Thâm Tình - Thời Thiên Từ

Chương 87



Sông băng sau trận tuyết lở lặng tờ không tiếng động. Các thành viên đội khảo sát may mắn thoát nạn tức tốc lao ra từ sau vách núi để cứu Địch Nhẫn Đông.

"Còn nhịp thở."

"Bình oxy!"

"Xuống núi!"

Chiều muộn, tại căn cứ khảo sát dưới chân sông băng, bác sĩ đi cùng Kim San nói lớn: "Nam giới ra ngoài hết đi!"

Đám đông đen kịt trong lều lần lượt kéo ra, không gian yên tĩnh lại.

Kim San cởi bỏ lớp quần áo lạnh ngắt trên người Địch Nhẫn Đông, bắt đầu sưởi ấm để cô hồi phục thân nhiệt.

Bên ngoài gió rít mạnh đến mức không còn nghe thấy tiếng thở của Địch Nhẫn Đông. Ngón tay trợ lý cứng đờ, mò mẫm vài lần vẫn không thấy mạch đập của cô, cuống cuồng kêu lên: "Bác sĩ Kim, chị ấy không còn nhịp tim nữa."

Kim San bình tĩnh: "Hộp thuốc."

Trợ lý đứng dậy bưng hộp thuốc tới mở ra.

Tiếng xì xào ngoài lều râm ran đoán già đoán non về thân phận Địch Nhẫn Đông.

"Chắc là mấy đứa ham nổi tiếng trên mạng chứ gì? Vì quay cái video mà liều mạng, tuyết vùi đến nơi rồi vẫn khư khư giữ cái máy quay trong túi, chẳng biết ham hố cái danh gì."

"Tôi thấy không giống."

"Sao không?"

"Mảnh giấy trong túi kìa. Muốn nổi tiếng thì sao trên giấy lại viết "đừng để chị khóc, đừng đi quá xa"? Tôi thấy chắc chẳng định dấn sâu đến mức này."

"Chuẩn, tôi cũng thấy rồi."

"Trời ạ, chẳng hiểu nổi, nhưng mạng cô này lớn thật, độc hành giữa sông băng suốt 21 ngày mà vẫn còn hơi thở."

"Số hưởng đấy, lúc tuyết lở lại gặp được đội mình."

...

Kim San quỳ bên cạnh Địch Nhẫn Đông, điên cuồng ép tim cấp cứu. Trợ lý đứng canh, lòng dâng lên nỗi xót xa đến cực hạn.

Mấy người ngoài kia có lẽ cả đời chẳng bao giờ thấu nổi tại sao Địch Nhẫn Đông lại làm vậy, nhưng hai người họ biết: Vì tình yêu.

Từ lúc Kỷ Nghiễn Thanh đăng dòng trạng thái hứa quay về, chuyện cô yêu một người đồng giới đã lan truyền khắp nơi. Họ là khán giả trung thành của Kỷ Nghiễn Thanh nên thừa biết, còn hay tin fan hâm mộ từng lặn lội tìm đến người tên Nhẫn Đông ấy.

Lúc quay về, fan đăng chuyện cô cứu người trên sông băng lên khắp các diễn đàn, gây chấn động. Người qua đường lẫn fan không tiếc lời ca ngợi. Chẳng mấy chốc, bức ảnh chụp góc nghiêng tràn ngập các mặt báo mạng, dẫu mờ ảo nhưng nhìn kỹ vẫn ra diện mạo.

Hai người nhận ra cô ngay giây đầu tiên đào được từ đống tuyết, tuyệt không hé môi về câu chuyện của cô. Không phải vì sợ kỳ thị, mà vì tuy ca phẫu thuật của Kỷ Nghiễn Thanh thành công nhưng tim bỗng dưng ngừng đập, phải cấp cứu suốt nửa giờ mới giành lại được hơi tàn, hiện còn nằm phòng hồi sức tích cực, sống chết chưa rõ. Giờ mà kể chuyện đời họ ra, chẳng khác nào để mấy lời than vãn lọt vào tai Địch Nhẫn Đông, thứ cô cần lúc này là sinh khí để sống tiếp.

Trợ lý càng nghĩ càng nghẹn, không kìm lòng được, thầm thì: "Sống đi. Chị ấy vẫn đang cầm cự, đang đợi chị sống để tìm chị ấy."

Gió rít gào xé nát lời thì thầm, chỉ còn sót lại một sợi tơ mỏng manh phiêu dạt về phía người đang nằm lặng trên đệm.

