Thâm Tình - Thời Thiên Từ

Chương 89: done



Sáng hôm sau, khi giấc mộng đẹp của Kỷ Nghiễn Thanh chưa dứt, cô thấy có người vén áo mình. Một ống nghe được ủ ấm áp lên lồng ngực. Đây là việc bắt buộc mỗi ngày của Địch Nhẫn Đông sau ca phẫu thuật, duy trì suốt hơn ba năm qua. Em chăm cô như chăm công chúa.

Kỷ Nghiễn Thanh không chuẩn bị tâm lý, nên dù nhiệt độ ống nghe trùng khớp thân nhiệt, cô vẫn run nhẹ hàng mi lúc mới chạm vào, "ha" một tiếng đầy khó chịu rồi né đi.

Không phải lần đầu.

Địch Nhẫn Đông không cản, cô rời ra một chút, đợi chị co lại xong xuôi, chuẩn bị sẵn sàng mới áp ống nghe lên lần nữa. Sự kiên nhẫn và chiều chuộng đã chạm đỉnh.

"Hì."

Kỷ Nghiễn Thanh nhắm mắt cười. Ở bên nhau mấy năm, càng lúc càng thấy em tốt quá. Tốt đến mức nào? Chọn từ "ngoan ngoãn" một cách thái quá để mô tả thì cũng không hề quá lời.

Em gần như thuận theo cô mọi bề. Ngày thường không phải câu nào cũng đáp, vì làm người câm nhiều năm, thói quen cũ khó lòng bỏ được, nhưng làm việc luôn có đầu có đuôi, chạm vào tim cô một cách trọn viện.

Kỷ Nghiễn Thanh nhếch môi: "Mấy giờ rồi?"

Địch Nhẫn Đông đáp: "Tám giờ."

Kỷ Nghiễn Thanh mở choàng mắt: "Tám giờ sao còn ở nhà? Không có tiết à?"

Địch Nhẫn Đông cất ống nghe vào tủ, cúi xuống nhìn chị: "Nay thứ Bảy."

Ồ.

Dạo này bận đến mụ mị, chẳng còn khái niệm ngày tháng.

Địch Nhẫn Đông tiếp: "Dù trong tuần cũng hết tiết rồi. Hôm qua giám thị buổi cuối, nay nghỉ hè, không đến trường nữa."

Kỷ Nghiễn Thanh nhướng mày: "Nghỉ hè là định về trấn đúng không?"

Mấy năm nay, đến kỳ nghỉ là Địch Nhẫn Đông lại về trấn. Một phần thăm người quen, phần khác lại tiếp tục làm cô bác sĩ làng không danh phận, tình nguyện khám bệnh không công. Địch Nhẫn Đông chưa bao giờ quên gốc gác, nơi ấy cho cô sự bình yên, cô dùng cả đời để trả nghĩa.

Địch Nhẫn Đông ừ hữ: "Lần này em về muộn ít hôm."

Kỷ Nghiễn Thanh hỏi: "Bệnh viện bận sao?"

Địch Nhẫn Đông đáp: "Bác sĩ Lưu cùng khoa mới sinh, đang nghỉ hậu sản, mỗi tuần em trực thay một buổi."

Kỷ Nghiễn Thanh cười: "Thế thì khéo lại đợi được để về cùng chị."

Công diễn thành công mới là bước đầu, sắp tới vở kịch sẽ thành chương trình biểu diễn cố định tại khu du lịch, cô và Bạch Lâm còn bận. Địch Nhẫn Đông lùi lịch lại hóa hay, vừa vặn đi cùng nhau.

Hai năm trước, cơ thể chưa hồi phục, Địch Nhẫn Đông cấm tiệt chuyện lên cao nguyên. Mùa hè năm ngoái, cô phải đè cô chủ xuống sô pha, bày đủ mọi chiêu trò từ uy h**p đến dỗ dành, nói rã cả họng mới được phép về đó vỏn vẹn hai ngày. Thời gian ngắn ngủi nhưng đã lỡ nghiện "mùa xuân" muộn màng nơi ấy, lúc nào cũng muốn quay lại.

Địch Nhẫn Đông chốt: "Vẫn hai ngày, thêm một phút cũng đừng hòng."

