Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 169: Thức tỉnh



Bạch Vi khẽ gọi con thận ngàn năm một tiếng, cảnh sắc ngoài cửa sổ lập tức biến đổi.

Chẳng bao lâu sau, chiếc chuông Đa Luân đã hiện ra nơi khung cửa.

Cô nhảy khỏi bệ cửa sổ, suýt soát mới rơi vào trong tháp chuông. Chỉ mấy bước ngắn ngủi ấy cũng đủ khiến cô th* d*c.

Trong tháp không một bóng người, chỉ có tiếng lửa nổ lách tách, phá tan sự tĩnh lặng nơi đây.

Động tĩnh ấy đánh thức con chó săn đang nằm bên lò sưởi. Nó cong lưng, chuẩn bị nhe nanh, nhưng chợt ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.

Là mùi của Bạch Vi.

Cô quen đường lối cũ bước tới, xoa xoa đầu nó. Con chó săn lập tức dịu lại, ngoan ngoãn nằm xuống bên lò.

Theo từng bước chân tiến gần của cô, mồi lửa trong chuông Đa Luân bắt đầu xao động.

Chúng cảm nhận được mồi lửa mới mẻ trong mắt phải của cô.

Mồi lửa ký sinh nơi hốc mắt cũng trở nên cuồng loạn.

Cơn đau âm ỉ trong hốc mắt khiến Bạch Vi gần như tê dại.

Cô cố nén ngọn lửa niết bàn trong cơ thể, kiên nhẫn dẫn dắt mồi lửa từ mắt phải vào trong chuông Đa Luân.

Không biết đã qua bao lâu, khi mồi lửa mới sinh hoàn toàn dung hợp với chiếc đồng hồ cổ, Bạch Vi đã ướt đẫm mồ hôi.

Nuốt trọn nguồn sức mạnh mới xong, ngọn lửa trong chuông Đa Luân vụt lên mấy trượng. Tia lửa bắn tung, nhuộm đỏ mặt đồng hồ xưa cũ. Những bánh răng nặng nề như vừa tỉnh mộng, lạch cạch xoay chuyển, tựa hồ đang cất tiếng ca vui mừng.

Ngay khoảnh khắc sau, tiếng chuông ngân dài vang vọng khắp bầu trời Đa Luân.

Đinh — đong —

Cùng với hồi chuông lan tỏa, là những nguyên tố ma pháp mới mẻ, tràn đầy sức sống.

Nguồn ma pháp đã khô cạn bao năm nay bỗng hồi sinh.

Ngày hôm đó, ở khắp đại lục, mọi chủng tộc đều cảm nhận được luồng năng lượng mới.

Tại số 58 phố Charing, những thành viên của gánh Xiếc Thung lũng Vàng đang bận rộn trong sân cũng đồng thời cảm nhận được sự khác thường ấy.

"Angelo! Tôi cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, có thể bước ra khỏi đài phun nước chạy quanh sân một vòng ngay lập tức!" Sid hào hứng reo lên.

Cây kim khâu xoa xoa gò má, cũng thấy khó tin: "Tôi cảm giác mình có thể may liền một trăm chiếc váy dạ hội."

Leon đã canh giữ trên tháp nhiều ngày bỗng khựng lại. Dưới mái tóc xoăn rối bời, đôi mắt của ông dần sáng lên. Một lát sau, ông che mặt bật cười: "Con bé trở về rồi... con bé đã trở về!"

Con mèo nhỏ ấy quả nhiên đã mang mồi lửa ra khỏi Mê cung Nhân Sư.

Trong chuông Đa Luân, Bạch Vi kiệt sức, hai chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.

"Ngươi đã thật sự tìm được mồi lửa." Từ hư không có một giọng nói trầm thấp vang lên.

Bạch Vi ngẩng đầu, thấy hồn thể của Gran lơ lửng giữa không trung.

Gran nheo mắt quan sát cô hồi lâu rồi lắc đầu: "Nhưng cái giá ngươi phải trả... e rằng là quá lớn."