Kim San nín thở, nói: "Tim đập lại rồi."

Địch Nhẫn Đông nằm viện một tuần rồi được đưa về Tàng Đông. Thấy mặt cô, bác Lưu lo muốn suýt mù mắt thẳng tay tát một cú trời giáng, gào lên: "Muốn làm cái gì hả?! Biết cô Kỷ quan trọng, không ai nói gì mấy lúc con liều mạng, bị thương vì cô Kỷ hết, không ai oán trách nửa lời. Còn con thì sao? Đám này chẳng có chút ý nghĩa gì đúng không?! Sợ con ăn không ngon, ngày nào cũng vắt óc nấu nướng, lo cho con như con ruột trong nhà, con chẳng coi ra gì à?!"

Cú tát giáng xuống cổ Địch Nhẫn Đông đỏ rực một mảng. Cô đứng chôn chân chịu mắng, chịu đòn. Đợi bác Lưu phát tiết xong, cô mới chậm rãi cúi người, ôm chị: "Con xin lỗi."

Một cái ôm rất nhẹ, rất lạ lẫm, thế mà nước mắt bác Lưu đầm đìa, đấm liên hồi vào lưng cô, mắng cô là đồ vô tâm.

Đứng bên cạnh, Lê Tịnh, Tiểu Đinh, Trần Cách... khóc nức nở.

Địch Nhẫn Đông lặng lẽ lắng nghe, chợt nhận ra mình không đơn độc, không phải có mỗi Kỷ Nghiễn Thanh. Cô có cả một Tàng Đông. Những con người nơi này dành suốt mười năm ròng, cẩn thận giúp cô che giấu mùa đông không thể vượt qua, che chở cả cô.

Cô luôn hạnh phúc, mà cô lỡ quên mất cách nhận ra.

Bây giờ cô hiểu hết rồi.

Đôi mắt bị tuyết làm mù chưa hồi phục hoàn toàn, cay xè ẩm ướt, cô đứng thẳng dậy nói với mọi người: "Cảm ơn."

Lê Tịnh nghe xong thì gào toáng lên: "Cảm ơn khỉ gì! Chị biết chị làm tụi này sợ muốn chết không! Huhu, em tưởng chị chết rồi!"

Lê Tịnh lao đến ôm chầm Địch Nhẫn Đông, khóc không ra hơi, làm không khí tầng một như đám tang. Hôm nay chẳng ai mắng Lê Tịnh. Tất cả mượn cơ hội trút bỏ nỗi lo âu, sợ hãi dồn nén bấy lâu, cuối cùng thấy thật may mắn vì mọi thứ vẫn còn kịp.

Lê Tịnh thoát khỏi đau buồn, siết nắm đấm đe dọa: "Em cảnh cáo chị! Sau này chị còn dám im hơi lặng tiếng chạy lên sông băng, em sẽ b*p ch*t chị thật đấy!"

Nghe quen quen kiểu gì...

Địch Nhẫn Đông nín thở, siết chặt bàn tay buông thõng: "Chị ấy sao rồi?"

Mặt Lê Tịnh trắng bệch, tầng một rơi vào im lặng chết chóc. Hồi lâu sau, Tiểu Đinh mới lí nhí: "Nằm phòng hồi sức."

Nghĩa là chưa chết.

Chưa chết là còn sống.

Địch Nhẫn Đông bảo: "Gọi điện cho Tiểu Khâu, bảo đưa chị ra sân bay."

Dứt lời, cửa trước bị đẩy ra, Tiểu Khâu dẫn theo em gái đứng ở cửa: "Xe ở ngoài rồi, đi lúc nào cũng được."

.

Địch Nhẫn Đông đến bệnh viện vào chiều hôm sau, đúng giờ thăm nom bệnh nhân nặng. Cô thay đồ, bỏ điện thoại khử trùng vào túi niêm phong bước vào ICU.

Kỷ Nghiễn Thanh nằm đó, dây dợ chằng chịt, bất động trên giường bệnh.

Địch Nhẫn Đông nhìn lướt qua thông số máy giám sát, dịch truyền, bệnh lịch dùng thuốc... rồi ngồi xuống cạnh giường, lặng lẽ ngắm nhìn người thương.

Vì cầm cự quá lâu, đôi môi vốn căng mọng trong trí nhớ giờ khô khốc bong tróc, gương mặt không chút máu. Đôi mày kiêu ngạo, xinh đẹp giờ đây xám xịt, chẳng thấy nổi một tia sống.

