Thâm Tình Khó Khước! - Tam Nguyệt Đồ Đằng

Chương 14



Liễu Thư Hàm nhìn bàn ăn bừa bộn mà khẽ thở dài.

Cách đây không lâu, Thẩm Văn Cầm đã đưa Trình Bác Minh rời đi, không quên gọi Trình Thu Diệc ra ngoài nói chuyện riêng. Trình Thu Diệc chưa bao giờ kể về gia cảnh của mình, đây là lần đầu tiên Liễu Thư Hàm biết mối quan hệ giữa nàng và người thân đã rạn nứt đến mức này. Mỗi nhà mỗi cảnh, nàng không nói, cô cũng chẳng tiện hỏi sâu.

Trình Thu Diệc trở vào rất nhanh. Lúc này Liễu Thư Hàm đang lúi húi rửa bát. Chẳng biết Thẩm Văn Cầm đã nói những gì mà trông nàng vô cùng mệt mỏi, nàng lẳng lặng tiến đến từ phía sau, ôm chặt lấy eo cô nhất quyết không buông.

Quen biết nhau mười mấy năm, lần đầu tiên Liễu Thư Hàm thấy nàng bất an đến thế. Cô chẳng biết làm gì hơn, đành đứng yên mặc nàng ôm lấy, hy vọng chút hơi ấm này có thể xoa dịu lòng nàng.

"Đừng rửa nữa." Một lúc lâu sau, Trình Thu Diệc mới tựa cằm lên vai cô, khẽ nói: "Đống bát đĩa này vứt hết đi, ngày mai mua bộ mới. Những thứ người đàn bà đó đã chạm vào, chị nhìn thôi cũng thấy buồn nôn."

Liễu Thư Hàm khựng lại giây lát rồi khẽ đáp: "Vâng, nghe chị."

Trình Thu Diệc nắm lấy đôi tay còn dính đầy bọt xà phòng của cô, kéo đến dưới vòi nước rồi tỉ mỉ kỳ cọ. Nàng xoa nước rửa tay hết lần này đến lần khác, làm sạch từng kẽ móng tay như thể muốn tẩy sạch hoàn toàn mùi vị của người lạ còn vương lại trên da thịt Liễu Thư Hàm.

Dòng nước ấm lướt qua những đầu ngón tay đang đan vào nhau, Trình Thu Diệc chợt dừng lại. Nàng dùng đôi bàn tay còn ướt nước xoay mặt cô lại, vẫn trong tư thế ôm ấp ấy mà đặt lên môi cô một nụ hôn.

Khác hẳn với những nụ hôn trước đây, nụ hôn hôm nay của Trình Thu Diệc đầy sự nôn nóng và thô bạo. Nàng càn quấy trong khoang miệng cô, khiến răng hai người va vào nhau đau điếng.

Nép trong lòng nàng, Liễu Thư Hàm khẽ nhíu mày vì đau, nhưng cô vẫn cố gắng ngửa đầu đáp lại sự dây dưa bá đạo ấy. Tay cô vòng qua ôm lấy cổ nàng, từng chút một v**t v* dịu dàng, vỗ về để Trình Thu Diệc dần bình tĩnh lại.

Chỉ đến khi nếm được vị máu tanh nhàn nhạt, Trình Thu Diệc mới giật mình tỉnh táo. Nàng hổn hển rời khỏi làn môi cô, vòng tay siết chặt eo Liễu Thư Hàm như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

Liễu Thư Hàm vốn thấp hơn nàng một cái đầu, khi được nàng ôm trọn từ phía sau như vậy, nhìn qua cứ ngỡ cả hai đã hòa làm một. Cô thả lỏng cơ thể, dựa hẳn vào lòng nàng, bàn tay nhẹ nhàng xoa mu bàn tay đang siết quanh eo mình: "Thu Diệc, em ở đây mà."

"Thư Hàm, chị thấy sợ." Trình Thu Diệc vùi đầu vào hõm tai cô, thì thầm: "Tại sao từ trước đến nay, chưa một ai thực sự tin tưởng chị?"

"Em tin chị mà." Liễu Thư Hàm ngước đầu, hôn nhẹ lên chiếc cằm thanh tú của chị: "Thu Diệc, em luôn tin chị."

Trình Thu Diệc cười tự giễu: "Em đang nói dối."

