Thần Y Tinh Tế - Doãn Nhất Phương

Chương 193



Chương 193

Nata hất tung phần thức ăn vừa được mang lên. Bát đĩa rơi xuống đất loảng xoảng một hồi. Ánh mắt hắn u ám, lạnh lẽo: "Cút!"

Tên hầu đưa cơm run rẩy nghe vậy không dám ngẩng đầu, vội vàng lui ra ngoài.

"Đại nhân, ngài đã một ngày một đêm chưa ăn gì rồi. Ngài ăn một chút đi nếu không cơ thể sẽ không chịu nổi." Cận vệ bên cạnh khuyên nhủ.

"Đã tra ra tung tích hai kẻ đó chưa?" Nata nheo mắt hỏi.

"Vẫn chưa. Hiện tại toàn thành vẫn đang lục soát nhưng chưa phát hiện được bất kỳ đối tượng khả nghi nào." Cận vệ đáp rồi chần chừ hỏi. "Hai kẻ dị thế đó có năng lực đặc biệt như vậy, liệu có phải đã sớm trốn ra khỏi chủ thành rồi không?"

Nata cười lạnh: "Không thể. Những tin đồn trong thành ngoài bọn chúng ra không ai dám tung ra. Đã lấy được tàu vũ trụ mà còn chưa rời đi, còn muốn lung lay địa vị của ta chứng tỏ chúng vẫn còn kế hoạch gì đó."

"Đi kiểm tra toàn bộ nô lệ dị thế trong thành. Tất cả đều đưa về cho ta."

Cận vệ lập tức hiểu ý: "Rõ!"

___________

Ngoại ô chủ thành Weser, trong một kho sa ngưng tinh bị bỏ hoang.

Diệp Tử Tấn chậm rãi mở mắt, giữa hàng mày lộ ra vẻ mệt mỏi.

"Thế nào rồi?" Thôi Minh sốt ruột hỏi. "Có tìm được vị trí của Lôi Sách không?"

Diệp Tử Tấn lắc đầu: "Năng lực của tôi chỉ có hiệu quả với nông sư, còn chiến sĩ thần lực thì không cảm nhận được."

Một đôi tay lớn đặt lên hai bên thái dương của Diệp Tử Tấn nhẹ nhàng xoa bóp vài cái:
"Em đừng sử dụng tinh thần lực quá mức."

Nghe thấy giọng Tây Thi, vẻ nặng nề trong mắt Diệp Tử Tấn dịu đi vài phần. Cậu nở một nụ cười:
"Vâng, em biết chừng mực mà."

Thôi Minh nhìn Tây Thi, lại nhìn Diệp Tử Tấn đang ngồi bên cạnh luôn cảm thấy bầu không khí quanh hai người có gì đó không đúng lắm nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua, rất nhanh anh ta lại quay về suy nghĩ kế hoạch cứu Lôi Sách.

"Nếu A Li xuất hiện ở chủ thành Weser, tôi nghĩ khả năng rất lớn Lôi Sách cũng đang ở trong thành." Diệp Tử Tấn nói. "Chuyện mặt nạ da người chắc là A Li phát hiện từ chỗ Lôi Sách. Muốn lấy lòng Nata, hắn rất có thể đã đưa Lôi Sách tới."

"Vậy ngài có thể đưa chúng tôi vào cùng không? Chúng tôi đông người như vậy, nhất định có thể tìm ra vị trí của Lôi Sách." Thôi Minh sốt ruột nói.

"Không được." Tây Thi trực tiếp cắt ngang. "Nata đã biết chuyện mặt nạ da người. Hiện tại toàn thành giới nghiêm, không chỉ kiểm tra người lạ mà còn kiểm tra từng người xem có đeo mặt nạ hay không. Nếu để các cậu vào, không những không giúp ích cho việc cứu Lôi Sách mà còn khiến các cậu rơi vào nguy hiểm."

Thôi Minh vừa rồi chỉ là nói trong lúc nóng vội, chưa suy nghĩ kỹ, nghe thấy vậy lập tức xấu hổ.

