Thâm Tình - Thời Thiên Từ

Chương 32



Kỷ Nghiễn Thanh không nhận ra sự khó chịu ở tim mình, cô đứng yên như trời trồng.

Giữa trưa, mười hai giờ mười phút, tầng một đông kín người. Lê Tịnh thấy Địch Nhẫn Đông bình an trở về, tinh thần đã hồi phục, thế là cùng Tiểu Đinh chạy ngược chạy xuôi.

Lê Tịnh mới đổ đầy nước cho khách, vừa lùi lại thì vô tình va phải người, cô vội vàng cúi gập người xin lỗi, nói "Xin lỗi" đến hai lần. Ngẩng đầu lên thấy là Kỷ Nghiễn Thanh, ngây người nói: "Chị Kỷ, sao thế ạ?"

Kỷ Nghiễn Thanh bừng tỉnh, nhận ra mình vẫn còn đứng cạnh lò sưởi. Cái mã tứ chi của cô lại cứng ngắc, tê dại như gỗ rồi? Đầu cô trống rỗng, mắt nhìn vào khoảng không vô nghĩa nào đó. Cảm giác ấy khiến cô bực mình vô cớ, lửa giận bốc lên hừng hực.

Kỷ Nghiễn Thanh hít sâu, nhường đường cho Lê Tịnh. Ngay giây sau, sắc mặt cô cực kỳ khó coi.

Cô nghiến chặt răng. Cô có thể giữ một tư thế hai ba tiếng không hề biến dạng, vậy mà mới có mười phút đứng chơi thôi đấy! Mười phút! Ai ngờ tay chân cô lại đã cứng đờ, tê dại đến nhức mỏi? Thật lố bịch.

Lê Tịnh sợ hãi rụt cổ lại, nhẹ nhàng hỏi: "Chị Kỷ, chị ổn không ạ?"

Kỷ Nghiễn Thanh chậm rãi cong môi, cười một nụ cười mà ngoài mặt thì dịu dàng, nhưng hàm ý lại đá xoáy: "Chị thì ăn nhằm gì? Chị khỏe. Nhưng Địch Nhẫn Đông ấy, không chỉ là sống dở chết dở đâu. Chậm nữa là đưa cái mạng cho tuyết luôn rồi."

Lê Tịnh thấy lời Kỷ Nghiễn Thanh nói khá gắt, nhưng cô đồng tình, gật đầu lia lịa: "Chứ sao nữa!"

Kỷ Nghiễn Thanh: "..."

Lê Tịnh và Địch Nhẫn Đông thực sự như chị em ruột không?

Hiển nhiên là không.

Kỷ Nghiễn Thanh cất bước muốn đi.

Lê Tịnh nói: "Chị Kỷ, chị chưa ăn cơm đâu!"

Tiểu Đinh đi ngang qua, cũng thêm vào: "Chị Kỷ, chị chưa ăn sáng, chị không ăn trưa nữa thì lấy sức đâu ra mà dạy A Vượng."

Kỷ Nghiễn Thanh nhớ ra A Vượng, tim nghẹn lại. Cảm giác như ngọn lửa đang cấu xé thì bị tường đá chặn lại, phát tiết không thành khiến cô bực bội như cả ngàn cây kim đâm. Mặt thì đẹp nhưng lạnh băng, nói: "Mấy món cũ thôi."

Lê Tịnh vội vàng gật đầu: "Được! Tiểu Đinh, tìm chỗ cho chị Kỷ ngồi!"

Tiểu Đinh dạ, tìm cho Kỷ Nghiễn Thanh một chỗ, rót nước nóng xong thì đi lo việc của mình.

Kỷ Nghiễn Thanh ngồi một mình gần cửa sổ, ngẩng đầu lên là thấy ngay cầu thang. Tiểu Khâu chạy lên chạy xuống hai lượt: một lần vào bếp lấy đồ ăn cho Địch Nhẫn Đông, lần khác ra ngoài khoảng hai mươi phút rồi về, tay nắm một túi thuốc.

Kỷ Nghiễn Thanh cầm chặt đũa, thấy Lê Tịnh vọt đến hỏi: "Bà ấy bị nặng lắm à?? Uống thuốc luôn??"

"Không phải thuốc." Tiểu Khâu giơ túi lên, cho Lê Tịnh, người cứ chồm chồm nhìn vào tay cô, thấy rõ: "Kiệt sức quá rồi, em đi mua mấy gói đường glucose ngoài tiệm thuốc."

"Thế này ăn thua gì?"