Địch Nhẫn Đông đưa tay chạm vào những ngón tay lạnh ngắt của chị, thì thầm: "Phương án phẫu thuật của chị là do em đề xuất. Nếu chị thật lòng yêu em, thì để em thắng một lần được không? Để em chứng minh mình còn có thể làm bác sĩ, còn có thể đưa ra phán đoán đúng đắn."

Đáp lại Địch Nhẫn Đông chỉ là tiếng máy móc vô hồn trên giường bệnh.

Cô buông mấy ngón tay Kỷ Nghiễn Thanh, mở đoạn video chỉnh sẵn âm lượng, áp sát bên tai: "Chị nghe này, đây có phải thứ âm thanh chị muốn không?"

"Lần trước em lừa chị đó"

"Em quay đoạn video trên sông băng kia, sợ chị giận nên em giấu."

"Chị nói đúng, đoạn đó quay hời hợt thật."

"Nhưng không phải em qua loa với chị đâu."

"Vì sợ chị khóc, em không dám dấn sâu vào trong."

"Lần này, chị xem lại đi."

"Chị bảo chỉ người nào hiểu thấu điệu múa mới quay được thứ chị cần."

"Em là người đó."

"Kỷ Nghiễn Thanh, em là người chị tìm, em về rồi, còn chị đâu?"

Vẫn đang vật vã nơi cửa tử.

Trong thế giới mịt mù sương khói, dù chạy thế nào cũng không thoát nổi, như kẻ bị tước đi giọng nói, dốc cạn bình sinh chẳng thốt lên lời. Còn mỗi đêm trường bủa vây đằng đẵng, siết chặt và không cho tỉnh lại.

Nhưng bóng tối cũng không để Kỷ Nghiễn Thanh chết hẳn.

Địch Nhẫn Đông đều đặn xuất hiện bên giường, soi từng chỉ số, nghe tiếng gió tuyết gào thét nơi sông băng với Kỷ Nghiễn Thanh.

Một hành trình dài dằng dặc, dẫu cắt xén vẫn khó lòng nghe hết ngay.

Địch Nhẫn Đông bên Kỷ Nghiễn Thanh nghe suốt bảy ngày, cuối cùng mới nghe thấy tiếng hẫng chân rơi xuống khe nứt - đớn đau khôn cùng. Địch Nhẫn Đông bị kẹt ở độ sâu vỏn vẹn hai mét, song chẳng thấm vào đâu, vậy mà khuỷu tay trái gãy lìa khiến cô mất sạch sức lực, phải bò ròng rã một ngày trời mới thoát ra được.

Sông băng lúc lặng gió yên tĩnh đến rợn người.

Cô nằm vật ra tuyết th* d*c, cánh tay đau đến muốn thét gào, ý nghĩ buông xuôi lảng vảng hết lần này đến lần khác. Phút chốc trước khi mất hẳn ý thức, sợi dây chuyền trên cổ tuột ra, mắc lại nơi lồng ngực.

Cô ngẩn người, nhìn bầu trời đêm đen đặc không một tia sáng, lẩm bẩm: "Chị đang đợi."

Câu nói đó đã cứu mạng Địch Nhẫn Đông giữa sông băng.

Giờ nó vang bên tai Kỷ Nghiễn Thanh, khiến hàng mi rũ xuống động đậy.

Thoáng qua, như một giấc mơ.

Nhẫn Đông bật dậy: "Gọi bác sĩ Lương!"

Lương Dật đến nhanh như cắt, sau một hồi kiểm tra mới trút được gánh nặng mà nói: "Vượt qua rồi."

Vượt qua rồi...

Nhẫn Đông lặp lại lời đó trong lòng, bỗng thấy đôi vai trĩu nặng. Cô siết chặt điện thoại, vịn vào thành giường Kỷ Nghiễn Thanh rồi từ từ ngồi thụp xuống. Rất lâu sau, cô cười thành tiếng: "Đợi chị tỉnh lại rồi b*p ch*t em đi."

Hàng mi Kỷ Nghiễn Thanh lại động đậy như nghe được, rồi chẳng còn phản ứng gì thêm. Cô thực sự tỉnh lại vào ngày hôm sau, ống truyền vẫn cắm trong mũi, chẳng thể thốt nên lời, chỉ biết sử dụng ánh mắt đầy oán hận rồi nhìn trân trân vào Địch Nhẫn Đông đang đỏ hoe mắt, như có ngàn vạn lời muốn nói.