"Xin lỗi, tôi suy nghĩ chưa chu toàn."

"Tiếp theo các cậu cứ ở ngoài phạm vi chủ thành để tiếp ứng." Tây Thi nói tiếp. "Hai người chúng tôi sẽ vào thành tìm Lôi Sách và những người khác. Tàu vũ trụ đã có rồi, chúng ta sẽ không ở lại đây lâu, các cậu chuẩn bị sẵn sàng rút lui."

Nghe câu này, thân thể mọi người đều khẽ run lên.

Về nhà.

Những ngày sống không bằng chết ở nơi này... cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi sao?

Thôi Minh cố gắng kiềm chế cảm xúc dâng trào, hỏi một cách bình tĩnh: "Còn Kha Mông thì sao?"

Anh nói tiếp: "Hiện tại tin đồn trong thành vẫn chưa đủ lớn. Chờ thêm chút nữa, khi thời cơ tới sẽ đến lượt hắn xuất hiện."

Sau khi dặn dò xong, Tây Thi và Diệp Tử Tấn bước vào căn nhà tạm dựng.

Kéo tấm rèm che xuống, Diệp Tử Tấn liền nắm tay Tây Thi rồi dẫn anh vào không gian.

"Anh ơi, cuối cùng anh cũng vào rồi!" Viên Hiên vui vẻ nhào vào lòng Diệp Tử Tấn.

Diệp Tử Tấn hơi bất ngờ. Cậu nâng cơ giáp nhỏ lên rồi quan sát kỹ một vòng: "Em sửa xong rồi à?"

Cơ giáp cử động tay chân khoe khoang: "Tất nhiên rồi. Trừ vài lỗi nhỏ không đáng kể thì giờ em đã có thể tự do hoạt động, tung hoành khắp nơi."

Diệp Tử Tấn chân thành khen: "Tiểu Hiên giỏi thật đó."

Cơ giáp nhỏ ưỡn ngực đầy tự hào. Diệp Tử Tấn nhìn quanh một vòng rồi hỏi nó: "Viên Trạch đâu?"

"Chủ nhân."

Viên Trạch với thân hình cao gần ba mét bước tới, quỳ một gối trước mặt Diệp Tử Tấn cung kính hành lễ.

"Cậu giờ đã có thể đi lại được rồi."

Khác với khi nói chuyện với Viên Hiên, thái độ của Diệp Tử Tấn với Viên Trạch giống như đối đãi với một người anh, người bạn thân thiết. Trong giọng nói tràn đầy sự quan tâm.

"Ừm." Viên Trạch đáp, giọng trầm ổn mang theo từ tính. Cậu ta hơi ngẩng đầu, vừa vặn ngang với tầm nhìn của Diệp Tử Tấn. "Chủ nhân, lâu rồi không gặp."

Nói "lâu rồi không gặp" thực ra cũng không hoàn toàn đúng. Dù sao Viên Trạch và Viên Hiên vẫn luôn ở trong không gian của Diệp Tử Tấn, mà Diệp Tử Tấn cũng thường xuyên vào đây. Khi thì cậu chăm sóc dược liệu, khi thì trò chuyện với Viên Trạch đang trong trạng thái bán ngủ đông.

Nhưng Diệp Tử Tấn vẫn hiểu ý trong lời Viên Trạch, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả: "Lâu rồi không gặp."

Một người một cơ giáp. Bầu không khí giữa họ ấm áp vô cùng. Nếu có người ngoài nhìn thấy chắc chắn sẽ vô cùng ngưỡng mộ.

Nhưng ở đây, ngoài Viên Hiên kẻ lúc nào cũng tranh sủng nên không mấy vừa mắt Viên Trạch ra thì chỉ còn Tây Thi, người đang khó chịu vì bị chen ngang chuyện "theo đuổi người yêu". Anh nhìn cả hai cơ giáp lúc này đều không vừa mắt.

