Thâm Tình Khó Khước! - Tam Nguyệt Đồ Đằng

Chương 33



Trình Thu Diệc bật cười trêu chọc: "Thư Hàm nhà chúng ta có đẹp đến mấy thì cũng là vợ chị rồi, anh muốn nhìn thì nhìn vợ mình đi kìa."

Liễu Thư Hàm thầm thắc mắc, không biết vợ của A Chí phải xinh đẹp đến nhường nào mà khiến Trình Thu Diệc cứ nhắc mãi không thôi.

Trình Thu Diệc vốn sống ở nước ngoài đã lâu, nên tại thành phố C này, ngoài vài gia tộc lớn ra thì chẳng mấy ai nhận mặt được nàng. Tuy vậy, mỗi khi nàng lướt qua, khách khứa không khỏi ngoái nhìn thêm vài bận. Mấy gia đình có con trai chưa vợ đều thầm nhủ không biết tiểu thư nhà ai mà thanh tú đến thế, giá mà con cái nhà mình quen biết được thì thật tốt.

Vốn đã quen là tâm điểm của mọi ánh nhìn, Trình Thu Diệc chẳng mảy may bận tâm đến những thị phi xung quanh. Ngược lại, Liễu Thư Hàm lại thấy không hề thoải mái. Những người này cô chẳng quen biết ai, vậy mà họ cứ nhìn chằm chằm làm cô cảm thấy mình như chú khỉ trong đoàn xiếc.

A Chí còn mải tiếp đón những vị khách quan trọng khác nên không thể nán lại lâu, anh chỉ kịp báo cho hai người biết bé con và mẹ đang nghỉ ngơi trong phòng bao ở tầng cao nhất của tửu lâu để họ tự tìm lên. Trình Thu Diệc tìm đến đúng số phòng A Chí dặn, vừa gõ cửa một lát thì có một bà lão ra mở.

Bà lão vừa thấy Trình Thu Diệc thì mắt sáng rỡ, bà nắm chặt lấy tay nàng, viền mắt đỏ hoe: "Tiểu thư, đúng là cô rồi?"

Trình Thu Diệc cũng xúc động không kém: "Dì Tống, là con đây, con đã về rồi."

Dì Tống là mẹ của A Chí. Năm xưa, cha mẹ A Chí đều là gia nhân bên nhà ngoại của mẹ Trình Thu Diệc. Giờ đây dù đã tự lập môn hộ, họ vẫn chẳng bao giờ quên ơn đức của Trình gia năm ấy. Từ nhỏ, Thu Diệc đã nhận được rất nhiều sự chăm sóc từ dì Tống. Mẹ nàng vốn nghiêm khắc, chuyện nàng bị phạt nhịn cơm khi không hoàn thành bài vở là chuyện thường tình; đến giờ nàng vẫn nhớ như in hình ảnh dì Tống sai A Chí lén lút đưa đồ ăn cho mình.

"Về là tốt rồi... Mười năm không gặp, cô đã lớn thế này sao? Phu nhân dưới suối vàng có biết chắc cũng đã yên lòng." Dì Tống khẽ quệt nước mắt, rồi chú ý đến người đứng cạnh nàng, "Vị tiểu thư này là..."

"Dì ơi, để con giới thiệu." Trình Thu Diệc kéo Liễu Thư Hàm lên trước một bước, "Đây là Liễu Thư Hàm, cô ấy là..."

"Con chào dì ạ, con là bạn của Thu Diệc!" Liễu Thư Hàm nhanh nhảu đáp lời, phớt lờ ánh mắt không đồng tình của Trình Thu Diệc ở bên cạnh.

Dì Tống gật đầu hiểu ý: "Hóa ra là Liễu tiểu thư. Tôi có nghe A Chí nhắc về cô. Nó bảo tiểu thư nhà chúng tôi mới về nước, nhờ có cô tận tình chăm sóc, thật cảm ơn cô quá."

"Dì đừng khách sáo thế ạ!" Liễu Thư Hàm xua tay, "Con và Thu Diệc là chăm sóc lẫn nhau thôi. Vả lại dì cứ gọi con là Thư Hàm được rồi ạ!"

"Phải, phải..." Dì Tống tránh sang một bên nhường đường, định mời hai người vào nhà thì bên trong vọng ra một giọng nữ lanh lảnh như tiếng phong linh va chạm trước hiên nhà ngày xuân: "Mẹ ơi, ai tới thế?"

