Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 15: Quỹ đạo



Kẻ mổ bụng.

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, cái tên ấy đã lan khắp Đa Luân, không ai là không biết, không ai là không hay. Bởi cái chết của tám nạn nhân quá mức kinh hoàng, trong thành thậm chí còn lan truyền lời đồn rằng Kẻ mổ bụng có lẽ là một quái vật khát máu, ăn thịt người.

Nhưng hiển nhiên, Luke không nghĩ như vậy.

Bên cạnh ba chữ "Kẻ mổ bụng" trên bảng đen là chi chít những suy đoán của Luke về hung thủ, nào là ba mươi lăm đến bốn mươi lăm tuổi, nam giới, mắc chứng ám ảnh, vóc người cao lớn...

Bạch Vi cẩn thận đọc lại toàn bộ phần mô tả của Luke về Kẻ mổ bụng.

"Anh ta dựa vào đâu mà rút ra được những kết luận này?" Bạch Vi có phần kinh ngạc.

Nolan tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau: "Từ thủ pháp gây án ổn định của hung thủ và cách hắn xử lý hiện trường, Luke nhận ra đối phương thân thủ nhanh nhẹn, tâm lý vững vàng, khả năng ứng biến rất mạnh. Vì thế có thể suy đoán Kẻ mổ bụng có trải nghiệm xã hội tương đối phong phú, tuổi tác sẽ không quá trẻ. Mà những người bảy nạn nhân đầu tiên từng tiếp xúc phần lớn đều trong độ tuổi từ ba mươi đến năm mươi, cho nên Luke đã khoanh vùng độ tuổi ấy."

Bạch Vi vô thức kéo chặt chiếc áo dạ trên vai.

"Còn về suy đoán hình thể," Nolan nói gọn, "Chủ yếu dựa vào một dấu vết mà hung thủ để lại tại hiện trường."

Mi mắt Bạch Vi giật nhẹ: "Dấu vết?"

Nolan gật đầu: "Kẻ mổ bụng vô cùng cẩn trọng, hiện trường án mạng được dọn dẹp rất sạch. Nhưng ở một trong số đó, hắn đã để lộ sơ hở."

Lúc này, trong khung cửa sổ, Luke chỉ vào một tấm ảnh trên bảng đen, nói với Amp: "...Dấu giày này là một bằng chứng quan trọng. Cỡ giày bốn mươi lăm, chứng tỏ Kẻ mổ bụng không thấp, ít nhất phải cao sáu feet. Dựa vào độ lún của dấu giày, cân nặng ước chừng khoảng một trăm bốn mươi pound..."

Bạch Vi nghe mà sững người: "Mấy tháng nay ở Đa Luân mưa cứ không dứt, dấu giày chẳng lẽ không bị nước mưa xóa mất sao?" Dấu giày trong ảnh tuy hơi mờ nhưng vẫn nguyên vẹn, không hề có dấu vết bị mưa phá hỏng.

Nolan kiên nhẫn ra hiệu cho cô nhìn kỹ bức ảnh: "Nhìn nền ảnh đi."

Bạch Vi nheo mắt quan sát. Dấu giày trong ảnh đã khô, in rõ trên một tấm ván gỗ. Cô lập tức hiểu ra: "Xe ngựa!"

Nolan gật đầu tán thưởng: "Đúng vậy. Kẻ mổ bụng để lại một dấu giày bên trong xe ngựa."

"Sao hắn lại bất cẩn đến thế?" Bạch Vi lẩm bẩm.

"Dấu giày nằm ở chỗ khuất dưới đệm ghế, không kiểm tra kỹ thì rất khó phát hiện." Nolan đáp.

Ở bên kia không biết Luke và Amp đã bàn bạc điều gì, chỉ thấy Luke mở ra một tấm bản đồ, dùng đinh cố định lên tấm ván bên cạnh. Trên bản đồ có vài điểm được khoanh tròn bằng bút đỏ, bên cạnh những vòng tròn còn ghi thêm vài ký hiệu. Một tay Luke cầm sổ ghi chép, tay kia cầm bút, lại đánh thêm mấy dấu gạch chéo lên bản đồ.

