Thâm Tình - Thời Thiên Từ

Chương 34



Địch Nhẫn Đông sử dụng câu hỏi, nhưng giọng điệu lại chắc nịch, như thể đã chộp được sự thật trong lòng Kỷ Nghiễn Thanh. Song, kết luận ấy lại là một đòn đánh úp vào Kỷ Nghiễn Thanh - người đang mất phương hướng.

Đòn giáng quá mạnh khiến cô cảm thấy đầu óc chấn động. Cơn đau dữ dội kéo theo sự giận dữ và rồi cái cảm giác "ù tai" thoáng qua khi cô hỏi "cô yêu người ta đến mức nào" lại bùng lên, không thể kiểm soát.

Kỷ Nghiễn Thanh dán mắt vào người đang đứng trên bậc thang. Cực điểm mơ hồ mà cô cố tình không nghĩ đến, giờ đây tan biến dần như sương mù gặp nắng.

Cô lẽ ra phải hiểu từ lâu rồi...

Cô thích Địch Nhẫn Đông.

Vì thích, cô mới ghen tị với sự thân thiết của Lê Tịnh, mới khao khát những gì A Vượng có và mới dấn thân vào đêm say đó.

Bao nhiêu năm, hiếm có ai bảo bọc cô tận tâm, trao hết sự tử tế.

Cô từng phản kháng, hơn thế nữa đánh trả. Nhưng Địch Nhẫn Đông quá đỗi tử tế, khiến người ta mất hết cảnh giác. Tiềm thức cô hướng về Địch Nhẫn Đông, nhưng thiếu thốn kinh nghiệm yêu đương, không thể gọi tên cảm xúc. Lại thêm Tân Minh Huyên ngăn lối, cô không tiến tới được, không thể đào sâu suy nghĩ, đến khi một câu nói của Địch Nhẫn Đông khai mở mọi thứ.

Ghen tuông.

Đúng rồi. Nếu cô đơn thuần tham lam sự tốt bụng dưới danh nghĩa bạn bè, từ Địch Nhẫn Đông từ phải sử dụng là đố kỵ, ngưỡng mộ, chứ không phải ghen tuông.

Cô thích người ta rồi.

Tiếc thay, người cô thích lại có một người khác trong tim.

Vì người đó, Địch Nhẫn Đông liều mạng mới có thể đứng được ở đây.

Nhận ra mọi chuyện, những cảm xúc cay đắng, đau đớn, hỗn loạn từng dày vò Kỷ Nghiễn Thanh giờ đây trào dâng, muốn nhấn chìm cô.

Cô không muốn để mình thua cuộc.

Tối qua, câu "có giỏi, chị đừng bao giờ thừa nhận" của Địch Nhẫn Đông đã tước đoạt niềm kiêu hãnh của cô. Cô tuyệt đối không thể thua thêm cả đạo lý làm người. Đó là việc thích đến người yêu của bạn, dẫu người đó tốt với cô đến mấy.

Kỷ Nghiễn Thanh khoanh tay, ngước cằm, giọng lạnh lùng, dứt khoát: "Địch Nhẫn Đông, cô không nhớ tôi nói gì à?"

Đôi mắt nhìn xuống của Địch Nhẫn Đông lóe lên một tia sáng vui sướng rất tinh tế: "Gì cơ?"

Kỷ Nghiễn Thanh bước lên một bậc. Dù nhìn Địch Nhẫn Đông từ dưới lên, sự ngạo nghễ của cô vẫn không suy suyển: "Quên thật rồi. Tôi nhắc lại lần cuối. Tôi đồng tính, nhưng không phải ai đàn bà thì tôi cũng ngủ."

Kỷ Nghiễn Thanh ngẩng đầu, ánh đèn chói chang trên trần khiến mắt cô đau nhói.

Không sao cả, chịu đựng đau đớn là thứ cô thành thạo nhất trên đời này.

Thế là, tiếng cười khẩy thường thấy vang lên giữa cầu thang, rồi bị cắt ngang bởi tiếng chân người hối hả từ dưới vọng lên.

Người đến thấy Địch Nhẫn Đông thì sững sờ, vội vàng đỡ: "Chị nghe hết rồi. Về phòng nghỉ ngơi đi, Minh Huyên có chị đây."

Mặt Địch Nhẫn Đông tái nhợt. Ánh mắt sâu hun hút sau khi tia vui sướng vụt tắt dõi theo bóng Kỷ Nghiễn Thanh kiêu hãnh lướt qua mình.

Một lúc lâu sau, tiếng bước chân Kỷ Nghiễn Thanh khuất hẳn trên tầng. Lời tuyên bố của vẫn còn đọng lại trong không gian.

Địch Nhẫn Đông siết chặt tay vào lan can, nói với người đến: "Em ổn."

Là chị Nhậm chủ tiệm tạp hóa.

Vì Địch Nhẫn Đông từng dẫn Tân Minh Huyên đến tiệm chị Nhậm mua đồ, nên chị biết. Sau đó, vô tình nghe chuyện của Địch Nhẫn Đông, chị vừa thương cảm vừa nể phục, thường xuyên mua đồ tốt cho mỗi khi đi lấy hàng.