Một người phụ nữ bước ra, vóc dáng cũng xấp xỉ Liễu Thư Hàm, đôi mắt tròn xoe trông vô cùng lanh lợi. Dáng người chị hơi đẫy đà nhưng không hề khó coi, ngược lại còn toát lên vẻ phúc hậu, đáng yêu.

"Thu Diệc? Em lăn lộn ở nước ngoài bao nhiêu năm cuối cùng cũng chịu vác mặt về rồi đấy à?" chị nhào tới ôm chầm lấy Trình Thu Diệc một cách nhiệt tình.

Trình Thu Diệc bị cú tông bất ngờ làm cho lảo đảo, nàng dở khóc dở cười đỡ lấy người kia: "Chị dâu, chị làm mẹ trẻ con rồi mà sao vẫn hấp tấp như thế?"

Trình Thu Diệc vốn cao ráo, lại đi thêm đôi giày cao gót lênh khênh, nên người phụ nữ kia gần như treo hẳn trên người nàng. Chị đưa tay nhéo tai Thu Diệc, sẵng giọng: "Hay cho em nhé Trình Thu Diệc, giờ đến em cũng dám chê bai chị sao?"

Liễu Thư Hàm thấy Trình Thu Diệc bị nhéo tai thì xót xa không thôi, bèn vội vàng dỗ dành rồi gỡ người nọ ra khỏi người chị: "Chị dâu xin bớt giận, hôm nay là ngày đại hỷ, chị đừng chấp nhặt với Thu Diệc làm gì."

Trình Thu Diệc cũng phụ họa theo: "Đúng đấy ạ, chị dâu đại nhân đại lượng, chấp chi kẻ tiểu nhân như em, được không chị?"

Người phụ nữ lườm Thu Diệc một cái, rồi xoay quanh Liễu Thư Hàm vài vòng, quan sát hồi lâu mới hài lòng gật đầu: "Cô nàng này được đấy, biết xót em như vậy, Thu Diệc à, em tinh mắt lắm."

Trình Thu Diệc giới thiệu: "Thư Hàm, đây là chị dâu mà chị vẫn thường kể với em đấy, vợ của A Chí."

Người phụ nữ chìa tay về phía Liễu Thư Hàm: "Chào em, chị là Nhan Thái Linh."

Liễu Thư Hàm dùng cả hai tay nắm lấy tay cô: "Em chào chị ạ, em là Liễu Thư Hàm."

Liễu Thư Hàm vốn tưởng người phụ nữ khiến Trình Thu Diệc nhớ mãi không quên phải là một đại mỹ nhân sắc sảo lắm, nhưng khi tận mắt thấy Nhan Thái Linh, cô thầm thấy hơi hụt hẫng. Nhan Thái Linh ngũ quan hài hòa, có lẽ do mới sinh xong nên dáng người hơi đẫy đà, nhìn chung cũng thuộc hạng ưa nhìn. Thế nhưng, so với hình mẫu đại mỹ nữ trong tưởng tượng của cô thì vẫn còn một khoảng cách khá xa. Với Liễu Thư Hàm, danh xưng mỹ nữ phải dành cho những người hoàn mỹ không tì vết như Trình Thu Diệc mới đúng.

"Đừng đứng ngoài cửa nữa, vào nhà cả đi." Dì Tống niềm nở mời mọi người vào phòng.

Trong phòng không chỉ có dì Tống và Nhan Thái Linh, mà còn có chú Tống cùng cha mẹ vợ của A Chí. Trình Thu Diệc dẫn Liễu Thư Hàm đi chào hỏi từng người lớn tuổi. Chú Tống bao năm mới gặp lại Thu Diệc, xúc động đến mức nói không nên lời, liền bị dì Tống vừa mắng vừa đuổi ra ngoài giúp A Chí đón khách. Sau đó, bà cùng hai vị thông gia cũng tế nhị rời đi, để lại không gian cho người trẻ ôn chuyện cũ.

Vừa vào phòng, Liễu Thư Hàm đã bị thu hút bởi thiên thần nhỏ trong nôi. Chỉ mới hơn một tháng mà bé con đã khác hẳn vẻ khỉ con nhăn nheo lần trước cô gặp. Giờ đây bé đã trắng trẻo, bụ bẫm, đôi mắt to tròn đen láy y hệt mẹ, hai cánh tay ngắn ngủn như những khúc ngó sen. Bé con đang m*t tay trong nôi, thấy Thư Hàm tiến lại gần liền khua khua đôi tay nhỏ, nhe cái miệng chưa có chiếc răng nào ra cười ngây ngô.

