Liễu Thư Hàm ba mươi tuổi, Trình Thu Diệc ba mươi mốt.
Mùa đông ở thành phố C năm nay lạnh hơn hẳn. Vừa vào tháng Chạp, trận tuyết đầu mùa đã rơi trắng trời. Tuyết tan, nắng ấm hiếm hoi le lói qua tầng mây dày. Thư Hàm tranh thủ mang mấy chậu cây ra ban công tắm nắng, còn Thu Diệc tựa mình trên ghế dài đọc sách. Chiếc kính viễn thị gọng vàng trễ xuống sống mũi khiến nàng trông như một bà cụ non, làm Thư Hàm không nhịn được cười.
Dạo gần đây, Thu Diệc hay bị đau đầu và chóng mặt. Cơn đau đến nhanh mà đi cũng nhanh, nàng vẫn thường giấu không cho Thư Hàm biết. Nhưng hôm nay, khi đang mải mê với cuốn tiểu thuyết trinh thám, cơn đau lại ập đến khiến nàng đánh rơi cuốn sách, tay ôm thái dương r*n r*.
Thư Hàm lo lắng chạy lại: "Thu Diệc! Chị sao thế?"
"Không sao, chắc tại tối qua chị ngủ không ngon thôi." Thu Diệc gượng cười trấn an, rồi nựng nhẹ cô để đánh lạc hướng: "Chị đói rồi, em không nấu cơm là chị 'ăn' em luôn đấy."
Nhìn bóng lưng Thư Hàm vào bếp, nụ cười trên môi Thu Diệc chợt tắt lịm. Nàng bước vào thư phòng, mở ngăn kéo lấy ra tờ kết quả khám sức khỏe đã giấu kín. Dòng chữ "Nghi vấn có khối u trong não" khiến lòng nàng nặng trĩu.
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. Tiếng Thư Hàm vọng lên từ bếp: "Thu Diệc, chị ra mở cửa đi, chắc là Bác Minh về rồi đấy!"
Hồi trước, Liễu Thư Hàm vốn mang định kiến cực sâu với Thẩm Văn Cầm, thế nên cô cũng chẳng mặn mà gì với Trình Bác Minh. Nhưng sau mấy năm chung sống, nhận thấy bản tính thằng bé vốn thiện lương, cô dần mở lòng và coi cậu như em trai ruột thịt. Thư Hàm lúc nào cũng bảo bọc, chở che, chỉ sợ cậu lại lặp lại vết xe đổ, để người ta bắt nạt ở trường như ngày xưa.
Trình Bác Minh giờ đã lên cấp ba. Dù năng khiếu võ thuật mà Trình Thu Diệc truyền dạy chẳng thấm vào đâu, nhưng chuyện học hành của cậu lại khá khẩm vô cùng. Cậu thi đỗ vào trường điểm của thành phố, thành tích luôn nằm trong top hai trăm của khối. So với Trình Thu Diệc năm đó thì chưa bằng, nhưng so với Liễu Thư Hàm thì quả thực là xuất sắc hơn nhiều.
Trình Thu Diệc ra mở cửa. Đứng bên ngoài không chỉ có cậu em trai đang đeo ba lô nặng trĩu, mà còn có Nhan Thái Linh cùng bé Dao Dao mới lên bốn tuổi.
"Bác ơi, Dao Dao nhớ bác với mẹ nhỏ chết mất!" Cửa vừa hé mở, cái bóng nhỏ xíu chưa cao quá đầu gối Thu Diệc đã lao tới ôm chầm lấy chân nàng, bi bô đòi bế.
Thu Diệc một tay bế thốc Dao Dao lên, mỉm cười nhìn Nhan Thái Linh: "Lại là A Chí chọc chị giận à?"
Mấy năm nay, hễ Nhan Thái Linh có xích mích gì với chồng là lại dắt con sang đây trú ẩn, chuyện này dường như đã thành thông lệ.
"Ba không ngoan, mẹ phạt ba quỳ bàn phím ạ." Dao Dao vòng tay ôm cổ Thu Diệc, thì thầm mách tội ngay bên tai nàng.
