liễu Thư Hàm đang khoác trên mình một chiếc áo phông cũ rộng thùng thình, chất vải bông đã ngả sang màu vàng ố, chẳng biết cô đã mặc bao nhiêu năm mà cổ áo và ống tay đều đã sờn rách, gấu áo còn có một miếng vá vụng về. Bên dưới cô mặc một chiếc quần đùi hoa đi biển màu đen, đôi chân gầy mảnh khảnh lọt thỏm trong ống quần rộng huếch, nhìn xa chẳng khác nào mấy cụ già đi tập thể dục buổi sáng ngoài công viên.
"Chị nhìn kiểu gì thế? Đây là đồ ngủ của em đấy!"
"Đồ ngủ của em chắc tuổi đời còn lớn hơn cả em rồi nhỉ?"
Liễu Thư Hàm hì hì cười: "Chị đừng khinh, cái quần này đúng là của bố em thật, tại ông chê xấu không buồn mặc nên em mới lấy. Vải này mềm lắm, mặc ngủ cực kỳ thoải mái!"
"Thật không?" Trình Thu Diệc tiến lại sát bên người Liễu Thư Hàm, thừa lúc cô không để ý liền luồn tay vào ống quần rộng thênh thang như váy ấy: "Để chị sờ thử xem 'thoải mái' đến mức nào."
Vùng da đùi vốn rất mịn màng, chạm vào mềm mại như một nắm bông xốp, khiến Trình Thu Diệc càng chạm càng thấy yêu thích không rời.
Liễu Thư Hàm vốn sợ ngứa, vừa bị Trình Thu Diệc chạm vào đùi đã vội vàng đầu hàng, cô vừa né tránh vừa ngăn bàn tay đang làm loạn kia lại: "Này này này, đang nói chuyện chính sự, chị đừng có giở trò lưu manh nhé."
"Chạm vào người phụ nữ của mình thì sao gọi là lưu manh được."
Trình Thu Diệc ép Liễu Thư Hàm vào bức tường phía sau, lại từ dưới gấu áo luồn tay vào cù vào nách cô. Liễu Thư Hàm bủn rủn cả chân tay, không ngừng vặn vẹo thân mình rồi bấu chặt lấy cánh tay Trình Thu Diệc mà xin tha.
"Trình Thu Diệc... em sai rồi... tha cho em đi mà... ha ha ha... em sai rồi..."
"Sau này có cho chị sờ nữa không?"
"Cho cho cho... chị cứ sờ tự nhiên..."
Lúc này Trình Thu Diệc mới thỏa mãn thu tay về.
Hai người đùa nghịch một hồi đến mức thở hổn hển. Liễu Thư Hàm ôm lấy cánh tay Trình Thu Diệc để đứng vững, khóe mắt vẫn còn vương những giọt nước mắt vì cười quá đà. Trình Thu Diệc khẽ động tâm, nàng cúi đầu, đưa đầu lưỡi l**m nhẹ nơi khóe mắt cô, cuốn lấy giọt nước mát lạnh ấy vào miệng.
Liễu Thư Hàm mới tắm xong, khắp người tỏa ra mùi hương thanh khiết. Trình Thu Diệc mỉm cười hài lòng: "Vị cũng không tệ."
Liễu Thư Hàm thầm nghĩ trước đây đúng là mình mù mới tin Trình Thu Diệc là thẳng nữ chính hiệu. Trình Thu Diệc rõ ràng là một lão lưu manh thì có! Chẳng biết nàng đã dùng chiêu này để lừa tình bao nhiêu cô gái rồi. Bị cái nhìn phong tình của nàng làm cho ngứa ngáy trong lòng, cô nhón chân lên hôn nàng: "Vị thế nào, để em nếm thử xem."
Mỹ nhân trong lòng, Trình Thu Diệc sớm đã quẳng tên trộm đồ lót kia ra sau đầu.
Trong nụ hôn quấn quýt, Liễu Thư Hàm cảm thấy một luồng điện xao động chạy khắp cơ thể, cô ghé sát tai Trình Thu Diệc hỏi nhỏ: "Thế chị đã học được 'heo chạy' thế nào chưa?"
Trình Thu Diệc cười trầm thấp, lồng ngực áp sát vào cô rung lên nhè nhẹ: "Chị không chỉ học được cách heo chạy, mà còn học được cả cách... ăn thịt heo nữa cơ."
Liễu Thư Hàm nhìn nàng đầy mong chờ, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh như muốn viết lên mặt chữ: "Đến đây, mau đến ăn em đi này." Thế nhưng Trình Thu Diệc lại gỡ đôi bàn tay đang bám víu trên người mình ra: "Nhưng bây giờ chưa phải lúc."
Liễu Thư Hàm thất vọng vò đầu bứt tai, lúc này mới nhớ ra chuyện lúc nãy: "Mà chị bảo nhà mình có trộm à? Trộm cái gì cơ?"
"Không có gì, chị nhìn lầm thôi, đồ đạc vẫn đủ cả."
