"Nghe ạ." Giọng Địch Nhẫn Đông bị gió bấc thổi chao đảo, truyền qua điện thoại chỉ còn một vệt khẽ: "Cô gửi kết quả kiểm tra qua cho em với. Em biết các kiểm tra chị làm nhưng em không rõ kết quả."
Lương Dật rảo bước về bàn làm việc, trích xuất từng tệp tài liệu: "Tuy không cầm dao mổ trong mấy năm nay, nhưng mỗi tháng Bảy, tháng Tám là em sẽ qua đây phụ cô tọa chẩn, thảo luận phương án điều trị, tổng kết kinh nghiệm lâm sàng. Tính chuyên nghiệp của em chẳng kém ngày trước. Nhẫn Đông, em luôn tiến bộ, không nên chôn vùi bản lĩnh vào quá khứ."
Địch Nhẫn Đông siết điện thoại, im lặng. Gió xuân nơi ngã rẽ mãnh liệt hơn gió đông ngày Kỷ Nghiễn Thanh mới đến, cắt vào mặt cô từng nhát. Hồi lâu sau, Địch Nhẫn Đông đứng thẳng dậy: "Mẹ không sống nổi vì lúc phát hiện thì khối u đã di căn, phẫu thuật chẳng còn ý nghĩa. Chị ấy phát hiện sớm, nhưng tình trạng hóc búa hơn mẹ em. Khối u mọc sau tim, không cắt bỏ hoàn toàn theo cách thông thường. Em có phương án, tuy nhiên không nắm chắc."
"Cô biết, ngay từ đầu cô đã bảo khối u này là ác mộng của mọi bác sĩ ngoại khoa. Nhưng em là bác sĩ ngoại tim mạch, ưa mạo hiểm lẽ ra phải là bản năng của em." Lương Dật dừng chuột. "Trước đây em sợ em ấy không xuống nổi bàn mổ nên xin thời gian đưa em ấy về, bên nhau một đoạn vui vẻ, đảm bảo ít nhất từng hạnh phúc trong đời rồi mới đánh cược vận may. Giờ em ấy hạnh phúc rồi, em không được do dự nữa. Dù chỉ một phần nghìn cơ hội, em cũng phải bước ra khỏi bóng tối, dũng cảm lần nữa vì em ấy. Đây không chỉ là cơ hội cuối của em ấy, mà còn là của chính em."
Bỏ lỡ lúc này, người chết không cam lòng, người sống đầy dằn vặt, chẳng ai yên.
"Em muốn yêu đương với em ấy không?"
Địch Nhẫn Đông đáp: "... Muốn."
"Vậy phải bước vào ác mộng trước đã. Có bước vào, mới có thể tỉnh lại. Ba giờ chiều nay cô hẹn chủ nhiệm Kỳ hội chẩn, em tham gia trực tuyến trình bày phương án đi. Nhẫn Đông, lần này em không đơn độc, cả Trung tâm tim mạch đứng sau lưng em. Dốc toàn lực một lần nữa!"
Bàn tay run rẩy của Địch Nhẫn Đông động đậy, cô đưa tay che đôi mắt đau nhức vì sắc tuyết trắng trời đâm vào: "Được. Em sẽ nghĩ cách phía bên chị ấy, muộn nhất là tiết Cốc Vũ chị ấy nhập viện."
.
"Muộn nhất tiết là Cốc Vũ chị ấy nhập viện."
Kỷ Nghiễn Thanh lặp đi lặp lại câu đó với chính mình trong phòng tập vắng lặng. Cô vươn mình, uốn lượn cơ thể mềm mại giữa trận bão tuyết ảo ảnh do ánh đèn tạo ra, ngoan cường tìm đường sống trong cơn lở tuyết gầm vang như sóng dậy.
Ôn Yểu đứng canh ngoài cửa, thấy Kỷ Nghiễn Thanh ngã quỵ xuống sàn vì kiệt sức tới lần thứ bảy thì hốt hoảng lao vào.
Giang Văn kịp thời giữ tay Ôn Yểu lại.
Ôn Yểu cuống cuồng, đỏ bừng mắt: "Ba ngày rồi! Ba ngày ròng rã, trừ ăn ngủ, cô Kỷ toàn ở trong phòng tập! Nhảy thế này, cô Kỷ chẳng đợi nổi đến ngày nhập viện đâu!"
