Thâm Tình - Thời Thiên Từ

Chương 16



Tâm lý u tối của Kỷ Nghiễn Thanh đã bị Địch Nhẫn Đông đâm trúng một nhát. Lại còn sử dụng chữ "sợ".

Khiêu khích, nhắm thẳng vào lòng kiêu hãnh của cô.

Cô cười khẩy, mắt thẳng tắp, không một gợn cảm xúc, phóng thẳng vào Địch Nhẫn Đông: "Với cô, tôi có gì phải sợ? Cô là ai chứ."

Ánh mắt Địch Nhẫn Đông động đậy. Cô im lặng một lát. Giọng nói trầm thấp trở nên khô khốc trong ánh sáng nhập nhoạng: "Không là ai cả."

Dứt lời, Địch Nhẫn Đông đẩy cửa xuống xe.

Kỷ Nghiễn Thanh nghe thấy tiếng cốp xe mở. Cô vô cảm ngả lưng vào ghế, lạnh lùng nhìn qua gương chiếu hậu.

Bên lề đường, Địch Nhẫn Đông khuỵu một gối xuống. Bên cạnh là hộp cứu thương. Trên hộp có một chai cồn y tế đã mở nắp. Địch Nhẫn Đông đang cúi đầu xắn tay áo bên phải lên.

...Toàn là máu.

Xuyên qua màn đêm, Kỷ Nghiễn Thanh không thể phân biệt được cánh tay Địch Nhẫn Đông bị thương đến mức nào, ánh sáng quá yếu. Nhưng ngay khoảnh dội cồn xuống, Kỷ Nghiễn Thanh nhìn thấy Địch Nhẫn Đông nghiến chặt răng, co người lại.

Chỉ một khoảnh khắc.

Sau đó, như không còn chút cảm giác nào, bình thản lau cánh tay, lấy gạc quấn từng vòng.

Rồi ngồi bất động.

Gió tuyết điên cuồng, không biết nhòa mắt Kỷ Nghiễn Thanh từ lúc nào.

Cô cau mày, nhắm mắt lại một lúc.

Khi tầm mắt quay lại gương chiếu hậu, người đang ngồi đó đã gù lưng, đầu gần như gục vào vòng tay đang đặt trên gối. Xương bả vai nhô lên vẫn còn nét sắc cạnh trong dáng hình, thế nhưng hình như đang rất mệt.

Kỷ Nghiễn Thanh thấy hoạng, bỗng dưng không thốt nên lời. Toàn bộ mớ cảm xúc hoảng loạn trong lồng ngực cô hóa thành một thứ gì đó khác lạ ngay khoảnh khắc đó. Nó không có tên, nó len lỏi một cảm giác nhức nhối âm ỉ, khó nhận ra.

Cảm giác đó trở nên rõ ràng ngay giây phút Địch Nhẫn Đông mang theo hơi lạnh và mùi cồn lên xe, nói với cô: "Chắc quần ẩm rồi. Nếu không ngại thì ra ghế sau thay quần của tôi."

"Quần sạch.''

Sau mười giờ đêm, Tàng Đông hiếm hoi sáng đèn rực rỡ. Tầng một chật ních người, mục đích của họ là Kỷ Nghiễn Thanh.

Lê Tịnh lo lắng nhìn quanh. Không biết ai đã xâu chuỗi hai chuyện "gã trộm là tội phạm h**p dâm" và "người đẹp nhất ở đây ra ngoài từ chiều chưa về" xong đồn ra ngoài. Tin tức không cánh mà bay, cuối cùng tạo nên cục diện như này.

Hóng chuyện là bản tính của con người.

"Ê, thêm ít nước nóng!" Có người gõ ấm trà, gọi.

Tiểu Đinh vội đứng dậy: "Có ngay ạ!"

Lê Tịnh ngồi sau quầy như ngồi trên đống lửa,  ngó ra ngoài  hết lần này đến lần khác mà vẫn không thấy động tĩnh.

Nửa tiếng nữa trôi qua, cuối cùng có người không chịu nổi, bỏ lên lầu.

Lòng Lê Tịnh rối như tơ vò. Cô bảo Tiểu Đinh đừng vội dọn bàn, ra quầy trông giúp, còn mình thì vòng ra, tính bước ra ngoài xem sao.

Chuyện hôm nay thực sự không liên quan đến Kỷ Nghiễn Thanh. Lôi chị Kỷ vào chuyện này là đã lòng Lê Tịnh đã áy náy.

