Thâm Tình - Thời Thiên Từ

Chương 9



Địch Nhẫn Đông đến lâu hơn Kỷ Nghiễn Thanh tưởng. Tay xách một cái túi nilon, bên trong có con chim lạ hoắc, đang nhìn cô xuyên qua lớp vỏ nhàu nhĩ.

Mắt nó trợn trừng, trái ngược với thái độ của người đang xách nó - người quái đản cố nhét một con chim vào túi nilon. Địch Nhẫn Đông bước vào, hơn thế còn không có cái bản năng liếc nhìn xung quanh. Mặt đơ như cây cơ, mắt nhìn thẳng, đi một mạch tới quầy, chào: "Chị."

Hàng mày Kỷ Nghiễn Thanh lại nhướng lên. Cô đưa tay, thong thả vuốt tóc.

Với Lê Tịnh, Địch Nhẫn Đông dám bật tanh tách, là vì thân. Với chủ quán, chịu chào hỏi, là vì lịch sự. Tóm lại, là một người biết đối nhân xử thế. Vậy mà cứ hễ đụng tới mình, là y như rằng biến dị, chọc cho người ta tức điên?

Kỷ Nghiễn Thanh nghĩ mãi không thông.

Lúc này, bà chủ quán ngẩng lên, thấy vai Địch Nhẫn Đông dính tuyết, hỏi: "Đi đâu ra đấy?"

Địch Nhẫn Đông: "Em bên quán ra."

Kỷ Nghiễn Thanh tỉnh ra. Hình như cô đoán trật. Vậy là, lúc nãy nghe điện thoại, giọng Địch Nhẫn Đông hụt hơi... vì mới vác đống đồ mua ở chợ về Tàng Đông? Chắc nặng lắm. Mà phải về cất đồ rồi mới vòng qua đây, thảo nào lâu hơn dự kiến.

Kỷ Nghiễn Thanh xoay xoay chén trà, lại nhìn con chim mặt quạu đang kẹt ở quầy, rồi mới dời mắt sang Địch Nhẫn Đông, nghe hỏi: "Gì thế ạ?"

Bà chủ giải thích ngắn gọn, thối tiền cho Địch Nhẫn Đông, nói: "Em đi xe máy qua à?"

Địch Nhẫn Đông: "Vâng."

Bà chủ hất cằm về phía Kỷ Nghiễn Thanh: "Tiện đường thì chở đi rút tiền. Dân ở đây buôn bán nhỏ lẻ, không ai cho nợ đâu. Mà em thì đi suốt, lỡ sau này có gì, lại phiền."

Địch Nhẫn Đông "ừ" hờ, nhét tiền lẻ vào túi: "Chị bận đi ạ."

Bà chủ: "Thiệt tình."

Địch Nhẫn Đông xách con chim, đi thẳng. Vả lại còn chẳng thèm liếc Kỷ Nghiễn Thanh. Cái thái độ hờ hững, cái kiểu "ừ" xong rồi biến mất, khiến bà chủ phải quay sang nhìn Kỷ Nghiễn Thanh, ái ngại.

Kỷ Nghiễn Thanh ngước lên, nở nụ cười thanh cao, kiểu cách: "Phiền chị, châm thêm cho em ấm trà nóng được không?"

Bà chủ: "..."

Ăn quỵt mà còn sang chảnh kiểu này, sống nửa đời người rồi mà chị đây thực sự chưa thấy.

Bà chủ: "Đợi chút."

Ngoài cửa, tuyết rơi, người qua lại. Kỷ Nghiễn Thanh ung dung uống hết hai chén trà, rồi mới đứng dậy ra về.

Quán ăn nằm ngay ngã tư đầu chợ, nên tầm nhìn khá thoáng. Và Kỷ Nghiễn Thanh, mới bước ra, đã thấy con người đáng lẽ phải biến mất từ lâu. Địch Nhẫn Đông đang chống một chân, tựa hông vào chiếc xe máy.