"Ngươi có biết, đôi mắt đối với Địa Tạng có ý nghĩa gì không?" Giọng hắn nghiêm nghị.

Bạch Vi bật cười. Trước kia cô không biết, nhưng sau trận này, cô đã hiểu ra.

Gran hừ lạnh, rồi dường như nhớ ra điều gì, thở dài: "Địa Tạng có chín mạng, nhưng cứ như vậy mà phung phí từng cơ hội một. Ngươi... giống mẹ ngươi quá."

"Vì Ngàn mặt mà bỏ đi một mạng, khiến bản thân thành ra thế này, rốt cuộc có đáng không?" Giọng hắn lạnh thêm vài phần. "Ngươi cho rằng chỉ cần tái sinh là xong sao? Ngươi đã mất một con mắt Địa Tạng. Dù có tái sinh cũng không thể mọc ra con mắt mới."

Bạch Vi sững người. Nghiêm trọng đến vậy sao?

Gran thấy vẻ ngơ ngác của cô lại càng tức, chỉ hận không thể xách cô lên mắng cho một trận: "Mắt Địa Tạng quý giá nhường nào, biết bao kẻ cầu còn chẳng được. Vậy mà ngươi cứ phung phí như thế."

"Còn cách nào để cứu vãn không?" Bạch Vi rụt cổ, khiêm tốn hỏi.

Gran trầm ngâm chốc lát: "Hoặc là đến phương Đông, quê hương của Địa Tàng Chủ, có lẽ họ còn có cách. Hoặc là..." Hắn dừng lại, bực bội nói tiếp, "Ngươi đi tìm con Phượng Hoàng đó, có khi hắn lại có biện pháp."

"Nhưng," Sắc mặt của Gran dịu xuống, giọng nói mang chút khuyên nhủ, "Tốt nhất đừng đến phương Đông. Nếu đi, e rằng có đi không có về. Vẫn là con Phượng Hoàng kia tốt hơn, cho dù không còn nhớ ra ngươi, cũng sẽ không làm khó."

Bạch Vi nở nụ cười chua chát. Kể từ khi cô phá chuông Đa Luân để ông rời đi, cô đã không còn nghe tin tức gì về ông ấy. Vậy cô phải tìm ông ấy ở đâu?

"Louis sắp trở về. Ngươi có muốn gặp hắn không?" Gran đột nhiên hỏi.

Bạch Vi đứng dậy: "Vậy ta đi trước. Cảm tạ." Với bộ dạng hiện tại, cô không tiện gặp Louis, kẻo khiến cậu lo lắng.

Cô nhảy lên bệ cửa sổ, cùng cổng Torii tan vào hư không.

*

Khi Bạch Vi trở lại Torii, cô lập tức nhận ra sự thay đổi trong căn phòng.

Chiếc ghế dài khẽ đung đưa, nhưng người nằm trên đó đã biến mất.

Cô bỗng ngẩng đầu — thấy Nolan đang đứng trước giá sách, chuẩn bị đặt một cuốn cổ thư về vị trí cũ.

Hắn cũng nghe thấy động tĩnh nơi bệ cửa sổ, liền quay người lại.

"Về rồi?" Nolan mỉm cười nhìn cô, đôi mắt xanh nhạt dịu dàng quấn quýt.

Cô đứng sững tại chỗ, trong lồng ngực dâng lên muôn vàn cảm xúc.

Chua chát như vậy, mà cũng ngọt ngào đến thế.

Tựa như đã xa hắn rất lâu, mà cũng như mới gặp hôm qua.

Thấy cô ngẩn ngơ, Nolan đặt sách xuống rồi bước tới. Đến gần nhìn kỹ, hắn khẽ nhíu mày: "Mắt của em..." Bàn tay của hắn nhẹ nhàng chạm vào mắt phải của cô.

"Có phải rất xấu không?" Cô ngoan ngoãn cọ nhẹ vào lòng bàn tay hắn. Đôi mắt đen mà hắn từng khen ngợi... đã không còn nữa.