Nhan Thái Linh nửa đùa nửa thật vẻ ghen tị: "Cái đồ 'ăn cây táo rào cây sung' này, mẹ nó hầu hạ cơm bưng nước rót bao lâu chẳng thấy nó cười cho một cái, thế mà vừa thấy dì xinh đẹp đã cười đến híp cả mắt rồi."

Liễu Thư Hàm chưa bao giờ thấy đứa trẻ nào nhỏ như vậy, cô tò mò đưa một ngón tay chạm nhẹ vào bàn tay nhỏ xíu của bé, liền bị bé nắm chặt lấy. Cảm giác làn da trẻ sơ sinh mềm mại, mịn màng như lụa khiến cô không dám cử động mạnh vì sợ làm bé đau.

"Đáng yêu quá." Liễu Thư Hàm trầm trồ, cô quay sang hỏi Trình Thu Diệc: "Thu Diệc, chị thấy đúng không?"

"Ừ, đôi mắt con bé giống hệt mẹ nó."

Nhan Thái Linh cười không khép được miệng: "Chứ còn gì nữa, không giống chị thì sao mà xinh thế này được?"

Đến giờ bé con phải bú sữa, bà ngoại vào bế bé đi. Nhan Thái Linh dẫu sao cũng là nữ chủ nhân, không thể để một mình A Chí cáng đáng mọi việc, nên chị sửa soạn lại chút ít rồi cùng Trình Thu Diệc và Liễu Thư Hàm xuống phòng yến tiệc.

Khách khứa đã đến đông đủ, không gian tràn ngập tiếng lanh lảnh của ly tách và không khí hào nhoáng. Giới quyền quý thành phố C túm năm tụm ba, nhỏ to trò chuyện. Kẻ làm kinh doanh vốn luôn thực tế, một cơ hội tốt để kết giao như thế này, chẳng ai dại gì mà bỏ lỡ.

Nhan Thái Linh vừa bước vào sảnh tiệc đã bị phu nhân của mấy gia đình quyền quý vây quanh bắt chuyện. Trình Thu Diệc vốn chẳng quen biết những người này, lại càng không có hứng thú với những lời nịnh nọt hư tình giả ý, nàng khẽ chào Nhan Thái Linh một tiếng rồi dắt Liễu Thư Hàm rời đi. Chị dâu đang mắc kẹt giữa đám đông không thể dứt ra, chỉ đành gửi lại cho hai người một ánh mắt đầy vẻ áy náy.

Trình Thu Diệc đưa Liễu Thư Hàm đến một góc khuất yên tĩnh. Thư Hàm đưa mắt bao quát khắp phòng tiệc, không khỏi thán phục: "Hóa ra anh A Chí lợi hại đến thế."

Trình Thu Diệc tiện tay lấy một đĩa bánh ngọt trên bàn tiệc đưa cho cô: "Anh A Chí và chị dâu đều là học trưởng, học tỷ của chị, đương nhiên là phải lợi hại rồi." Trong giọng nói của nàng không giấu nổi vẻ tự hào về ngôi trường cũ.

"Chị và chị dâu cũng quen nhau ở bên nước ngoài ạ?" Liễu Thư Hàm cầm một chiếc bánh trứng lên cắn một miếng. Chà, vị không tệ chút nào, lớp vỏ giòn tan quyện cùng nhân kem trứng ngọt thanh mà không ngấy. Đây là lần đầu tiên cô được ăn một chiếc bánh trứng ngon đến thế.

"Ừ." Trình Thu Diệc nhấp một ngụm vang đỏ, đưa mắt nhìn về phía Nhan Thái Linh đang được đám phu nhân, tiểu thư vây quanh như sao vây quanh trăng, khẽ nói: "Học tỷ là người đầu tiên chị quen khi sang đó. Nói đi cũng phải nói lại, anh A Chí có phúc cưới được chị ấy về nhà, công đầu là nhờ chị làm hồng nương đấy."

Liễu Thư Hàm cũng nhìn về phía Nhan Thái Linh một lát, rồi ngập ngừng: "Chị cứ luôn miệng khen chị dâu là đại mỹ nhân, làm em chuẩn bị tâm lý mãi, ai dè..."

Trình Thu Diệc ngạc nhiên: "Lẽ nào chị ấy không đẹp sao?"

"Đẹp thì có đẹp, nhưng không đến mức 'nghiêng nước nghiêng thành' như chị tả đâu."