Địch Nhẫn Đông nói: "Em xin lỗi, thực sự quá yêu chị, quên không nổi, nên lại đến tìm chị đây."

Nước mắt Kỷ Nghiễn Thanh trào ra, mấy đầu ngón tay run rẩy dữ dội. Địch Nhẫn Đông cúi người, đưa tay móc lấy ngón tay chị, nựng nhẹ: "Em còn có thể tiếp tục theo chân chị không?"

Kỷ Nghiễn Thanh chớp mắt liên tục, muốn dốc cạn sức lực cả đời vào đó.

Địch Nhẫn Đông rơi lệ, cười: "Chị đưa em ra khỏi nơi đó thì phải chịu trách nhiệm với em. Mình nói rồi, bên nhau mãi mãi, nếu đồng ý thì chị móc lấy ngón tay em."

Dứt lời, Kỷ Nghiễn Thanh móc chặt ngón trỏ của Địch Nhẫn Đông. Tuy rất nhẹ, rất nhanh, nhưng lại là một đời mà hai người phải trải qua đủ phong ba bão táp mới đổi lại được.

Đường dài về sau, nắng mưa là em, ngày đêm cũng là em, chẳng còn sinh ly tử biệt, chẳng còn trắc trở gian nan.

.

Ba năm rưỡi sau.

Một gã đàn ông thô kệch với bộ râu quai nón đập mạnh lên quầy thu ngân mới cáu của Tàng Đông, gầm gừ với Lê Tịnh: "Gọi chủ tiệm của tụi bây ra đây!"

Lê Tịnh quát lại: "Này, ông buồn cười ghê! Rõ ông tự bỏ tóc vào thức ăn để ăn vạ, bị phốt rồi còn mặt mũi nào tìm chủ tiệm!"

Gã đàn ông: "Nhiều chuyện quá! Gọi ngay, không tao bóp nát cổ mày bây giờ!"

"Bóp cổ ai cơ?"

Phía sau gã có giọng nữ vang lên, lạnh toát, đáng sợ đến lạ lùng. Gã đàn ông rùng mình một cái, quay đầu nhìn người mới đến: "Mày là ai?"

Lê Tịnh nhanh nhảu: "Chủ tôi đấy!"

Cái giọng hống hách chưa?

Đùa chắc, quán của họ giờ là điểm đến chất lượng đứng đầu bảng xếp hạng du lịch, đâu ra chỗ cho hạng mèo mả gà đồng tới quậy!

Lê Tịnh vênh mặt: "Chủ đến rồi, có gì ông nói đi! À đúng rồi, chủ tôi đai đen Taekwondo, hèn mọn hỏi tí, giờ lên mấy đẳng rồi?"

Lê Tịnh quay sang hỏi Trần Cách đang đi vào. Trần Cách giơ tay ra dấu.

Lê Tịnh thêm: "Bát đẳng! Ông ăn nói cho đàng hoàng vào, không phải ông bóp nát cổ tôi đâu, mà là chủ tôi đá bay đầu ông đấy!"

Gã râu quai nón giật nảy mình, liếc nhìn chứng chỉ đai đen mà Lê Tịnh "vô tình" bày ra, sống lưng lạnh toát, cụp đuôi chạy mất. Lê Tịnh khoái chí đập bàn cười sằng sặc: "Ha ha ha! Biết thế nãy lôi chứng chỉ ra sớm hơn!"

Trần Cách bị cười đến ù cả tai, nhích ra xa một bước: "Mình là quán đứng đầu bảng vàng, không phải chỗ làm ăn bậy bạ đâu."

Lê Tịnh: "Thì sao chứ? Bày ra dọa người thôi mà."

Trần Cách nén cơn thúc giục muốn trợn trắng mắt, hỏi: "Tiểu Chiêu đâu?"

Lê Tịnh hất hàm chỉ tay: "Ngày nào chẳng bị người ta lôi kéo chụp ảnh ở cửa, điểm tham quan di động mà."

Tiểu Chiêu mặc đồ dân tộc cực kỳ có hồn.

Từ ngày về đây làm công, phần lớn thời gian cô nhóc toàn đứng ở cửa chụp ảnh với khách du lịch chứ chẳng làm lụng gì mấy.

Lê Tịnh bĩu môi: "Chị thấy vụ này đâu có tăng doanh thu, sao cứ bắt Tiểu Chiêu phải chiều khách thế?"

Trần Cách đáp: "Đây gọi là marketing, chị không hiểu đâu."