"Địch Nhẫn Đông bảo mua, chị biết chừng mực."

Lê Tịnh trợn mắt: "Gì mà chừng mực với gì mà biết tính toán chứ, nghe phát mệt! Đừng có lải nhải mấy từ đó với chị!"

Nói xong, Lê Tịnh nhíu mày, không yên tâm hỏi Tiểu Khâu: "Giờ sao rồi?"

Tiểu Khâu mím chặt môi, siết chặt túi thuốc trong tay.

Khoảnh khắc đó, Kỷ Nghiễn Thanh, người cầm đũa mà chưa nuốt được miếng nào, bỗng cảm thấy có ánh mắt sắc lẻm, u ám, đầy oán giận đang đổ dồn lên người mình.

Kỷ Nghiễn Thanh ngẩng đầu.

Tiểu Khâu nhìn Lê Tịnh nói: "Chưa đền mạng, chưa sứt mẻ thì tạm coi là ổn."

Tiểu Khâu nói xong thì bỏ đi, để lại Lê Tịnh ngây ra một lúc mới nhớ ra, đuổi theo: "Gì mà tạm coi là ổn? Thế có bị gì không?"

Tiểu Khâu đứng ở cầu thang quay đầu: "Chưa đền mạng, chưa sứt mẻ thì tạm coi là ổn!"

Tiểu Khâu cho người ta cảm giác rất giống Địch Nhẫn Đông, cực kỳ giống, như được đúc ra từ cùng một khuôn. Nhưng vì còn quá trẻ, Tiểu Khâu không giấu được sự hậm hực và hung hăng, khi mặt lạnh giọng trầm trông rất dữ dằn.

Lê Tịnh chưa từng thấy Tiểu Khâu như vậy, sợ hãi đứng im, không dám hé răng.

Tiểu Khâu nhận ra thái độ mình không tốt, nói"Xin lỗi", rồi dịu giọng: "Địch Nhẫn Đông bảo cốp sau có hai thi thể. Lo gọi công an tìm thân nhân đi. Không ai nhận thì chôn họ cạnh nhau. Họ là tình nhân, đừng chia cắt."

Lê Tịnh lẩm bẩm gật đầu: "Biết rồi, kêu chị ta yên tâm."

Tiểu Khâu "Ừ", nhanh chóng lên lầu.

Lê Tịnh đứng ở cầu thang nhìn một lúc, vội vàng giao bình nước nóng cho Tiểu Đinh: "Lo khách đi, chị phải làm chút việc cho chị chủ."

Tiểu Đinh: "Được, chị đi đi."

Kỷ Nghiễn Thanh nhìn đăm đăm cầu thang vắng bóng, rồi khẽ nhíu mày, vứt đôi đũa xuống bàn, đứng dậy.

Ngoài cửa, Lê Tịnh đã xác nhận tình hình trong cốp sau của Địch Nhẫn Đông, đang gọi điện cho công an.

"Alo, em bên Tàng Đông đây."

"Dạ, quán ở cổng thị trấn đó."

"Cô chủ em lại vác thêm hai người về. Mấy anh tiện qua xem không ạ?"

"Dạ, từ trong băng."

"Vâng, vâng. Phiền các anh rồi, em đợi ở cửa."

Lê Tịnh cúp máy, nhét điện thoại vào túi, chuẩn bị đóng cốp.

Kỷ Nghiễn Thanh nói: "Khoan."

Lê Tịnh nghiêng người nhìn sang: "Chị Kỷ, sao chị chạy ra mà ngoài ăn mặc phong phanh vậy chứ? Ngoài này lạnh lắm."

Kỷ Nghiễn Thanh không trả lời câu hỏi của Lê Tịnh, cô đi thẳng đến sau xe, nhìn hai chiếc hộp chứa xương trắng trong cốp sau vài giây, hỏi: "Ai thế?"

"Hả?" Lê Tịnh hơi ngơ ra, "Là thi thể."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Danh tính."

Lê Tịnh lắc đầu: "Không biết."

Kỷ Nghiễn Thanh quay đầu nhìn Lê Tịnh.

Lê Tịnh nghĩ một lát, nhìn vào những bộ hài cốt trong cốp sau nói: "Mỗi năm chị chủ em sẽ đi sông băng mấy lần. May mắn thì gặp những người giống họ, thám hiểm rồi không bao giờ trở về."

"Chị có đồ nghề, thường thì cần đục bốn năm tiếng là lấy hết xương ra. Sau đó chị đưa về thị trấn, giao cho công an để đối chiếu ADN."

