Thâm Tình - Thời Thiên Từ

Chương 59



Kỷ Nghiễn Thanh và Địch Nhẫn Đông không nán lại phòng làm việc của Trần Tuy. Lời cần nói đã nói, tình cảm cũng bày tỏ, hai người cùng bước ra.

Trợ lý vội vã đến: "Cô Kỷ, cô Trịnh mới tới, thấy chị bận nên không vào... Cô Trịnh bảo chị qua nếu rảnh ạ."

Cô Trịnh, tức Trịnh Mang, là người phụ trách thương mảng trang Kỷ Nghiễn Thanh đại diện.

Kỷ Nghiễn Thanh biết Trịnh Mang muốn nói gì. Cô chưa đăng thông báo giải nghệ trên mạng xã hội vì chưa nghĩ ra cách đăng.

Trừ cô Trịnh, người có mối bận tâm về lợi ích, Kỷ Nghiễn Thanh cũng không thể vội vàng đăng thông báo. Cứ nghĩ đến Trần Cách, nghĩ đến những người Đông từng cứu, thì cô lại không muốn để công sức của mình đổ sông đổ bể vì một lời tuyên bố qua loa.

Kỷ Nghiễn Thanh đã kéo dài chuyện này quá lâu, chắc chắn nó ảnh hưởng đến cô Trịnh.

Kỷ Nghiễn Thanh nhíu mày, nói: "Đi bây giờ?"

Trợ lý: "Chị tiện không ạ?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Tiện."

Trợ lý dẫn hai người lên lầu. Vào phòng, Kỷ Nghiễn Thanh đi tìm Trịnh Mang, Địch Nhẫn Đông ngồi đợi trên ghế sô pha sau lớp kính.

Trịnh Mang là người thẳng thắn, Kỷ Nghiễn Thanh cũng không lòng vòng. Tuy họ nói chuyện "chia tay", nhưng không khí không căng thẳng. Kỷ Nghiễn Thanh vô tình quay đầu, thấy Địch Nhẫn Đông lại chụp mình. Thế là cô xoay ghế về phía Địch Nhẫn Đông, hợp tác tạo dáng.

Địch Nhẫn Đông ngừng một thoáng, nhấn chụp ba lần không ngưng.

Ba bức ảnh giống nhau, nhưng Địch Nhẫn Đông không xóa bất cứ tấm nào. Cô xem đi xem lại hai lần, rồi lưu vào album ảnh vừa tạo. Album ấy chứa tất cả ảnh Kỷ Nghiễn Thanh mà cô chụp, còn có một bức Kỷ Nghiễn Thanh chụp - nụ hôn Kỷ Nghiễn Thanh trao trên cầu thang gác mái.

.

Kỷ Nghiễn Thanh nói: "Vũ đạo là ký ức thoáng qua, ảnh chụp mới là vĩnh cửu..."

Địch Nhẫn Đông phóng to ảnh, cúi đầu nhìn. Kỷ Nghiễn Thanh và Trịnh Mang nói chuyện gần hai tiếng đồng hồ, nhưng cô vẫn trạng thái đó, lơ đễnh với mọi thay đổi.

Kỷ Nghiễn Thanh nhướng mày rồi nói với Trịnh Mang: "Chị bận đi, em tự về."

Trịnh Mang nhìn theo Kỷ Nghiễn Thanh, liếc Địch Nhẫn Đông: "Hôm nào rảnh ăn bữa cơm."

Kỷ Nghiễn Thanh đáp lời, bước tới chỗ Địch Nhẫn Đông.

"Người thật mà không đẹp bằng ảnh à?" Kỷ Nghiễn Thanh bỗng lên tiếng.

Địch Nhẫn Đông nắm chặt điện thoại, tắt màn hình cho vào túi, đứng dậy nói: "Nói chuyện xong chưa?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Không xong thì sắp có người hóa thành đá vọng thê rồi."

Kỷ Nghiễn Thanh khoanh tay, hứng thú: "Dạo này em sao lại thích chụp chị thế? Trong nhà, ngoài đường, ban ngày, ban đêm..."