Lê Tịnh vặc lại: "Giảng đi rồi mới hiểu."

Trần Cách chốt hạ: "Chị có làm mảng này đâu, giảng cũng chẳng để làm gì."

Lê Tịnh hít mũi hậm hực: "Đúng là quản lý khách sạn năm sao có khác, mở miệng ra là đầy mùi gậy gộc, khó nghe."

"Gậy gộc gì cơ?" Tiểu Chiêu mới vào, mặt đỏ bừng vì nóng.

Lê Tịnh thuận tay đưa cốc nước cho cô nhóc, hất cằm về phía bóng lưng mới rời đi của Trần Cách sau khi tuần tra xong, thì thầm "Cái loại gậy gộc mà chủ quất bọn mình, bắt cải thiện ấy."

Tiểu Chiêu vừa uống nước vừa chớp mắt: "Em nghe bảo bên mình mở mấy chục năm rồi, sao trước đây chẳng thấy động tĩnh gì, tự dưng hai năm nay lại nổi như cồn thế nhỉ?"

Lê Tịnh khoanh tay, ra dáng người từng trải: "Cái này em không biết rồi, quán mình là kiểu đời này sang đời khác. Một chủ cũ đi, mới có một chủ mới tới. Cái bà chủ cũ ấy mà, nói sao nhỉ, ba ngày hai lượt chẳng thấy bóng dáng đâu, hễ biến mất là ít nhất ba ngày. Thái độ thế thì em bảo phất lên sao nổi?"

Tiểu Chiêu gật gù: "Không nổi."

Lê Tịnh chốt: "Thì thế đấy."

Tiểu Chiêu ngây ngô: "Thế là thế nào?"

Lê Tịnh:....

Cô nhìn chằm chằm gương mặt đang khao khát kiến thức của Tiểu Chiêu hai giây rồi thở dài, "Chủ cũ thái độ không chuẩn, lại chẳng có đầu óc kinh doanh. Hôm nay miễn tiền phòng cho người này, mai miễn tiền cơm cho người kia. Cái chính là bất kể tốt xấu, hạng người nào cũng dám tuyển vào làm nhân viên. Làm thế thì ăn cám à? Thế nên suốt mười năm quán cứ sống dở chết dở. Cuối cùng hai năm trước đi luôn rồi, chủ mới lên nhậm chức, giờ như cá gặp nước, làm đâu thắng đó. Thế là tự khắc nổi thôi."

"Nói thế hiểu chưa?" Lê Tịnh hỏi.

Tiểu Chiêu gật đầu: "Hiểu rồi."

Lê Tịnh hài lòng vỗ vỗ vào cái đầu chó bên cạnh. Đó là một con chó giả, do Tiểu Đinh gửi tặng. Tiểu Đinh giờ đã quay lại giới minh họa và đang phất lên như diều gặp gió, gửi quà về với danh nghĩa để bầu bạn với Lê Tịnh.

Lê Tịnh chê. Cô thóa mạ ngay tại chỗ. Thứ cô cần là bạn gái kề cạnh chứ không phải con chó vô tri. Thóa mạ xong, Lê Tịnh ủ rũ nằm bò ra bàn, thở dài vắt vẻo.

Tiểu Chiêu uống no nước, ghé lên quầy hỏi: "Chủ cũ đi đâu thế ạ?"

Lê Tịnh khựng lại, chỉ về hướng Nam: "Đi yêu đương với người mình thích rồi."

Tiểu Chiêu bước ra cửa nhìn theo hướng ấy, chỉ thấy những dãy băng vĩnh cửu sừng sững uy nghiêm.

"Người chủ cũ thích ở bên kia sông băng sao?" Tiểu Chiêu hỏi.

Lê Tịnh thu tay kê sau gáy: "Ừ."

"Xa không chị?"

"Không em."

Ngay trên thành phố của họ, ngay trong một phép màu.

Kỷ Nghiễn Thanh bước ra từ cửa tử, dành trọn một năm dưỡng bệnh nơi lòng chảo khí hậu ôn hòa. Năm thứ hai, cô gia nhập nhà hát ca múa nhạc tỉnh, lui về hậu trường. Còn cô chủ, vì một câu nói của Kỷ Nghiễn Thanh rằng em đã chứng minh rồi, em có thể tiếp tục làm bác sĩ, nên quay lại bệnh viện cũ tu nghiệp một năm.