Liễu Thư Hàm vốn dĩ nhát gan, nếu để cô biết có tên b**n th** rình rập trộm đồ lót thì chắc cô sợ chết khiếp mất. Thôi thì cứ để nàng âm thầm tóm gọn tên trộm này rồi tính sau.
Bất thình lình, Liễu Thư Hàm lại hắt hơi một cái nữa.
Trình Thu Diệc cau mày: "Đã bảo em đừng mặc mấy thứ đồ phong phanh gió lùa thế này rồi, cảm lạnh rồi thấy chưa?"
Liễu Thư Hàm kéo lại cổ áo, chợt nhớ ra điều gì đó liền mỉm cười: "Mà nhắc mới nhớ, cái áo này là hồi cấp ba một người bạn tặng em đấy."
Trình Thu Diệc lập tức bắt được từ khóa quan trọng, chị cảnh giác hỏi: "Bạn nào? Nam hay nữ?"
"Em thậm chí còn chẳng nhớ nổi cậu ta trông thế nào nữa. Một cậu bạn cùng lớp ấy mà, sinh nhật em cậu ta tặng cái áo phông, chẳng hiểu sao lại chọn size tận XXL, đúng là trò đùa."
"Không phải cái em đang mặc đấy chứ?"
"Thì nó chứ đâu, chị thực sự tưởng là của bố em thật à?"
Trình Thu Diệc nhướn mày, giọng đầy vẻ châm chọc: "Liễu Thư Hàm, em cũng khá lắm. Không ngờ em lại là người chung tình đến thế, một cái áo phông rộng ngoác của cậu bạn nam nào đó tặng mà em cũng có thể giữ lại mặc suốt mười mấy năm trời."
"Chị đang ghen đấy à?" Liễu Thư Hàm che miệng cười trộm, "Em đến cái tên của người ta còn chẳng nhớ nổi, chị ăn giấm chua ở đâu không biết."
Trình Thu Diệc lạnh mặt đáp: "Cũng không còn sớm nữa, đi nghỉ đi."
Nói xong, nàng quay lưng trở về phòng mình, đóng sầm cửa lại.
Ơ kìa, đùa một chút mà đã giận thật rồi sao? Liễu Thư Hàm gãi đầu ngơ ngác, thầm nhủ đúng là lòng dạ phụ nữ, trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
Nhìn cánh cửa đóng chặt của Trình Thu Diệc, lòng Liễu Thư Hàm cứ bồn chồn không yên. Một đại mỹ nhân như nàng, lại còn là người cô yêu nhất, hằng ngày cứ lượn lờ ngay trước mắt, có thể nhìn, có thể chạm, có thể hôn, nhưng tuyệt đối lại không thể ăn. Chuyện này thật quá đỗi dày vò. Liễu Thư Hàm cũng là người bình thường, mà đã là người bình thường thì d*c v*ng chẳng thiếu thứ gì. Khốn nỗi Trình Thu Diệc trông có vẻ thanh cao lãnh đạm, lúc nào cũng khơi gợi cho đã rồi lại bỏ chạy, khiến Liễu Thư Hàm ấm ức đến nổ đom đóm mắt.
Dù cô vẫn còn mơ hồ về việc giữa hai người phụ nữ thì làm chuyện đó như thế nào, nhưng chẳng phải đã có Trình Thu Diệc rồi sao? Ngoại trừ việc bếp núc, trên đời này còn việc gì mà Trình Thu Diệc không làm được chứ?
Liễu Thư Hàm hậm hực đứng tựa cửa ban công một lúc, thấy xung quanh vắng lặng, cô liền lén lút lấy móc áo, thuận tay lấy trộm một món đồ trên dây phơi rồi nhanh như sóc chạy biến về phòng mình.
Cô tựa lưng vào cửa phòng, tim đập thình thịch, thở phào nhẹ nhõm như vừa thực hiện xong một phi vụ lớn. Cô cẩn thận móc từ túi trong của chiếc áo phao màu trắng ra một chiếc chìa khóa nhỏ, rồi lôi từ dưới gầm tủ quần áo ra chiếc hộp báu vật của mình. Mở khóa, cô nhẹ nhàng gấp gọn món đồ lót của Trình Thu Diệc vừa lấy được rồi xếp ngay ngắn vào trong.
Vừa mở hộp ra, bao nhiêu chiến lợi phẩm tích góp suốt tuần qua từ tất đến đồ lót của nàng đều nằm gọn trong đó, được phân loại và xếp còn ngăn nắp hơn cả tủ quần áo chính của cô.
Sau khi cất đồ xong, Liễu Thư Hàm mới giật mình nhận thức được hành vi của mình, cô tự đánh vào mu bàn tay một cái thật đau: "Liễu Thư Hàm, mày đúng là đồ khốn nạn! Để Trình Thu Diệc phát hiện ra thì chỉ có nước chết thôi!"
Đối với Trình Thu Diệc, Liễu Thư Hàm có một thói quen sưu tầm gần như đã ăn vào máu. Cô khao khát sở hữu tất cả những gì thuộc về nàng, thậm chí đến cả cái vỏ chai sữa rửa mặt nàng dùng hết định vứt đi cô cũng thấy tiếc rẻ. Sống trong căn nhà này, với cô chẳng khác nào một tên trộm lạc vào kho báu khổng lồ, cô đã phải dùng đến ý chí sắt đá mới có thể kiềm chế được bản thân mình.