Kỷ Nghiễn Thanh tặc lưỡi, nhừa nhựa: "Bác sĩ nói gì chẳng đúng."

"Đi đi, để chị ngủ." Kỷ Nghiễn Thanh đuổi khéo.

Sau ca phẫu thuật, Địch Nhẫn Đông quản lý cực gắt. Số lần được thả cửa uống rượu trong năm chỉ đếm trên đầu ngón tay, thành ra khả năng dung nạp cũng tụt dốc không phanh. Đêm qua mới có ba bốn ly mà đầu óc đã nhức bưng bưng tới tận giờ.

Muốn ngủ tiếp.

Địch Nhẫn Đông hỏi: "Hôm nay không bận sao?"

Kỷ Nghiễn Thanh đáp: "Bận."

Nhưng quá đuối.

Địch Nhẫn Đông liếc nhìn thời gian trên điện thoại, đưa tay luồn xuống dưới chăn, vòng qua sống lưng ôm cơ thể chị: "Lề mề thế này là muộn đấy."

Kỷ Nghiễn Thanh thừa hiểu. Cô chỉ định nhắm mắt thêm dăm ba phút cho tỉnh táo lại rồi mới dậy, nhưng giờ đã có người sẵn lòng hầu hạ, tội gì phải tước đi cơ hội ấy.

Kỷ Nghiễn Thanh cố ý nằm lỳ, không nhúc nhích: "Đầu óc mù mịt, có đến cũng chẳng làm được việc gì."

Địch Nhẫn Đông ừ một tiếng, quỳ một gối bên mép giường rồi cúi xuống.

Kỷ Nghiễn Thanh đọc vị được ngay ý đồ của Địch Nhẫn Đông. Ngay giây phút đôi môi kia sắp dán lên, cô quay mặt sang bên: "Chị chưa đánh răng."

Địch Nhẫn Đông bảo: "Tối qua về em dỗ chị rồi."

Kỷ Nghiễn Thanh vặn lại: "Đấy là chuyện tối qua."

"Vâng." Địch Nhẫn Đông đáp rồi cúi đầu hôn lên cổ chị.

Kỷ Nghiễn Thanh hứ: "Còn muốn giữ tóc thì đừng có trêu vào chị."

Vì vẫn nhớ như in đêm qua mình đã giật xuống bao nhiêu sợi tóc trên đầu Địch Nhẫn Đông. Nghĩ lại thôi là thấy đau hộ, vậy mà Địch Nhẫn Đông chỉ điềm nhiên giúp cô thu dọn, mặc quần áo, rồi nhặt mấy đóa hoa bị vò nát ở ghế sau lên bảo để hôm nào làm hoa khô, đặt cạnh đóa hoa băng mang từ trấn về.

Trước lời đe dọa của Kỷ Nghiễn Thanh, Địch Nhẫn Đông vẫn đáp "Vâng". Miệng thì bảo không trêu, nhưng tay lại đưa tới nắm lấy cằm Kỷ Nghiễn Thanh, xoay mặt chị lại. Hơi thở nóng hổi lướt qua nhân trung, cô ngậm một cánh môi, dịu dàng m*t mát.

Hàng mi Kỷ Nghiễn Thanh động đậy, không kìm lòng được và đáp lại.

Hơi nóng ẩm liên tục truyền tới, Kỷ Nghiễn Thanh được Địch Nhẫn Đông luồn tay sau lưng bế bổng lên. Cô thuận thế ôm lấy cần cổ, thành thục, đôi chân quắp chặt ngang hông người thương, để đối phương xốc mình từ giường vào thẳng nhà vệ sinh.

Quãng đường ngắn ngủi, môi lưỡi quấn quýt sâu sắc, nồng nhiệt nhanh chóng lan khắp toàn thân.

Bị đặt ngồi lên bệ đá rửa mặt, hơi lạnh đột ngột xộc vào da thịt khiến Kỷ Nghiễn Thanh siết chặt lấy Địch Nhẫn Đông. Có tiếng rên dài đượm tình vang lên trong không gian kín, cô bị mê hoặc, tay luồn dưới lớp áo phông của cô v**t v* vùng bụng... Chờ hơi thở của Địch Nhẫn Đông loạn nhịp, mới ác ý dứt ra, dùng chính lời ai kia chặn họng: "Lề mề nữa là muộn đấy."