Hơi cúi người, dán mắt vào điện thoại, dường như chẳng màng gió điên tuyết dữ. Mắt không liếc, đầu không ngẩng. Trông bình thản và kiên nhẫn.

Kiên nhẫn à? Kiên nhẫn để làm gì?

"Tiện đường chở đi rút tiền."

Lời của bà chủ quán bỗng vẳng lại. Kỷ Nghiễn Thanh ngoái nhìn cửa tiệm, rồi liếc sang Địch Nhẫn Đông. "Hơ," cô cười khẩy. Ngoan nhỉ? Nhưng mà... bà đây đồng ý à?

Kỷ Nghiễn Thanh thong thả đưa tay, kéo lại cái găng tay hở gió, rồi đút tay vào túi, thong thả bước tới.

Tiếng tuyết lạo xạo. Địch Nhẫn Đông đang cúi gằm khẽ chớp nhấc, rồi lại cụp xuống điện thoại. Sau vài giây, cô cất điện thoại, gỡ cái mũ bảo hiểm treo ở gương, chìa ra trước mặt Kỷ Nghiễn Thanh: "Đội đi."

Kỷ Nghiễn Thanh không thèm nhận.

Chưa bàn đến cái thái độ tự quyết không thèm hỏi ý, riêng cái thứ gọi là "mũ bảo hiểm", Kỷ Nghiễn Thanh tuyệt đối không đội. Cái đồ bó sát chụp lên đầu thì vứt luôn tóc cô luôn còn gì? Lớp trang điểm...

"???"

Kỷ Nghiễn Thanh sững sờ. Địch Nhẫn Đông thản nhiên chụp cái mũ lên đầu cô, rồi quay người trèo lên xe.

Tai cô rát bỏng. Mùi mũ mới hăng hắc, dù rất nhạt, nhưng cô không chịu nổi cái thứ mùi công nghiệp đó.

Kỷ Nghiễn Thanh đứng như trời trồng, trừng mắt nhìn Địch Nhẫn Đông đang đạp máy. Mặt cô sa sầm.

Không lâu sau, xe nổ máy. Địch Nhẫn Đông ngẩng đầu lên, vô tình thấy ngay bộ mặt "muốn giết người" của Kỷ Nghiễn Thanh trong gương. Mắt cô khựng lại, rồi lật kính mũ lên, quay sang: "Bên cửa hàng giao quần áo chị mua cho chị Lưu rồi. Chị Luewu cảm ơn chị."

Mắt Kỷ Nghiễn Thanh ghim chặt, gằn từng chữ: "Thì sao?"

Địch Nhẫn Đông: "Em chở chị đi rút tiền."

Kỷ Nghiễn Thanh cười khẩy, bởi đôi mắt đen láy đã khóa chặt Địch Nhẫn Đông: "À, tưởng cô ghét tôi lắm cơ."

Mới dứt lời, gió tạt. Địch Nhẫn Đông né, rồi quay đi. Cô chỉnh lại cái túi nilon treo ở xe, nhìn con chim ủ rũ bên trong, cô đáp: "Không có."

"Chị đã nói, hai tháng này, nước sông không phạm nước giếng."

.

Hôm sau, Địch Nhẫn Đông đi giao đồ cho bà Tôn.

Lê Tịnh rảnh rỗi, nên đang nằm vật vờ ở quầy. Đúng lúc ấm nước trên lò réo, cô nàng hớn hở chạy đi châm nước cho khách.

Khi đến lượt Kỷ Nghiễn Thanh, thì bác Lưu cầm cái muôi canh xông ra: "Nhẫn Đông đâu?!"

Lê Tịnh giật bắn: "Mới đi rồi!"

Bác Lưu chĩa cái muôi: "Vậy thì con! Con đấy! Con vào lôi con chim què trong bếp ra. Không thì trưa nay ăn cơm chan phân chim cả lũ!"

Nghe câu đó, mười mấy người trong quán đang ăn cũng phải khựng đũa.

Lê Tịnh ngơ ngác: "Chim què nào ạ?"

