Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 26: Đinh xương



Bên ngoài thành Đa Luân, lửa cháy đỏ rực nửa bầu trời.

Ngọn lửa bùng lên từ khu vườn của tòa lâu đài. Từng tốp từng tốp dân thường tràn vào đó, phẫn nộ, nguyền rủa rồi gào khóc vang trời.

Đám gia nhân bên trong lâu đài sớm đã bỏ trốn sạch sẽ, nhưng Fisher thì không. Hắn bình thản ngồi trong một căn phòng trên tháp, nhìn ngọn lửa từng bước áp sát mình.

Hắn không thể đi — bởi hắn đang đợi một người.

Không biết đã qua bao lâu, từ trong biển lửa xuất hiện một bóng dáng mảnh khảnh bước ra.

"Cuối cùng em cũng đến rồi." Fisher khẽ nhấc mí mắt liếc người đến, "Ta đã biết sẽ là em."

Bạch Vi giẫm lên những đốm lửa, tiến về phía Fisher: "Lâu rồi không gặp, ngài Fisher."

Fisher khẽ cười nhạt: "Là sai lầm của ta. Ta không nên thả em ra khỏi cái lồng ấy."

"Quả thực anh đã mắc rất nhiều sai lầm." Ánh mắt Bạch Vi như nước, "Ngay từ đầu, anh đã không nên bắt nhốt tôi vào chiếc lồng của anh."

Fisher cười giễu: "Em bày ra một ván cờ lớn như vậy rốt cuộc là muốn làm gì? Cho dù ta là Kẻ mổ bụng thì đã sao? Em hoàn toàn có thể để cảnh sát đến bắt ta."

"Tôi chưa từng nghĩ đến việc tống anh vào ngục." Bạch Vi lắc đầu, "Tôi làm thế này chỉ để anh mất đi thứ mà anh hãnh diện nhất, là địa vị, tài sản và danh vọng."

Fisher sững người.

"Dù anh còn sống thì sao?" Bạch Vi tiếp lời, "Anh sẽ dùng sự trường sinh của mình để chứng kiến bản thân trở thành con chuột qua đường. Anh sẽ không bao giờ có thể đường đường chính chính bước đi trên phố; mỗi khi người ta nhắc đến anh đều mang theo sự ghê tởm. Những cô gái từng mê đắm dung mạo và tiền tài của anh sẽ tránh né anh như tránh ôn dịch. Chỉ cần anh còn ở Đa Luân một ngày, anh cũng chỉ có thể co rúm trong cỗ quan tài dơ bẩn của mình sống lay lắt qua ngày."

Lồng ngực Fisher phập phồng dữ dội: "Em nghĩ ta sẽ quan tâm đến mấy thứ đó sao?"

Bạch Vi khẽ bật cười: "Fisher, tôi hiểu anh quá rõ. Anh yêu danh vọng, tiền tài và sắc đẹp — một khi mất đi chúng, anh sẽ sống không bằng chết."

"Em hiểu ta đến thế ư?" Fisher như bị giẫm trúng chỗ đau, giận quá hóa cười, "Em tưởng chỉ dựa vào cơn phẫn nộ của dân thường và sức mạnh của hoàng thất là có thể hủy diệt ta sao?"

Bạch Vi nghiêng đầu, không nói gì. Cách vận dụng những mối quan hệ vòng vo, cách giành phần thắng trong cuộc đấu trí giữa tầng tầng lớp lớp lợi ích — tất cả những điều ấy, cô đều học được khi còn ở bên cạnh Fisher. Không ai hiểu rõ hơn hắn rằng những thứ đó rốt cuộc có tác dụng hay không.

"Tiểu Vi, ta đã quá nuông chiều em rồi."

Fisher không hề báo trước đã đột ngột bật dậy khỏi ghế, một tay siết chặt cổ Bạch Vi, hung hăng ném cô đập vào giá sách. Nhưng phản ứng của Bạch Vi lại hoàn toàn khác với những gì hắn dự liệu.

Cô không còn lộ ra vẻ rưng rưng nước mắt, yếu đuối đáng thương như trước kia. Lần này, cô đã nhìn thẳng vào đáy mắt hắn, như thể muốn xuyên qua đồng tử kia chạm tới tận cùng linh hồn.

Cô khó nhọc ép ra từng chữ từ cổ họng: "Tôi vốn chỉ tính tước đoạt những gì anh yêu quý nhất... nhưng bây giờ, tôi hối hận rồi."

"Ý gì?" Fisher nheo mắt.

"Nếu có thể, tôi hy vọng mình sẽ lấy mạng anh."

Fisher nở nụ cười đầy ngông cuồng: "Em cho rằng trận hỏa hoạn này có thể thiêu chết ta sao?"

"Dĩ nhiên là không." Bạch Vi đáp, "Cho nên tôi mới đích thân tới đây."

Lời vừa dứt, Bạch Vi đã nắm chặt cổ tay đang bóp cổ mình của Fisher. Hắn vốn chẳng để tâm, nhưng cơn đau dữ dội bất ngờ truyền đến từ cổ tay khiến hắn hít ngược một hơi lạnh.

Bạch Vi... đã trực tiếp bóp nát xương cổ tay của hắn.

"Á—!" Fisher gào lên, vội vàng rút tay về.

Không khí quay trở lại trong lồng ngực, Bạch Vi vừa ho khan vừa cười lạnh: "Fisher, thứ anh nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật."