Tây Thi nhịn một lúc, cuối cùng vẫn không chịu nổi cảm giác chua xót đang dâng lên trong lòng, bước tới bên cạnh Diệp Tử Tấn xoa nhẹ đầu cậu:
"Hai người họ đều đã hồi phục rồi, đúng là tin tốt."

Ánh mắt Diệp Tử Tấn chuyển sang Tây Thi, đôi mắt đen sáng của cậu cong lên vì vui vẻ.

Nhìn vào ánh mắt tràn đầy niềm vui ấy, trái tim đang sôi sục ghen tuông của Tây Thi bỗng mềm lại. Những lời định nói để kéo sự chú ý của Diệp Tử Tấn cũng nuốt ngược trở vào.

Dáng vẻ vui vẻ như vậy của Tiểu Tấn... dù là vì hai cỗ cơ giáp kia, anh cũng muốn nhìn thêm một chút.

Diệp Tử Tấn và Viên Trạch lại trò chuyện thêm vài câu về tiến độ sửa chữa thân thể cơ giáp, rồi cậu hỏi tới chiếc tàu vũ trụ mà họ vừa "thuận tay" lấy được.

"Việc sửa chữa tàu vũ trụ thế nào rồi?"

"Hệ thống vũ khí bị hỏng và thiếu hụt, hệ thống bay cũng có chút vấn đề." Viên Trạch nói. "Tôi và Viên Hiên đang tiến hành sửa chữa có mục tiêu, khoảng một tuần nữa vấn đề của hệ thống bay có thể khắc phục hoàn toàn."

"Còn hệ thống vũ khí thì chúng tôi cũng có thể sửa nhưng nguyên liệu ở đây thiếu thốn, dù sửa xong cũng không dùng được nhiều."

Diệp Tử Tấn gật đầu: "Ưu tiên hệ thống bay trước. Hệ thống vũ khí nếu sửa được thì sửa, không thì cũng không cần miễn cưỡng."

Chiếc tàu vũ trụ này khi đấu giá được quảng cáo là hệ thống bay hoàn chỉnh, có thể chở hàng trăm người bay lượn trên không trung. Điều đó đúng nhưng cái gọi là "hoàn chỉnh" thực chất là nói quá.

Nếu họ thật sự không chỉnh sửa gì mà lái nó ra ngoài không gian, đừng nói đến việc vượt qua bức tường không gian trở về thế giới của mình, e là chưa bay được bao xa đã rơi xuống tan xác.

May mà bên cạnh Diệp Tử Tấn có Viên Trạch và Viên Hiên, hai "trợ thủ" đỉnh cấp giải quyết triệt để vấn đề này.

Sau khi trao đổi ngắn gọn vói 2 cỗ cơ giáp, Diệp Tử Tấn thu dọn một ít dược phấn trong không gian mang theo rồi kéo Tây Thi tới bên bờ hồ Âm Dương.

"Em cảm nhận được những "không gian" còn lại trong chủ thành Weser đang tụ lại." Diệp Tử Tấn nói. "Có vẻ hắn đang tập trung mọi người về một hướng."

Tây Thi suy đoán:"Cung điện?"

"Khả năng cao là khu đó." Diệp Tử Tấn đáp. Khả năng cảm ứng của cậu tuy không xác định chính xác vị trí nhưng phương hướng và khoảng cách đại khái vẫn nắm được. Theo phân tích của cậu, những người đó đúng là đang bị gom về gần phía hoàng cung.

"Xem ra Nata đã giăng bẫy để chờ chúng ta tự mình chui vào."

"Anh chuẩn bị đủ vũ khí chưa?" Diệp Tử Tấn nhìn Tây Thi.

Tây Thi cong môi: "Đủ rồi."

"Lát nữa nhớ nắm chặt tay em đừng buông ra nhé. Nếu tình hình không ổn, em sẽ lập tức kéo anh về không gian." Diệp Tử Tấn dặn.

"Yên tâm."

Hai người nắm chặt tay nhau rồi trực tiếp nhảy thẳng xuống hồ.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...