Lỡ như xảy ra chuyện gì... không, không đâu!

Chắc chắn không!

Lê Tịnh trấn an bản thân.

Dì Quách, người cũng đang chờ tin, thấy Lê Tịnh đi ra thì đứng kéo then cửa.

Dì nôn nóng muốn biết Địch Nhẫn Đông có tin tốt gì, bên cạnh đó cũng lo cho cô gái mặt lạnh nhưng lòng tốt, lòng còn nóng hơn mọi người.

Cửa mở, gió tuyết ập vào cả hai.

Lê Tịnh bước ra trước, nhìn trái nhìn phải, thất vọng nói: "Chưa có ai nữa."

Dì Quách cũng hụt hẫng, nhưng biết chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ, đâu thể vì chuyện cũ của mình mà ca thán người không ngừng giúp đỡ.

Dì vỗ lưng Lê Tịnh, nói: "Đợi thêm chút nữa đi."

Trong sảnh còn mấy chục người, Lê Tịnh không nỡ để gió lạnh lùa vào mãi.

Cô gọi dì Quách một tiếng, hai người đóng cửa, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

Gần mười một giờ, có vệt đèn xe mờ mờ chiếu lên cửa sổ.

Lê Tịnh mừng rỡ hét lên "Về rồi!", xong chạy ra mở cửa.

Mấy người khách hóng chuyện trong sảnh không kiềm được, đồng loạt hướng mắt ra cửa.

Xe dừng lại. Địch Nhẫn Đông và Kỷ Nghiễn Thanh, một trái một phải, bước xuống xe.

Lê Tịnh mừng muốn khóc, sải bước chạy tới trước mặt Kỷ Nghiễn Thanh: "Chị Kỷ, chị có sao không ạ?!"

Kỷ Nghiễn Thanh với tâm trạng đã ổn định, chau mày.

Địch Nhẫn Đông bị thương đến thế, Lê Tịnh không thấy sao? Tại sao lại hỏi cô trước? Xét về thân sơ, cô không đời nào lại xếp thứ nhất trong lòng Lê Tịnh.

Kỷ Nghiễn Thanh hỏi: "Chị có thể có chuyện gì?"

Lê Tịnh căng thẳng quá lâu, nghe vậy buột miệng: "Có người nói gã trộm là tội phạm h**p dâm, từng đi tù vì tội h**p dâm con riêng của vợ! Hôm nay thằng đó doạ chị, tụi em sợ chị bị..."

"Chị ấy không có gặp trộm." Địch Nhẫn Đông lên tiếng, cắt ngang lời Lê Tịnh.

Kỷ Nghiễn Thanh càng chau mày chặt hơn.

Địch Nhẫn Đông nói dối.

Khóe mắt Kỷ Nghiễn Thanh liếc thấy nét mặt thản nhiên của Địch Nhẫn Đông và những người khách hóng chuyện đã tụ tập lác đác ở cửa. Tim khẽ hẫng một nhịp. Cô siết chặt tay.

Địch Nhẫn Đông lừa Lê Tịnh là để bảo vệ danh dự cho cô.

Một khi dính vào chuyện h**p dâm, cho dù thực hư ra sao, đồn đến cuối cùng cũng thành thật.

Kỷ Nghiễn Thanh im lặng. Một lúc sau, cô quay đầu nhìn Địch Nhẫn Đông đang đứng dưới ngọn đèn lồng, mặt âm u khó coi.

Chỗ đó sáng hơn đôi chút, càng làm cho vết thương trên mặt và cánh tay của Địch Nhẫn Đông trông thêm đáng sợ.

Lê Tịnh hoảng: "Cô chủ, chị nói chị ổn mà, chị xử lý rồi? Sao bây giờ lại nặng thế này!"

"Trông vậy thôi chứ đâu có bị gì." Địch Nhẫn Đông tiện tay quấn khăn quàng cổ lên cánh tay, nói với Lê Tịnh: "Chị Kỷ thích tuyết, chiều nay đi xem ở dốc Tẩu Mã không may bị trượt chân, tìm hơi lâu chút thôi."

Nghe như đang giải thích với Lê Tịnh lý do Kỷ Nghiễn Thanh về muộn, nhưng giọng nói cao hơn bình thường rõ là để cho tất cả những người có mặt nghe thấy.

Không nói Kỷ Nghiễn Thanh vô sự, tránh gây tâm lý ngược cho đám đông. Thay vào đó là ngỏ một lý do về tai nạn, khiến cho bộ dạng tả tơi của Kỷ Nghiễn Thanh trở nên hợp lý. Như bốn lạng đẩy ngàn cân, nhẹ nhàng dập tắt một cơn sóng ngầm.