Xong hai người thân thiết.

Sáng nay, chị Nhậm đi chợ huyện, gặp Tân Minh Huyên bị thương trên đường, nên vào viện. Sau đó, theo lời Tân Minh Huyên dặn, chị đi báo cảnh sát và đón chị Quách. Khi chị quay lại bệnh viện, Tân Minh Huyên đã mổ xong và tỉnh táo, các chỉ số khá ổn. Và sự bình tĩnh quá mức này mà chị Nhậm càng lo, vì trên đường đến viện, chị tận mắt chứng kiến Tân Minh Huyên mất kiểm soát, phát cuồng như thế nào.

Vì thế, chị Nhậm gọi điện cho Tàng Đông, nghĩ rằng lời Địch Nhẫn Đông có trọng lượng nên nhờ đến chăm sóc Tân Minh Huyên là ổn thỏa nhất. Nào ngờ, Tiểu Đinh báo lại Địch Nhẫn Đông cũng nhập viện.

Chị Nhậm nhìn mồ hôi lạnh rịn trên trán Địch Nhẫn Đông, nhẹ nhàng quở trách: "Không sao cái nỗi gì, về phòng nằm ngay đi!"

Chị Nhậm định dìu Địch Nhẫn Đông lên lầu.

Địch Nhẫn Đông giơ tay cản: "Không nhìn chị Tân một cái, em không yên tâm."

Chị Nhậm cau mày, do dự vài giây, rồi nói: "Vậy thì đi nhanh về nhanh."

Chị Nhậm đỡ Địch Nhẫn Đông đi xuống. Từng bước chân chao đảo, vô lực lọt vào tai Kỷ Nghiễn Thanh, người đang dựa tường, vẫn chưa hề rời đi.

Cô dịch vai, áp lưng vào bức tường lạnh thấu xương.

Thích một người thôi mà, chết ai đâu.

Lòng người đâu phải sắt đá, ngày ngày được sự ấm áp tưới tắm, kiểu gì cũng sẽ nảy sinh một hai đóa hoa dại. Nhổ nó đi là xong.

Chỉ là hoa dại, không bám rễ sâu, nhổ phát là ra.

Thế nhưng, cô phải mình chối bỏ hết những chuyện tốt đẹp mà Địch Nhẫn Đông đã trao. Chẳng ai làm bạn với thứ người vì tư tâm mà hành động vượt giới hạn như cô. Dẫu cho lý do là gì và bất chấp lòng cô sẽ hoang tàn, cằn cỗi đến mức nào sau khi nhổ hết những đóa hoa dại đó.

Ấy là nghiệt cảnh cô phải mang theo, cô đáng phải gánh.

Vấn đề là, làm sao, để Địch Nhẫn Đông quên đi những tổn thương do sự ích kỷ của cô gây ra.

Địch Nhẫn Đông tốt thật. Tuy một hai lần bóc trần sự kiêu hãnh của cô, cô vẫn mong Địch Nhẫn Đông bình yên.

Kỷ Nghiễn Thanh dán mắt vào bức tường đối diện, cuối cùng, tầm nhìn cô chỉ còn mảng trắng xóa, xuyên qua những vòng sáng nhức mắt. Cô nhắm nghiền mắt, lấy lòng bàn tay đè chặt một hồi lâu, rồi lau vội hơi ẩm nơi tay vào túi, xoay người đi xuống, rời khỏi bệnh viện.

Địch Nhẫn Đông đi chậm. Khi cô và chị Nhậm đến trước phòng theo dõi, y tá mới tiêm thuốc xong bước ra.

Thấy hai người, y tá khó chịu: "Bệnh nhân vừa rồi kích động, suýt làm rách vết thương. Nếu không phát hiện kịp, hậu quả khôn lường. Các chị là người nhà, đã đến chăm sóc thì phải có trách nhiệm!"

Chị Nhậm vội vàng hỏi: "Bây giờ thế nào rồi?"

Y tá: "Ngủ rồi."

Y tá kéo khẩu trang xuống, nhìn Địch Nhẫn Đông đang mặc đồ bệnh nhân: "Chị ở tầng mấy?"

Địch Nhẫn Đông: "Tầng bốn."

Y tá: "Vậy về phòng đi, tối nay không tỉnh đâu."

Địch Nhẫn Đông nói "Cảm ơn," rồi dõi theo Tân Minh Huyên qua ô cửa kính phòng theo dõi.

"Chị Tân bị làm sao mà ra nông nỗi này?" Địch Nhẫn Đông hỏi.

Chị Nhậm thở dài: "Ban đầu là đi tìm con gái của chị Quách đó. Tìm thấy đó, nhưng cha mẹ nuôi cô bé cảnh giác, bế con bỏ trốn ngay trong đêm. Bọn họ là dân địa phương, biết rõ đường nào dễ trốn, dễ đi, cố tình dẫn Minh Huyên đi vòng vèo. Nhưng cuối cùng thì cũng truy tới nơi. Con bé đồng ý gặp chị Quách để bàn tính chuyện sau này."