Thu Diệc bật cười: "Thái Linh này, giận thì giận nhưng cũng vừa phải thôi. A Chí dù sao cũng là chồng chị, phải giữ cho anh ấy chút mặt mũi chứ."
"Chị mà không giữ mặt mũi cho lão ấy á? Lão ấy..." Nhan Thái Linh chợt nhớ ra có mặt Dao Dao, liền đón con từ tay Thu Diệc giao cho Trình Bác Minh đứng phía sau, "Dao Dao ngoan, để anh Bác Minh dắt con đi xem hoạt hình nhé?"
Trình Bác Minh lặng lẽ đón lấy Dao Dao, nâng niu bế cô bé trong lòng như sợ làm rơi báu vật.
So với năm năm trước, Bác Minh như lột xác thành người khác. Nhờ kiên trì tập võ theo chị gái, lớp mỡ thừa trên người cậu đã biến mất hoàn toàn, vóc dáng cao vọt lên, suýt soát cả Thu Diệc. Giờ đây cậu là một thiếu niên khôi ngô, cao gầy thanh tú, chẳng còn chút dấu vết nào của cậu bé béo phì ngày xưa.
"Không đâu, con muốn ăn gà rán mẹ nhỏ làm cơ!" Dao Dao chỉ tay về phía bếp, ra lệnh đầy uy quyền, "Anh Bác Minh, vào bếp mau."
Bác Minh vốn vẫn còn chút bóng ma tâm lý từ lần bị sư phụ phạt đòn oan vì cô nhóc này hồi nhỏ, nên giờ đối với tiểu tổ tông này, cậu chỉ biết chiều chuộng hết mực, chẳng dám đắc tội nửa lời. Thế là cậu đành lủi thủi bế Dao Dao vào bếp.
Trong bếp, Liễu Thư Hàm vừa xào xong món sườn xào chua ngọt, đang trút ra đĩa thì thấy hai anh em tiến vào.
"Mẹ nhỏ ơi, Dao Dao đến thăm mẹ này!" Cô bé loay hoay tụt khỏi tay Bác Minh, lạch bạch chạy đến trước mặt Thư Hàm, đôi má phúng phính rung rinh theo từng bước chạy trông chẳng khác gì phúc oa trong tranh Tết.
Dao Dao từ nhỏ đã quấn quýt Thư Hàm, còn Thư Hàm thì cưng chiều cô bé hết mực. Tình cảm mẹ con thắm thiết đến mức đôi khi Nhan Thái Linh còn phải ghen tị đến phát hờn.
"Dao Dao!" Thư Hàm sáng mắt lên, vội tắt bếp, rửa sạch tay rồi ôm chầm lấy cô bé, "Bảo bối của mẹ, sao con lại sang đây? Có phải mẹ con lại giận ba không?"
Dao Dao gật đầu lia lịa: "Ba không ngoan, mẹ phạt ba quỳ bàn phím ạ."
Thư Hàm cười trộm: "Bàn phím nhà con chắc bị ba quỳ hỏng mấy cái rồi nhỉ?"
Trình Bác Minh đứng ở cửa bếp, vai vẫn đeo ba lô, lên tiếng: "Sư nương, con đã về."
Từ năm lớp chín, Bác Minh không còn gọi "chị Thư Hàm" nữa mà chuyển sang cung kính gọi một tiếng sư nương.
"Mau cất ba lô rồi rửa tay vào ăn cơm đi. Sư nương làm sườn xào chua ngọt với cánh gà coca mà con thích nhất đấy."
"Dạ, con cảm ơn sư nương."
"Mẹ nhỏ ơi, thế gà rán của con đâu ạ?" Dao Dao chớp đôi mắt to tròn hỏi.
Thư Hàm âu yếm véo nhẹ mũi cô bé: "Thiếu ai chứ sao thiếu được đùi gà của bảo bối nhà ta được."
Trong khi bên này đang rộn rã tiếng cười thì ở phòng khách, Nhan Thái Linh vẫn không ngừng ca thán về A Chí.