"Ai có kết quả đối chiếu, có người nhà đến nhận thì đưa về an táng. Ai không có thì đem đi nghĩa trang công cộng."

"Chị ấy mua chỗ cho họ."

Lê Tịnh bĩu môi, giọng nhỏ lại: "Bảy tám năm rồi, quán không thèm tăng giá, toàn kiếm tiền bằng công sức còm cõi thôi. Mà sếp lôi hết đi mua đất nghĩa trang cơ đấy. Có lần thiếu tiền, em tính toán kiểu gì cũng không ra. Bác Lưu mới bảo chôn tạm vào đất nhà bác, lo tiền mua quan tài thôi. Nhưng chị chủ nói không được."

Lê Tịnh hỏi: "Chị Kỷ, chị biết vì sao không?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Vì sao?"

Lê Tịnh: "Chị nói người tha hương chỉ có chốn tới, chẳng có đường về. Để họ mỗi người một nơi thì họ cô độc cả đời luôn. Chôn cạnh nhau như vậy thì sớm hôm, lễ tết ít ra họ còn có người, có chuyện để tán gẫu."

Lê Tịnh bật cười, ngẩng đầu nhìn lên căn gác cô đơn giữa gió tuyết: "Cô chủ mê tín quá nhỉ. Người chết rồi chỉ còn một đống xương, chị ấy đục bao nhiêu bộ rồi, lẽ nào không biết? Đốt đi thì còn ít nữa, chả đầy được cái hộp, lấy đâu ra mà có lễ tết gì."

Kỷ Nghiễn Thanh nắm chặt những ngón tay đã lạnh buốt, đè dòng nhiệt ý đang trào dâng trong lồng ngực mình, nói: "Không mê tín đâu. Đó là cách tôn trọng mạng người."

Lê Tịnh bật cười, mắt đỏ hoe: "Em biết chứ, em thương chị ấy thôi."

"Tìm người trong băng tuyết khó lắm, phải nhờ vào vận may."

"Gặp chị ấy thì người ta may, còn chị ấy thì xui."

Lê Tịnh sụt sịt mũi, giọng nghẹn lại: "Chị nằm vạ vật ba bốn ngày trời trên trời đất băng tuyết, ăn uống kham khổ, không một bóng người để nói chuyện, chị cật lực đục băng. Nên lần nào về cũng tàn tạ hết. Nhưng em thề, em chưa từng thấy chị phải để người khác kẹp nách dìu đi bao giờ."

Lê Tịnh vừa nói vừa rơi nước mắt.

Kỷ Nghiễn Thanh nhìn Lê Tịnh một cái, cái nóng phập phồng lan khắp lồng ngực từ từ lắng xuống. Trong đầu hiện ra khuôn mặt Địch Nhẫn Đông lúc mới vào cửa.

Mặt không còn chút máu, mà sao vẫn quyến rũ chết người...

Tâm trí Kỷ Nghiễn Thanh chợt khựng lại. Gió thổi qua, nửa lạnh buốt, nửa mang theo hơi ấm khó nhận thấy.

Đó là hơi ấm từ xe của mấy anh công an.

Lê Tịnh chạy ngay ra lo giải quyết.

"Hai cái hộp thôi ạ, hai người."

"Xương chắc được phân ra rồi. Cô chủ em không nói, nhưng trước giờ chị luôn phân ra, lần này chắc cũng vậy."

"Nếu có kết quả đối chiếu ADN thì phiền mấy anh gọi lại, để em còn biết đường đi mua đất nghĩa trang."

"Vâng, vâng, tạm biệt các anh đi."

Lê Tịnh nhìn theo chiếc xe cảnh sát trắng xóa khuất dần trong màn tuyết cũng trắng xóa, quay lại đóng cốp xe, khóa lại, rồi đi về phía cửa quán. Đi ngang qua Kỷ Nghiễn Thanh, cô xoa xoa tay hà hơi rồi nói: "Chị Kỷ, hay chị vào trong đi? Giờ chưa tới một giờ, chưa đi dạy đâu mà."

Kỷ Nghiễn Thanh đáp một tiếng, nhưng vẫn đứng trơ ra giữa gió tuyết.