Chị Nhậm nói đến đây, đưa tay bóp nhẹ vai Địch Nhẫn Đông: "Tuy chỉ là một đứa trẻ thôi, nhưng đủ để chị Quách lấy lại tinh thần sống tiếp. Nhẫn Đông, em lại làm thêm một chuyện tốt rồi."

Địch Nhẫn Đông nói: "Chị Tân tìm thấy mà, không liên quan gì đến em."

Chị Nhậm nhìn Địch Nhẫn Đông một cái, rồi tiếp lời: "Chuyện xảy ra trên đường về. Minh Huyên nói mình chạm mặt băng nhóm đó."

Ánh mắt Địch Nhẫn Đông dừng lại, cô quay sang nhìn chị Nhậm: "Băng nhóm bắt cóc em gái chị Tân?"

Chị Nhậm: "Ừ."

Địch Nhẫn Đông nắm rõ chuyện của Tân Minh Huyên. Tân Minh Huyên có một cô em gái, kém hai tháng. Ban đầu là bạn cùng lớp cấp ba, sau này cha cô ly hôn rồi tái hôn, mẹ kế dẫn bạn học kia về, thế là họ thành chị em.

Tân Minh Huyên yêu thương mẹ ruột, căm ghét người cha chỉ biết rượu chè bài bạc, nên kéo theo cả bất mãn với người mẹ kế và cô em gái vô tội. Vì vậy, Tân Minh Huyên thường gây khó dễ với người ta lúc ở nhà lẫn ở trường.

Nhưng đối phương là một người ít nói, bề ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm ấm áp. Cô bé luôn để đèn, mở cửa chờ Tân Minh Huyên về khuya, tổng hợp các trọng điểm thi cử cho chị khi chị học kém, lén nhét sô cô la vào tay chị khi bị phạt đứng, đưa chai nước đá lạnh khi chị đổ mồ hôi trên giờ thể dục và túc trực cả đêm bên chị khi chị ốm co ro trên giường. Khi Tân Minh Huyên khóc nức nở vì bị ông nội từ chối, cô bé đã ở bên cạnh, nói: "Mẹ em bỏ em rồi, em không còn người thân. Nếu chị đồng ý, em sẽ luôn luôn bên chị." Khi Tân Minh Huyên thấy cha mình vì bài bạc mà bán cả đồ hồi môn của mẹ, Tân Minh Huyên định lao vào đánh, nhưng cô bé đã kéo ra, lấy ghế đập cha Tân Minh Huyên phải nhập viện.

Và, sau này người cha cứ say xỉn là trả lại gấp đôi.

Anh trai Tân Minh Huyên tỏ tình không thành, cũng a dua theo sau.

Tân Minh Huyên chỉ biết khi nhận được điện thoại của hàng xóm, báo rằng cha và anh trai mình sắp đánh chết người ta.

Tân Minh Huyên tức tốc chạy từ trường về, nhưng mới kịp thấy vũng máu trên nền đất và một hộp quà Giáng sinh đã nát bươm.

Đó là món quà mà người ta dành dụm nửa năm tiền để mua tặng mình.

Tân Minh Huyên kể, chính vài giây phút đó, cô mới bàng hoàng nhận ra mình yêu người đó. Tuy điên cuồng bóp cổ anh trai, hay vung dao chém cha mình, thì thứ Tân Minh Huyên nhận được chỉ là một câu trả lời: Người ta trốn rồi.

Người ấy chạy đi đâu, Tân Minh Huyên không biết. Cô lê bước khắp thành phố cả năm trời, ngay cả khi thi đại học xong, thế mà chẳng nghe ngóng được tin tức gì.

Người ấy như bốc hơi khỏi thế gian.

Mấy năm sau, Tân Minh Huyên tốt nghiệp đại học, vào làm cho một công ty trong Top 500 thế giới. Nhờ năng lực xuất sắc, lương bổng và chức vụ liên tục thăng tiến. Song, đến năm thứ ba, Tân Minh Huyên xin nghỉ.

Địch Nhẫn Đông hỏi lý do, Tân Minh Huyên nói mình nghe được tin tức về người đó từ miệng một kẻ buôn người.

Sau đó, Tân Minh Huyên dốc hết tâm sức vào công cuộc chống buôn người, từ một mình chiến đấu đơn độc đến nay đã có đội ngũ mười lăm người. Họ phân tán khắp cả nước, giúp nhiều gia đình đoàn tụ, kể cả dì Quách sắp gặp lại con gái mình.

Thế nhưng, người mà Tân Minh Huyên muốn tìm thì vẫn bặt vô âm tín.

Địch Nhẫn Đông hiểu rõ cảm giác mất kiểm soát, điên cuồng khi một người mong chờ một việc gì đó rất lâu, rồi bỗng dưng sắp đạt được. Giống như khi cô bất ngờ gặp Kỷ Nghiễn Thanh, họ bị suy giảm mạnh mọi hành vi, lý trí, mất đi sự bình tĩnh cần có.

Địch Nhẫn Đông nhìn Tân Minh Huyên, nói: "Chị Tân vội quá?"