Dứt lời, Kỷ Nghiễn Thanh định nhảy xuống.

Nào ngờ tay mới chống lên bàn đá, đôi chân đang buông thõng bị Địch Nhẫn Đông giữ chặt: "Một lần thôi, không mất nhiều thời gian của chị đâu."

Kỷ Nghiễn Thanh khựng lại, đôi môi cong lên: "Thế đã thỏa mãn rồi sao?"

Địch Nhẫn Đông đáp: "Không thỏa mãn."

Kỷ Nghiễn Thanh bật cười thành tiếng, đôi tay bắt đầu những động tác sâu hơn để tiếp lời. Khi Địch Nhẫn Đông không kiềm chế được và gục đầu lên vai mình, cô mới thì thầm: "Bao giờ xong xuôi thì giúp chị vệ sinh cá nhân."

"Vâng."

Cái nóng ẩm, cuồng nhiệt của buổi sớm diễn ra nơi đầu ngón tay Kỷ Nghiễn Thanh và trong cổ họng Địch Nhẫn Đông. Khoảnh khắc nào cũng đẹp đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt.

.

Kỷ Nghiễn Thanh và Địch Nhẫn Đông chốt lịch về trấn vào đầu tháng Tám.

Một ngày trước khi khởi hành, Kim Châu - lúc này đã học lên cao học gọi điện tới báo tin mừng. Công việc ở phòng nghiên cứu mới xong, giảng viên cho nghỉ mười lăm ngày nên định về nhà chơi với bà nội.

Địch Nhẫn Đông hỏi giờ tàu chạy của Kim Châu, thấy lệch giờ bay của hai người đúng một tiếng, Tiểu Khâu có thể đón tất cả cùng một lúc.

Thế là hôm đó, Tiểu Khâu ghé ga tàu đón Kim Châu trước, sau đó cả hai cùng ra sân bay đợi Kỷ Nghiễn Thanh và Địch Nhẫn Đông. Như thường lệ, họ kịp về tới Tàng Đông đúng bữa cơm chiều.

Bác Lưu đã chuẩn bị sẵn cơm nước, mới nghe tiếng mấy người họ về là từ bếp chạy ra thúc giục: "Mau, mau lên, rửa tay rồi vào ăn cơm!"

Lê Tịnh cạn lời: "Dẫu sao cũng phải để thở cái, uống ngụm nước chứ."

Bác Lưu gạt đi: "Hầm cả nồi canh rồi, còn uống nước gì nữa!"

Lê Tịnh cười khổ: "Được được được, đi múc canh cho mọi người ngay đây."

Mấy năm nay Lê Tịnh càng lúc càng biết điều, thấy không dây vào được là lánh cho nhanh.

Đang ăn cơm, bà nội Kim Châu bỗng gọi điện tới bảo mai đi chợ phiên với mấy bà bạn, bảo Kim Châu lùi lại một ngày hãy về nhà.

Kim Châu gác máy, ỉu xìu: "Từ ngày đường nhựa thông vào bản, bà nội chỉ có hội chị em thôi, chẳng cần đứa cháu gái này nữa rồi."

Lê Tịnh an ủi: "Thế chứng tỏ bà khỏe mạnh, dẻo dai! Chuyện tốt thế còn gì!"

Kim Châu bĩu môi ngẫm nghĩ, thấy đúng thật, thế là lại hớn hở ngay.

Lê Tịnh nhân cơ hội rủ Kim Châu mai theo mình lên huyện chơi. Một tháng Lê Tịnh chỉ được nghỉ hai ngày, đúng ngày đó thì dù trời có sập cũng phải lên huyện tiêu xài một mẻ, tận hưởng cuộc đời. Cô nàng chẳng nhớ mình thông suốt từ khi nào, có lẽ là từ lúc Địch Nhẫn Đông suýt bị vùi xác nơi sông băng, hay lúc Kỷ Nghiễn Thanh sắp không thể bước xuống khỏi bàn mổ... Tóm lại, chợt nhận ra con người ta vẫn phải nhìn về phía trước. Ánh mặt trời phía trước vừa to vừa sáng, mải miết đi thì bóng tối phía sau sao đuổi kịp chân mình.