Giang Văn sao không biết, nhưng cô hiểu rõ mục đích của Kỷ Nghiễn Thanh: "Em biết địa vị của Lương Dật trong giới tim mạch mà. Đến bác ấy còn không dám khẳng định, em nghĩ Kỷ Nghiễn Thanh thấy thế nào?"
Mặt Ôn Yểu tái mét, nước mắt lã chã rơi: "... Thấy bản thân hết hy vọng rồi."
Giang Văn "ừ", nhìn Kỷ Nghiễn Thanh đang lồm cồm bò dậy, giọng run run: "Lúc này mà còn giữ được bình tĩnh, đã là nỗ lực lắm rồi."
"Về bản chất, em ấy và Địch Nhẫn Đông cực kỳ dứt khoát. Nếu không gặp nhau, dẫu ai mắc bệnh cũng sẽ ra quyết định: hoặc vui vẻ tận hưởng mấy tháng cuối rồi thanh thản ra đi, hoặc nhảy lên bàn mổ phó mặc cho trời. Nếu không gặp nhau, sống chết sớm có định đoạt."
"Nhưng nghiệt ngã thay lại gặp nhau, bị dồn ép, trở nên ưu tư sầu muộn, cân đo đong đếm, chẳng qua vì yêu quá sâu đậm rồi rơi vào cảnh lưỡng nan."
"Đùng!"
Phòng tập vang lên tiếng động lớn, Kỷ Nghiễn Thanh lại ngã sụp xuống sàn, cơ thể nặng nề không gượng dậy nổi.
Giang Văn nhìn tấm lưng đẫm mồ hôi của Kỷ Nghiễn Đông, nghiến răng nói: "Địch Nhẫn Đông thì nói gì, thế giới sau năm mười bốn tuổi gần như nhờ Kỷ Nghiễn Thanh níu lại một hơi tàn, tầm quan trọng thế nào ai cũng biết. Thế nên với Kỷ Nghiễn Thanh, ngoài việc giữ cho Kỷ Nghiễn Thanh hạnh phúc một lần trong đời, mọi chuyện còn lại Địch Nhẫn Đông sẽ thuận theo ý Kỷ Nghiễn Thanh. Đó là thâm tình - hy sinh. Còn Kỷ Nghiễn Thanh, đến năm ba mươi bảy tuổi mới gặp được người dám đổi mạng lấy mình. Muốn sống, nhưng chẳng ai dám chắc sẽ sống, Kỷ Nghiễn Thanh không cam lòng để Địch Nhẫn Đông trải qua một quá trình máu me thêm lần nữa. Chờ chết, thì không đành lòng bỏ lại người thương khó khăn lắm mới có được, càng không nỡ để người thương cô độc trong đau khổ. Đôi đường không vẹn, vậy nên chỉ còn cách bước chậm lại, một mặt tính toán ngày lên bàn mổ để nắm bắt cơ hội sống duy nhất, mặt khác dốc hết sức làm thứ gì đó cho người mà mình không cam tâm chẳng nỡ rời bỏ trước khi kết cục chưa biết ập đến."
Giang Văn đóng đinh ánh mắt vào Kỷ Nghiễn Thanh đang nằm rạp dưới sàn, nén đau thương nói: "Địch Nhẫn Đông từng tự sát, chính điệu múa của Kỷ Nghiễn Thanh đã cứu Địch Nhẫn Đông. Thứ Kỷ Nghiễn Thanh đang biên soạn lúc này không phải múa, mà là bùa hộ mệnh cho Địch Nhẫn Đông. Đó là thâm tình - che chở."
Ôn Yểu cảm thấy như đất trời sụp đổ, đứng giữa hành lang yên tĩnh rồi khóc không thành tiếng.
Giang Văn tựa lưng vào tường: "Ôn Yểu, chưa trải qua nỗi khổ của họ thì đừng phán xét cái khó của họ. Mình không thể đứng ngoài nói mấy chuyện sáo rỗng, dùng góc nhìn của bản thân bảo người trong cuộc nên kiên trì hay từ bỏ. Cho cô Kỷ của em thêm chút thời gian đi. Em không thấy ngày nào cô Kỷ cũng nhìn lịch trên điện thoại sao? Thứ đó như bùa đòi mạng, nhìn ngày tháng ngắn lại mà vẫn chưa nhảy ra cảm giác mong muốn, cô Kỷ chưa phát điên đã là nỗ lực lắm rồi."