Chị Nhậm: "Ừ. Minh Huyên dò la với giới buôn người mười mấy năm, không đời nào lại bị thương dễ thế. Lần này thì mất bình tĩnh."

Chị Nhậm thở dài: "Hy vọng rồi thất vọng, không biết sáng mai tỉnh dậy Minh Huyên sẽ ra sao."

Địch Nhẫn Đông không đáp lời. Cô lờ mờ đoán được, có lẽ sẽ giống như cô, sau khi nghe từ "Lạc Tự" thốt ra từ miệng Kỷ Nghiễn Thanh: cô phát điên một trận, rồi càng lúc càng lún sâu.

Hai người lặng lẽ nhìn Tân Minh Huyên một lát, xong chị Nhậm đỡ Địch Nhẫn Đông lên lầu.

Hai bệnh nhân khác trong phòng đã ngủ. Lê Tịnh đang co ro ngủ gật ở cuối giường Địch Nhẫn Đông.

Kỷ Nghiễn Thanh không có mặt.

Địch Nhẫn Đông dừng lại ở cửa, bảo chị Nhậm về chăm sóc Tân Minh Huyên, rồi bước vào, leo lên giường. Nằm một lát, cô lấy điện thoại ra gọi cho Kỷ Nghiễn Thanh.

Điện thoại đổ chuông, nhưng không ai bắt máy.

Địch Nhẫn Đông đá nhẹ vào Lê Tịnh đang ngủ mơ màng.

Lê Tịnh giật mình tỉnh giấc: "Chuyện gì? Khó chịu ở đâu à?"

Địch Nhẫn Đông dựa vào đầu giường, hỏi: "Kỷ Nghiễn Thanh đi đâu rồi?"

Lê Tịnh ngáp dài, giọng ngái ngủ: "Về Tàng Đông rồi ạ."

Về Tàng Đông mất gần ba tiếng lái xe. Kỷ Nghiễn Thanh chắc chắn còn đang trên đường, nên điện thoại đang ở trên xe, trong túi xách hay túi quần, rất gần, mà không ai nghe.

Giận vì câu "ghen à" sao?

Địch Nhẫn Đông hồi tưởng lại biểu cảm của Kỷ Nghiễn Thanh trên cầu thang, giây phút cô vạch trần sự thật: giận dữ, thoáng ngạc nhiên, tự giễu, rồi cuối cùng là cam chịu.

Phản ứng đó cho thấy bị nói trúng tim đen.

Có sự tồn tại, mới bị nói trúng và cảm xúc cuối cùng mới là sự chấp nhận.

Thế nhưng, vài giây sau, khi chị nhắc lại rằng chị đâu phải ai chị cũng lên giường, thì lại không thấy điểm khác biệt nào.

Cô đã hiểu nhầm rồi chăng?

Địch Nhẫn Đông thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại đang cầm trên tay.

Lê Tịnh tỉnh hẳn, vỗ nhẹ qua chăn Địch Nhẫn Đông: "Chị Kỷ có để lại cho em một cái thẻ ngân hàng."

Lê Tịnh kéo khóa túi, lấy thẻ ra đưa cho Địch Nhẫn Đông xem: "Chị Kỷ nói em mua thuốc tốt nhất, cần gì tiêu nấy, không được tiết kiệm. Chị còn dặn khi xuất viện thì gọi điện, chị sẽ đến đón."

Lê Tịnh cảm thán: "Chị Kỷ tốt quá."

Ánh mắt Địch Nhẫn Đông dán chặt vào chiếc thẻ trong tay Lê Tịnh. Vài giây sau, cô hỏi: "Hôm qua là Kỷ Nghiễn Thanh phát hiện chị ngất xỉu à?"

"Chuẩn!" Lê Tịnh vỗ ngực còn chưa hết sợ: "Chị Kỷ bế chị xuống, gõ cửa phòng em. Em suýt chết khiếp."

Địch Nhẫn Đông: "Chị ấy thì sao?"

Lê Tịnh: "Hả? Chị ấy?"

Địch Nhẫn Đông: "Chị ấy có lo lắng không."

Lê Tịnh ngẫm nghĩ: "Không để ý, em lo khóc thôi."

Địch Nhẫn Đông không nói gì, đôi mắt sẫm màu ghim chặt vào Lê Tịnh.

Lê Tịnh bỗng thấy rờn rợn cổ. Cô đưa tay sờ sờ, kéo khóa cổ áo lên hết cỡ, nói: "Lo là cái chắc, nếu không đã chẳng ngồi bên giường chị suốt đêm không ngủ. À, đúng rồi!"

Lê Tịnh nhoài người tới, ngón tay chỉ vào cằm Địch Nhẫn Đông: "Sáng nay em mua cơm về, thấy chị Kỷ sờ vào chỗ này của chị rồi."

Mí mắt Địch Nhẫn Đông rung rung, cô hỏi: "Sờ thế nào?"