Bác Lưu: "Con ngỗng trời Nhẫn Đông quẳng vào bếp chiều qua, bảo bác cho nó ăn đấy."

Lê Tịnh vỡ lẽ: "Hiểu rồi, con gọi trạm bảo tồn!"

Thế là cô nàng vội lôi điện thoại, tay tìm số mồm lẩm bẩm nói xấu cô chủ: "Tháng trước nhặt chó, bị chó cắn, chưa chích xong vắc xin. Mới quay đi đã vác về đứa con nít, cho ăn cho uống, hầu như hầu tổ, rồi mẹ nó tới chửi là đồ buôn người. Chuyện mới qua mấy bữa, giờ lại lôi về con ngỗng trời. Không sợ nó vểnh phao câu, ị thẳng vào mặt à."

Kỷ Nghiễn Thanh: "..."

Cô cúi nhìn bữa sáng mới lên, cô nuốt không trôi.

Trong khi đó, Lê Tịnh đã lật mặt như lật sách. Vừa kết nối điện thoại, cô nàng cười toe toét: "A lô, em đây, haha, vâng, cô chủ em nhặt được con chim, lần này là hàng quốc cấm cấp 1 ạ, khi nào các anh qua đón? Vâng vâng, phiền các anh."

Rành rọt báo cáo, hẹn giờ xong, Lê Tịnh quay sang cái muôi canh của bác Lưu, lí nhí: "Sáng nay trạm bảo tồn không có người, chiều mới qua được."

Bác Lưu: "Thế thì đợi ăn phân chim đi."

Lê Tịnh: "Liên quan gì con, con có nhặt nó đâu!" Bác Lưu lơ, vác muôi canh bỏ đi.

Lê Tịnh nằm không cũng trúng đạn, tức tối đá cái ghế, ngồi phịch xuống, lẩm bẩm: "Hay lắm Địch Nhẫn Đông, gì cũng tha về được..."

"Phì." Tiếng ngựa phì hơi ngay cửa sổ. Lê Tịnh thẳng lưng, dõng dạc: "...Xứng danh cô chủ quyến rũ của lòng em!"

Kỷ Nghiễn Thanh thầm nghĩ: Nói mà không trợn mắt thì hay hơn đấy.

Địch Nhẫn Đông, người mới bị nói móc, vọng vào: "Tiểu Tứ, đi." Tiếng vó ngựa lóc cóc vang lên.

Kỷ Nghiễn Thanh liếc cái bóng lướt qua cửa sổ, buột miệng: "Chỗ này nguyên thủy thật."

Sáng qua cô mở cửa sổ, thấy xe của Địch Nhẫn Đông đã sửa xong. Lúc đó cô còn thầm nể tốc độ của Tiểu Khâu. Ai ngờ, chủ trọ có xe không đi, lại chọn cưỡi ngựa giữa trời tuyết.

Hôm qua thì đi xe máy. Cô vật vã mãi mới ngồi yên, còn chưa kịp hoãn lại, con người kia đã lật cái kính mũ bảo hiểm. "Cạch". Tóc cô kẹt cứng, da đầu suýt bị lột. Về sau, cứ mỗi lần cô lết mông ra sau được một tí, thì y như rằng con người kia lại húc vào ổ gà, khiến cô dội ngược lại, dán chặt vào lưng Địch Nhẫn Đông.

Nước sông không phạm nước giếng nỗi gì. Ngồi trên cái xe máy của nhỏ đó, có là nước sông cũng thành nước cống.

Hết cách, nên là cô đành phải gồng, lấy hết sức mạnh của nội tại đạp vào gác chân, cốt để giữ khoảng cách. Nhưng cứ gồng mình như thế, cơ bắp sẽ tê.

Kết quả là, nửa tiếng sau lết về đến Tàng Đông, ngay lúc vừa xuống xe, chân cô mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ thẳng xuống đất.

Kỷ Nghiễn Thanh: "...!"

Bầu không khí bỗng nặng trĩu.