Ôn Yểu loạng choạng, suýt ngã quỵ. Cô cố ngẩng cao đầu, nuốt ngược nước mắt: "Em vào giúp cô Kỷ!"
Dứt lời, Ôn Yểu rảo bước vào phòng tập, đỡ Kỷ Nghiễn Thanh ngồi tựa tường, lấy thuốc, rót nước, đợi đối phương nuốt xong mới nói: "Cô Kỷ, cô là người dạy em từ con số không. Nhiều người bảo cô với em như đúc từ một khuôn. Trước đây em thấy mình kém cỏi, toàn bắt chước, chẳng có phong cách riêng. Nhưng lúc này, em thấy thật may mắn vì mình giống cô."
Kỷ Nghiễn Thanh cúi đầu im lặng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Ôn Yểu quệt nước mắt, khẩn khoản: "Cô Kỷ, thời gian tới cô ngồi đây nhìn em nhảy được không? Cô muốn gì cứ bảo em. Em nhảy, một trăm lần, một ngàn lần cũng được. Cô chỉ cần nói cô muốn gì, em sẽ cố nhảy ra y hệt ý cô!"
Mồ hôi đọng nơi cằm Kỷ Nghiễn Thanh rơi từng giọt xuống áo. Cô đưa tay búi lại mái tóc xõa tung, nhìn Ôn Yểu: "Kể cả khi tôi chả ưa gì em?"
Ôn Yểu ngẩn người, gật đầu: "Chỉ cần cô để em nhảy!"
Kỷ Nghiễn Thanh tựa đầu vào tấm gương lạnh lẽo: "Em làm được là việc của em. Nhưng sao em nghĩ tôi sẽ đồng ý để em thay thế?"
Giọng Kỷ Nghiễn Thanh lạnh đến tàn nhẫn, Ôn Yểu lại đỏ hoe mắt: "Cô Kỷ..."
"Trước khi em ấy xuất hiện, tôi chỉ có các người. Nhưng các người nhân danh tốt cho tôi để rồi khiến tôi trắng tay sau một đêm, phải trốn chạy như một trò hề. Sau khi em ấy đến, tôi chỉ có em ấy. Vậy mà các người lại một lần nữa nhân danh tốt cho tôi rồi tính toán em ấy, khiến tôi đau đớn, khó xử, gào thét như con điên."
Kỷ Nghiễn Thanh co chân, đè nén cơn đau nơi lồng ngực: "Ôn Yểu. Các người biết rõ em ấy lớn lên khó khăn thế nào, biết em ấy từng mất những gì, trải qua những gì, vậy mà tàn nhẫn dùng đúng chuyện đó để tính toán em ấy. Lúc làm vậy, các người có nghĩ tôi đồng ý hay không?"
Ôn Yểu nghẹn ngào: "Em xin lỗi, em xin lỗi..."
Kỷ Nghiễn Thanh đặt tay lên đầu gối, mệt mỏi cử động thân mình: "Các người đưa một người đến, biến em ấy thành người yêu tôi nhất trên đời. Rồi lại đưa tôi một con dao, bắt tôi đâm vào ngực người tôi yêu. Các người làm vậy có từng nghĩ, nếu con dao đó đâm vào thật, thứ tôi mất không chỉ là em ấy, mà còn là hai người nhà? Tôi sẽ hận các người đến cuối đời vì khiến tôi không còn gì cả."
Ôn Yểu bừng tỉnh, sụp đổ khóc nấc: "Cô Kỷ, bọn em sai rồi! Em xin lỗi! Xin lỗi cô..."
Kỷ Nghiễn Thanh như không nghe, mệt mỏi khom người tựa vào cánh tay, thì thầm: "Em ấy, em, Lạc Tự, đời này tôi chỉ bận lòng ba người. Vậy mà các người muốn tôi trắng tay trong một lượt."
Dứt lời, phòng tập rơi vào tĩnh lặng nghẹt thở.
Ôn Yểu run rẩy chạm vào cánh tay Kỷ Nghiễn Thanh: "Cô Kỷ? Cô Kỷ..."
"Cô Kỷ!"
"Ừ."