Lê Tịnh ngồi thẳng lại, khoanh chân, ôm ngực, ra chiều thâm trầm: "Giống như ngày xưa chị ngồi trước cửa hàng v**t v* con cừu non ấy. Rất tùy tiện, rất áp đảo và rất u ám."

Ba từ "rất" tùy tiện, áp đảo, u ám sau đó chẳng liên quan gì đến nhau.

Địch Nhẫn Đông tưởng tượng ra cảnh tượng đó. Một lúc lâu sau, cô mở ứng dụng WeChat.

Tại tiệm tạp hóa gần bệnh viện, Kỷ Nghiễn Thanh trả tiền gói thuốc lá, cầm điện thoại bước ra.

Nghe tiếng thông báo WeChat, cô khựng lại, rút điện thoại từ túi ra.

...Không phải Lê Tịnh.

Nhẫn Đông: [Chị chạm cổ em à?]

Mặt Kỷ Nghiễn Thanh lạnh tanh.

Hiện tại, cô cực kỳ nhạy cảm với những từ như "đụng," "chạm." Nó như bị đạo đức trói lại, ném vào lửa nướng, dầu sôi. Thêm vào đó là cái tên "Địch Nhẫn Đông" thì sai càng thêm sai. Nhất là sau khi bị người ta soi lòng.

Thế mà Địch Nhẫn Đông vẫn bình thản, chủ động mang theo "cổ em" tìm đến.

Kỷ Nghiễn Thanh mở cửa xe ngồi vào, dựa lưng hai giây, rồi quẳng điện thoại vào ghế phụ, tay mò tìm bật lửa trong túi.

Ngọn lửa xanh lóe lên rồi tắt.

Kỷ Nghiễn Thanh rít một hơi thuốc đang kẹp trên môi.

Vị thuốc gắt và dở.

Khói thuốc mới chạm tới cuống họng, Kỷ Nghiễn Thanh k*ch th*ch, nhíu mày, ho sù sụ. Cô không chịu thua, tiếp tục hút, hút xong lại ho. Lặp đi lặp lại nhiều lần, Kỷ Nghiễn Thanh gục trán xuống vô lăng, bất động.

Đây là lần đầu tiên cô hút thuốc. Giống như việc học nhảy, cô chống đối nhưng vẫn thành thạo. Và cũng giống như nhảy múa, cô chỉ cảm nhận thấy đau khổ.

Kỷ Nghiễn Thanh mở mắt, nước mắt rơi lã chã xuống chân. Cô không biết là do phản ứng sinh lý hay vì lý do nào khác.

Ha.

Đến lúc này rồi mà còn cố chấp vòng vo làm gì.

Đang đau lòng đó.

Lần đầu tiên, lần đầu tiên cô thích đến một người, mà mọi thứ đang đổ vỡ.

Số phận cô hèn mọn đến mức nào?

Người khác yêu đơn phương người có chủ thì cùng lắm là đau khổ vài hôm rồi thôi. Còn cô thì mở lời trực diện, khiến cả hai bên tổn thương. Nửa đời còn lại cô chắc chắn phải nhớ rõ rằng: vì thích một người nên cô đã mắc nợ người ta.

Hay là cô khoét cái óc ra nhỉ?

Không nhớ nữa thì cùng lắm cô là đồ vô đạo đức. Còn nếu nhớ mãi... cô đã nếm cái cảm giác dao cứa vào tim rồi,cô  không muốn chịu đựng nó mãi...

"Ting."

WeChat lại kêu thêm một tiếng.

Bàn tay Kỷ Nghiễn Thanh tựa trên vô lăng rung lên theo, tàn thuốc gãy một mẩu, rơi xuống chân cô.

Cô nhìn chằm chằm vài giây, đầu không ngước, đưa tay ra mò điện thoại, rồi mở tin nhắn.

"Chát."

Giọt nước mắt đã thành hình bất ngờ rớt thẳng xuống màn hình, tạo nên một vệt trong suốt, bên trong khoanh tròn hai chữ đen: Hàm dưới.

Nhẫn Đông: [Hay là hàm dưới?]

Chị sờ cổ em à?

Hay là hàm dưới?

Kỷ Nghiễn Thanh đọc đi đọc lại hai câu suốt nửa phút, sau đó cơn giận bốc lên tận trời.

Ngày trước, cô bôi thuốc cho người ta là phải né lên né xuống, như thể một kẻ hỗn xược thấy đàn bà con gái là nhào vô

Giờ thì hỏi một câu không được, thì hỏi thêm câu nữa.

Giỏi, giết người không thấy máu, cô hối hận đến mức muốn tự sát cho rồi.

Nhưng trước khi tự kết liễu, cô vẫn muốn phát điên.

Kỷ Nghiễn Thanh ngồi thẳng dậy, cắn điếu thuốc trên môi, nâng điện thoại, ngón cái nhấn liên tục trên màn hình lách tách.

[Sờ rồi thì sao? Cô muốn tôi chặt tay, hay là tháo luôn xương tôi ra?!]

Vài giây sau, tin nhắn WeChat được gửi đi.