Sang năm thứ hai, Địch Nhẫn Đông và Kỷ Nghiễn Thanh chuyển về, vào trung tâm tim mạch bệnh viện tỉnh, ngày ngày ngồi phòng khám chữa bệnh. Bên cạnh đó, Địch Nhẫn Đông còn tham gia giảng dạy tại trường y, chính thức bước ra tiền đài.

Cuộc đời họ hoán đổi, tái khởi động, bước vào giai đoạn hoàn toàn mới. Khổ nạn qua đi như mây khói tan biến, chẳng còn chút dấu vết.

Nhắc mới nhớ, vở ca múa nhạc do Kỷ Nghiễn Thanh, thứ cô chủ phải liều mạng vào sông băng lấy tư liệu mới thành hình, hình như sắp công chiếu. Lê Tịnh phấn khích bật dậy, điên cuồng nhắn tin WeChat cho Địch Nhẫn Đông.

"Chủ tiệm!"

"Chủ tiệm chủ tiệm!"

"Chủ chủ chủ chủ tiệm!"

Địch Nhẫn Đông mới tan lớp, tay cầm chìa khóa xe và USB lưu giáo án. Điện thoại rung nhát đầu, cô tưởng là Kỷ Nghiễn Thanh. Nhát thứ hai tới, cô biết ngay không phải. Đến nhát thứ ba, cô ném điện thoại đang cầm dở vào túi, thong thả đi về phía bãi đỗ xe.

Cô không tính quay lại văn phòng khoa nên đỗ xe ngay lề đường phía đông tòa nhà giảng đường. Nơi đây vắng vẻ, thanh tịnh, lại thêm hàng ngô đồng cao lớn xum xuê, bóng râm đổ xuống từng mảng lớn che bớt quá nửa cái nóng oi nồng đầu hạ.

Địch Nhẫn Đông lấy đốt ngón trỏ đẩy gọng kính chống lóa, bước xuống từ vỉa hè lát gạch xanh, rảo bước giữa làn đường xe chạy rộng rãi phẳng phiu. Cô đi chậm rì, một tay đút túi quần, hai chiếc cúc cổ áo sơ mi tháo mở, bày ra xương quai xanh thấp thoáng cùng sợi dây chuyền bạc, khác hẳn nét nghiêm nghị chính trực lúc đứng trên bục giảng.

"Em."

Bên lề đường vang lên một giọng nữ lười nhác.

Địch Nhẫn Đông khựng bước nhìn qua.

Kỷ Nghiễn Thanh với môi đỏ tóc đen, váy dài chạm đất, khoanh tay tựa vào cửa xe, thản nhiên quan sát: "Giáo sư, chưa ra khỏi cổng trường mà tháo cúc hơi nhiều rồi đấy?"

Địch Nhẫn Đông im lặng, đối diện ánh mắt rạng rỡ pha chút biếng nhác của Kỷ Nghiễn Thanh. Cô bước đến tận trước mặt người thương mới hỏi: "Bây giờ còn thấy nhiều không?"

Kỷ Nghiễn Thanh nhướng mày, giơ bàn tay trắng nõn, lấy ngón trỏ thon dài v**t v* cằm Địch Nhẫn Đông rồi thuận theo yết hầu trượt xuống, khều mở chiếc cúc thứ ba vướng víu. Ngón tay m*n tr*n khe sâu hút mắt dưới lớp nội y đen, cô hỏi: "Sinh viên có biết ngoài đời cô giáo mình cháy thế này không?"

Địch Nhẫn Đông đáp: "Không có cơ hội biết."

Kỷ Nghiễn Thanh cười, vòng tay ôm eo Địch Nhẫn Đông, kéo cô sát vào mình đến mức ngực chạm ngực. Cô nghiêng đầu hôn lên làn môi mềm mại tự nhiên của Nhẫn Đông, từng chút thăm dò, nhấm nháp, đợi đôi môi ẩm ướt mới tách ra quấn quýt lấy chiếc lưỡi linh hoạt.

Bóng cây không che nổi rạo rực buổi đầu hạ.

Có tiếng "Tít" vang lên phía sau, Kỷ Nghiễn Thanh giật mình cắn lưỡi Địch Nhẫn Đông, vị máu nhàn nhạt lan tỏa trong khoang miệng.

Vị máu ấy còn lẫn chút ngọt ngào.

Kỷ Nghiễn Thanh dịu dàng m*t mát, l**m sạch dấu vết rồi mới rời khỏi Địch Nhẫn Đông, tựa lại vào xe. Cô nhìn vạt áo sơ mi bị kéo lệch ra một nửa của người yêu, bảo: "Không phải chị thiếu định lực, mà bởi bộ dạng tri thức, cấm đoán của cô chủ thực sự khiến người ta không thể cưỡng lại."