"Thư Hàm, nếu em thực sự tin chị, em đã không chuẩn bị sẵn tâm thế rời đi ngay từ lúc chúng ta bắt đầu."

Liễu Thư Hàm rũ mắt, đầu ngón tay vô thức v**t v* mu bàn tay nàng: "Thu Diệc, em vẫn luôn muốn hỏi, tại sao chị lại yêu em? Trên đời này chẳng có tình yêu nào là vô duyên vô cớ cả, chỉ kẻ khờ mới tin vào cái gọi là vừa gặp đã yêu."

"Tại sao ư?" Trình Thu Diệc trầm ngâm hồi tưởng. Tuổi trẻ của nàng đầy rẫy những biến cố và những chuyện hỗn loạn, ký ức về thời gian đó đau khổ nhiều hơn là niềm vui. Chỉ khi tình cờ nhớ về Liễu Thư Hàm, nàng mới thấy chút ngọt ngào len lỏi giữa vị đắng chát. Nàng sợ chút niềm vui ít ỏi ấy bị nỗi đau vấy bẩn nên đã đóng gói ký ức lại thật sâu. Nay bị cô nhắc đến, nàng phải mất một lúc mới lần tìm lại được những mảnh chuyện cũ.

Năm ấy gia đình họ Trình bị kẻ thù đe dọa, mẹ nàng vì lo cho sự an toàn của con gái nên đã bí mật gửi nàng về nhà một người họ hàng ở thành phố lân cận. Trình Thu Diệc bắt đầu những năm tháng cấp ba tại đó dưới một thân phận giả. Tính nàng vốn lạnh lùng, cư xử đúng mực nhưng thiếu đi sự nhiệt tình. Lại thêm từ nhỏ tập võ nên khí chất có phần sắc lạnh, khiến thầy cô bạn bè ai nấy đều e dè tránh né. Vậy mà lại có một đồ ngốc chẳng biết sợ là gì, cứ đâm đầu vào kết bạn với nàng.

Kẻ ngốc đó tất nhiên là Liễu Thư Hàm. Cô chuyển trường đến sau, lúc đó chỉ thấy Trình Thu Diệc sao mà xinh đẹp quá, nghĩ bụng làm bạn được với người đẹp như vậy thì thật thích, thế là cứ quấn lấy nàng không rời.

Ban đầu, Trình Thu Diệc chỉ thấy cô gái này thật thú vị, suốt ngày cười hớn hở như chẳng có chuyện gì buồn. Lâu dần, sự chú ý ấy trở thành thói quen, rồi họ thành bạn thân. Ở bên Liễu Thư Hàm, Trình Thu Diệc mới bắt đầu biết cười nhiều hơn, biết tiết chế sự sắc sảo của mình để trở nên "bình thường" hơn – ít nhất là ở vẻ ngoài.

Nàng không nhớ rõ mình đã rung động từ khi nào, chỉ biết rằng khi nàng nhận thức được mình thích cô, trong lòng đã nảy sinh những ý nghĩ khao khát đầy tình tứ.

Trình Thu Diệc thoát khỏi dòng hồi tưởng, đưa tay vuốt tóc cô: "Không phải nhất kiến chung tình, mà là lâu ngày sinh tình."

"Chị không nhớ lúc nào mình bắt đầu thích em, nhưng chị vẫn nhớ rõ khoảnh khắc chị phát hiện ra trái tim mình đã thuộc về em."

"Năm đó sinh nhật em, bố mẹ em đều vắng nhà, hai đứa mình lén lút uống đến say mềm, em còn nhớ không?"

Liễu Thư Hàm làm sao mà quên được. Cô vẫn còn nhớ y nguyên cảm giác ngày hôm sau mẹ về phát hiện con gái uống rượu, đã cầm chổi lông gà quất cho cô một trận ra trò. Những lằn roi trên mông phải mấy ngày mới lặn hết. "Lần đó chị chạy là nhanh nhất, bỏ mặc em suýt thì bị mẹ đánh chết."

"Hôm đó chị không hề say." Trình Thu Diệc vốn theo sư phụ tập võ từ nhỏ, mười hai tuổi nàng đã có thể đối ẩm cùng thầy, đến năm mười bốn tuổi thì tửu lượng của sư phụ đã chẳng còn là đối thủ của nàng. Mấy chai bia Liễu Thư Hàm mua làm sao có thể khiến nàng gục cho được.