Kỷ Nghiễn Thanh ngồi dậy, mặt không còn giọt máu: "Lần này nhảy hết nổi thật rồi. Ôn Yểu, giúp tôi biên soạn cho xong. Nếu có ngày em ấy cần, thì thay tôi nhảy cho em ấy xem. Em giống tôi, mắt em ấy lại không tốt, biết đâu em ấy sẽ tin."
Kỷ Nghiễn Thanh ngước nhìn Ôn Yểu: "Cảm ơn."
Lời cảm ơn khách sáo, nhưng là sự thỏa hiệp trước những "biết rõ" mà vẫn làm.
Ôn Yểu cầu còn không được.
Kể từ ngày đó, Kỷ Nghiễn Thanh và Ôn Yểu hình với bóng, một người biên, một người nhảy. Mười năm gắn bó giúp họ phối hợp nhịp nhàng không kẽ hở, song Kỷ Nghiễn Thanh mãi chưa tìm ra cảm giác mong muốn.
Cô chưa từng thấy sự hùng vĩ của sông băng, không cách nào hình dung nổi bão táp mưa sa em từng trải.
.
Tàng Đông.
Địch Nhẫn Đông đưa thuốc rồi về sau năm ngày ròng rã. Năm ngày gần như không ngủ, lái xe mấy ngàn cây số, đến lúc bước xuống được, cô phải bám chặt mui xe, lưng đau tới mức không đứng thẳng nổi.
Địch Nhẫn Đông im lặng nén đau, đóng cửa xe rồi lết về phía hiên nhà.
Dưới hiên có bậc thềm, cô vịn tường từ từ ngồi xuống, co chân khom người, đầu cúi thấp.
Chiều ba ngày trước, trong cuộc họp trực tuyến, phương án phẫu thuật tự ghép tim cô đề xuất đã được chấp nhận. Lương Dật sẽ mổ chính. Các khoa gây mê, hồi sức cấp cứu sẽ nể tình Lương Dật và cử những bác sĩ xuất sắc nhất phối hợp. Nhưng đây chỉ là ván cược hết mình, chẳng ai dám đảm bảo thành công tuyệt đối vì khối u của Kỷ Nghiễn Thanh quá lớn, có hai vị trí ranh giới mờ nhạt và...
Kỷ Nghiễn Thanh có khả năng dị ứng với thuốc đông máu bắt buộc dùng trong phẫu thuật tim.
Địch Nhẫn Đông ngồi dưới hiên, đầu gục thấp quá khuỷu tay.
Mọi bệnh trạng lớn nhỏ của Kỷ Nghiễn Thanh được điều trị tại bệnh viện, nên dễ tra cứu hồ sơ. Lương Dật nói với cô hồi trước tết, trong tiền sử dị ứng gia đình của Kỷ Nghiễn Thanh có ghi nhận loại thuốc đó. Lúc ấy cô bảo nhỏ giọt thật chậm, hoặc thay bằng phương pháp cầm máu khác. Lương Dật không phản bác, hôm nay nhắc lại, nhưng cô không còn giữ nổi nét bình tĩnh ngày cũ.
Khi trước biết vẫn còn thời gian đệm, cô vô thức chối bỏ vấn đề. Giờ phẫu thuật cận kề, cô buộc phải trực diện.
Trực diện đòi hỏi can đảm lớn lao, cô vẫn mải miết tìm.
"Cô chủ..." Giọng Tiểu Đinh rụt rè vang lên nơi cửa, "Chị về rồi."
Địch Nhẫn Đông "ừ", ngẩng đầu: "Mới tới."
Tiểu Đinh bước lại, ngồi xổm cạnh Địch Nhẫn Đông. Thấy môi cô chủ khô nẻ rớm máu, mặt rám đi, người rệu rã, Tiểu Đinh không kìm được, đỏ mắt hỏi: "Để em đỡ chị?"
Mọi khi, Địch Nhẫn Đông sẽ từ chối. Hôm nay cô quá mệt, mặc Tiểu Đinh dìu đến bên bếp lò, uống chút nước nóng, ăn từng miếng cơm nóng bác Lưu nấu.
Lê Tịnh và Trần Cách đi mua sắm về, thấy bộ dạng Địch Nhẫn Đông thì phát hoảng: "Lại đi đâu, hành hạ bản thân ra nông nỗi này!"
Tiểu Đinh vội kéo Lê Tịnh: "Đừng ồn."