Lê Tịnh không nhận ra, vẫn vẫy tay "Hi", giải thích: "Có mấy chỗ xe không vào được, phải cưỡi ngựa thôi."

Kỷ Nghiễn Thanh trơ cái mặt ra: "Ví dụ?"

"Mấy chỗ mà người ngoài như chị không đến nổi đấy." Lê Tịnh cười ha hả, "Sơ sẩy là đi không về."

"Thế cơ à?" Kỷ Nghiễn Thanh cười khẩy, rồi cúi xuống, lơ đãng đảo cốc trà đã nguội, thì thầm: "Vậy thì chị đây cũng muốn xem thử."

Lê Tịnh không nghe rõ, định hỏi lại, thì cửa quán bị đẩy ra. Cô nàng tưởng có khách, vội đứng dậy đón. Nhưng khi quay đầu thấy mặt người vừa đến, cô nàng chau mày, rồi lại ngồi phịch xuống.

Kỷ Nghiễn Thanh thu trọn cái thái độ lật mặt của Lê Tịnh vào mắt, không khỏi tò mò, không biết là ai mà khiến cô lễ tân lâu năm mất hứng.

Cô ngước nhìn. Bước vào là một người phụ nữ, dù khoác áo bành tô quân đội rộng thùng thình, vẫn không giấu được thân hình gầy đét. Quần áo đã cũ nát, bám đầy vết bẩn. Lúc lê bước vào, Kỷ Nghiễn Thanh thấy rõ gương mặt hốc hác, môi nứt toác. Đôi mắt đục ngầu, như thể đã trải qua biến cố kinh khủng, mà lại kéo dài, đày đọa tới mức không còn ra hình người.

"Haiz." Lê Tịnh thở dài.

Kỷ Nghiễn Thanh quay sang: "Quen à?"

Lê Tịnh: "Quen quá đi chứ. Em làm thủ tục cho dì Quách mà. Dì cứ đi đi về về, ở đây ba tháng rồi."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Du lịch?"

Lê Tịnh lắc đầu: "Tìm con. Tìm hai đứa con gái." Cô lật cái cốc úp, rót cho mình, rồi ôm vào lồng:

"Dì Quách lấy chồng xa. Cãi nhau với ông nội đó, xong cắt đứt với gia đình. Dì tưởng mình tìm được tình yêu, nên lúc nào cũng muốn chứng minh. Thế là lúc bác sĩ bảo khó đẻ, uống đủ thứ thuốc, cuối cùng mới sinh được đôi song sinh."

"Bác sĩ bảo số dì ấy chỉ có hai đứa con, dì ấy chịu. Cố lo con mọi thứ tốt nhất. Ai ngờ, hai đứa bị bắt cóc vào đúng sinh nhật ba tuổi."

"Chị nói, ai mà chịu nổi?"

Giọng Lê Tịnh bỗng đanh lại: "Ông chồng còn khốn nạn hơn! Tìm con có một tháng rồi thôi. Còn quay sang chửi dì Quách là đồ xui xẻo, suốt ngày khóc lóc. Ông đó tìm mọi cách ép dì ấy ly hôn tay trắng, xong quay đi cưới con bồ, đẻ con trai! Dì Quách không tiền, không nhà, một mình đi từ Nam ra Bắc, tìm bảy tám năm rồi, mà chẳng có tin tức!"

Nói đến đây, Lê Tịnh không kìm được, mắt hoe đỏ.

Kỷ Nghiễn Thanh nhìn Lê Tịnh, môi mấp máy, nhưng cuối cùng quay sang nhìn người đang đứng ngơ ngác. Cả quán tấp nập, nhưng nhìn ai cũng như thấy con mình, rồi lại chìm vào tuyệt vọng.

Có đáng không?

Vì một kết quả gần như không thể, mà ly hôn, mà vứt đi cả cuộc đời mình.

Con cái...

"Mất con thì đẻ đứa khác, khối người nói như thế." Giọng Lê Tịnh đã dịu đi, nhưng vẫn đầy xót xa. "Họ bảo, con bé mới ba tuổi, thì có tình cảm gì đâu, khuyên dì ấy nghĩ thoáng ra. Dì Quách..."

