Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng Phi
Chương 282: Qua đêm tại hang động 1
"Hôm nay đi nhanh quá, có làm ngươi mệt mỏi không? Để ta xem giúp ngươi!"Nói xong, nàng nắm lấy cổ tay hắn, cẩn thận bắt mạchPhát hiện vẫn bình thườngQúy Như Yên lúc này mới thở nhẹ một hơi, quả thật giống như lời hắn nói, không saoBốn phía đều là không khí lạnh lẽoQúy Như Yên truyền cho hắn một chút nội lực, để cho hắn làm ấm thân mình, lúc này mới tiếp tục thu dọn nơi đây"Đêm nay chúng ta phải nghỉ tại đây, ngày mai sẽ lên đường""Hảo"Đem những khe hở ở trong hang động bịt lại bằng vải bố, làm xong mọi việc, Viên Viên cũng đúng lúc trở lạiThời điểm nó trở về, một tay kéo theo hai khúc gỗ thật dài, tai kia còn có một con lợn rừngQúy Như Yên nhìn lợn rừng, trước mắt sáng ngời"Viên Viên, ngươi vận khí thật tốt! Xem ra buổi tối hôm nay có tiệc lớn ăn, lát nữa sẽ thưởng cho ngươi một đùi heo lớnMột bên khen ngợi Viên Viên, một bên xử lý hai khúc gỗ kiaNội lực ở lòng bàn tay, trực tiếp hóa thành đao, phá hủy khúc gỗ kia, như là thái đậu hũ, rất dễ dàngTất cả củi đều được nàng xếp thành một đống lớn, sau đó lấy từ trong không gian ra một bình rượu lớn, toàn bộ đổ vào củi, sau đó dùng nội lực đốt lênTất cả đều bị thiêu đốtLạc Thuấn Thần vốn đang suy nghĩ, củi kia có rất nhiều tuyết, không thể dễ dàng mà đốt lên, lại không nghĩ rằng, Qúy Như Yên lại dùng biện pháp đổ rượu để châm lửaLạc Thuấn Thần đột nhiên đề nghị: "Lợn rừng kia, ta giúp nàng rửa sạch"Qúy Như Yên sửng sốt: "Ngươi biết làm?"Lạc Thuấn Thần cười cười không trả lời, đứng lên, đi ra phía ngoài: "Nàng có mang theo dao nhỏ không?""Có!"Qúy Như Yên nhanh chóng đưa cho hắn một chùy thủ rất tinh xảo, chùy thủ này chính là do nàng tự tay vẽ lên, sau đó đưa cho thợ rèn đã nhiều năm làm raLạc Thuấn Thần cầm chùy thủ trong ta, động tác thập phần mau lẹ, chỉ ba nhát đã xẻ được bụng của lợn rừng, đem những thứ kia xử lý sạch sẽQúy Như Yên mở to mắt: "Nha! không nhìn ra, ngươi cự nhiên cũng là cao thủ a! Chùy thủ kia liền tặng ngươi phòng thân"Nói xong, nàng kéo lợn rừng vào phía trong hang động, dùng tuyết rửa sạch một chút, lại dùng cây gỗ lớn chắn ngang, lúc này nàng mới tiến về phía hòn đá nhỏ trong độngHòn đá kia cũng không lớn, bởi vì không cao, cho nên Viên Viên có thể ở bên ngoài hòn đá chắn gió, chông cui dùmHoàn cảnh ác liệt như vậy, cũng chỉ có Viên Viên là vui mừng nhấtBạch mao vượn người thích nhất là có tuyết rơi, điều này sẽ làm nó vô cùng có tinh thầnLúc này Qúy Như Yên mới bắt đầu nướng lợn rừngTrước đem lợn rừng vứt vào trong đám lửa, lửa đốt một lần, toàn bộ lợn rừng đều bị cháy đen như than, đem cạo hết những thứ bên ngoài, lúc này nàng mới đặt ở trên giá, chậm rãi nướngCòn đem rượu hồ quế hoa đặt ở giữa đám lửa, đun rượu, lát nữa uống làm ấm thân mìnhNàng thân thủ vô cùng nhanh nhẹn, tất cả dường như đã quen thuộc, Lạc Thuấn Thần lúc này mới nói: "Nàng thường xuyên ở bên ngoài sống sao?"Qúy Như Yên gật gật đầu: "Đúng vậy""Nàng năm ấy sáu tuổi không phải vẫn sống ở Phượng Thiên phủ sao? Như thế nào lại..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