Nolan dang tay, bế cô xuống khỏi bệ cửa sổ. Khi cô vừa chạm đất, hắn vẫn không buông, trái lại còn ôm chặt hơn, như muốn ép cô hòa vào thân thể mình.

"Ai nói chứ. Chỉ cần là em, thế nào cũng đẹp."

Hắn khẽ thở dài, nuốt xuống mọi nỗi dồn nén và bồn chồn suốt những ngày qua: "Sau này không thể để em rời đi nữa." Dù thế nào cũng không để cô mạo hiểm thêm lần nào nữa.

Vết thương trên người cô chỉ cần liếc mắt hắn đã hiểu rõ. Và đôi tai của hắn còn nghe được nhịp tim yếu ớt của cô. Chuyến đi vào mê cung này... cô đã tổn hại mất nửa trái tim.

Đau lòng cùng phẫn nộ gần như thiêu rụi lý trí của hắn. Hắn hận không thể b*p ch*t con Nhân sư kia.

Nhưng cuối cùng, lý trí vẫn chiến thắng tất cả.

Hắn khẽ dỗ dành người trong lòng: "Có muốn ngủ một lát không?"

Bạch Vi vòng tay ôm cổ hắn, lắc đầu. Cô mỉm cười: "Anh có biết em đã nhìn thấy gì trong mê cung không?"

"Gì vậy?" Hắn phối hợp hỏi.

"Em đã nhìn thấy anh trước khi trở thành Ngàn mặt." Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ nói.

Nolan thoáng sững lại, rồi nghiêm trang hỏi: "Vậy trông hắn thế nào? Mong là không phải một tên khốn."

Bạch Vi nhăn mũi: "Em không đùa đâu."

"Ừ." Nolan hiền hòa gật đầu. "Anh cũng đâu có đùa."

"Hắn thích em đấy." Cô ghé sát lại, chăm chú quan sát đáy mắt của hắn.

"Thế sao?" Ý cười trong mắt hắn dần sâu hơn. "Vậy hắn có mắt nhìn người thật."

"Hắn rất tốt, là một thiếu niên khiến người ta không khỏi xót xa. Dù đã trải qua bao chuyện buồn, hắn vẫn kiên cường bước tiếp. Em rất thích hắn."

Thấy cô nghiêm túc như vậy, Nolan bất giác mỉm cười: "Nghe em nói thế, anh cũng sắp ghen với hắn rồi."

"Dù là dáng vẻ trong quá khứ, hiện tại, hay tương lai của hắn... em đều thích."

Cô nói ra những lời tự tình chân thành và rực cháy như thế, khiến Nolan không thể không rung động. Hắn khó khăn lắm mới rút ra được chút lý trí khỏi vòng tay dịu dàng ấy, khẽ gỡ hai tay cô khỏi cổ mình.

"Quá khứ của anh ra sao, để sau hẵng nói. Giờ hãy bàn về đôi mắt và trái tim của em." Nolan nghiêm túc suy nghĩ. "Anh sẽ tìm cách khiến mắt của cô hồi phục. Còn trái tim... có lẽ cần thêm thời gian. Có thể anh sẽ tái tạo lại nửa quả tim, bảo đảm nó vẫn sẽ sống động như ban đầu."

"Nửa trái tim của em sao?" Bạch Vi khẽ nói. "Nó đã đến một nơi xứng đáng."

Nolan không dao động: "Nơi duy nhất xứng đáng với nó là lồng ngực của em."

Bạch Vi che mắt cười: "Sao lại có người phá hỏng không khí như anh chứ."

Nolan bất đắc dĩ, nhưng lại chẳng có cách nào khác. Rồi cô lại hỏi: "Nếu một ngày nào đó em đổi sang một dáng vẻ khác, anh có còn nhận ra em không?"

"Đương nhiên."

"Vậy anh vẫn sẽ thích em như bây giờ sao?"

"Còn phải hỏi sao?"

"Em không biết mà... ưm—"

Đôi môi mềm mại bất ngờ phủ xuống môi cô, khiến Bạch Vi nhất thời quên mất mình định hỏi gì.