Trình Thu Diệc bật cười, hỏi ngược lại: "Em không thấy dung mạo của chị ấy rất giống một người sao?"

"Giống ai cơ?"

Nàng khẽ chạm bờ môi vào ly rượu, thản nhiên đáp: "Một người em không quen."

Án tượng đầu tiên của Liễu Thư Hàm về Nhan Thái Linh là một người phụ nữ đã bắt đầu có dấu hiệu phát tướng, cô không thể biết được dung mạo lúc trước của người chị dâu này giống cô đến nhường nào. Trình Thu Diệc vẫn còn nhớ khoảnh khắc lần đầu gặp Nhan Thái Linh, nàng đã ngẩn ngơ mất một lúc, cứ ngỡ Liễu Thư Hàm đang đứng ngay trước mặt mình. Kỳ thực, nếu là người khác chắc chắn sẽ không nhận nhầm, nhưng lúc đó nàng vừa mới chia tay Thư Hàm, nỗi nhớ nhung đã lên đến đỉnh điểm, chỉ cần một nét thoáng qua tương đồng cũng đủ để nàng trông mơ giải khát.

Trình Thu Diệc khen Nhan Thái Linh là mỹ nhân chẳng phải lời nịnh nọt hay khách sáo. Trong lòng nàng, tiêu chuẩn của cái đẹp chính là Liễu Thư Hàm, hễ ai có nét giống cô thì dĩ nhiên đều được coi là mỹ nữ.

"Thu Diệc này." Tiếng gọi của Liễu Thư Hàm kéo nàng về với thực tại, "Chị bảo sau này em mà cũng mập lên như chị dâu thì tính sao?"

"Thế thì còn gì bằng, người có da có thịt ôm mới thích chứ." Trình Thu Diệc nheo mắt tưởng tượng vẻ mũm mĩm của Liễu Thư Hàm mà bật cười: "Có điều nếu em mập quá, chị sợ mình ôm không nổi thôi."

"Không ôm nổi thì thôi, ai thèm chị ôm chứ!" Liễu Thư Hàm vốn tưởng nàng sẽ nói mấy câu an ủi kiểu "Em mập chị vẫn yêu" hay "Em thế nào cũng đẹp", ai ngờ nàng lại quay sang trêu chọc mình. Cô vừa giận vừa lo, quyết tâm không được để mình mập lên, lỡ mập thật Trình Thu Diệc không ôm mình nữa thì khổ.

Trong khi Trình Thu Diệc còn đang mải trêu ghẹo Thư Hàm, sảnh tiệc bỗng chốc xôn xao.

Từ phía cửa, hai người phụ nữ vừa bước vào. Người để tóc ngắn là Diệp Tịnh, cô ta diện bộ đồ jumpsuit ống rộng màu xanh ngọc bích phối cùng giày cao gót mũi nhọn, gương mặt vẫn vương nét ngông cuồng, kiêu ngạo thường thấy. Đi sát phía sau là một người phụ nữ với mái tóc nâu uốn xoăn, chiếc đầm quây đen tuyền ôm sát lấy từng đường cong cơ thể, đôi môi tô son đỏ rực rỡ. Dù gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm nhưng cô ta lại toát ra một vẻ quyến rũ đầy ma mị. Ánh mắt của quan khách không tự chủ được mà dán chặt vào người cô ta, nhưng vì nể nang thân phận nên không ai dám nhìn trực diện, chỉ dám lén lút liếc nhìn đầy ngưỡng mộ.

Liễu Thư Hàm cũng bị hút hồn bởi người phụ nữ đó, cô nhìn trân trân một lúc lâu rồi mới lấy khuỷu tay chọc nhẹ vào eo Trình Thu Diệc, thì thầm: "Thấy chưa, đó mới đúng là mỹ nữ thực sự đấy!"

Trình Thu Diệc khẽ thở dài, cái cô nàng Viên Anh này lúc nào cũng thích phô trương như thế. Nàng chợt nhớ lại lời tuyên bố hùng hồn của Viên Anh rằng sẽ quyến rũ bằng được Liễu Thư Hàm, rồi lại nhớ đến lời cảnh cáo đanh thép của mình hôm đó, bất giác thấy hối hận. Nhìn cái vẻ mặt mê mẩn sắp ch** n**c miếng đến nơi của Liễu Thư Hàm, có lẽ chẳng cần Viên Anh phải ra tay, vợ nàng đã tự mình mắc câu mất rồi.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...