Kỷ Nghiễn Thanh thoát ứng dụng, nhắn tin cho Lê Tịnh "Có việc thì gọi điện thoại bàn quầy lễ tân," tắt nguồn, quẳng điện thoại, xuống xe miết tắt điếu thuốc trong tuyết, lên xe lái thẳng về thị trấn.

Mọi động tác nhanh gọn dứt khoát.

Sau đó, cô ngủ một mạch đến sáng, Tiểu Đinh lên gõ cửa.

Kỷ Nghiễn Thanh kéo cửa ra: "Sao?"

Tiểu Đinh nói: "Cô chủ gọi điện thoại của chị không được, nên gọi ra quầy lễ tân, bảo em nhắn với chị một câu."

Mặt Kỷ Nghiễn Thanh lạnh như tiền hỏi: "Câu gì?"

Mặt Tiểu Đinh đỏ bừng lên, ấp úng mãi, cuối cùng lí nhí như muỗi kêu: "Chị có thích chị ấy không?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "...?!"

Cơn giận vụt tắt, Kỷ Nghiễn Thanh rơi vào sự chết lặng. Cô không thể gọi tên cảm giác trong lòng mình. Nó như vị chanh chua, thu mình lại, lại như miếng thịt lăn qua dầu mỡ - tức là chai lì, mù mịt, lại như con cá nằm trên thớt, biết rõ lưỡi dao sẽ chặt mình, nhưng không đoán được khi nào và vào phần nào.

Cô phải thừa nhận, ok cô thua, cô thua thảm hại, người thua chính là cô.

Nhưng cô không cam tâm, muốn hỏi ngược lại: "Địch Nhẫn Đông không phải Bồ Tát sống à?"

Gì cũng làm được, sao giờ không hiển linh đi một lần, tha cho cô một con đường sống?

Kỷ Nghiễn Thanh không hỏi, cô nói với Tiểu Đinh đứng sững ở cửa: "Còn chuyện gì nữa không?" Cô đóng cửa lại và không xuống nữa cho đến khi đi dạy.

Ngày thứ hai như vậy.

Ngày thứ ba cũng thế.

...

Đêm thứ năm, bác sĩ kiểm tra phòng xong thông báo: "Mai xuất viện."

Lê Tịnh mừng như vớ được vàng. Vừa tiễn bác sĩ đi, cô lấy điện thoại gọi về cửa hàng.

Trên giường bệnh, Địch Nhẫn Đông - người đã dán mắt vào điện thoại suốt năm ngày im lìm - nói: "Bật loa ngoài."

Lê Tịnh: "Phòng bệnh, giữ ý thức chung đi ạ?"

Địch Nhẫn Đông không đáp, quăng cho Lê Tịnh một cái nhìn.

Lê Tịnh bật loa ngoài, quẳng điện thoại lên đùi Địch Nhẫn Đông.

"Tút"

Điện thoại đổ chuông bốn tiếng mới có người nhấc máy.

Tiểu Đinh: "Xin chào, Tàng Đông ạ."

Lê Tịnh: "Tiểu Đinh! Chị đây! Có chị Kỷ ở đó không?"

Tiểu Đinh: "Chị Kỷ ở đây, đang sưởi ấm bên lò."

Lê Tịnh: "Ờ, em..."

Lời Lê Tịnh nói dở, Địch Nhẫn Đông đã chộp lấy điện thoại, chuyển sang chế độ nghe và áp vào tai, nói: "Bảo chị ấy nghe điện thoại."

Tiểu Đinh đáp lại, giọng nói xa dần: "Chị Kỷ, cô chủ gọi."

Trong ống nghe không có tiếng Kỷ Nghiễn Thanh trả lời, nhưng vài giây sau, tiếng bước chân quen thuộc truyền đến.

"Trình bày."

Địch Nhẫn Đông nhìn thẳng vào điện thoại, nói: "Mai em xuất viện."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Mười giờ tới."

Cuộc đối thoại ngắn ngủi không thể ngắn hơn kết thúc, ống nghe chìm vào im lặng.

Kỷ Nghiễn Thanh siết chặt điện thoại, nói: "Địch Nhẫn Đông, mai mình nói chuyện."

Địch Nhẫn Đông: "Nói chuyện gì?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Chuyện đêm hôm đó."

Thà vươn cổ chịu một nhát, còn hơn co ro mãi. Không thể trốn tránh thì dứt điểm sớm.

Địch Nhẫn Đông im lặng một giây, rồi đáp: "Vâng."

Sáng hôm sau, bảy giờ sáng, Kỷ Nghiễn Thanh lái xe rời Tàng Đông. Chín giờ rưỡi, cô đã có mặt tại bệnh viện, nhưng vào phòng bệnh lại không thấy Địch Nhẫn Đông.

Kỷ Nghiễn Thanh hỏi Lê Tịnh, người mới làm xong thủ tục xuất viện lên: "Chị chủ em đâu?"

Lê Tịnh gãi đầu: "Em không rõ nữa, mới ở đây mà. Để em gọi điện, mấy ngày nay điện thoại không có bỏ cái điện thoại."

Lê Tịnh nhanh nhẹn lấy điện thoại ra bấm số.