"Mai chị mời em xem phim! Mời đi phố! Em thích gì chị mua nấy!" Lê Tịnh vung tay, đại gia.

Kim Châu chưa đi huyện bao giờ nên gật ngay. Sáng hôm sau, hai người bắt xe buýt đi từ sớm.

Căn gác mái vẫn được giữ nguyên vẹn, Kỷ Nghiễn Thanh ngủ một giấc đẫy mắt, khi tỉnh dậy thì đá đá vào người Địch Nhẫn Đông đang ôm mình bên sườn: "Xoay người lại."

Địch Nhẫn Đông thuần thục xoay đi, quay lưng về phía Kỷ Nghiễn Thanh.

Kỷ Nghiễn Thanh cũng quen tay ôm từ phía sau, vùi đầu vào gáy Địch Nhẫn Đông để xua đi cơn ngái ngủ.

Dùng dằng hết nửa tiếng, mới chống tay vỗ vỗ vào mặt Địch Nhẫn Đông đang nằm nghiêng trên gối, bảo: "Đúng là ở địa bàn của mình có khác, cảm xúc hơn hẳn nhỉ? Ướt hết cả lòng bàn tay chị rồi này."

Địch Nhẫn Đông th* d*c, mắt vẫn nhắm nghiền: "Vì hiếm khi mới thấy chị Kỷ dùng cả tay lẫn miệng."

Kỷ Nghiễn Thanh nhướng đôi mày thanh mảnh: "Đang trách chị không hầu hạ em thường đấy à?"

Địch Nhẫn Đông hỏi lại: "Trách thì có tác dụng gì không?"

Kỷ Nghiễn Thanh tì gối vào khoeo chân Địch Nhẫn Đông, từ từ đẩy ra, giọng đầy mê hoặc: "Tác dụng không thể lớn hơn."

...

Lúc hai người xuống lầu thì mặt trời đã lên tới đỉnh đầu.

Tiểu Chiêu đứng chỗ cửa, cười tủm tỉm hỏi: "Hai chị chủ, tối qua hai người ngủ nghê thế nào ạ?"

Một tay Địch Nhẫn Đông đút túi quần, tay kia móc chìa khóa xe thong dong đáp: "Cũng ổn."

Kỷ Nghiễn Thanh kín đáo liếc xéo cô chủ một cái. Cô thực sự muốn vạch trần rằng cả đêm ai kia chẳng mơ một giấc, ngủ ngon không thể nào ngon hơn. Chưa kịp mở miệng, bác Lưu đã bưng hai bát cháo, sải bước từ bếp ra thúc: "Lớn cả rồi mà còn ngủ nướng đến tận trưa. Lại đây ăn cháo!"

Địch Nhẫn Đông lẳng lặng bước tới.

Kỷ Nghiễn Thanh cười bảo: "Cám ơn bác Lưu, nếu bác không thương tình để phần thì hôm nay chắc chắn phải vác bụng đói ra đường rồi."

Công sức của mình được ghi nhận, bác Lưu sướng như hoa nở, tiện tay vứt đôi đũa của Địch Nhẫn Đông lên miệng bát, rồi xoay người ân cần đưa tận tay Kỷ Nghiễn Thanh, giọng điệu ngọt hẳn: "Thế định đi đâu chơi hả con?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Lên sườn núi hóng gió chút ạ."

Bác Lưu: "Ui, tầm này đi là chuẩn nhất đấy, trễ một tháng nữa hoa tàn hết lại phải đợi sang năm."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Vâng, Nhẫn Đông biết con muốn xem nên mới tính thời gian để về đấy."

Bác Lưu hài lòng gật đầu: "Được, thế hai đứa ăn nhanh đi rồi còn đi, bát đũa để đấy bác dọn."

Kỷ Nghiễn Thanh vâng dạ thêm tiếng nữa. Đợi bác Lưu vào bếp, húp ngụm cháo, đồng thời dưới gầm bàn đá nhẹ vào mũi giày Địch Nhẫn Đông.

Địch Nhẫn Đông không ngẩng đầu, tay cầm tờ giấy ăn đưa sang.

Kỷ Nghiễn Thanh m*t nốt lớp vỏ hạt ngô rồi nhả vào tờ giấy trên tay Địch Nhẫn Đông.