Bạch Vi liếc mắt đã nhận ra đó là bản đồ thành Đa Luân và vùng lân cận, chỉ là không rõ những vòng tròn đỏ và dấu gạch kia đại diện cho điều gì. Cô âm thầm đếm số lượng: bảy vòng tròn, bảy dấu gạch, đối xứng một cách kỳ lạ.

Con số bảy khiến dòng suy nghĩ của cô khựng lại. Cô hiểu ra — những vòng tròn và dấu gạch ấy hẳn lần lượt là nơi phát hiện xe ngựa và ngựa.

Luke dùng bút chỉ vào các vòng tròn đỏ trên bản đồ: "Xe ngựa được tìm thấy trên những con đường nhỏ ở vùng ngoại ô quanh thành Đa Luân. Những địa điểm này phân tán, không có quy luật rõ ràng, tạm thời chỉ có thể suy đoán Kẻ mổ bụng ưa gây án ở những con đường hẻo lánh, ít người qua lại."

Cậu lại chỉ sang bảy dấu gạch: "Địa điểm phát hiện ra ngựa cũng ở ngoại ô, nhưng khác với xe ngựa, ngựa hoặc dừng ở cổng thành, hoặc ở các ngã giao gần cổng thành — đều là những nơi có mật độ người qua lại khá cao."

Amp gãi gãi má: "Vậy tại sao hắn lại thả ngựa chạy đi?"

Ngựa vốn bị buộc chặt trước xe, nếu không có biến cố thì không thể tự thoát khỏi dây cương. Vậy kẻ thả ngựa kia là ai? Là phu xe, hay chính Kẻ mổ bụng? Hay vốn dĩ họ là một?

Luke xoa cằm, nhíu mày, không nói gì.

Bạch Vi không rời mắt khỏi tấm bản đồ khổng lồ. Cô khẽ nói: "Nolan, anh thấy những nơi tìm được xe và ngựa... có quy luật gì không?"

"Ừm?" Nolan chống cằm bằng một tay, "Cô phát hiện ra quy luật rồi sao?"

Bạch Vi không trả lời ngay. Cô nhìn lại toàn bộ những vòng tròn đỏ và dấu gạch một lần nữa, như đang tiến hành bước kiểm chứng cuối cùng.

Đúng lúc ấy, Luke buông tay khỏi cằm. Cậu chăm chú nhìn bản đồ, lẩm bẩm: "Nếu như lời Bạch Vi nói, không tìm điểm giao nhau của từng tuyến riêng lẻ mà coi tất cả như một chỉnh thể, vậy thì..." Cậu cắn mở nắp bút, dùng bút đỏ nối liền tất cả các vòng tròn trên bản đồ.

Những đường nối ấy hợp lại thành một vòng khép kín, méo mó và không đều.

Bạch Vi giơ tay lên, cách không trung lần theo quỹ đạo mà Luke vừa vẽ, cuối cùng dừng lại ở chính tâm của vòng tròn ấy.

Cùng lúc đó, chỉ cách một ô cửa sổ, Luke phấn khích vỗ tay: "Tìm ra rồi!" Cậu cắm mạnh đầu bút xuống tâm vòng tròn.

"Bảy địa điểm chỉ có duy nhất một nơi mà tất cả đều có thể cùng dẫn tới — tòa lâu đài hoang dã của ngài Fisher!"

Tòa lâu đài nơi hoang dã ấy chính là chỗ tiểu thư Waldorf bỏ mạng.

Đầu ngón tay Bạch Vi lạnh toát, toàn thân vì kích động nên không kìm được mà khẽ run lên. Bỗng nhiên, lòng bàn tay cô ấm lên hẳn, bởi có người nắm lấy tay cô. Là Nolan.

"Lạnh sao?" Hắn hỏi. Đêm khuya mở cửa sổ, hơi lạnh từ phố Nhiếp Lam sẽ len lỏi xâm nhập vào Torii.

"Không." Bạch Vi lắc đầu, "Tôi không lạnh."