Đôi mắt Kỷ Nghiễn Thanh rất đen. Cô nhìn Địch Nhẫn Đông. Trong đầu không kiểm soát được, tua lại hai câu cuối cùng cô nói trên xe.

"Chắc quần ẩm rồi. Nếu không ngại có thể ra ghế sau thay quần của tôi."

"Quần sạch."

Giọng nói bình tĩnh và thản nhiên, quan tâm đến một chi tiết mà bản thân Kỷ Nghiễn Thanh còn không nhận ra.

Hơi ẩm đó khiến cơ thể Kỷ Nghiễn Thanh rơi vào trạng thái lạnh cóng, th*n d*** gần như tê dại.

Với thể trạng của cô, một người quanh năm ép cân giữ dáng đến mức lạnh t* c*ng nghiêm trọng thì cú ẩm lạnh đó thật sự là chí mạng.

Cô mường tượng được kỳ kinh nguyệt sắp tới sẽ vật vã ra sao.

Vậy mà cô không nhận ra.

Địch Nhẫn Đông, người luôn bị cô nhắm vào, lại là người phát hiện, nhắc nhở và đưa ra giải pháp. Ngay sau khi cô vừa gắt gỏng chất vấn, rồi cô chửi người ta: "Cô là ai chứ.".

Đầu óc cô tê dại, hồn phách như bị giọng nói của Địch Nhẫn Đông niêm phong, không thể nào phản ứng.

Địch Nhẫn Đông không nói thêm, thay vào đó là tiếp tục sử dụng cánh tay đã xử lý nhưng vẫn đang rỉ máu lái xe.

Rồi đau đến mức tay run bần bật, thế mà không rên một tiếng. Sự bình tĩnh đến tột cùng trên mặt Địch Nhẫn Đông khiến tim Kỷ Nghiễn Thanh dần chìm xuống, trồi lên, rồi rối như tơ vò.

Giữa mớ tơ vò đó, có một sợi dây cô nắm rất chắc: Cô không sợ có liên hệ với Địch Nhẫn Đông. Tại cô không muốn, không nên và không thể dính dáng thêm với ai.

Ân tình là thứ phải trả bằng năm dài tháng rộng. Cô ở đây hai tháng. Mai này, cô không bao giờ quay lại.

Hình ảnh bàn tay run rẩy của Địch Nhẫn Đông tái hiện trong đầu. Kỷ Nghiễn Thanh nhìn người đang thu dọn hậu quả giúp mình, nghiến răng đến ê buốt.

"Còn người nữa à?" Lê Tịnh bỗng nói.

Địch Nhẫn Đông quay đầu: "Chị Tân, Tân Minh Huyên."

"Ờ, chị ấy đi tìm chị Kỷ với chị." Lê Tịnh thấy Kỷ Nghiễn Thanh bình an, thần kinh thả lỏng, lanh mồm hỏi: "Chị Tân là ai?"

Địch Nhẫn Đông im lặng, rồi nói: "Em không biết."

Cách trả lời còn chẳng buồn cho lệ.

Lê Tịnh liếc Địch Nhẫn Đông, quay đầu nhìn chiếc xe đang tiến lại.

Mười mấy giây sau, Tân Minh Huyên, người đã tống gã trộm đến đồn, bước xuống xe. Mắt lướt qua Kỷ Nghiễn Thanh, đi nhanh đến trước mặt Địch Nhẫn Đông, nói: "Đi xử lý vết thương."

Địch Nhẫn Đông liếc qua dì Quách đang đứng gần đó, nét mặt bình tĩnh căng lại một giây, ghìm giọng: "Dì Quách..."

Tân Minh Huyên: "Chị nói, em lên lầu ngay đi." Tân Minh Huyên cứng.

Với sự hiểu biết sâu sắc của Lê Tịnh về Địch Nhẫn Đông, cô đoán chắc cô chủ sẽ không im lặng gật đầu.

Nhưng Địch Nhẫn Đông lại làm vậy, không chút khó chịu.

Địch Nhẫn Đông nói: "Vâng."

Lê Tịnh hoang mang.

Tân Minh Huyên thở phào rõ rệt, sóng vai đi vào trong cùng Địch Nhẫn Đông.

Đám người hóng chuyện thấy hết kịch, ngáp ngắn ngáp dài tản đi.