"Chị tỉnh táo vô cùng, Thư Hàm ạ. Và chị đã hôn em."

"Chị nói lần đầu tiên chị hôn em, thực ra là chị lừa em đấy. Nhìn xem, từ mười mấy năm trước chị đã 'đánh dấu' em rồi."

"Lúc đó chị không chỉ muốn hôn, mà còn muốn..." Trình Thu Diệc khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Sau đó, chị cứ ngỡ những khao khát ấy là sai lầm. Chị đã cố tìm những chàng trai bình thường để kéo bản thân về quỹ đạo vốn có, nhưng tất cả đều vô dụng. Thư Hàm, chị yêu em, sớm hơn rất nhiều so với những gì em tưởng."

"Nhưng rồi chị lại bỏ chạy." Liễu Thư Hàm lẩm bẩm, giọng nghẹn lại: "Chị đi mà không một lời từ biệt. Hôm trước vẫn còn cùng em cười nói ăn uống, hôm sau đã bặt vô âm tín. Em tìm chị khắp nơi nhưng chẳng thấy bóng dáng chị đâu. Em cứ ngỡ chị đang đùa, ngỡ rằng chị sẽ sớm xuất hiện thôi, nhưng không..."

"Thu Diệc, em yêu chị, nhưng em chẳng hiểu gì về chị cả. Gia đình chị, sự nghiệp của chị, tất cả em đều mù tịt. Nếu một ngày nào đó chị thấy chán em rồi lại đột ngột biến mất như chín năm trước, em biết phải làm sao? Chị bảo em phải sống thế nào đây?"

Liễu Thư Hàm nói ra những lời này như thể đang tiên liệu về một ngày ly biệt sẽ đến. Với cá tính vốn dĩ vô tư lự, cô đã phải cẩn trọng từng chút một để dung hòa với thói quen của Trình Thu Diệc, vừa yêu nàng lại vừa nơm nớp lo sợ cnàng sẽ rời đi. "Thu Diệc, nếu chị định đi, chi bằng hãy đi ngay bây giờ, khi em vẫn còn có thể dứt ra được."

"Chị không đi đâu cả!" Trình Thu Diệc xoay người Liễu Thư Hàm lại, giữ chặt lấy vai cô: "Thư Hàm, lần này chị trở về là để ở bên em. Cho dù em không cần chị nữa, chị cũng sẽ bám lấy em, nhất định không đi."

"Còn về những thứ gọi là gia thế hay sự nghiệp..." Trình Thu Diệc cười khổ, "Chỉ là chị không muốn mình trở nên quá thảm hại trước mặt em mà thôi."

Trong ánh mắt Trình Thu Diệc mang theo vẻ khẩn cầu tha thiết, Liễu Thư Hàm nhìn thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đôi đồng tử đen thẫm ấy. Cô nhìn nàng hồi lâu rồi bất chợt mỉm cười, vươn tay kéo cổ áo nàng thấp xuống, chủ động rướn người đặt nụ hôn lên làn môi mỏng đỏ hồng ấy.

Liễu Thư Hàm vụng về tháo cúc áo trong của nàng, bàn tay không yên phận định luồn vào thì bị Trình Thu Diệc bắt lấy. "Thư Hàm, đây là chuyện cả đời, em đã nghĩ kỹ chưa?"

Liễu Thư Hàm áp sát vào khóe môi nàng, thì thầm: "Em nghĩ kỹ từ lâu rồi, kẻ duy nhất làm rùa rụt cổ bấy lâu nay chính là chị đấy."

Mọi chuyện sau đó diễn ra như một lẽ tự nhiên. Cả hai đều là những kẻ mới nếm trái cấm lần đầu, quấn lấy nhau đến tận nửa đêm. Mãi đến khi Liễu Thư Hàm không ngừng nài nỉ xin tha, Trình Thu Diệc mới chịu buông tha cho cô.

Sau một hồi nồng nhiệt, Liễu Thư Hàm gương mặt đỏ bừng nép vào lòng nàng, rồi đột nhiên lại nhớ ra thắc mắc cũ: "Trình Thu Diệc, sao chuyện này chị cũng... điêu luyện thế hả?"