Lê Tịnh nhìn Kỷ Nghiễn Thanh một lúc, thấy lạ nhưng không dám nói gì. Giờ không còn sử dụng kính ngữ với Kỷ Nghiễn Thanh nữa, nhưng lại sợ mỗi khi chị Kỹ nhíu mày. Trông y chang cô giáo chủ nhiệm cũ. À không, cô giáo chủ nhiệm cũ chửi người như mụ chanh chua, còn chị Kỷ thì khác. Chị Kỹ mà rũ mắt, ánh nhìn trầm lại, cái áp lực nó toát ra, là cô muốn quỳ. May mà đất nước không theo chế độ quân chủ.

Lê Tịnh sờ sờ cổ, rụt người vào trong quán.

Kỷ Nghiễn Thanh đứng lâu trước cánh cửa vắng tanh, ngẩng đầu nhìn lên gác lửng không cửa sổ. Suy nghĩ hãy còn bị chặn lại không kiểm soát được, nó trôi đi, gợi lại những điều tốt đẹp Lê Tịnh kể về Địch Nhẫn Đông. Nhớ A Vượng, nhớ hai bộ hài cốt, rồi một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu, giọng nói tự lẩm bẩm đầy thất vọng: "Lúc tôi không muốn học nhảy, sao bên cạnh tôi không có một cô chủ quán trọ nào giúp thế nhỉ."

Rồi giọng đó bị một tông khác, chưa từng xuất hiện, đầy cay đắng đè lên: "Sao tôi không được như Tân Minh Huyên, có một người như cô bên cạnh."

"???"

Mặt Kỷ Nghiễn Thanh lạnh tanh như băng, bừng tỉnh, cảm thấy mình sắp bị thứ mị lực mà cô chủ ngày nào cũng móc ra, từng giây, từng phút, móc hoài không hết.

Giỏi.

Một đi không trở lại, anh hùng cao thượng, làm cô sống dở chết dở, về nhà thì lạnh lùng coi như không quen biết, treo cô lên như cái đèn lồng.

Chết luôn đi cho rồi. Chỉ là một lần say xỉn thôi mà, cô đã nhịn ba mươi mấy năm rồi, có gì mà không chấp nhận được!

Kỷ Nghiễn Thanh nhếch môi, cười khẩy, hướng về phía bức tường gác lửng, nói: "Địch Nhẫn Đông, hay là tôi cũng lên đó. Hôm nào cô lo thu xác cho tôi, tôi chi tiền mua mộ cho mình và cho đám người cô mang về sau này. Thế là hòa nhau, không nợ nần gì nữa."

.

Lớp học múa.

Khi mới đến lớp, A Vượng nhận ra cảm xúc của Kỷ Nghiễn Thanh có chút khác lạ, nhưng cô rất chuyên nghiệp. Một khi bắt đầu dạy, cô sẽ nghiêm túc. Tuy nhiên, hễ dừng lại một chút là cô lại thất thần, mặt nặng trịch, trông như đang chất chứa đầy tâm sự.

A Vượng do dự, cuối cùng không nhịn được hỏi trước khi ra về: "Cô Kỷ, cô đang buồn ạ?"

Kỷ Nghiễn Thanh đang thu dọn đồ đạc thì khựng lại. Cô định nói "không", nhưng lời đến miệng lại kẹt mất hai giây. Cô đứng thẳng dậy, hỏi: "A Vượng, chị em có thích ăn bánh kem không?"

Kỷ Nghiễn Thanh chưa bao giờ phải cúi đầu trước ai, trong ký ức của cô, lần xin lỗi duy nhất là dành cho Địch Nhẫn Đông.

Cô không biết cách dỗ dành người khác, và cũng chưa từng có ai dỗ dành cô.

Nghĩ đi nghĩ lại, lần duy nhất cô thoát ra khỏi cảm xúc u ám trong thời gian ngắn là khi bị trẹo chân và vào phòng cấp cứu của bệnh viện vào một năm nọ.

Hôm đó là đêm giao thừa Dương lịch, phố xá tấp nập, người qua lại như mắc cửi, ngay cả phòng cấp cứu cũng ồn ào với những gia đình đông đúc. Mỗi Kỷ Nghiễn Thanh là một mình, ngồi trên ghế kim loại lạnh lẽo ở hành lang, tay nắm tờ phiếu xếp hàng còn một chặng dài.

Vài giờ trước, cô bỏ lỡ một cơ hội biểu diễn quan trọng vì bị trẹo chân.

Nghe tin này, ba cô nổi nóng.

Ông không quan tâm đến vết thương ở chân cô, mà bực bội vì cô đã mất đi cơ hội vượt qua mẹ cô.

Ông giận dữ, quát mắng cô trước mặt Lạc Tự. Còn cô thì sao? Ngoại trừ cười lạnh, mỉa mai, cô không phản ứng nào khác.