Thế nhưng Nolan vẫn không buông tay. Hơi ấm truyền từ lòng bàn tay hắn khiến cơn run rẩy trên người Bạch Vi dần lắng xuống, tâm trí cũng từ từ quay lại. Lý trí bảo cô nên giữ ý mà rút tay về, nhưng bàn tay cô lại chẳng chịu nghe lời, tham luyến ở lại trong tay Nolan.

Cô vô thức cúi đầu liếc nhìn hắn, vừa hay chạm phải ánh mắt Nolan. Hắn cũng đang nhìn cô, đôi mắt xanh nhạt tĩnh lặng và dịu dàng. Rõ ràng đã đi qua năm tháng dài đằng đẵng, vậy mà trong mắt hắn vẫn giữ được vẻ trong trẻo mát lành.

Vì đơn giản, nên trong suốt.

Đột nhiên, Bạch Vi nhớ tới lời phu nhân Liên từng nói rất lâu về trước: Con nhìn một vũng nước xanh biếc thấy rõ đáy liền cho rằng nước cạn có thể lội qua, kỳ thực đó chỉ là ảo ảnh do ánh sáng khúc xạ. Một khi bước vào dòng suối mà con tưởng là nông ấy, dòng nước sâu sẽ lập tức nhấn chìm con.

Tim Bạch Vi thắt lại, cô lập tức rút tay khỏi lòng bàn tay Nolan.

Bàn tay Nolan trống rỗng, ánh mắt hắn cũng thu về ngay tức khắc. Dường như hắn không hề cảm thấy đường đột, chỉ trở lại dáng vẻ xa cách như thường.

"Xin lỗi." Hắn nói, giọng điệu chân thành mà nhã nhặn.

Bạch Vi trong lòng bực bội không thôi. Xưa nay cô luôn biết tiến biết lui, hiếm khi hành động hấp tấp như vậy; kể từ khi gặp Nolan, cô dường như đã không còn là chính mình nữa.

Cô giả vờ như không có chuyện gì, chủ động chuyển đề tài: "Dù đã lần ra được quỹ đạo của xe ngựa, nhưng vẫn còn rất nhiều nghi vấn chưa được giải đáp. Chúng ta vẫn chưa biết ai đã phóng hỏa đốt nhà thờ..."

"Là vị mục sư đó." Nolan ngả lưng tựa vào ghế, "Chính vị mục sư chủ trì tang lễ đã đốt tầng hầm, gây ra trận hỏa hoạn ấy."

Bạch Vi sững người. Cô chỉ thuận miệng nói, hoàn toàn không ngờ Nolan lại dễ dàng đưa ra đáp án như vậy.

"Anh biết bằng cách nào?" Bạch Vi hỏi. Mấy ngày nay phần lớn thời gian Nolan đều ở bên cô, hắn lấy đâu ra manh mối để xác định mục sư là kẻ gây ra vụ cháy?

Nolan kéo ngăn kéo bên trái dưới bàn làm việc ra, lấy từ trong đó một chiếc hộp thủy tinh. Trong hộp chứa đầy chất lỏng xanh nhạt, vô số "con mắt" lăn qua lăn lại trong đó.

"Hôm ấy tôi và Blackberry đã xem lại toàn bộ những 'con mắt' có thể thu thập được," Nolan nói, "Trong đó có một cái vừa hay ghi lại đoạn trước khi hỏa hoạn bùng lên."

Bạch Vi nhớ ra rồi. Ngày hôm trước khi rời khỏi trang viên Waldorf, cô đã nằm một mình trên giường lật xem cuốn sổ chữ Hán mà phu nhân Liên để lại, còn Nolan thì ở đầu kia căn phòng, ngồi trên ghế sofa xem hết toàn bộ những "con mắt".

"'Con mắt' mà hôm đó tôi xem được ghi lại cảnh vị mục sư già bước vào tầng hầm nhà thờ. Sau đó Blackberry lại bắt được một 'con mắt' khác, đúng lúc ghi lại phần tiếp theo." Nolan lấy ra từ trong hộp thủy tinh một quả cầu tròn nhỏ, thả vào chiếc cốc nước đặt bên cạnh. Trong cốc lập tức hiện ra ảo ảnh.