Lồng ngực Địch Nhẫn Đông phập phồng, cô bỏ chìa khóa xe mới vô tình ấn nhầm vào túi, rướn người tới, một lần nữa chiếm lấy môi Kỷ Nghiễn Thanh.

Nụ hôn do Địch Nhẫn Đông chủ động lúc nào cũng mãnh liệt.

Kỷ Nghiễn Thanh không kìm được, vòng tay ôm cổ Địch Nhẫn Đông. Vì đang ở tư thế co chân tựa vào xe, Kỷ Nghiễn Thanh mất ưu thế chiều cao, đối mặt với Địch Nhẫn Đông dẫu chỉ đi đôi giày bệt mà vẫn phải khẽ ngước đầu. Cánh tay trắng đến phát sáng ôm Nhẫn Đông khiến đối phương hơi khom người, một cánh tay Nhẫn Đông ghì chặt lưng cô, bàn tay còn lại luồn vào tóc, giữ sau gáy, ép tới đầy kiên định, chẳng để có cơ hội lùi bước.

Tim Kỷ Nghiễn Thanh dần đập dồn dập. Sau ca phẫu thuật, cô luôn cảm thấy trái tim mình trở nên nhạy cảm, đôi khi chỉ cần đối diện thật lâu với người đang hôn sâu mình, nhịp tim đã nhanh đến mức khó lòng chịu đựng, huống hồ là nụ hôn giữa sân trường, ngay trước mặt bao người.

Cổ họng Kỷ Nghiễn Thanh dần phát ra âm thanh cam chịu, bàn tay phải đang ôm cổ Địch Nhẫn Đông nhẹ cử động, vỗ nhẹ lên vai đối phương.

Tức khắc, nụ hôn sâu nồng nàn nơi môi lưỡi nhạt dần.

Địch Nhẫn Đông nhẹ nhàng v**t v* sau lưng Kỷ Nghiễn Thanh, đầu ngón tay kiên nhẫn m*n tr*n da đầu, rời từ đầu lưỡi sang cánh môi rồi ra khóe miệng. Cuối cùng, cô cúi đầu hôn lên bờ vai trần dưới lớp váy hai dây, hỏi: "Bảo là đón đến em tan làm mà? Sao sớm thế?''

Hơi thở Kỷ Nghiễn Thanh không vững, nhịp tim nhanh đến mức giọng nói như run lên. Cô buông tay, nghiêng đầu tựa vào vai Địch Nhẫn Đông một lúc, gắng gượng bình tâm lại mới đáp: "Bận xong không có việc gì làm nên tới sớm."

"Tối nay muốn ăn gì?"

"Gì cũng được."

Cơm nước của Kỷ Nghiễn Thanh giờ một tay Địch Nhẫn Đông lo liệu, ít dầu ít muối cũng chẳng mấy khi cay.

Lúc đầu cô thực sự không ưa nổi khẩu vị đó, ăn uống thường xuyên mất vui. Nhưng về sau phát hiện mỗi đêm khi mình say giấc, luôn có một bàn tay run rẩy lặng lẽ v**t v* vết sẹo trên ngực mình, cô mới thuyết phục được bản thân chấp nhận. Đến nay hơn ba năm, cô hoàn toàn đắm chìm trong những ngày tháng cơm bưng nước rót, được cô chủ, à không...

Kỷ Nghiễn Thanh bật cười, đưa tay mân mê vạt áo sơ mi buông lơi nơi thắt lưng Địch Nhẫn Đông.

Hiện giờ được giáo sư chăm sóc rất mực chu đáo. Ngày thường bận rộn là thế, mà về đến nhà sẽ luôn có những cái ôm nồng nhiệt, những nụ hôn kéo dài, lúc nổi hứng lại phát sinh vài cuộc ** *n triền miên đến mức đầu ngón chân mềm nhũn. Cô thích nhất lúc cố tình trêu giáo sư, làm phiền giáo sư soạn bài, không cho chấm luận văn, để rồi bị kéo tuột vào lòng ngồi lên đùi ôm ấp, biến thành gối kê cằm, tựa vai làm việc.

Cuộc sống như mộng đang diễn ra thực sự giữa hai người.

Kỷ Nghiễn Thanh nghiêng đầu hôn lên cái cổ vẫn hay ửng đỏ của Địch Nhẫn Đông, nắm tay, "Mình về nhà thôi."