Nolan lưu luyến nơi khóe môi cô, thì thầm: "Đừng dùng đến một mạng của Địa Tạng. Để anh sửa chữa chúng."

Trong lòng Bạch Vi khẽ run lên. Quả nhiên, chẳng điều gì qua được mắt hắn.

Nhưng lần này, cô buộc phải nuốt lời.

Trước đó hắn đã bị chuông Đa Luân hút cạn năng lượng. Nay mồi lửa trở lại vị trí, năng lượng ồ ạt hồi quy, vô cùng vô tận, trong thời gian ngắn không thể dung hòa cùng thân thể. Lúc này, thứ hắn cần nhất là nghỉ ngơi, không phải là hao tổn tâm sức vì cô.

"Anh nên ngủ đi." Bạch Vi khẽ nói.

Nolan nhướng mày không tán thành: "Anh tưởng mình đã ngủ đủ lâu rồi."

"Vậy thì cũng chẳng thiếu thêm chút nữa." Cô đã nhận ra vẻ mệt mỏi nơi hắn.

"Em cũng mệt." Cô ôm lấy cánh tay hắn. "Anh ngủ cùng em một lát đi."

Lúc này hắn mới miễn cưỡng đồng ý.

Chẳng bao lâu sau, Nolan đã chìm vào giấc ngủ.

Một lúc sau, Bạch Vi mở mắt. Cô ngồi dậy, rón rén xuống giường, bước qua ranh giới giữa cổng Torii và tòa tháp, trở về căn phòng nhỏ trong tháp.

Cô cuộn mình trên chiếc giường đơn, hai mắt nhắm lại.

Hơi thở của cô dần yếu đi, nhịp đập của nửa trái tim cũng chậm dần.

Cô biết, thời gian của mình sắp cạn rồi.

Cơn đau quen thuộc cùng cảm giác bỏng rát ập tới, tựa như lần tái sinh nơi thánh đường Thánh Marian. Sự đau đớn dữ dội lan khắp tứ chi, cô nghiến chặt răng để không bật thành tiếng. Xương cốt vỡ vụn rồi tái tạo, nội tạng tan rã rồi tái sinh. Nỗi thống khổ của tái sinh thậm chí còn vượt quá cả cái chết.

Không biết đã bao lâu trôi qua — lâu đến mức Bạch Vi hoàn toàn mất đi ý thức.

Khi cô mở mắt lần nữa, xung quanh chỉ còn một mảnh đen kịt.

Cô lần mò ngồi dậy, cúi nhìn thân thể của mình. Đây là lần đầu tiên cô trải qua chuyển đổi sinh mệnh kể từ khi trở thành Địa Tạng. Nửa trái tim đã mất nay đã mọc lại một nửa mới, đang đập dồn dập trong lồng ngực.

Một tia hy vọng dâng lên nơi đáy lòng, cô lao tới trước tấm gương bên giường.

Trong gương là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Vẫn là da trắng như tuyết, tóc đen như mực, nhưng lần này xuất hiện đôi mắt dị sắc — một bên đen láy trong suốt như lưu ly, bên còn lại xám trắng mù sương, không chút sinh khí.

Quả nhiên đúng như Gran đã nói, đôi mắt của cô sẽ không hồi phục.

Người trong gương vẫn xinh đẹp — thậm chí còn đẹp hơn hai gương mặt trước kia. Nốt chu sa dưới mắt trái càng thêm đỏ thắm, tô điểm cho dung nhan tựa như tuyết trắng thêm phần rực rỡ. Thế nhưng con ngươi xám trắng bên phải đã phá vỡ sự hài hòa, nó toát ra tử khí, khiến khuôn mặt vốn mỹ lệ trở nên có phần đáng sợ.

Bạch Vi úp gương xuống, không muốn nhìn thêm nữa.

Cô chợt thấy đói, bèn mở cửa tháp. Nhưng vừa mở ra, cô bất ngờ đối diện với Leon, người đã canh giữ ngoài cửa suốt nhiều ngày.

Leon trừng mắt nhìn cô, chân mày nhíu chặt thành một nút thắt: "Cô là ai?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...