"Không biết nữa, có lẽ là thiên phú chăng?" Trình Thu Diệc kề sát tai cô trêu chọc, hơi thở ấm nóng khiến lòng Liễu Thư Hàm lại một phen ngứa ngáy. Nàng khẽ cười: "Thư Hàm, câu hỏi này chị có thể hiểu là... em rất hài lòng về chị đúng không?"

"Chị... đồ lưu manh!" Liễu Thư Hàm thẹn quá hóa giận, xoay người quay lưng lại với nàng. Bờ vai trần mượt mà của cô ửng lên sắc hồng mê hoặc, khiến Trình Thu Diệc lại bật ra một tràng cười trầm thấp.

Bị nàng cười làm cho ngượng nghịu, lại thêm cảm giác dính dớp trên người khó chịu, Liễu Thư Hàm dứt khoát tung chăn đứng dậy, định về phòng mình lấy đồ ngủ để đi tắm.

"Á á á ——!"

Liễu Thư Hàm vừa mở tủ quần áo ra đã đứng hình vài giây, sau đó hét toáng lên rồi chạy xộc về phòng ngủ của Trình Thu Diệc, mặt mày hốt hoảng: "Trình Thu Diệc, quần áo của em đâu hết rồi?"

"Chẳng phải vẫn đang treo ngay ngắn trong tủ đó sao?"

"Không phải!" Liễu Thư Hàm sắp phát khóc đến nơi, "Đống đó không phải đồ của em, em còn chẳng biết là của ai nữa... Trình Thu Diệc, đồ đạc của em biến mất rồi!"

Trình Thu Diệc ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống ngang hông: "Mấy bộ đồ cũ kỹ đó, chị vứt hết rồi."

"Vứt?" Liễu Thư Hàm trợn tròn mắt, nhìn chị như muốn ăn tươi nuốt sống: "Này, chị có bệnh à? Đang yên đang lành sao lại vứt quần áo của em?"

"Bây giờ em đã là người của chị rồi, còn giữ lại đống đồ người khác tặng làm gì? Định để nối lại tiền duyên hay sao?"

Liễu Thư Hàm chẳng hiểu nổi cái thói ghen tuông vô lý này của nàng từ đâu ra, chuyện nhỏ nhặt thế cũng chấp nhặt cho được. "Thế còn đống hộp giày trong tủ giày, chị cũng vứt luôn rồi à?"

Trình Thu Diệc thản nhiên gật đầu.

Liễu Thư Hàm tức đến nổ đom đóm mắt, vớ lấy cái gối ném thẳng vào người nàng: "Chị vứt ở đâu! Mau đi tìm về cho em ngay! Báu vật của em đều nằm trong chiếc hộp giấu trong đống hộp giày đó! Trình Thu Diệc, nếu chúng mà mất, em thề không để yên cho chị đâu!"

Trình Thu Diệc né chiếc gối, ngơ ngác hỏi: "Ơ kìa, báu vật gì mà em không cất chỗ nào tử tế, lại đi giấu trong hộp giày? Thứ đó thực sự quan trọng đến thế sao?"

"Có chứ! Nó còn quan trọng hơn cả mạng sống của em nữa đấy!"

Nhận thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề, Trình Thu Diệc không dám lơ là, vội vàng cuống cuồng vơ lấy quần áo mặc vào: "Được rồi, được rồi, để chị đi tìm cho em. Nếu không tìm thấy, chị thề sẽ không vác mặt về gặp em nữa, được chưa?"

"Không được!" Liễu Thư Hàm trợn mắt, chống nạnh đầy uy quyền: "Chị đã là người của em rồi, thử không về gặp em xem! Em đi cùng chị!"

Trình Thu Diệc mặc đồ xong liền đi ra khỏi phòng trước. Liễu Thư Hàm ở lại bên trong, càng nghĩ càng thấy cục tức này khó nuốt trôi. Tiện tay, cô nhặt ngay chiếc nội y ren của Trình Thu Diệc đang vứt vương vãi bên mép giường, nhét tọt vào túi áo.

Trình Thu Diệc cái người này, một khi đã nổi cơn hâm hấp lên đúng là chẳng biết đâu mà lần, tức chết đi được!

Thế là, hai con người vừa mới mặn nồng ân ái xong, giữa đêm hôm khuya khoắt lại dắt díu nhau ra bãi rác để... bới rác.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...