Hai người đi qua quầy, Tân Minh Huyên vươn tay vén tóc bên cổ Địch Nhẫn Đông, sa sầm mặt: "Sau gáy cũng có vết thương, mình em lo được không?"

Địch Nhẫn Đông vẫn: "Vâng." Cô không né đầu như khi Lê Tịnh vươn tay sờ trán coi có sốt không, cũng không ác mồm.

Lê Tịnh càng nhìn càng thấy lạ, chống cằm lẩm bẩm: "Có gian tình."

Sau đó vỗ đùi than thở, quay sang Kỷ Nghiễn Thanh đang im lặng đi bên cạnh: "Mà hai chị là con gái."

Kỷ Nghiễn Thanh không nói, nhưng thấy Địch Nhẫn Đông đang chuẩn bị lên lầu đang dừng lại.

Khoảnh khắc đó, nhịp thở của Kỷ Nghiễn Thanh dường như cũng ngưng lại. Nhưng cái quay đầu mà cô dự đoán không xảy ra. Địch Nhẫn Đông quay sang nói chuyện với người bên cạnh với ánh nhìn hoàn toàn tập trung.

Kỷ Nghiễn Thanh nhìn hai người họ một lát, rồi bật ra một tiếng: "Xời."

Lê Tịnh nghe tiếng, rụt cổ, yếu ớt hỏi: "Chị Kỷ, em nói sai gì ạ?"

Kỷ Nghiễn Thanh cúi đầu, cử động cánh tay đã hồi phục cảm giác: "Không."

Lê Tịnh: "..." Bỗng cảm thấy có chỗ nào đó còn đáng sợ hơn.

Kỷ Nghiễn Thanh nói: "Hôm nay xin lỗi, để mọi người lo rồi."

Lê Tịnh vội xua tay: "Chị nói gì thế này! Hôm nay không có chị đứng ra, không biết còn cái nóc không!"

Kỷ Nghiễn Thanh không đáp.

Lê Tịnh xị mặt: "Bị hạng nguy hiểm đó nhắm vào, sau này ra ngoài phải cẩn thận. Haizz, thực sự không biết cô chủ nghĩ sao, nói đi đưa đồ cho bà Tôn, sao lại quay sang gây sự với thứ khốn nạn đó!" Lê Tịnh vừa nói vừa bực.

Kỷ Nghiễn Thanh nhớ lại nguyên do. Cô liếc về cầu thang đã vắng, nói: "Yên tâm, không quay lại nữa đâu."

Lê Tịnh kinh ngạc: "Sao chị biết?!"

Kỷ Nghiễn Thanh đáp: "Đoán."

Dứt lời, Kỷ Nghiễn Thanh xoay bước, đi về phía cầu thang.

Bác Lưu - người nãy giờ không thấy mặt bỗng bưng một cái bát từ bếp đi nhanh ra, gọi: "Cô Kỷ, đợi đợi!"

Kỷ Nghiễn Thanh ngoảnh lại.

Bác Lưu bước tới, đưa bát đến trước mặt Kỷ Nghiễn Thanh: "Nhẫn Đông dặn nấu cho con bát canh gừng, uống đi, còn nóng."

Biểu cảm của Kỷ Nghiễn Thanh trống rỗng. Vầng trán mới dãn ra chưa bao lâu lại cau chặt.

Lê Tịnh hỏi: "Nói với bác lúc nào? Tại nãy qua chỗ con lấy áo phao xong là đi thẳng mà."

Chị Lưu: "Gọi điện thoại dọc đường."

Lê Tịnh: "Ờ."

Bác Lưu quay sang Kỷ Nghiễn Thanh: "Ở ngoài lạnh lâu thế, phải toát mồ hôi ra, không mai ốm thật đấy."

Ánh mắt đen thẳm của Kỷ Nghiễn Thanh dừng trên bát canh gừng thật lâu, rồi cô vươn tay nhận: "Cảm ơn."

Bác Lưu cười, chùi tay vào tạp dề: "Khách sáo gì, mớ quần áo con cho đáng giá mấy ngàn mấy vạn bát canh gừng rồi."

Bác Lưu không giấu được cảm kích, như một sợi dây vô hình, điên cuồng kéo giật mớ suy nghĩ hỗn loạn của Kỷ Nghiễn Thanh. Cô có một cảm giác: Cô không thể toàn thay rút khỏi chỗ này được.

...

Kỷ Nghiễn Thanh sa sầm mặt, lên lầu.