Địch Nhẫn Đông: "Ban đêm không chụp."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Đó là trọng tâm à?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Tại sao luôn chụp chị?"

Địch Nhẫn Đông: "Chị nói thử đi?"

Kỷ Nghiễn Thanh nhìn thẳng Địch Nhẫn Đông hai giây, bỗng cong môi: "Yêu chị đến mức không kiểm soát được?"

"Cô Kỷ." Có người đi ngang chào Kỷ Nghiễn Thanh. Kỷ Nghiễn Thanh đáp lại.

Mới dứt lời, Địch Nhẫn Đông nhẹ nhàng xác nhận: "Ừm, yêu chị đến mức không kiểm soát được."

Giọng Địch Nhẫn Đông nhẹ nhàng, chẳng giống lời ngon tiếng ngọt, nhưng vụt vào tai Kỷ Nghiễn Thanh. Tim cô chùng xuống, rồi chuyển sang loạn nhịp... mạnh mẽ. Theo đó là cảm giác mất trọng lượng và hoảng loạn, giống như đang ngồi tàu lượn.

Lạ thay, cô chưa từng đi công viên giải trí, vậy mà biết cảm giác tàu lượn siêu tốc thế nào.

Kỷ Nghiễn Thanh bỗng muốn cười. Trái tim cô, thứ đã bị vỏ bọc băng giá bóp nghẹt, dường như ngày càng dễ bị Địch Nhẫn Đông k*ch th*ch, đập loạn xạ.

Được.

Kỷ Nghiễn Thanh nói: "Cô chủ, tiếp tục giữ trạng thái môi bôi mật nhé. Thường xuyên tán tỉnh chị."

.

Hai người về thành phố gần tám giờ. Kỷ Nghiễn Thanh cảm thấy đói - không biết bác Lưu đã thay đổi thói quen nhịn bữa tối từ lúc nào.

Kỷ Nghiễn Thanh lái xe: "Ăn ngoài."

Một là tiết kiệm thời gian, hai là sợi dây chuyền bạc quá quan trọng, cô tặng phải thật trang trọng.

Và đó cũng là lý do trang điểm cho Địch Nhẫn Đông. Kỷ Nghiễn Thanh cần gấp một không gian riêng tư, lãng mạn để ngắm nhìn nét đẹp của em.

Nghĩ là làm, Kỷ Nghiễn Thanh không chờ Địch Nhẫn Đông đồng ý, nhìn qua gương chiếu hậu rẽ ngay, đi đến một nhà hàng có thể ngắm cảnh gần đó.

Nhà hàng có gu, chỗ ngồi được chia thành nhiều phòng riêng, rất hợp cho hẹn hò. K

ỷ Nghiễn Thanh gọi món, tựa lưng vào ghế, nhìn Địch Nhẫn Đông đối diện. Địch Nhẫn Đông nghiêng đầu, đang nhìn ánh đèn lấp lánh của thành phố. Ánh sáng đó vốn là thành quả của văn minh công nghệ, nhưng Kỷ Nghiễn Thanh càng nhìn càng thấy ấy là ánh mắt tĩnh lặng và cố chấp của Đông. Dẫu màn đêm có buông xuống, nó cũng rực sáng.

"Cốc cốc." Nhân viên vào bày món. Kỷ Nghiễn Thanh bị cắt ngang, cúi xuống chỉnh lại váy.

Nhân viên: "Đủ rồi ạ, mời hai chị."

Hai người: "Cảm ơn."

Và rồi, phòng riêng lại chỉ còn Kỷ Nghiễn Thanh và Địch Nhẫn Đông.

Hai người không nói chuyện lúc ăn. Hôm nay không có rượu, bàn ăn càng tĩnh lặng.

Ăn được một lúc, Kỷ Nghiễn Thanh hơi chán, nói: "Cô Trịnh muốn xác nhận việc chị có quay lại vũ đoàn, hay chuyển sang chỗ khác."

