Túi đồ được nhét đầy ắp: dép đi trong nhà lót lông, t.h.u.ố.c cảm, dây sạc không thiếu thứ gì, thậm chí còn có cả một chiếc áo phao dáng dài kèm mũ tông màu đỏ Giáng sinh rất rực rỡ.
Bên trong còn có một tấm thiệp, nét chữ thanh mảnh, ngay ngắn đúng như con người anh.
"Bạn học Lục Mạn Mạn, đêm tuyết lạnh lẽo, tôi chuẩn bị một ít đồ dùng thiết yếu để phòng hờ, hy vọng không làm phiền đến cậu. Tuyết rồi sẽ tan, chúc cậu bình an như ý."
Tôi cảm động khôn nguôi, mở điện thoại định cảm ơn nhưng lại nhận ra mình chưa có liên lạc gì của anh, đành tự nhủ để ngày mai gặp rồi nói sau.
Sau một hồi trằn trọc đến nửa đêm, giờ đây được nằm trong chăn ấm đệm êm, cơn buồn ngủ ập tới khiến tôi nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ vì ở nơi xa lạ nên tôi ngủ không sâu, cứ chập chờn mơ thấy rất nhiều chuyện.
Lúc thì là cảnh Vệ Triết bảo vệ tôi hồi nhỏ.
Lúc lại là cảnh anh ta vừa lo lắng vừa mong chờ hỏi tôi: "Để anh bảo vệ em cả đời nhé?"
Nhưng chỉ một lát sau, anh ta đột nhiên lớn phổng phao, ở trong quán kịch bản sát đưa điện thoại cho Trình Tư: "Được rồi đại tiểu thư, cho cô xem thoải mái, tối nay tôi ở bên cô."
Rồi cả giọng nói lạnh lùng của anh ta: "Mạn Mạn, em quá đáng rồi đấy, xin lỗi Trình Tư ngay."
Trong mơ tôi không thốt ra tiếng, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy.
Không xin lỗi, tôi không làm gì sai cả, c.h.ế.t cũng không xin lỗi.
Cảm giác nhục nhã ấy quá mạnh mẽ khiến tôi giật mình tỉnh giấc, th* d*c kịch liệt. Trời đã sáng rõ, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói, đầu óc có chút quay cuồng.
Cái bụng đói đến cồn cào, tôi vội vàng rửa mặt mũi rồi định ra ngoài ăn chút gì đó cho tỉnh người.
Xuống đến sảnh tầng một mới thấy Kỷ Tu Viễn đã đứng đợi từ lúc nào. Anh đứng quay lưng về phía tôi, đang rất chăm chú nhìn thứ gì đó.
Cũng tại thị lực của tôi tốt quá, vừa lại gần đã nhìn thấy rõ mồn một bức ảnh trên vòng bạn bè đang được phóng to.
Trình Tư tựa vào giường bệnh, Vệ Triết đang đút cháo cho cô ta, đôi mắt hơi rũ xuống trông cực kỳ dịu dàng.
Ai nhìn vào mà chẳng bảo là một cặp trai tài gái sắc, đẹp đôi đến thế là cùng.
Một lát sau, Kỷ Tu Viễn tắt ảnh đi, đập mạnh điện thoại xuống bàn.
anh thấy tôi liền vội đứng dậy: "Cậu dậy rồi à, thấy trong người sao rồi?"
"Cậu cho tôi mượn điện thoại xem chút được không?"
"Bạn học Lục Mạn Mạn... đừng xem."
Anh giải thích thêm: "Tôi và bọn họ cùng trường nên vô tình lướt thấy thôi."
"Chúng mình kết bạn đi." Tôi mở WeChat, quét mã với thái độ không cho phép từ chối, phát hiện đã kết bạn thành công ngay lập tức.
"Lạ nhỉ, sao không cần gửi yêu cầu phê duyệt luôn?"
Tôi không để ý đến vẻ mặt ngạc nhiên của anh, "ra lệnh" cho anh gửi hết số ảnh và video vừa rồi qua cho mình.
"Hai nhà tôi rất thân nhau, những thứ này đều là bằng chứng, tránh để anh ta đổ vấy cho tôi." Tôi kiên nhẫn giải thích.
Vừa bước ra khỏi khách sạn, người trong ảnh đã hiện ra ngay trước mặt.
Một đêm không gặp, trông Vệ Triết còn t.h.ả.m hại hơn cả tôi, gương mặt hốc hác, quầng thâm mắt rất nặng, vẻ mặt vô cùng sốt ruột.
"Mạn Mạn!" Anh ta mừng rỡ, sải bước tới gần, nhưng khi nhìn thấy Kỷ Tu Viễn ở bên cạnh, anh ta như bị sét đ.á.n.h, lập tức nổi trận lôi đình: "Sao hai người lại ở cùng nhau? Lục Mạn Mạn, sao em dám?"
"Anh tìm em cả đêm, gọi điện cả đêm, lùng sục hết các khách sạn quanh trường, kết quả là em chạy đến đây thuê phòng với nó? Sao em có thể đối xử với anh như thế?!"
"Dỗi anh một chút là có thể tùy tiện ngủ với thằng đàn ông khác được sao?"
"Vệ Triết, anh có còn là đàn ông không đấy? Ăn nói hàm hồ cái gì vậy?" Kỷ Tu Viễn quát lớn, khí thế trên gương mặt vô cùng đáng sợ.