.

Tháng Tám, thị trấn non xanh nước biếc, hoa dại nở rộ khắp nơi. Địch Nhẫn Đông đỗ xe dưới chân đồi, dắt tay Kỷ Nghiễn Thanh tản bộ đi lên.

Cỏ trên sườn núi mọc dày, chỉ một làn gió nhẹ lướt qua là từng đợt sóng xanh cứ thế nối đuôi nhau chạy tít tắp. Ở nơi này, người ta có thể nhìn thấy cả quỹ đạo lẫn hình dáng của gió.

Đi được nửa đường, tim Kỷ Nghiễn Thanh bắt đầu đập nhanh. Cô không cố quá - cơ thể sau phẫu thuật không còn dẻo dai như trước là chuyện đã nằm trong dự tính, hai người họ đã chấp nhận. Cô kéo nhẹ tay Địch Nhẫn Đông: "Đi hết nổi rồi."

Địch Nhẫn Đông không nói câu nào, nhích một bước sang bên, quỵ gối xuống trước mặt chị.

Kỷ Nghiễn Thanh vịn vai Địch Nhẫn Đông, áp mình lên tấm lưng em, để em cõng l*n đ*nh đồi.

Sườn núi là con đường Tiểu Khâu đi qua mỗi tuần để đưa đón em gái đi học. Từ đằng xa, cô thấy hai người đang chậm rãi bước đi trên thảm cỏ xanh mướt trải dài. Phông nền sau lưng họ là bầu trời cao rộng không biên giới, là những dãy núi hùng vĩ uy nghiêm. Nắng vàng đổ xuống, chắc chắn sẽ để lại trên mặt đất một vệt bóng đôi đầy thân mật.

Em gái Tiểu Khâu hỏi: "Chị còn thích chị Nhẫn Đông à?"

Tiểu Khâu gác tay lên cửa xe, nhìn theo bóng lưng đằng xa bằng ánh mắt lướt qua: "Hết thích từ lâu rồi."

Trước đây hai chị quá khổ, bây giờ lại quá đỗi hạnh phúc, vào bất cứ lúc nào nảy sinh tình ý với họ dường như cũng là một loại tội lỗi.

Tiểu Khâu nói: "Bây giờ họ chỉ là chị và chị dâu thôi."

Em gái xoa xoa đầu Tiểu Khâu: "Em khỏi bệnh rồi, sau này chị đừng mải lo cho em nữa, dành thời gian yêu đương đi."

"Bạn gái ở đâu ra?"

"Thì bỏ thời gian đi tìm."

"Bận lắm, em tìm cho chị đi."

"... Chị là chị em, hay em là chị của chị vậy?"

Phía dưới con lộ chân đồi, hai chị em Tiểu Khâu bỗng dưng "cãi vã" chí chóe.

Trái ngược, thảm cỏ trên đỉnh đồi lại là một khoảng trời yên ả. Kỷ Nghiễn Thanh xòe bàn tay phải, mặc cho gió luồn qua kẽ ngón. Cô nhắm mắt cảm nhận trọn vẹn sự dịu dàng, như cả thế giới này đang nâng niu lấy hai người họ.

Kỷ Nghiễn Thanh bật cười, tiếng cười thanh thoát vang vọng khắp đỉnh đồi. Địch Nhẫn Đông khẽ bảo: "Ôm chặt em."

"Hửm?"

Dẫu chẳng hiểu em định làm gì, Kỷ Nghiễn Thanh vẫn thu tay, vòng qua ôm siết lấy cổ em.

Rồi tầm mắt Kỷ Nghiễn Thanh bắt đầu xoay chuyển. Thế giới bỗng chốc nhòe đi, trở nên hư ảo và nhẹ tênh. Kinh ngạc thoáng qua, cô nở nụ cười, hét lớn giữa đỉnh đồi:

"Aaaaaaaaa!"

"Hahaha!"

"Aaaaaaa!"

"Xoay thế này có chóng mặt không?!"

Giọng Địch Nhẫn Đông cao dần theo nhịp xoay: "Không chóng!"

Kỷ Nghiễn Thanh phấn khích: "Thế thì nhanh hơn chút nữa đi!"