Ba giây sau, chuông điện thoại réo từ trong hộc tủ đầu giường.

Lê Tịnh nghe thấy tiếng "chát" trên mặt mình.

Kỷ Nghiễn Thanh đứng yên một lát, rồi đưa chìa khóa xe cho Lê Tịnh, nói: "Em mang đồ xuống xe trước đi, chị đi tìm."

Lê Tịnh: "Chị biết tìm ở đâu không?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Không thể rõ hơn."

Kỷ Nghiễn Thanh bước xuống tầng ba, hỏi phòng y tá số phòng bệnh của Tân Minh Huyên, rồi rảo bước đi tìm.

Đã đến nơi.

Kỷ Nghiễn Thanh chuẩn bị rẽ vào cửa phòng, rồi khựng lại.

"Chị Tân, chị tìm mười ba năm rồi, chị vẫn muốn tìm sao?" Giọng Địch Nhẫn Đông truyền ra từ trong phòng.

Tân Minh Huyên: "Tại sao lại không tìm?"

Địch Nhẫn Đông: "Người ấy bằng tuổi chị, 38 tuổi. Ở tuổi này, không mấy ai còn độc thân."

Tân Minh Huyên: "Thì sao?"

Địch Nhẫn Đông: "Không độc thân, thì sao ở bên nhau được?"

Tân Minh Huyên cười nhạt: "Đó là cái giá chị phải trả. Giá mà tính chị bớt nóng nảy, giá mà chị nhận ra tình cảm của người ta sớm hơn, thì không ra nông nỗi này."

Địch Nhẫn Đông im lặng rất lâu: "Chị nghỉ ngơi đi. Có gì thì gọi."

Tân Minh Huyên: "Chị sao đâu. Em lo cho mình là được rồi."

Kỷ Nghiễn Thanh cảm thấy tim mình bị nghiền nát thành bột, rồi tan chảy ra. Cô nhếch mép cười lạnh một tiếng với sự tự mãn của chính mình.

Cô sợ Địch Nhẫn Đông à? Cô chẳng sợ gì hết. Cô sợ cái nghiệt duyên này thôi.

...

Trong phòng bệnh truyền đến tiếng bước chân.

Cánh cửa mở ra. Địch Nhẫn Đông bất ngờ chạm mắt với Kỷ Nghiễn Thanh, người đang đứng nép bên tường.

Theo bản năng, Địch Nhẫn Đông liếc nhanh vào trong phòng, rồi đóng cửa lại: "Chị làm gì ở đây?"

"Đón cô xuất viện." Kỷ Nghiễn Thanh nhếch môi, mắt lạnh buốt: "Dậy từ lúc trời chưa sáng, chưa kịp ăn gì đã ra khỏi nhà. Thế nào, tôi làm tài xế có tận tâm không?"

Địch Nhẫn Đông nghe rõ sự châm biếm trong lời Kỷ Nghiễn Thanh. Ngón tay siết nhẹ bên hông: "Còn sớm mà."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Nhưng tôi đang nóng lòng muốn nói chuyện với cô chủ đây."

Sóng lớn dần nổi lên trong mắt Kỷ Nghiễn Thanh. Trước khi sự lý trí bị lật đổ, cô xoay người đi thẳng về phía cầu thang.

Địch Nhẫn Đông nhìn theo bóng lưng Kỷ Nghiễn Thanh hai giây, rồi sải bước đuổi theo. Mới rẽ góc, cô đã thấy Kỷ Nghiễn Thanh khoanh tay đứng bên cửa sổ, đang chờ cô.

Địch Nhẫn Đông đứng lại: "Nói chuyện ở đây à?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Chứ ở đâu? Ngồi uống trà bàn chuyện à? Tôi sợ mình run tay, làm trà đổ hết lên mặt cô chủ đấy."

Giọng Kỷ Nghiễn Thanh âm trầm, khô khốc, cố hết sức kìm nén cơn giận.

Địch Nhẫn Đông nhìn cô: "Chuyện đêm hôm đó..."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Khoan."

Cùng một chủ đề, lại một lần nữa bị cắt ngang ngay tại nơi này, nhưng thái độ lại hoàn toàn khác biệt.

Giọng Kỷ Nghiễn Thanh chỉ chất chứa cơn giận sắp không thể kiềm chế. Ánh mắt cô sâu thẳm, găm thẳng vào Địch Nhẫn Đông, hận không thể nghiền nát từng lời nói: "Cô và Tân Minh Huyên có quan hệ gì?"

Mắt Địch Nhẫn Đông dao động, cô im lặng một thoáng, rồi đáp: "Bạn bè."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Bạn bè kiểu gì?"

Địch Nhẫn Đông: "Mắt em từng bị mù."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Biết. Hiện tại tôi hỏi quan hệ bạn bè giữa cô và Tân Minh Huyên là thế nào."

Địch Nhẫn Đông nói: "Sau khi xuất viện, vì không nhìn thấy, bị người ta theo dõi, suýt xảy ra chuyện. Chị Tân đã cứu và lái xe đưa về."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Sau đó thì sao?"