Địch Nhẫn Đông: "Chị nói sao?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Sự thật."

Kỷ Nghiễn Thanh nhẹ nhàng chạm ngón tay vào cốc: "Cô Trịnh không kiện chị vi phạm hợp đồng, nhưng yêu cầu tôi chính thức thông báo giải nghệ sau khi hết hợp đồng."

Địch Nhẫn Đông: "Ừm. Tránh được đợt cao điểm bán hàng Tết thì giảm thiệt hại."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Biết luôn?"

Địch Nhẫn Đông đặt đũa xuống: "Bỏ thật sao?"

Kỷ Nghiễn Thanh cười bất cần: "Em biết rồi mà?"

Địch Nhẫn Đông im lặng một lát: "Sau này chị tính thế nào?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Không ngồi không ăn hết của đâu, nhưng chị chưa nghĩ."

Kỷ Nghiễn Thanh nói: "Chị thích kiểu này, không muốn thay đổi."

Địch Nhẫn Đông: "Tương lai còn dài lắm."

Kỷ Nghiễn Thanh biết, nhưng lấy làm lạ vì Địch Nhẫn Đông, người từng nói "chị vui là được", sao lại quan tâm đến tương lai cô.

Kỷ Nghiễn Thanh gác chân, tựa lưng vào ghế, cố ý hỏi: "Nghe em nói thế, không muốn yêu đương với chị nữa sao?"

Địch Nhẫn Đông: "Không muốn."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Ừm?"

Địch Nhẫn Đông: "Thì sẽ không hỏi chị sau này."

Địch Nhẫn Đông: "Hiện thực vẫn là hiện thực. Nền tảng tình yêu mấy ngày qua của em và chị đang được xây dựng trên thực tế tích lũy của chị, chưa bao giờ tách rời. Không tách được thì sớm muộn cũng phải đối mặt."

Địch Nhẫn Đông không quan tâm Kỷ Nghiễn Thanh chọn gì. Chị có thể nói chuyện, chị có thể bận bịu với những mục tiêu mới hoặc bận đến mức không nói chuyện mấy ngày liền, được hết. Vì mối một mối quan hệ chỉ nối hai cá thể độc lập, không bắt buộc ai phải từ bỏ một phần hay toàn bộ để đồng bộ.

Hôm nay, cô nói ra hôm nay vì không muốn nếu có người hỏi Kỷ Nghiễn Thanh hai chữ "tương lai" thì chị lại phải do dự đến thẫn thờ như ở phòng Trịnh Mang.

Kỷ Nghiễn Thanh xuất hiện trong cuộc đời Địch Nhẫn Đông với đầy kiêu hãnh và tự tin. Đấy là những thức độc quyền của chị và thuộc về chị. Sân khấu chỉ là phương tiện trưng bày, không phải nguồn gốc ban tặng. Vậy thì chị không nên thay đổi niềm kiêu hãnh vì hiện thực.

Kỷ Nghiễn Thanh không biết Địch Nhẫn Đông đã thấy mình do dự, nhưng ngẫm nghĩ là hiểu ý em.

"Tương lai" phải rõ ràng, thì mọi thứ mới ổn định và phát triển được.

Việc không chắc chắn luôn dẫn đến những bất trắc khôn lường.

Kỷ Nghiễn Thanh nghĩ, nhìn Địch Nhẫn Đông một con người ưu tú, nói: "Nếu cuối cùng chị quyết định quay lại đây, em có đi theo chị không?"

Bác Lưu từng nói, Địch Nhẫn Đông năm hai mươi hai, hai ba đã có công việc đàng hoàng. Em tốt nghiệp Đông Hoa - trường danh tiếng, bên cạnh đó còn luôn giữ thành tích xuất sắc trong quá trình học. Vì thế nếu ở lại đây phát triển, thì thành tựu chắc gì kém cô.

Kỷ Nghiễn Thanh bỗng muốn biết cô chủ thành đạt sẽ thế nào, nên là câu hỏi thoát ra khỏi miệng.