Địch Nhẫn Đông siết chặt đôi chân chị, cõng chị xoay hết vòng này đến vòng khác trên sườn đồi vắng. Đến khi cả thế giới tự xoay vần theo quán tính, hai người mới vai kề vai nằm vật ra bãi cỏ, ngẩn ngơ ngắm nhìn bầu trời xanh ngắt.

Những ngày tháng được tình yêu vỗ về, chỉ cần tĩnh lặng nằm cạnh nhau chẳng nói chẳng rằng cũng thấy thư thái, an nhiên đến lạ.

Kỷ Nghiễn Thanh nghiêng đầu thấy vạt hoa dại, thế là đưa tay ngắt vài bông tung lên mặt Địch Nhẫn Đông.

Địch Nhẫn Đông vô thức nhắm mắt, nhưng không tránh.

Kỷ Nghiễn Thanh nổi hứng trêu đùa, lại ngắt thêm nắm nữa. Đúng lúc định tung lên, Địch Nhẫn Đông bỗng gối một tay ra sau gáy, cánh môi động đậy, thổi nhẹ một hơi vào đám hoa đang rơi. Những cánh hoa đổi hướng, phân nửa rụng trên vai cô, nửa kia đậu trên vai chị, riêng một đóa xanh thẳm lại vắt vẻo ngay môi Kỷ Nghiễn Thanh.

Kỷ Nghiễn Thanh nhận ra, định thổi nó đi.

Địch Nhẫn Đông kịp thời giữ lấy tay chị, nghiêng người hôn.

Cô hôn từ khóe môi xuống tận dưới cằm, tránh đi đóa hoa dại.

Kỷ Nghiễn Thanh bị đóa hoa "phong ấn" chẳng thể mở lời, chỉ biết dùng đôi mắt nhạt màu lấp lánh dưới nắng trời mà khóa chặt lấy Địch Nhẫn Đông.

Địch Nhẫn Đông thầm thì: "Chị Kỷ, chị đẹp lắm."

Kỷ Nghiễn Thanh nhướng mày.

Địch Nhẫn Đông lại sáp tới, chạm nhẹ khóe môi chị: "Hôm nào tỉnh dậy nhìn thấy chị, em cũng muốn khen chị đẹp."

Như một minh chứng cho việc tâm nguyện đã thành, càng đối diện càng thỏa mãn, càng thỏa mãn lại càng muốn kéo dài từng giây phút bên nhau đến vô tận.

Đầu lưỡi Địch Nhẫn Đông đè lên đóa hoa dại, đẩy nó vào miệng Kỷ Nghiễn Thanh. Bằng một nụ hôn sâu triền miên, cô chậm rãi nghiền nát đóa hoa, để hương vị ấy cùng tình cảm đang sinh sôi chảy tràn qua cổ họng, thấm vào lòng chị.

Kỷ Nghiễn Thanh nhắm mắt, đầu hơi ngả ra sau, th* d*c: "Ăn hoa dại thế này có trúng độc không đấy?"

Địch Nhẫn Đông đáp: "Không đâu, nó là vị thuốc, ăn vào tốt cho cơ thể lắm."

"Thế à?"

Kỷ Nghiễn Thanh nghỉ một lát rồi ngồi bật dậy, bứt liên tiếp mấy chục đóa hoa trên cỏ cạnh người. Cô xoay người ngồi lên đùi Địch Nhẫn Đông, đặt một đóa lên môi em rồi cúi đầu đòi nụ hôn sâu, nghiền nát hoa trong miệng đối phương, sau đó lại cuốn lấy, nuốt xuống, rồi tiếp tục đóa nữa.

Trò chơi yêu đương trẻ con vậy mà hai người chơi đến say mê, chẳng biết chán.

Hoàng hôn buông, hơi lạnh bủa vây.

Kỷ Nghiễn Thanh tựa vào lòng Địch Nhẫn Đông, cùng nhìn mặt trời khuất bóng và ngôi sao đầu tiên hiện lên. Hai người lặng yên ngắm nhìn ngôi sao ấy thật lâu.

Lúc rời đi, Kỷ Nghiễn Thanh siết nhẹ bàn tay đang đan chặt với Địch Nhẫn Đông: "Nãy nói gì với mẹ thế?"