"Em xem, có ai như lão ấy không? Đi tiếp khách mà cái tay suýt nữa thì chạm vào đùi con nhà người ta. Chị nhìn ra rồi, đàn ông chẳng có ai thật lòng cả, có chăng cũng chỉ là cái vẻ tử tế bên ngoài thôi."
Thu Diệc ôn tồn trấn an: "Em hiểu tính A Chí, anh ấy không phải loại người như chị nghĩ đâu. Thái Linh, chị nên nghe anh ấy giải thích đã."
"Giải thích gì nữa chứ? Thu Diệc này, chị thực sự hâm mộ em và Thư Hàm đấy. Phải chi ngày xưa chị cũng tìm một cô gái..."
Sắc mặt Thu Diệc bỗng trầm xuống: "Thái Linh, đừng nói càn."
Có những chuyện có thể đem ra đùa, nhưng có những chuyện thì tuyệt đối không. Trong tình cảm, dù chỉ là một lời đùa cợt cũng có thể khiến đối phương chạnh lòng mà canh cánh mãi không quên.
Nhan Thái Linh biết mình lỡ lời, vội chuyển chủ đề: "Thôi không nói lão ấy nữa. Thế hai người dạo này thế nào, vẫn mặn nồng như thuở ban đầu chứ? Đã bao nhiêu năm rồi mà chị thấy hai người chẳng lúc nào thôi quấn quýt cả."
"Mấy năm này đã thấm tháp gì? Còn chưa bằng thời gian em và em ấy xa cách nhau." Thu Diệc nở nụ cười hạnh phúc tự tận đáy lòng, "Hồi trước em cứ muốn đưa em ấy đi khắp thế giới, giờ mới thấy chỉ cần được ở bên nhau, dù ở nhà cả ngày chẳng làm gì cũng đủ thấy mãn nguyện rồi."
Nhan Thái Linh cường điệu ôm má: "Trình Thu Diệc, em được lắm, em làm chị ê hết cả răng vì ngọt đây này."
Thu Diệc nhấc chén trà, định gạt lá trà để uống thì bỗng tay run lên, nước tràn ra mất nửa chén. Nàng vội đặt chén xuống, tay ấn chặt lên trán, chân mày nhíu lại đầy đau đớn. Cơn đau đầu dạo này cứ thế ập đến ngày một thường xuyên.
"Thu Diệc, em sao thế? Không khỏe ở đâu à?"
Nén cơn đau, nàng cố gượng cười: "Chỉ là đau đầu thôi, không có gì nghiêm trọng đâu."
"Đau đầu? Trước giờ đâu thấy em mắc bệnh này. Thư Hàm biết chưa?"
Thu Diệc im lặng.
Nhan Thái Linh nhận ra điều bất thường, gặng hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Em không nói chị sẽ đi hỏi Thư Hàm đấy."
"U não."
"Cái gì cơ?"
"E nói là... em bị u não."
Xoảng! Một tiếng động chói tai vang lên, đĩa sườn kho đầy ắp rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Nước sốt dầu mỡ bắn tung tóe lên người Liễu Thư Hàm, nhưng cô hoàn toàn không hay biết, cả người đứng sững lại như mất hết cảm giác.
"Thư Hàm, em có bị thương ở đâu không?" Trình Thu Diệc hốt hoảng lao tới, cuống cuồng kiểm tra xem chân cô có bị bỏng hay không.
Liễu Thư Hàm đứng lặng trước cửa bếp, thân thể lạnh toát: "Trình Thu Diệc, chị... chị nói lại lần nữa xem."
Thu Diệc ôm chặt lấy cô trấn an: "Thư Hàm, em đừng cuống. Tờ kết quả khám sức khỏe mới ghi là nghi vấn thôi, vẫn chưa có chẩn đoán xác định..."
"U... khối u..." Thư Hàm hoảng loạn đến lạc cả giọng, "Tại sao đến tận bây giờ chị mới nói cho em biết?"
"Chị cũng vừa mới nhận được kết quả ngày hôm qua thôi."