Và nét khinh miệt đó lại là thứ dễ dàng k*ch th*ch lòng tự trọng đã thối rữa của một người đàn ông.

Ông vả vào mặt cô, đó là một cái tát trời giáng, giống như cách ông từng đánh cô hồi bé.

Lạc Tự trả lại ông ta một cái tát còn nặng hơn.

Nhưng có ích gì chứ? Vết tát in hằn, tai thì ù. Đòn trả lại gấp đôi có thể khiến cô xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra à?

Cô đẩy Lạc Tự, người định đưa cô đến bệnh viện, xuống xe. Cô lái xe lang thang trên phố, phớt lờ mọi niềm hạnh phúc, mỉa mai mọi ngọt ngào, cho đến khi cơn đau chân không thể chịu đựng được nữa, cô mới đeo khẩu trang đến phòng cấp cứu.

Phòng cấp cứu lúc mười giờ tối như một rạp hát sôi nổi. Những người đủ mọi hình dáng, mang theo đủ loại bệnh án kỳ quái, sẵn sàng tạo nên một kỳ tích y học chấn động cả trong lẫn ngoài nước.

Cô không muốn trở thành một phần trong số đó, không muốn dính líu đến bất cứ thứ gì liên quan đến sân khấu nữa. Một mình cô ngồi đó, lạnh lùng.

Ngồi mãi đến khi người bên cạnh thay đổi hết lớp này đến lớp khác, cô mới chợt nhận ra phòng cấp cứu buổi tối có thể không gọi số, thay vào đó là đi xếp hàng.

Nhưng chân cô đau đến mức không thể đứng vững.

Khoảnh khắc đó, thứ bao trùm cô không phải là cảm giác cô đơn không nơi nương tựa, mà là cơn thịnh nộ ngút trời.

Cô nghĩ, để nó đau đi. Tốt nhất là đau tới cắt cụt chân, đau đến chết, thế thì cô không cần nhảy múa vì bất cứ ai nữa.

Cô mới 24 tuổi, nhưng chán ghét tất cả mọi thứ trong cuộc sống đến cực độ.

Thế là cô tựa vào tường, bất động, chờ chết.

Nhưng mọi việc lại không như ý muốn.

Gần nửa đêm, có cô bé mặc đồng phục cấp hai đi đến bệnh viện để đón giao thừa với mẹ, người đang làm ca đêm.

Nhưng không may, trưởng khoa cấp cứu gọi mẹ cô bé đi hội chẩn, nên cô bé đành ngồi đợi ngoài hành lang, ôm cái bánh kem bé xíu trong lòng.

Kỷ Nghiễn Thanh ngửi thấy mùi bánh ngọt ngào, thứ mùi xa lạ nhất trong đời cô. Nó k*ch th*ch từng chút k*ch th*ch thần kinh, làm tăng thêm cơn giận của cô. Cho đến khi cô bé quay lại, đưa một miếng bánh nhỏ cho cô và nói: "Chúc mừng năm mới. Đúng 13 năm trước, vào ngày này, em đã ra đời. Chị ăn bánh sinh nhật của em nha."

Khoảnh khắc đó, thế giới Kỷ Nghiễn Thanh nổ tung thành từng mảnh.

Cô chưa bao giờ biết mắt mình chứa đựng nhiều nước mắt đến thế, nó chảy ra, dường như không bao giờ hết.

Cô bật khóc ngay trước mặt mọi người, và được tạm thời chữa lành bằng món bánh nhỏ ấy.

Cô bé gọi mẹ, người mới xong việc, đến khám chân cho cô, sắp xếp giường bệnh rồi nói: "Tạm biệt chị," rồi sau đó, cô không bao giờ gặp lại cô bé ấy nữa.

Nhưng Kỷ Nghiễn Thanh luôn ghi nhớ vị chiếc bánh ấy, nó ngọt như nước Vong Xuyên, giúp cô quên đi nỗi đau tận cùng của cõi sống.

.

Kỷ Nghiễn Thanh cũng muốn mua cho Địch Nhẫn Đông một chiếc.

Không phải để Địch Nhẫn Đông quên cái đêm định mệnh kia. Sai của cô, cô sẽ trả đủ. Cô muốn người ta quên đi mớ phiền phức mà cô đã mang đến, đừng làm khổ mình nữa.