Nếu thực sự bị chị ấy phát hiện, mình biết phải làm sao đây?
Liễu Thư Hàm trân trọng khóa kỹ chiếc hộp rồi cất lại chỗ cũ. Cô liếc nhìn hai chiếc vali hành lý ở góc phòng – thứ đã theo cô vào đây ngày đầu tiên. Được ở bên Trình Thu Diệc đã là một đặc ân lớn lao rồi. Nếu một ngày nàng thực sự chán ghét cô, cô sẽ lặng lẽ rời đi như lúc đến, ít nhất thì cô cũng đã từng được sở hữu nàng, thế là đủ.
Cùng lúc đó, trong phòng mình, Trình Thu Diệc đang nhìn màn hình máy tính với thần sắc vô cùng phức tạp. Đêm nay nàng mới lắp camera, cứ ngỡ phải vài ngày nữa mới bắt được tên d*m t*c, ai ngờ vừa mới ra quân đã tóm gọn thủ phạm, mà người đó lại chính là Liễu Thư Hàm.
Nhìn vẻ mặt lén lút của cô trong đoạn ghi hình, Trình Thu Diệc vừa buồn cười vừa bất lực. Liễu Thư Hàm nhìn bề ngoài phóng khoáng là thế, ai ngờ lại có một... sở thích khác người đến vậy.
Nàng đăng nhập vào tài khoản phụ trên Weibo, gửi tin nhắn cho Liễu Thư Hàm bằng danh nghĩa "Một Tảng Đá".
Một Tảng Đá: [Đầu gỗ, có đang thức không?]
Một Khúc Gỗ: [Đang thức, lại chuyện gì nữa đây?]
Một Tảng Đá: [Không có việc gì thì không được tìm em chắc? Mà sao mấy ngày nay không thấy em đăng ảnh mỹ nữ nữa thế?]
Một Khúc Gỗ: [Mỹ nữ giờ đã là người nhà em rồi, không cho chị xem nữa đâu.]
Trình Thu Diệc lướt xem bài viết ghim trên đầu trang của cô, quả nhiên tấm ảnh chụp trộm nàng đã bị xóa mất. Nàng mỉm cười gõ vài chữ: [Chúc mừng nhé, cuối cùng cũng cầu được ước thấy.]
Liễu Thư Hàm gửi lại một biểu tượng bĩu môi đầy đắc ý: [Cái gì mà cầu được ước thấy cơ chứ, là chị ấy tỏ tình với em trước đấy nhé!]
Trình Thu Diệc nhìn biểu tượng đó mà hoàn toàn có thể tưởng tượng ra bộ dạng đắc thắng của cô lúc này, nàng bật cười: [Chẳng phải hôm nọ em còn bảo mỹ nữ khẩu vị có chút nặng sao?]
Phải một lúc lâu sau, Liễu Thư Hàm mới hồi âm: [Dù không biết chị ấy có thật lòng hay không, nhưng ít nhất em muốn bản thân mình phải thật nghiêm túc.]
Nhìn dòng chữ nhỏ ấy, Trình Thu Diệc khẽ thở dài. Nàng đã thể hiện rõ ràng đến thế rồi, sao Liễu Thư Hàm vẫn không chịu tin? Chẳng lẽ trên mặt nàng có viết chữ "kẻ lừa đảo" hay sao?
Nàng thoát ứng dụng rồi bấm gọi thẳng vào số của Liễu Thư Hàm.
"Thu Diệc... chị, chị hết giận rồi ạ?" Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, giọng cô vẫn còn chút dè dặt, thăm dò.
"Thư Hàm, có phải từ trước đến giờ em vẫn không tin rằng chị thực sự yêu em không?"
Liễu Thư Hàm ngẩn người, sao tự dưng nàng lại hỏi chuyện này? "Không có, làm gì có chuyện đó... Sao tự nhiên chị lại hỏi vậy?"
"Không có gì đâu. Em nghỉ sớm đi, ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Cúp điện thoại, Liễu Thư Hàm vẫn ngẩn ngơ chẳng hiểu ý đồ của nàng là gì. Rốt cuộc là nàng còn giận hay là hết giận rồi?
Trong khi cô còn đang suy nghĩ, tin nhắn từ "Một Tảng Đá" lại đến: [Đầu gỗ, em một mặt thì yêu người ta, mặt khác lại cứ đề phòng như vậy, đối với chị ấy thật không công bằng chút nào.]
Đúng là không công bằng, Liễu Thư Hàm thầm nghĩ. Nhưng Trình Thu Diệc cứ như bóng quế ngoài song, nàng có thể đột ngột trở về không báo trước, thì cũng có thể lặng lẽ rời đi không một tiếng động, giống như chín năm về trước.
Đến lúc đó, lại chỉ còn một mình mình cô độc, mình phải làm sao đây?