Lê Tịnh trợn mắt: "Không ồn thì nửa cái mạng này cũng chẳng còn!"
Tiểu Đinh: "Không có chuyện đó."
Lê Tịnh: "Không có gì? Đứa nào mù?"
"Chát."
Tiếng đũa ném xuống bàn vang lên, cả hai ngẩn người. Lê Tịnh chột dạ trước, nhưng cứng cổ gào lên: "Đừng nhìn em! Em biết chị Kỷ đi rồi thì chị không ổn, nhưng sao không đuổi theo? Chị ấy về múa thôi, có phải không cần chị nữa đâu, việc gì phải hành mình như người chết trôi? Đi mà đuổi theo, đi tìm việc mới chỗ chị Kỷ là vừa đẹp? Đám này ăn được ngủ được, ai đâu cần chị trông!"
Lê Tịnh chưa biết tình trạng Kỷ Nghiễn Thanh, chỉ tưởng chị về múa, sau này không quay lại. Trong mắt cô, đây chẳng phải chuyện lớn, chẳng qua cô chủ từ bỏ cuộc sống hiện tại và theo đuổi người ta thôi.
Lê Tịnh quỳ lạy trời đất. Cái nơi thiên hàn địa đắc này chỉ hợp cho hạng người không chí hướng như họ ẩn náu, cô thấy Địch Nhẫn Đông không nên ở đây.
Lê Tịnh càng nghĩ càng giận, lườm Địch Nhẫn Đông: "Bình thường miệng lưỡi ghê gớm lắm mà, sao đến chỗ chị Kỷ lại hèn thế? Bắt nạt kẻ yếu à? Có giỏi thì..."
"Không giỏi." Địch Nhẫn Đông nói.
Lê Tịnh sững người.
Địch Nhẫn Đông đẩy ghế đứng dậy, lặng lẽ bước về phía cầu thang. Tiểu Đinh tức đỏ mắt, đẩy mạnh Lê Tịnh một cái rồi sải bước theo Địch Nhẫn Đông, đỡ người lên lầu.
Trên gác mái, Tiểu Đinh ngập ngừng hồi lâu, không nhịn được: "Cô chủ, chị muốn nghe tình hình chị Kỷ không? Luật sư Giang kể em nghe."
Địch Nhẫn Đông nằm nghiêng trên giường, im lặng vài giây: "Không em."
Tiểu Đinh nuốt lời định nói vào trong, mím môi: "Vâng, chị nghỉ đi, em xuống đây."
Địch Nhẫn Đông không đáp. Tiểu Đinh tắt đèn, rón rén bước ra ngoài.
Mới đến cửa, tiếng Địch Nhẫn Đông vang lên từ phía giường: "Chị ấy ổn, hay không ổn?"
Biết mà còn cố hỏi.
Tiểu Đinh không cầm lòng được, mắt đỏ hoe: "Không. Mỗi ngày ở phòng tập mười mấy tiếng, cơ thể chịu không nổi nhưng không chịu nghỉ. Luật sư Giang bảo chị ấy muốn nhảy thật tốt đoạn múa về chị, nhưng chị ấy không biết phải nhảy thế nào, đành nhảy liên tục, không ưng lại sửa, sửa rồi lại nhảy. Mấy ngày rồi, dù giờ có Ôn Yểu giúp, chị ấy vẫn rất mệt."
"Cô chủ, hay chị đi tìm chị Kỷ đi? Lúc yếu lòng nhất là lúc cần người ở bên nhất!" Tiểu Đinh khẩn thiết.
Địch Nhẫn Đông hỏi: "Chị ấy cho phép chị tới à?"
Tiểu Đinh: "... Luật sư Giang không nói."
Địch Nhẫn Đông: "Ừ. Chị ngủ một lát, cơm tối khỏi gọi."
Câu chuyện chấm dứt vì thái độ của Địch Nhẫn Đông. Tiểu Đinh đứng bên cửa nước mắt đầm đìa nhưng chẳng còn cách nào, đành khẽ khàng khép cửa, không dám làm phiền cô nghỉ ngơi.
Gác mái chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Một lát sau, Địch Nhẫn Đông lấy tờ bản đồ sông băng từ dưới gối, nhìn bão tuyết cuồng phong ngoài cửa sổ thiên văn, một lần nữa xác định đợt rét muộn đã tới.
Mùa đông năm ngoái, dư âm thật dài.