Lướt qua căn phòng phía ngoài lầu ba, bước chân nặng nề của cô bỗng dừng lại.

"Nếu đã vậy, tại sao báo trước cho tôi?!" Giọng dì Quách xuyên qua cửa, chói tai, "Các người có biết mấy ngày nay tôi vừa mừng vừa lo không? Ban ngày tôi đứng canh cửa không dám chợp mắt, ban đêm nằm trên giường không dám ngủ! Tôi nằm mơ cũng mơ mấy người mang con tôi về!"

"Xin lỗi."

Giọng của người đi tìm cô cùng Địch Nhẫn Đông. Hình như tên Tân Minh Huyên.

Ánh mắt đen thẳm của Kỷ Nghiễn Thanh dừng trên cánh cửa. Cô không rời đi.

Dì Quách trong phòng bật khóc nức nở: "Không tìm thấy! Tại sao lại nói trước cho tôi? Tại sao? Tôi tin cô chủ như vậy, tại sao cho tôi hy vọng rồi lại làm tôi thất vọng? Tại sao chứ!"

Giọng dì Quách ngập tràn oán hận.

Đôi mắt đen thẳm của Kỷ Nghiễn Thanh chìm xuống, lạnh băng.

Thứ nhất, giúp tìm người chưa bao giờ là nghĩa vụ của Địch Nhẫn Đông. Thứ hai, ai cũng thấy mọi người trở về thế nào. Thứ ba, ở đây, Địch Nhẫn Đông cho ăn cho uống cho ở, đã vượt xa cái gọi là bổn phận.

Vậy tìm được hay không, cớ gì lại đổ vấy lên đầu Địch Nhẫn Đông?

Cảm xúc của Kỷ Nghiễn Thanh bùng lên dữ dội. Cô không nhận ra mình đang thiên vị ai. Theo bản năng, cô sa sầm mặt, bước tới một bước, rồi ngừng lại.

"Nhẫn Đông không phải người bốc đồng. Em ấy định tìm được đứa bé rồi mới báo dì, nhưng dì không đợi nổi." Giọng Tân Minh Huyên không đè nén, hơi tức giận, "Tình trạng tinh thần của dì ngày càng tệ. Sức khỏe thì suy sụp. Dì nhớ hồi tháng trước đi ngoài ra máu không? Mắt dì bị mù tạm thời rồi. Người ta không biết nhưng Nhẫn Đông biết hết. Kể cả chuyện dì đập vỡ bát, muốn tự sát trong phòng."

Trong phòng im lặng một lúc.

Tân Minh Huyên nói tiếp, gay gắt: "Lúc Nhẫn Đông gọi cho dì, Nhẫn Đông ấy không định nói gì đâu. Tại Nhẫn Đông nghe tiếng còi xe và tài xế chửi "Muốn chết thì cút ra xa'', nên là cuống lên, lấy tin tức con gái để giữ dì lại đấy! Dì nghĩ con bé muốn về tay không chắc? Tại không muốn, nên mới đi ngay trong đêm, lao vào bất chấp nguy hiểm khi sạt lở xảy ra!"

Giọng Tân Minh Huyên vút cao khiến tim Kỷ Nghiễn Thanh thót lại. Cô sững sờ.

Sạt lở...

Địa thế hiểm trở.

Gặp là thập tử nhất sinh.

Tân Minh Huyên nói: "Tại mạng con bé lớn mới không bị chôn vùi. Nhưng phía sau là rừng núi, không có đá lở, thì lại có sói rình. Rồi bọn này đá chặn, không ai qua được, nên bất lực đứng đó nghe, nhìn."

"Dì ạ..." Tân Minh Huyên thở ra, mệt mỏi, "Con bé là con người, có liều mạng đi chăng nữa thì đâu thể thắng nổi thiên tai, đâu thắng nổi số phận."

Trong phòng chìm vào im lặng chết chóc.

Kỷ Nghiễn Thanh đứng bên ngoài, người lạnh ngắt.

Địch Nhẫn Đông bị sói cắn.

Sạt lở.

Bầy sói.

Một kết quả không thể báo.

Địch Nhẫn Đông đã mang gánh nặng thể xác và áp lực tâm lý đó đi tìm cô.

...Và cả rủi ro cô có thể bị xâm hại.

Thảo nào lúc nhấn ga, Địch Nhẫn Đông điên cuồng đến thế.

Tân Minh Huyên đúng, Địch Nhẫn Đông là con người, sức chịu đựng có hạn.