Địch Nhẫn Đông dừng, tay phải vừa cho vào túi siết chặt lại.

Kỷ Nghiễn Thanh nói: "Do dự rồi. Thế là đúng."

Kỷ Nghiễn Thanh không muốn một cô bạn gái chỉ biết yêu hay hứa suông.

Chắc chắn có lý do nên Địch Nhẫn Đông mới bỏ thành phố, về Tàng Đông. Em đã ở đó bao nhiêu năm, nói thêm cũng vô ích.

Kỷ Nghiễn Thanh cầm cốc uống nước. Địch Nhẫn Đông bất ngờ nói: "Chị muốn em đến, em sẽ thử. Chị không muốn, em sẽ không."

Lời bổ sung của Địch Nhẫn Đông khiến Kỷ Nghiễn Thanh trống rỗng trong giây lát, rồi cười: "Mới định khen em tỉnh táo, không sa đà vào tình yêu. Sao quay lưng đã tự vả rồi?"

Nụ cười Kỷ Nghiễn Thanh nhạt dần, nghiêm túc nhìn Địch Nhẫn Đông: "Chị không muốn. Ít nhất là bây giờ. Ngày đưa em và Kim Châu đi, chị cảm thấy em sinh ra đã thuộc về chốn trời đất bao la đó, em có thể tự do cưỡi ngựa. Về phần chị, chị yêu em thì phải để em tự do, thay vì gọi em trở về thế giới toàn bê tông cốt thép, không có ngựa hoang, cũng chẳng có bầu trời rộng lớn."

Tuy nhiên, nên lo cho "tương lai".

Kỷ Nghiễn Thanh nghiêng đầu nhìn những chùm đèn nhòe thành những khối đỏ, nói: "Ăn Tết trước, sau Tết chị sẽ suy nghĩ thật kỹ, trao em một chữ mà em hài lòng. Địch Nhẫn Đông, em xứng đáng để chị lấy em làm tiền đề chính để xem xét mọi chuyện. Đó là thành quả cho tất cả những gì em đã hy sinh vì chị. Nên em phải nhớ: Chị muốn xem một Địch Nhẫn Đông thành đạt bước ra từ Đông Hoa, nhưng chị yêu con người dính bụi vàng, không biết hai chữ cúi đầu viết thế nào hơn. Không có người thứ hai. Sau này mà dám nói chị có muốn hay không nữa, thì em liệu hồn."

Vừa dứt lời, phòng riêng đổi nhạc. Bàn tay Địch Nhẫn Đông nắm chặt lại. Khớp tay cô đang tê cứng, nhưng cô vẫn giữ nguyên.

Địch Nhẫn Đông: "Biết rồi."

Kỷ Nghiễn Thanh đá chân dưới bàn: "Chị nói dài thế mà em trả lời biết rồi?"

Địch Nhẫn Đông: "Còn phải nói gì?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Tự nghĩ."

Địch Nhẫn Đông nghĩ thật lâu: "Em yêu chị rất nhiều."

Như tiếng sét đánh vào cánh đồng lúa, đốt cháy màu xanh thành đỏ rực. Tim Kỷ Nghiễn Thanh đập dữ dội, ánh mắt rực lên ngọn lửa vô hình: "Cô chủ, dạo này em bị sao vậy, mồm ngọt ghê."

Địch Nhẫn Đông cầm đũa lại, bình thản: "Không sao cả. Tại là người câm mở miệng, nên phát huy hơn bình thường thôi."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Phát huy thêm hai câu."

Địch Nhẫn Đông: "Nhiều quá ngấy."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Chị không thấy ngấy."

Địch Nhẫn Đông: "Em thấy ngấy."

"........."

Hai người ăn xong đã quá chín rưỡi. Kỷ Nghiễn Thanh vào nhà vệ sinh dặm lại nền. Địch Nhẫn Đông đứng đợi bên cửa kính ngắm cảnh đêm. Bức tường đó là con đường duy nhất đi ra nhà vệ sinh.