Địch Nhẫn Đông quyến rũ thật đấy, người trong thị trấn, thậm chí cả người trong huyện, ai cũng quý mến Địch Nhẫn Đông mà, đâu cần vì một mình cô mà tự hành hạ mình đến mức còn nửa cái mạng.

Không đáng.

Mắt Kỷ Nghiễn Thanh trong veo, đợi câu trả lời từ A Vượng.

A Vượng lại nói: "Chị chưa từng tổ chức sinh nhật ạ. Ngày 3 tháng 1 hàng năm là chị ra sườn núi một mình, đợi đến sáng mới về ấy chứ."

Kỷ Nghiễn Thanh sững người, thoáng chút ngạc nhiên trên gương mặt. Cô nghe A Vượng kể về việc trên sườn núi lạnh lẽo và tối tăm như thế nào, rồi cuối cùng hỏi lại để xác nhận: "Em bảo Địch Nhẫn Đông chưa bao giờ tổ chức sinh nhật?"

"Dạ đúng rồi." A Vượng gật đầu, "Hình như chị không thích sinh nhật."

Không thích thì tại sao mời cô đi ăn?

Để an ủi cô?

Ánh mắt Kỷ Nghiễn Thanh run rẩy, lòng như bị một thứ gì đó cào nhẹ, nhưng theo sau là cảm giác hối lỗi dữ dội, cuồng loạn hơn, nặng trĩu đến mức... cô muốn chạy trốn...

Kỷ Nghiễn Thanh đứng lâu trong phòng học. Các lớp học khác lần lượt tan, cô mới thay đồ rồi ra về.

Gió ngoài kia cắt da cắt thịt, không khí cực đoan đến mức như từng tảng băng c*m v** xương, đau nhói từng cơn.

Kỷ Nghiễn Thanh buộc mình đi nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Cô cảm thấy mình suýt đâm sầm vào cột điện, khi bình tĩnh lại, cô đã đứng trước cửa phòng Địch Nhẫn Đông từ lúc nào.

Trên cây cột bên cạnh cửa có đóng một ngọn đèn.

Cũng giống như cái đèn trong phòng Địch Nhẫn Đông, vẫn dùng bóng đèn kiểu cũ.

Kỷ Nghiễn Thanh đứng dưới ánh đèn một lúc, rồi giơ tay gõ cửa.

"Cốc cốc."

Bên trong vọng ra tiếng người: "Ai đấy?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Tôi."

Căn phòng chìm vào im lặng.

Sự tĩnh lặng như một sợi dây thép tàng hình, treo lơ lửng ngay dưới chân Kỷ Nghiễn Thanh mà cô không hay biết. Cô thấy sự im ắng này khiến người ta dễ sinh bực bội.

Mắt Kỷ Nghiễn Thanh nhìn chăm chăm vào cánh cửa, lạnh lùng, căng như dây đàn.

Rất lâu sau, Địch Nhẫn Đông cuối cùng mới lên tiếng: "Sao?"

Ánh mắt Kỷ Nghiễn Thanh giãn ra, cô buột miệng: "Hôm nay về phải có người kẹp nách mới bước nổi đúng không? Hiếm lắm mới thấy cái dáng yếu ớt của cô chủ như thế, tôi phải chiêm ngưỡng chứ?"

Ngay khoảnh khắc thốt ra câu đó, mặt Kỷ Nghiễn Thanh tối sầm.

Cô bị mất trí à?

Trên đường về rõ ràng cô đã học thuộc lòng hai chữ "nói chuyện", sao vừa đến cửa lại biến vị hoàn toàn?

Vì câu nói của A Vượng: "Hình như chị không thích sinh nhật"?

Hay vì vô số hình ảnh của Địch Nhẫn Đông bị câu nói đó khơi gợi?

Bước chân vội vã cứu nguy quán ăn và cái mũ mới đập vào đầu cô; cây roi vụt vào thằng ăn trộm và giá hương hạ đột ngột kia; chiếc kính moi từ tuyết và bánh xe suýt cán qua tên trộm; áo lông vũ người ta mặc cho cô từng tay áo và cơ thể làm đệm lót; bảo vệ danh dự cô, chấp nhận lời xin lỗi cô; cho cô găng tay, chắn trước mặt cô; người ta nói ' chị vui là được', rồi mỗi sáng đưa tối rước, vỗ vào đầu cô, rồi mát xa chân cô; cô lại bị đánh, người ta vẫn nói 'sau này vui là được'; tin nhắn hòa giải vừa gửi đến: [Xuân sắp đến rồi, chơi vui vẻ nhé.]