Ảo ảnh tái hiện cảnh tượng sau khi vị mục sư già đóng cửa. Cửa tầng hầm vừa khép lại chưa đến một khắc, bên trong đã bùng lên ánh lửa. Ngọn lửa bắt đầu cháy từ tầng hầm, nhanh chóng lan ra phía cửa. Cánh cửa gỗ không tài nào chống đỡ nổi sức lửa, ngọn lửa từ phía sau cánh cửa cháy xém vọt ra, l**m qua ngọn đèn treo bên cầu thang rồi bò thẳng lên trên. "Con mắt" ghi lại khoảnh khắc ấy bị lửa thiêu đốt, kêu lên chít chít rồi hoảng hốt bay vọt ra ngoài cửa sổ.

"Trước khi cháy, trong tầng hầm không có người nào khác, chỉ có một chiếc quan tài và vị mục sư già ấy." Nolan khoanh tay, nhìn hình ảnh trong cốc, "Lửa không thể tự nhiên bốc lên, vậy thì chỉ có thể là mục sư đã phóng hỏa."

Ảo ảnh trong cốc dần tan biến, trong đầu Bạch Vi rối loạn một mớ. Cô quay sang nhìn Nolan, bối rối đến cực điểm: "Vậy tại sao ông ta lại phải đốt thi thể? Ông ta là... người của Fisher sao?"

Nolan lại nói: "Tôi không cho rằng ông ta có liên quan đến Fisher."

"Lý lịch của vị mục sư rất trong sạch. Ông ở nhà thờ Thánh Marian suốt năm mươi ba năm, không thân thích, không bạn bè, sống tiết kiệm. Đức tin của ông vô cùng kiên định, khiến ông theo bản năng mà giữ khoảng cách với giới quyền quý. Ông chưa từng tiếp xúc với Fisher, cũng không có lý do gì để trèo cao kết giao. Mối quan hệ giữa ông và mẹ cô có lẽ còn gần gũi hơn mối quan hệ giữa ông với Fisher."

Nhịp tim Bạch Vi chợt loạn: "Sao anh lại biết rõ đến vậy..."

Nolan đáp: "Trước khi lên đường đến nhà thờ Thánh Marian, tôi đã điều tra toàn bộ thông tin của những người có liên quan."

"Toàn bộ?" Bạch Vi hỏi.

Nolan gật đầu: "Toàn bộ thành viên và các nhánh phụ của gia tộc Waldorf, bao gồm cả tình nhân và con riêng của tử tước Waldorf; toàn bộ người hầu trong trang viên Waldorf cùng những người qua lại thân thiết; tất cả mục sư, người làm vườn, phu xe của nhà thờ Thánh Marian, cùng những người đã tới cầu nguyện trong suốt mười tám năm qua. Ngoài ra còn nhiều hơn thế. Chỉ có điều, thân phận và lai lịch của phu nhân Liên lại không rõ ràng — bà đến từ phương Đông, tôi chỉ tra được những thông tin sau khi bà tới Đa Luân."

Bạch Vi nhìn Nolan, đầu ngón tay lạnh dần từng chút: "Vậy... anh cũng điều tra tôi?"

"Đúng." Nolan không che giấu.

"Vậy nên anh biết tôi đã trải qua những gì bên cạnh Fisher." Sắc mặt Bạch Vi tái nhợt, "Đúng không?"

Nolan do dự trong giây lát rồi gật đầu: "Biết một phần."

"Biết tôi đã trải qua những chuyện đó, mà anh vẫn hỏi tôi Fisher đối xử với tôi thế nào." Bạch Vi nói từng chữ một, "Rốt cuộc anh muốn hỏi điều gì?"

Một khoảng lặng kéo dài.

Một lúc sau, Nolan bình tĩnh nói: "Tôi nhận lời nhờ vả, đến đây để tìm một đáp án. Việc chuẩn bị trước là điều bắt buộc. Nhưng cho dù tôi đã điều tra rất nhiều cũng không thể bao quát tất cả, luôn có những việc vượt ngoài dự liệu." Hắn dừng lại, rồi nói tiếp, "Cô chính là biến số lớn nhất của tôi."