Địch Nhẫn Đông khẽ đáp, vòng qua ghế lái khởi động xe.

Ra khỏi cổng trường, Kỷ Nghiễn Thanh nhàn nhã tựa ghế phụ nghịch điện thoại. Bất thình lình nhận tin nhắn WeChat từ Lê Tịnh, cô thuận tay nhấn mở, suýt nhức mắt vì mớ biểu tượng phẫn nộ chiếm lấy quá nửa màn hình.

Kỷ Nghiễn Thanh gõ phím trả lời: ?

Lê Tịnh: [Chị Kỷ, em muốn mách tội!]

Kỷ Nghiễn Thanh: [Mách đi, nghe.]

Lê Tịnh: [Vợ! Của! Chị!]

Lê Tịnh: [Không thèm trả lời tin nhắn của em!]

Kỷ Nghiễn Thanh: [Ò.]

Kỷ Nghiễn Thanh: [Hôm nay vợ chị có tiết, không trả lời được.]

Lê Tịnh: [Tiết năm tiết sáu, tan từ đời nào rồi!]

Kỷ Nghiễn Thanh: [Sao em biết?

Đối phương đang nhập văn bản...

Phải mất nửa phút đối phương mới nhập xong: [Đấy không phải trọng tâm, trọng tâm là bà ấy không thèm hồi âm!]

Cộc, cộc...

Đầu ngón tay Kỷ Nghiễn Thanh gõ nhẹ lên mặt lưng điện thoại, quay sang hỏi Địch Nhẫn Đông: "Điện thoại đâu em?"

Địch Nhẫn Đông buông tay phải, móc máy từ túi áo đưa sang. Kỷ Nghiễn Thanh thành thục nhập bốn số không.

Chà.

Tin nhắn gửi đến cả nửa tiếng rồi vẫn nằm im bất động. Sao nhắn cho cô thì toàn thấy giây trước giây sau đã trả lời ngay?

Kỷ Nghiễn Thanh biết thừa còn hỏi: "Sao không trả lời Lê Tịnh?"

Địch Nhẫn Đông đáp: "Phiền."

Kỷ Nghiễn Thanh khá chuẩn. Cô cầm máy máy Địch Nhẫn Đông nhắn lại: [Nói.]

Lê Tịnh đổi giọng: [Vở của chị Kỷ sắp công diễn rồi mà?]

Hàng mi Kỷ Nghiễn Thanh chớp chớp, sực nhớ ra cô chưa nói chuyện này với Địch Nhẫn Đông. Em là nhân vật chính, cả trong kịch lẫn ngoài đời, sao có thể để em biết sau thiên hạ.

Lê Tịnh: [Cho em xin vé! Em muốn vé VVVVIP!]

Lê Tịnh: [Vé vé vé!]

Kỷ Nghiễn Thanh ấn giữ, xóa mấy dòng tin cuối của Lê Tịnh, đặt máy Địch Nhẫn Đông xuống rồi lấy tài khoản mình nhắn lại: [Mai chị gửi cho.]

Lê Tịnh gửi kèm một đống biểu tượng hoan hô cùng hàng dài lời nịnh nọt. Kỷ Nghiễn Thanh không xem kỹ, thoát ra đăng nhập Weibo, suy nghĩ một lát rồi bắt đầu soạn tin.

"Để mọi người đợi lâu rồi.

Ba năm rưỡi, tôi đã trở lại.

*19:30 thứ Sáu ngày 13 tháng 7, tại Nhà hát lớn **, tôi và nhân vật chính trong sinh mệnh mình, nhân vật chính của thành phố và các bạn, bước vào yến tiệc đầu của mùa hạ năm nay.

Hẹn gặp lại."

Weibo đăng tải thành công, Kỷ Nghiễn Thanh khóa màn hình, quay sang nhìn Địch Nhẫn Đông: "Cô chủ."

Một danh xưng quá lâu không nghe. Địch Nhẫn Đông giữ vô lăng, ừ nhẹ.

Kỷ Nghiễn Thanh: "Bao giờ em nghỉ hè?"

Địch Nhẫn Đông: "Chưa có thông báo."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Đặt trước một ngày nhé."

Địch Nhẫn Đông: "Ngày nào?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Ngày 13 tháng 7, vở nhạc kịch của chị và em công diễn. Chị đưa cô chủ đi xem thế giới của chị, cũng để thế giới của chị chính thức được công chúng biết đến."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...