Kỷ Nghiễn Thanh không muốn thừa nhận, nhưng cô không còn cách nào chối cãi được nữa: cô đang hoài niệm những thứ tốt đẹp từ Địch Nhẫn Đông, cô ghen tị với những người khác có được sự đối xử tốt đẹp đó từ rất lâu, cô đang chuyển đổi từ việc thờ ơ cực độ với mọi người xung quanh sang một cực cực đoan mơ hồ khác.

Trong cực này, ngoài hoài niệm và ghen tị, hẳn còn có thứ gì đó khác. Kỷ Nghiễn Thanh đang cố gắng phân tích, làm rõ chúng, thì bên trong cửa chợt vọng ra một giọng nói: "Ngủ rồi."

Kỷ Nghiễn Thanh đứng hình, suy nghĩ đóng băng, cô nhìn chằm chằm cánh cửa đã khép kín.

Mãi một lúc sau, cô mới hoàn hồn, cô vừa bị Địch Nhẫn Đông từ chối.

Lần đầu tiên kể từ ngày quen biết nhau.

Lòng cô trĩu nặng, định nói gì đó nhưng cứ há hốc mồm không bật ra được tiếng nào.

Lối đi hẹp chìm trong sự im lặng đáng sợ.

Dưới nhà, ai đó đóng cửa cái "rầm" rồi đi mất.

Kỷ Nghiễn Thanh hơi choáng váng, một mớ cảm xúc hỗn độn, mạnh mẽ dội lên trong ngực cô, sốc, bất ngờ, nhưng cũng thấy chắc là phải vậy, cùng một chút gì đó chưa rõ ràng. Cô đứng thẳng ở đó một lúc, rồi lên tiếng: "Vậy thôi tôi không làm phiền nữa. Ngủ sớm đi."

Kỷ Nghiễn Thanh quay người đi.

Tiếng cửa dưới nhà lại mở rồi đóng. Âm thanh vọng qua ván cửa. Địch Nhẫn Đông, đang khoác áo ngồi tựa đầu giường, mặt vô cảm, từ từ bóp chặt ngón tay mình lại.

Trong phòng bật đèn. Laptop trên đùi Địch Nhẫn Đông là bài luận đã được rà soát xong. Cô đeo kính không độ để đỡ chói mắt. Im lặng vài giây, cô chuyển tầm nhìn từ cánh cửa sang màn hình, vuốt chuột và nhấp vào biểu tượng WeChat đã nhấp nháy từ nãy.

Cô Lương: [Bản cuối rồi hả?]

Địch Nhẫn Đông: [Vâng ạ.]

Cô Lương: [Vẫn không ghi tên mình?]

Ngón tay Địch Nhẫn Đông chần chừ một chút, rồi trả lời: [Không ạ.]

Màn hình im lìm vài giây, rồi một tin nhắn mới nhảy ra.

Cô Lương: [Em do dự. Sao lại thế?]

Nhẫn Đông: [Em gặp lại chị rồi. Giờ chị nổi tiếng hơn xưa nhiều, còn em thì chẳng có gì ra hồn.]

Cô Lương: [Chị?]

Nhẫn Đông: [Vâng.]

Hộp thoại chẳng có tin nhắn mới nào nữa.

Địch Nhẫn Đông nhanh tay gõ "Sau Tết em sẽ qua thăm cô."

Ngay trước khi gửi, tin nhắn lại được cập nhật.

Cô Lương: [Có thời gian thì qua đây với cô.]

Địch Nhẫn Đông mím môi, một lúc lâu sau, cô trả lời: [Vâng, qua Tết em đi luôn.]

Trò chuyện ngắn gọn kết thúc. Địch Nhẫn Đông tắt máy tính, cất vào ngăn kéo dưới cùng của cái tủ với chiếc kính và khóa lại.

Căn phòng lại trở về trạng thái yên tĩnh.

Địch Nhẫn Đông tựa vào đầu giường, nhìn điện thoại đã sạc đầy, cô cầm lấy.

Cô thấy tin nhắn WeChat của Kỷ Nghiễn Thanh ngay khi vừa về cắm sạc. Cô nhìn nó rất lâu, mấy chữ trong ô tin nhắn cứ gõ rồi xóa, xóa rồi gõ, cuối cùng cô vẫn kệ nó chìm nghỉm.

Vì cô tin chắc chắn Kỷ Nghiễn Thanh biết chuyện đêm đó. Dẫu không nhớ rõ, thì cũng đoán ra được.