"Chát!" Tôi vung tay tát thẳng vào mặt Vệ Triết, người run lên bần bật vì tức giận, không nói nên lời.
Sao anh ta có thể dùng những suy nghĩ bẩn thỉu như thế để suy đoán về tôi và Kỷ Tu Viễn?
Sao có thể chứ?
Vệ Triết sững sờ nhìn tôi, mắt đỏ hoe: "Mạn Mạn, em đ.á.n.h anh, em lại vì nó mà đ.á.n.h anh? Trước đây em chưa bao giờ nói nặng lời với anh lấy một câu."
"Kể cả lần thi đại học đó, em cũng không hề đ.á.n.h anh!"
Anh ta đẩy mạnh Kỷ Tu Viễn ra, ôm c.h.ặ.t lấy tôi: "Mạn Mạn, đừng giận nữa, anh không nên bỏ mặc em. Mặc kệ họ... chúng mình làm hòa nhé."
Sức anh ta quá lớn, tôi muốn thoát ra mà không được, m.á.u dồn lên não, mắt tối sầm lại, suýt chút nữa là không thở nổi.
Kỷ Tu Viễn giật mạnh anh ta ra, đưa tay sờ lên trán tôi.
Vệ Triết định xông tới giằng co tiếp thì bị Kỷ Tu Viễn nạt giọng: "Cô ấy sốt rồi!"
Tôi ngã vào một vòng tay ấm áp, mùi hương gỗ thông thanh khiết tràn vào cánh mũi.
Trước khi lịm đi, tôi nghe thấy có người lạnh lùng nói: "Chẳng phải anh bảo sẽ bảo vệ cô ấy mãi mãi sao? Bây giờ anh đang làm cái gì thế, bắt nạt cô ấy à?"
Người kia đáp: "Tôi và Mạn Mạn sẽ ở bên nhau mãi mãi, không phiền anh lo. Trả cô ấy cho tôi!"
...
Tôi đang truyền nước, trong phòng bệnh không có ai.
Trong nhóm chat gia đình, bố mẹ hỏi tôi: "Gặp tiểu Triết có vui không con?"
Tôi gọi video lại ngay.
"Con và Vệ Triết chia tay rồi." Dù giọng hơi nghẹt nhưng tôi vẫn bình tĩnh kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.
Bố mẹ nghe xong trông rất xót xa, nhất là mẹ, bà vừa lau nước mắt vừa đòi lên thăm tôi.
Tôi từ chối, chia tay thôi mà, không đến mức đó.
"Tiểu Triết trước đây quan tâm con như thế, sao lại thành ra thế này?" Mẹ vẫn còn cảm thán.
"Haiz, thằng bé đó từ nhỏ đã như cái 'máy sưởi trung tâm' rồi, quả nhiên vừa có chút cám dỗ là không chịu nổi ngay."
Bố thở dài: "Mạn Mạn, tìm người yêu nhất định phải tìm kiểu người trong mắt chỉ có mình con, chỉ tốt với mình con thôi, đừng tìm hạng người ai cũng đối xử tốt."
"Bố mẹ, con xin lỗi, lúc đăng ký nguyện vọng con đã quá bốc đồng. Thực ra con luôn hối hận, vì tình cảm mà từ bỏ tiền đồ là việc không nên chút nào."
"Không sao đâu con, Đại học Hải Thành cũng là trường top 3 cả nước, khoa Văn ở đó cũng có lịch sử cả trăm năm, không kém đâu. Mạn Mạn đừng tự dằn vặt mình, chúng ta cứ nắm bắt hiện tại cho tốt."
Tôi gật đầu. Nỗi đau khiến con người ta trưởng thành. Và tôi cũng đã học được cách chấp nhận hậu quả từ những lựa chọn của chính mình.
Cúp điện thoại, tôi thấy Vệ Triết đang đứng ở cửa, không biết đã nghe được bao nhiêu. Mặt anh ta vẫn còn những vết bầm tím và sưng tấy, trông như vừa mới đ.á.n.h nhau xong.
Anh ta làm như không có chuyện gì: "Mạn Mạn, hết giận rồi chứ? Anh mua cháo cho em này."
Nhật Nguyệt
Vỏ bao bì đó y hệt loại cháo anh ta đút cho Trình Tư trong ảnh, tôi thấy buồn nôn đến mức muốn nôn ra ngay lập tức.
"Chúng ta chia tay rồi, anh đừng như vậy."
"Mạn Mạn ngoan, nghe lời nào, đừng dỗi nữa. Tình nghĩa mười mấy năm của chúng mình, sao có thể chia tay vì mấy chuyện vặt vãnh này được."
"Tiền của Kỷ Tu Viễn anh đã chuyển trả nó rồi, em tránh xa nó ra. Nó thì mua nổi đồ gì tốt cho em chứ." Anh ta múc một thìa cháo đưa lên miệng tôi: "Đợi em ra viện, anh đưa em đi trung tâm thương mại, em thích gì anh mua nấy."
"Túi Chanel bộ sưu tập mới nhất em có thích không? Anh thấy nhiều cô gái thích lắm."
Chắc là Trình Tư thích thì đúng hơn.
Vệ Triết rõ ràng biết tôi vốn không thích những thứ này.
Thanh Mai Trúc Mã Chẳng Thắng Nổi Sự Đổi Thay
Chương 5
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