Nhưng, Địch Nhẫn Đông và dì Quách là bèo nước gặp nhau, mắc gì phải giúp?

Kỷ Nghiễn Thanh đứng bất động.

Trong phòng vang lên tiếng nấc nghẹn ngào của dì Quách.

Chắc Tân Minh Huyên không nỡ, dịu giọng: "Mà thôi, trước khi đá lăn xuống, Nhẫn Đông đã nhìn rõ, trong nhà không có người. Chắc phát hiện bất thường nên dọn đi rồi."

Dì Quách mừng rỡ: "Thật không??"

Tân Minh Huyên nói: "Thật. Bên này sẽ tiếp tục tìm giúp dì. 3 năm. Tối đa 3 năm. Trước khi dì 45 tuổi, thì bọn này vẫn tìm."

"Dì có biết tại sao phải là trước 45 tuổi không?" Tân Minh Huyên hỏi.

Dì Quách: "Tại sao?"

Tân Minh Huyên nói: "Vì mẹ của Nhẫn Đông qua đời năm 45 tuổi."

"Nhẫn Đông sống với mình mẹ thôi, thương mẹ lắm Con bé nói, trông dì yêu con gái giống như mẹ con bé yêu con bé vậy. Mà đời này con bé không còn cơ hội làm gì cho mẹ mình nữa, nên là gửi gắm hy vọng vào dì, mong rằng sau 45 tuổi dì vẫn có thể hạnh phúc."

"Dì Quách, dì nên thấy Nhẫn Đông căng như dây đàn ra sao lúc biết mình đã thất hứa với dì."

"Tay con bé chảy máu, mà lòng lại nghĩ nhỡ dì không chịu nổi thì phải làm sao."

Dì Quách sững người hai giây, rồi bật lên một tiếng khóc kinh thiên động địa.

Tiếng khóc như sấm sét, nổ tung bên tai Kỷ Nghiễn Thanh, chấn động đến mức đầu óc cô ong ong.

Cô và dì Quách được đối đãi đặc biệt không phải vì họ có bản lĩnh gì, mà vì người bằng lòng đối đãi đặc biệt với họ có một trái tim thiện lương.

Địch Nhẫn Đông xứng đáng nhận được lời cảm ơn chân thành và lớn lao nhất, vậy mà Địch Nhẫn Đông lại chẳng thích nói ra gì cả.

...

Kỷ Nghiễn Thanh thẳng lưng đi đến cửa phòng mình, mở khóa, đóng cửa, tắm rửa, lên giường. Mắt mới nhắm lại, trong đầu lặp đi lặp lại toàn là tiếng phanh xe chói tai, ánh đèn pha rực sáng, tiếng gầm rú của động cơ, tiếng thét kinh hoàng của gã trộm và bàn tay rỉ máu của Địch Nhẫn Đông.

Một lớp tuyết mới lại phủ lên vệt bánh xe.

Kỷ Nghiễn Thanh mở mắt, đứng dậy tìm một bộ quần áo sạch thay, lần đầu tiên bước lên những bậc thang dẫn lên gác xép.

"Cốc cốc."

Trong phòng có tiếng người: "Vào đi, cửa không khóa."

Kỷ Nghiễn Thanh đẩy cửa bước vào.

Gác xép đúng như cô tưởng tượng, thấp và chật chội. Một ô cửa sổ nhỏ xíu được gắn trên mái nghiêng. Khi Địch Nhẫn Đông nằm trên giường, chắc là có thể nhìn thấy bầu trời qua đó.

Nó khớp với lời miêu tả của Lê Tịnh, rằng Địch Nhẫn Đông yêu các vì sao.

Trên cái tủ dưới cửa sổ bày mấy quyển sách, rồi cuốn lịch đã xé gần hết và một khung ảnh úp.

Địch Nhẫn Đông ngồi trên giường cạnh tủ, quay lưng ra cửa. Tuột nửa bên phải của áo len, dồn lại quanh cổ, bày ra cánh tay đã băng bó lại và một bên hông, trắng bật lên trong ánh sáng mờ.

Địch Nhẫn Đông lấy răng cắn chặt nút gạc, đứng dậy xoay người: "Chị Tân..."

Thấy người ở cửa, Địch Nhẫn Đông sững lại, vội vàng kéo áo len xuống, nói: "Chị Kỷ, sao lên muộn thế?"

Kỷ Nghiễn Thanh lùi một bước, đóng cửa bằng sức mạnh cơ thể, thuận thế tựa vào đó, nói: "Tìm cô chủ nói chuyện chơi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...