Cảm giác trên ngón tay đêm đó rõ mồn một. Cô không thể dọn dẹp cho Kỷ Nghiễn Thanh như cách cô dọn thảm hay ly rượu. Nếu Kỷ Nghiễn Thanh có suy nghĩ, chắc chắn phải biết đã xảy ra chuyện gì.

Và rồi sao nữa?

Nếu Kỷ Nghiễn Thanh muốn thừa nhận chuyện tí là ngủ với cô, thì đã gọi ngay hôm sau, chứ không phải ba ngày sau mới nhắn hỏi "nào về", rồi hồi nãy nữa, nói kiểu như muốn hóng chuyện thị phi.

Lúc đầu, cô còn nghĩ rằng cuối cùng cũng có người dám nhìn thẳng vào sự thật nên mới tìm mình.

Địch Nhẫn Đông vuốt màn hình lên, rồi dòng "nào về" lại trôi xuống.

Cô không biết Kỷ Nghiễn Thanh định xử lý chuyện này ra sao và bây giờ cô cũng chẳng có sức mà nghĩ. Thể lực cạn kiệt, bị lạnh lâu, tình trạng sức khỏe hiện tại không cho phép cô đi đoán ý người khác. Nhưng, cô chắc chắn một điều: nếu như lúc Kỷ Nghiễn Thanh ngẩng đầu hôn cô, cô muốn cho chị cơ hội suy nghĩ lại; và khi cô chạm phải sự kháng cự và sợ hãi mà chưa ai từng chạm đến, chuyện này hết cửa để bàn cãi nữa.

Những lời nói trong túp lều băng đó là sự tự vấn của cô.

Sau khi tự vấn, cô vẫn là Địch Nhẫn Đông và vì cái tên "Lạc Tự", cô chỉ có thể càng lúc càng tệ hơn.

"Cạch!"

Địch Nhẫn Đông khóa màn hình điện thoại, ném nó xuống cạnh giường. Ném mạnh đến mức, khoảnh khắc đó khiến cô chóng mặt, choáng váng.

Kỷ Nghiễn Thanh cúi đầu, rồi khoác áo ngoài và đi xuống lầu.

Vì nếu mỗi glucose thì cơ thể Địch Nhẫn Đông chậm hồi phục, cô cần thức ăn giàu calo.

Địch Nhẫn Đông xuống lầu rất chậm, cô phải nghỉ lấy sức giữa chừng. Cô đi chậm rãi, dừng rồi lại đi, phải mất đến sáu bảy phút, bước chân cô mới dừng lại trên bậc thang cuối cùng.

Cùng lúc đó, Kỷ Nghiễn Thanh đang ngồi bên lò sưởi cũng dừng lại.

Hai người nhìn nhau.

Địch Nhẫn Đông đi tới, liếc thấy sự bực dọc chưa tan trong mắt Kỷ Nghiễn Thanh và nét u ám thoáng qua khi nhìn mình, rồi ngồi xuống đối diện.

Ngay khoảnh khắc đó, chân Kỷ Nghiễn Thanh rõ ràng co lại, đó là động tác chuẩn bị đứng dậy đi. Không rõ đã trải qua những suy nghĩ gì, mà trong chớp mắt, người lại thả lỏng, mỉm cười nhìn Địch Nhẫn Đông và nói: "Ủa, ngủ rồi mà?"

Địch Nhẫn Đông nâng ánh mắt từ chân Kỷ Nghiễn Thanh lên để nhìn thẳng, nhưng không đáp lời.

Im lặng.

Cái nhìn tr*n tr**, không che đậy của Địch Nhẫn Đông khiến Kỷ Nghiễn Thanh bỗng dưng khó chịu.

Kỷ Nghiễn Thanh cau mày.

Một lát sau, môi Địch Nhẫn Đông động đậy: "Tối hôm đó..."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Tối hôm đó thì sao?"

Bề ngoài là đang hỏi Địch Nhẫn Đông, nhưng tốc độ nói nhanh, giọng điệu khô khan và cách hỏi ngược đầy ngắt lời đó, giống như một kiểu lảng tránh trá hình. Kỷ Nghiễn Thanh không dám tin mình vừa nói gì, nhưng lời đã thốt ra rồi.

Nói xong, Địch Nhẫn Đông vẫn giữ nguyên trạng thái bình tĩnh, nhìn đối phương. Vài giây trôi qua, cô bất ngờ gọi tên: "Kỷ Nghiễn Thanh."

"Có giỏi, thì đừng bao giờ thừa nhận."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...