Thư Hàm chẳng còn tâm trí đâu mà màng đến cơm nước, cô kéo tay Thu Diệc đòi đi bệnh viện ngay lập tức: "Đi, chúng ta đi khám lại ngay bây giờ... Nhất định là bác sĩ nhầm rồi... Chắc chắn là họ nhầm rồi!"
"Thư Hàm, Thư Hàm!" Thu Diệc gọi tên cô mấy lần nhưng Thư Hàm không hề phản ứng, miệng vẫn lảm nhảm câu "bác sĩ nhầm rồi". Thu Diệc đành giữ chặt vai cô, quát lên: "Thư Hàm, em bình tĩnh lại đi!"
Đôi mắt vô hồn của Thư Hàm dần lấy lại tiêu cự, cô túm lấy ống tay áo Thu Diệc như người đuối nước vớ được cọc: "Thu Diệc, chị nói đi, nhất định là họ nhầm đúng không? Bệnh viện bận rộn như thế, sai sót là chuyện thường mà..."
"Phải, chắc chắn là họ nhầm rồi." Thu Diệc siết chặt Thư Hàm vào lòng, "Đừng sợ, chị còn phải sống với em cả đời cơ mà, sẽ không sao đâu."
Thư Hàm gục đầu vào vai Thu Diệc, oà khóc nức nở.
Chỉ riêng hai chữ "khối u" thôi cũng đủ khiến cô sợ hãi đến run rẩy. Cô và Thu Diệc mới chỉ hạnh phúc được vài năm, tại sao ông trời lại tàn nhẫn trêu ngươi hai người như vậy?
Bé Dao Dao nấp sau lưng Trình Bác Minh, mếu máo khóc theo: "Mẹ nhỏ ơi đừng buồn... đừng buồn mà..."
Thấy cảnh tượng một lớn một nhỏ khóc lóc thảm thiết, Nhan Thái Linh vội vàng bế Dao Dao ra ban công dỗ dành: "Dao Dao ngoan đừng khóc, mẹ nhỏ đang đùa với con thôi..."
"Sư nương đừng quá lo lắng, khối u thường là lành tính cả thôi, phẫu thuật cắt bỏ là ổn mà. Sư phụ sẽ không sao đâu." Trình Bác Minh nói, nhưng đôi mắt cậu nhìn Thu Diệc vẫn đầy vẻ âu lo.
Thư Hàm nghe vậy càng ôm Thu Diệc chặt hơn, như thể chỉ cần buông tay là nàng sẽ tan biến mất.
Phải, thường là lành tính, nhưng vạn nhất... vạn nhất là ác tính thì sao? Vạn nhất Thu Diệc thực sự... Cô không dám nghĩ tiếp nữa.
Trình Thu Diệc khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Bác Minh về phòng. Nàng v**t v* làn tóc của Thư Hàm, chậm rãi thở dài.
"Thư Hàm, trước đây chị cứ nghĩ chỉ cần được ở bên em dù một ngày thôi cũng mãn nguyện rồi. Nhưng đến khi thực sự bên nhau, chị mới thấy thế là chưa đủ. Một ngày không đủ, một tháng không đủ, thậm chí mười năm hay hai mươi năm cũng vẫn là quá ngắn. Chị thật khờ, đã lãng phí quá nhiều thời gian, để giờ đây ngày tháng bên em chẳng còn lại bao nhiêu."
"Thư Hàm, ở bên em cả đời chị còn thấy chưa đủ, lẽ nào chị lại cam lòng vì chút bệnh nhỏ này mà bỏ em lại một mình chịu khổ sao? Chị định sẽ quấn quýt bên em cả đời này đấy, chị nói được là làm được."
Tiếng khóc của Thư Hàm nhỏ dần, cô nấc nghẹn trong ngực chị, đôi vai vẫn run lên từng hồi: "Trình Thu Diệc, chị tuyệt đối không được phép chết trước em."
"Ừ, chị làm sao nỡ cơ chứ."
Nhưng lần này, dường như mọi chuyện không còn nằm trong tầm kiểm soát của chị nữa rồi.