Địch Nhẫn Đông đáp: "Em bảo mẹ là hiện giờ em sống tốt lắm, nhắn mẹ yên tâm đi đi."

Trước đây cô luôn nghĩ phải tích đức hành thiện để mẹ ở thế giới bên kia nhẹ nhàng, nhưng lại quên rằng, để mẹ sớm rời bỏ vướng bận chẳng mấy tốt đẹp kiếp này để bắt đầu lại mới là lựa chọn đúng đắn.

Người bất hạnh muốn tìm hạnh phúc chỉ có hai con đường: Hoặc gặp được hạnh phúc, hoặc quên đi bất hạnh.

Những năm tháng đẹp nhất của mẹ đã bị chôn vùi trong căn nhà ngói tối tăm. Tuy mẹ gặp được hạnh phúc ở thế giới bên kia, thì đó cũng không còn là thứ hạnh phúc đúng thời điểm. Vậy thà quên sạch kiếp này, bắt đầu lại kiếp sau.

Kỷ Nghiễn Thanh cười, nắm chặt tay Địch Nhẫn Đông: "Chị nói không giống em."

"Chị nói gì?"

"Chị bảo, từ khi chúng ta gặp được nhau, mùa đông phương Bắc lạnh lẽo kết thúc rồi."

Dù tuyết rơi, em vẫn có thể tin tưởng rằng: Cành ngọc đã xanh, tin xuân đã tới.

.

Sáng hôm sau, Địch Nhẫn Đông thắng yên ngựa Tiểu Tứ đưa Kim Châu về nhà.

Hệt như lần của ba năm rưỡi trước, Kỷ Nghiễn Thanh lái xe đưa họ tới chân núi rồi một mình ở lại chờ. Cô đợi tới khi hoàng hôn nhuộm đỏ nửa bầu trời.

Địch Nhẫn Đông như từ chân trời trở về, mình khoác rạng đông, quất roi thúc ngựa.

Kỷ Nghiễn Thanh chẳng thèm giấu sự ngưỡng mộ và tình si dành cho người đang cưỡi ngựa. Cô hạ kính xe, không phải để hôn, mà chờ em kìm cương ngựa đứng vững, cô lên tiếng đầy kiêu hãnh: "Có hứng thú làm một trận với chị không?"

Địch Nhẫn Đông gạt kính râm, nhìn thẳng vào mắt Kỷ Nghiễn Thanh: "Đua thế nào?"

Kỷ Nghiễn Thanh sang số quay đầu, lượn từ bên trái sang phải Địch Nhẫn Đông, mắt rạng rỡ: "Chị lái xe, em cưỡi ngựa, xem ai tới đầu trấn trước!"

Địch Nhẫn Đông đẩy kính râm lên, buông lỏng cán roi: "Ba, hai, một..."

"Ầm!"

"Hí!"

Giữa bụi vàng tung bay, tiếng động cơ gầm rú hòa cùng tiếng ngựa hí dài. Hai con người xuất phát từ một điểm, lao về một đích.

Hoàng hôn phía sau lưng lịm dần, chút nắng tàn không còn hơi ấm, sắc trời sập xuống.

Kỷ Nghiễn Thanh cố ý nới chân ga, lặng nhìn bóng người đang phi ngựa nước đại phía trước. Chẳng hiểu sao cô bỗng nhớ về ngày xa xưa ấy, khoảnh khắc hai người tình cờ lướt qua nhau giữa con lộ ngập tuyết trắng. Tà áo Địch Nhẫn Đông tung bay, nghiêng mình nhặt lại khăn quàng bị gió cuốn đi.

Hình ảnh đó rõ nét như mới hôm qua, rồi chậm rãi chồng khít lên bóng dáng Địch Nhẫn Đông ngay trước mắt. Xuyên qua lăng kính thời gian, cô thấy em ngoảnh đầu lại.

Khóe môi Kỷ Nghiễn Thanh vút cao.

Ngay giây phút đó, ánh mắt cô va vào một Địch Nhẫn Đông của vĩnh cửu. Và trái tim Kỷ Nghiễn Thanh, đâm sầm vào một tình yêu bất diệt.

[Hết truyện]

.

Xong, làm kết thúc năm luôn, ăn Tết vui vẻ nhé :))

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...