Địch Nhẫn Đông đứng được một lát, bỗng nghe thấy ai đó nhắc tên Kỷ Nghiễn Thanh.

"Người mới dặm trang điểm là Kỷ Nghiễn Thanh à?"

"Hứ, chứ ai, giả vờ như hồi bé."

"Nghe nói nghỉ nhảy rồi?"

"Nhảy hay không kệ xác nó."

"Không kệ xác nó, liên quan bà mà."

"Liên quan gì?"

"Hồi còn trong phòng tập, vì muốn giành giải nhất cho ông nội vui, cuối cùng Kỷ Nghiễn Thanh không cho, thế là bà kéo bọn tôi ra chặn Kỷ Nghiễn Thanh ở cửa sau, quên rồi à?"

Văn Mạn dừng tay ngắm móng tay mới, cười khẩy: "Quên rồi."

Ngũ Cường mở cửa phòng riêng, nói: "Tát dữ dằn đấy, một phát là sưng mặt."

Văn Mạn: "Mấy bà giật tóc, nhéo người ta quá trời còn gì."

Tiếng cười Ngũ Cường tắt lịm trong phòng.

Địch Nhẫn Đông bình thản quay đầu nhìn ra ngoài. Nửa phút sau, Địch Nhẫn Đông lấy khẩu trang đeo lên tai, đứng thẳng người, bước về phía phòng riêng. Tay mới chạm vào tay nắm cửa thì bị một bàn tay giữ lại. Địch Nhẫn Đông quay đầu thấy Kỷ Nghiễn Thanh.

Trong phòng, giọng Văn Mạn rất rõ: "Coi cách nó nhìn mình qua gương đi, không biết là tưởng đồ cóc, mắt mọc trên đầu rồi. Một đứa nhảy nhót rẻ tiền, có giỏi thì cũng chỉ uốn éo cho người ta ngắm. Có gì đáng tự hào. Đáng lẽ nên tát thêm..."

Môi đỏ Kỷ Nghiễn Thanh cong lên nhẹ, đẩy cửa bước vào.

Văn Mạn đang nói thì thấy người lạ xông vào, há miệng định chửi.

Chưa kịp nhìn rõ, "Bốp!" một tiếng, một cái tát vang dội giáng xuống. Nửa đầu Văn Mạn như ong lên.

Kỷ Nghiễn Thanh đứng trên cao nhìn Văn Mạn đang sững sờ, nói: "Nãy chưa chuẩn bị xong. Làm lại lần nữa."

Dứt lời, lại vang lên một tiếng "Bốp".

Văn Mạn hoàn hồn, thét lên: "Kỷ Nghiễn Thanh, mày điên rồi à?!"

Quay sang Ngũ Cường đang sững sờ, Văn Mạn gào lớn: "Đi gọi quản lý nhà hàng!"

Ngũ Cường vội vã đứng dậy.

Gần như cùng lúc, cửa phòng vang lên tiếng "Cạch".

Địch Nhẫn Đông khóa cửa, quay người tựa vào đó, hai tay đút túi. Địch Nhẫn Đông vẫn đeo khẩu trang. Mới vào cửa, Kỷ Nghiễn Thanh đã véo mũi, nhắc nhở: "Đeo cho kỹ, rác rưởi không xứng thấy mặt em."

Cho nên, giờ đây chỉ có mỗi đôi mắt đen sâu, lạnh lẽo, sức sát thương cực lớn.

Ngũ Cường chết trân.

Phía sau, giọng Kỷ Nghiễn Thanh vang lên: "Trốn gì? Thật ra hồi nãy tát một phát là xong. Tại sao lại trốn? Giờ phải làm lại."

Văn Mạn chửi rủa đứng dậy, định đánh trả.

Địch Nhẫn Đông nhúc nhích, nhưng Kỷ Nghiễn Thanh đã ra tay trước.

Cô nghiêng người tát theo, quăng Văn Mạn đâm vào bàn, ngã vật xuống sàn, hoàn toàn đờ đẫn.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...