"Ba tuổi đã biết chạy biết nhảy, biết nói biết nhận thức, biết yêu biết ghét. Sao không có tình cảm được?"

Kỷ Nghiễn Thanh cắt ngang. Giọng cô đanh lại, căng thẳng và trĩu nặng, khiến Lê Tịnh giật mình.

Lê Tịnh ngỡ ngàng ngẩng lên, nhìn Kỷ Nghiễn Thanh một lúc, rồi mới nói tiếp: "Dì Quách cũng nói y như vậy. Cho nên, dẫu có khó khăn đến mấy, dì ấy cũng chưa từng bỏ cuộc. Bọn em là người ngoài, sao mà hiểu hết được nỗi đau của dì, nên không có quyền ngăn cản tìm tiếp. Hơ."

Lê Tịnh cười, nhưng mắt hoe đỏ. Cô quay sang nhìn dì Quách, người lại đang chìm trong tuyệt vọng: "Ai đến đây mà chẳng có nỗi khổ riêng. Nếu không thì, ai lại bỏ cái sướng ở thành phố, chạy cả ngàn cây số đến cái chốn này, nơi mà mùa đông còn dài hơn ba mùa kia cộng lại, để chịu tội. Tàng Đông... cũ quá rồi, gió lùa tứ phía. Sao mà giấu nổi mùa đông."

Môi Kỷ Nghiễn Thanh mím thành một đường thẳng. Đôi mắt nhạt màu của cô lạnh lẽo, vô tình: "Vậy tại sao người ta lại nói, đây là nơi gần thiên đường nhất?"

Lê Tịnh khựng lại, xong mắt cô bỗng sáng rực lên: "Vì ở đây có mùa xuân! Chỉ cần đông qua, hoa sẽ nở, cỏ sẽ lên. Khi đó, đây là nơi gần thiên đường nhất!"

Vậy ra, Tàng Đông, thực chất vẫn giấu được mùa đông. Miễn là, chịu đựng đủ lâu.

...

Kỷ Nghiễn Thanh nhìn người phía trước, nhìn đến mức tầm mắt hóa thành một khoảng trắng xóa. Đúng lúc đó, bên tai cô vang lên một giọng khàn khàn: "Tiểu Lê."

Lê Tịnh vội đứng dậy: "Dì Quách, dì về rồi ạ."

Dì Quách gật đầu, bối rối nhìn quanh: "Cô chủ không có ở đây à?"

Lê Tịnh: "Dạ không, chị ấy đi có việc, chắc ngày mới về. Dì tìm chị ấy có gì không ạ?"

Dì Quách l**m đôi môi nứt nẻ, ngập ngừng.

Lê Tịnh, lạ thay, lại rất kiên nhẫn.

Mãi sau, dì Quách mới lên tiếng: "Mấy hôm trước, cô chủ có gọi, nói là nhờ người hỏi thăm được chút tin tức."

"Thật ạ?!" Mắt Lê Tịnh sáng rỡ. "Cô chủ mà đã nói có tin, thì chắc chắn là có! Cả cái vùng này, không có chỗ nào chị ấy chưa đi, không có ai chị ấy không quen! Dì yên tâm ở lại, đợi chị ấy về xem sao!"

Dì Quách lo lắng xoa tay, tuy ruột gan như lửa đốt, nhưng dì cũng biết Địch Nhẫn Đông giúp mình là vì cái tình, chứ không phải nghĩa vụ. Thế nên, dì đành ép mình bình tĩnh, đợi thêm.

"Thế con cho dò một phòng, tối dì ở lại." Vừa nói, vừa cẩn thận lôi tiền từ trong túi ra.

Lê Tịnh cười, cái giọng oang oang thường ngày bỗng dịu hẳn: "Cô chủ vẫn giữ phòng của dì mà. Chị ấy dặn, cứ giữ, đến khi nào dì đi nơi khác, hoặc tìm được con gái, dắt con về nhà."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...