Địch Nhẫn Đông: "Chị Tân tìm người của chị, em mở quán trọ, thỉnh thoảng gặp nhau."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Hai người ngủ với nhau chưa?"

Mí mắt Địch Nhẫn Đông run run, một tia sáng ngầm hiện lên trong đáy mắt: "Chưa."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Đang hẹn hò không?"

Địch Nhẫn Đông: "Hẹn hò gì?"

Cơn giận trong Kỷ Nghiễn Thanh bùng lên, chĩa thẳng vào Địch Nhẫn Đông: "Cô nói hẹn hò chuyện gì?"

Địch Nhẫn Đông im lặng, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: Không phải hiểu lầm.

Hôm Tân Minh Huyên rời Tàng Đông, Kỷ Nghiễn Thanh đã thấy họ dựa vào xe hút thuốc, tư thế gần như hôn nhau. Lúc đó, cô từng thấy hụt hẫng vì Kỷ Nghiễn Thanh cười cợt, đùa giỡn và thấu hiểu, không có thái độ nào khác. Sau đó, Kỷ Nghiễn Thanh lại còn nói rằng đâu phải ai cũng lên giường.

...

Mọi thái độ rõ ràng đến mức này.

Dù đã gạt hết đi. Nhưng giờ đây, cô hoàn toàn chắc chắn, sau đêm đó, việc Kỷ Nghiễn Thanh chần chừ không liên lạc, việc chị né tránh và phủ nhận câu hỏi "chị ghen à" của cô, liên quan hết.

Kỷ Nghiễn Thanh thích cô, nhưng vì có Tân Minh Huyên nên không dám thừa nhận và không thể thừa nhận.

Ánh mắt Địch Nhẫn Đông dao động nhẹ, toát ra tia sáng: "Không có hẹn hò."

Kỷ Nghiễn Thanh hạ tay xuống, tiến lên một bước, cưỡng ép nhìn thẳng Địch Nhẫn Đông: "Vậy sao lại đến sông băng?"

Địch Nhẫn Đông nhìn cô, nói: "Giận."

Cô đã cảm nhận được sự "bình đẳng" mà cô muốn từ thái độ của Kỷ Nghiễn Thanh. Vậy cô có quyền cho Kỷ Nghiễn Thanh biết cô "muốn gì".

Kỷ Nghiễn Thanh giận đến tột độ, lời nói vọt ra khỏi miệng: "Giận gì? Vì tôi say rượu đụng chạm cô sao? Tôi khiến cô ghê tởm?"

Địch Nhẫn Đông nói: "Không có."

Kỷ Nghiễn Thanh chững lại. Sau đó cô nhận ra thái độ của Địch Nhẫn Đông về đêm đó, chỉ hỏi có phản cảm không, chứ không nhắc đến từ ghê tởm.

Lúc đó cô cảm thấy khó hiểu.

Bây giờ...

Không ngủ, không hẹn hò với Tân Minh Huyên là thật?

Kỷ Nghiễn Thanh chỉ mạnh tay xuống, giận đến mức mắt đỏ ngầu: "Hôm nay, tại chỗ này, nói cho rõ ràng! Tại sao giận?!"

Địch Nhẫn Đông cảm nhận được ngọn lửa giận dữ đang phả vào mặt mình. Cô càng hưng phấn hơn. Ngón tay siết chặt bên hông, ánh mắt sâu thẳm, đen kịt: "Vì hôm đó em đang làm chị nhưng chị gọi tên người khác."

Kỷ Nghiễn Thanh chấn động mạnh.

Làm gì cô?

Người chủ động mới dùng từ "làm" người bị cưỡng ép phải dùng từ ngược lại chứ?

Kỷ Nghiễn Thanh bị tia sáng gần như trong mắt Địch Nhẫn Đông châm chích. Một ý nghĩ hoang đường vụt lên trong đầu cô. Ngọn lửa đang cháy hừng hực trong mắt cô tắt, chuyển thành màu đen thăm thẳm: "Nói lại câu vừa rồi?"

Địch Nhẫn Đông: "Vì hôm đó em đang làm chị nhưng chị gọi tên người khác."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Làm ai?"

Địch Nhẫn Đông: "Chị."

"Lúc đó tỉnh táo?"

"Tỉnh."

"Không bị cưỡng ép?"

"Không."

"Chát!"

Cú tát bất ngờ của Kỷ Nghiễn Thanh đánh lệch mặt Địch Nhẫn Đông.

Những người đi xuống từ tầng trên nhìn thấy, hú hồn, vội vàng kéo đồng bạn đi ngược lên.

Cầu thang còn mỗi hai người họ, nhưng cảm xúc đã đổi ngôi. Bây giờ là Kỷ Nghiễn Thanh sâu thẳm như hồ lạnh, còn Địch Nhẫn Đông cuồng nhiệt như gió bão.

Địch Nhẫn Đông nuốt nước miếng, chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt đen kịt khóa chặt người đối diện: "Kỷ Nghiễn Thanh, ngay ngày đầu tiên gặp mặt, em đã muốn l*m t*nh với chị."

________

k*ch th*ch quá :))

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...