Nolan chưa từng nghĩ rằng, mình sẽ gặp lại cô con gái nhà Waldorf vốn dĩ đã chết tại nhà thờ Thánh Marian. Hắn càng không thể ngờ, vị tiểu thư Waldorf sống lại ấy lại mang một dung mạo như thế này.

Bạch Vi rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, sắc mặt dần khôi phục. Cô ngẩng mắt nhìn Nolan: "Vậy anh cho rằng, biến số này là tốt hay xấu?"

"Tốt." Nolan nói, "Tốt đến mức vượt ngoài mong đợi."

Bạch Vi mỉm cười: "Cũng đúng thôi, người chết sống lại, đối với việc anh tìm đáp án quả thực là trợ giúp không ít."

Nolan khẽ nhíu mày, vừa định lên tiếng thì đã bị Bạch Vi ngắt lời.

Cô nói: "Tôi đã hứa sẽ giúp anh tìm ra hung thủ g**t ch*t tiểu thư Waldorf. Đã nói thì nhất định sẽ làm. Thời gian này tạm ở lại Torii, đã làm phiền rồi."

"Cô không cần khách sáo như vậy." Nolan đáp.

"Muộn rồi, tôi nên về phòng." Bạch Vi cởi chiếc áo khoác ngoài, gấp gọn đặt lên đầu gối Nolan, "Cảm ơn."

Nolan không nhúc nhích, cũng không đụng tới chiếc áo trên đùi. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn Bạch Vi, ánh mắt tựa nước biếc, bình hòa mà trong veo.

Khi Bạch Vi lại nhìn vào đôi mắt xanh mát lành ấy, trong lòng không còn liên tưởng tới vẻ lãng mạn hay thi vị nào nữa. Cô gật đầu với Nolan, ôm lấy hai tay, rời khỏi căn phòng.

Cô còn không quên khép cửa lại giúp hắn.

Căn phòng lập tức trở nên vắng lặng và lạnh lẽo. Nolan ngồi trên ghế trầm mặc giây lát rồi mới cầm lấy chiếc áo dạ đặt trên đùi. Hắn định đặt nó sang một bên, nhưng vô tình ngửi thấy một làn hương nhè nhẹ. Bạch Vi chỉ khoác nó trong chốc lát, vậy mà đã lưu lại hơi thở của cô. Mùi hương ấy rất đặc biệt, nó trong trẻo, ngọt nhẹ, thanh nhã mà thoảng qua rất nhanh, hệt như chính chủ nhân của nó, xinh đẹp, thông tuệ và lanh lợi.

Nolan hoàn hồn, liếc nhìn Luke và Amp ở bên kia ô cửa sổ — bọn họ đang bàn bạc chuyện ngày mai tới thăm dinh thự của Fisher. Nolan khẽ gõ lên khung cửa, hạ giọng nói với khoảng không: "Tới trang viên Waldorf." Vừa dứt lời, hắn lại đổi ý, "Tới nghĩa địa Thánh Marian."

Khung cửa khẽ rung lên, một cơn gió lướt qua bệ cửa, cảnh tượng bên ngoài dần dần thay đổi.

Ngoài kia là màn đêm trĩu nặng, mưa phùn rả rích, lá cây xào xạc, gió xa đưa tới tiếng thú hoang cô độc.

Torii đang dừng lại trước bia mộ của tiểu thư Waldorf.

Nghĩa địa vốn dĩ phải tĩnh lặng, lúc này lại vang lên những tiếng thở gấp bị kìm nén. v*t c*ng xẻ vào đất, từng nhát từng nhát, trầm đục mà nặng nề. Nolan ngồi sau khung cửa, từ trên cao nhìn xuống kẻ khoác áo mưa dài màu đen đang vung xẻng đào bới mộ của tiểu thư Waldorf.

Cơn gió dần mạnh lên, hất bay mũ trùm của người mặc áo mưa. Mái tóc đỏ xoăn dài bung ra, một lọn bị mưa làm ướt, dính lên đôi môi đỏ rực như lửa.

Phu nhân Bella vén mái tóc ướt ra sau tai, rồi cắm mạnh lưỡi xẻng vào quan tài, dùng sức nạy bật nắp quan.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...