Con người ngoan ngoãn và nhu thuận mà anh từng thấy đó là tiểu thư Waldorf đã chết rồi. Còn tôi của hiện tại — tôi là Bạch Vi.

Tiểu thư Waldorf chỉ sở hữu huyết mạch Địa Tạng. Nhưng người đã được cái chết gột rửa đã trở thành một Địa Tạng hoàn chỉnh. Từ nay về sau, mỗi lần chết đi đều sẽ mang đến cho cô một thân thể hoàn mỹ hơn và sức mạnh cường đại hơn.

"Thì đã sao?" Khóe môi Fisher nhếch lên, "Ta chỉ cần một tay cũng có thể b*p ch*t em." Hắn bật người lao tới, khuỷu tay cong lên, hung hăng đánh thẳng vào bụng Bạch Vi.

Bạch Vi nhanh nhẹn nghiêng người tránh né, thoát khỏi đòn tấn công, đồng thời vung tay chém mạnh vào đầu gối Fisher. Cô vẫn đang làm quen với thân thể tràn đầy sức mạnh này, mọi động tác đều chưa qua huấn luyện, hoàn toàn dựa vào bản năng cơ thể.

Một kích vồ hụt mục tiêu, đôi mắt Fisher đỏ ngầu, gầm lên rồi điên cuồng bổ nhào về phía cô.

Bạch Vi biết rõ mình không chiếm được ưu thế, vì vậy chỉ có thể dựa vào sự dẻo dai và nhanh nhẹn của thân thể để hết lần này đến lần khác tránh thoát những đòn công kích chí mạng.

Lối đánh vừa chạm là rút ấy hoàn toàn chọc giận Fisher. Hắn không còn chút kiêng dè mà dồn toàn bộ sức lực, tung ra một đòn chí tử nhằm thẳng vào hộp sọ của Bạch Vi.

Bạch Vi chờ chính là khoảnh khắc này.

Cô lật người một cái, hai chân quấn chặt lấy cổ Fisher, đồng thời rút từ búi tóc vấn cao ra một vật trông như cây trâm, không chút do dự đâm thẳng vào động mạch cổ của hắn.

Tiếng thét xé nát vang vọng khắp tòa lâu đài.

Thứ cắm trong cổ Fisher không phải là trâm mà là một chiếc đinh xương.

Trong chiếc hộp trang điểm bằng gỗ nam mộc nhỏ mà phu nhân Liên để lại cho Bạch Vi cất giữ đúng ba chiếc đinh xương như vậy.

Theo ghi chép trong cuốn sổ Hán văn, Địa Tạng có chín mạng, bất tử bất diệt, trên đời này chỉ có xương Địa Tạng mới có thể đoạt lấy tính mạng của Địa Tạng. Giờ phút này, chiếc đinh xương trong cổ Fisher chính là một mảnh hài cốt còn sót lại sau cái chết của một Địa Tạng.

Ánh mặt trời, thánh giá hay cỏ roi ngựa, thậm chí cả huyết mạch Địa Tạng đều không thể g**t ch*t con ma cà rồng này.

Vậy còn xương Địa Tạng thì sao?

Khi Nolan chạy tới, thứ hắn nhìn thấy chính là cảnh tượng ấy. Trong biển lửa hừng hực, thiếu nữ mảnh khảnh quấn chặt lấy cổ người đàn ông, một nhát xuyên thẳng qua cổ họng hắn ta. Không còn sự trói buộc của chiếc đinh xương, mái tóc đen dài của cô đổ xuống như thác, tựa làn suối mát duy nhất giữa cơn sóng nhiệt, lặng lẽ chảy thẳng vào trái tim Nolan.

Rất nhanh sau đó, thân thể Fisher bắt đầu sụp đổ từng tấc một.

"Tiểu Vi, em nghĩ làm vậy là có thể thoát khỏi ta sao?" Giữa biển lửa, Fisher thản nhiên bật cười, gương mặt méo mó mang theo một thứ hưng phấn khó hiểu, "Ta sẽ quay lại... Tiểu Vi, ta sẽ quay lại."

"Không sao cả." Bạch Vi ghé sát tai trái hắn, thì thầm, "Anh quay lại một lần, tôi giết anh một lần."

Lời còn chưa dứt, Fisher đã hóa thành tro bụi trong thống khổ tột cùng.

Bạch Vi mất đi điểm tựa, thân thể rơi xuống. Nhưng cô không rơi lên sàn nhà đang đỏ rực vì lửa mà rơi vào một vòng tay mát lạnh.

Cảnh tượng này quen thuộc đến lạ.

Quả nhiên, khi ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy gương mặt của Nolan.

"Xin lỗi, tôi đến muộn rồi." Nolan nói.

Bạch Vi cuộn mình trong lòng hắn, liếc mắt đã thấy những vết hằn do dây thừng trói lại trên người Nolan. Cô khẽ cười: "Anh đi đánh nhau à?"

Nolan nghĩ một chút: "Coi như là vậy."

"Thắng chưa?" Cô hỏi.

"Thắng rồi." Nolan nhìn cô gái trong lòng vẫn còn tâm trạng bật cười tinh quái, "Cũng chúc mừng cô, cô cũng thắng rồi."

Bạch Vi vùi mặt vào lồng ngực Nolan, cười đến mức bờ vai run rẩy.

Nolan ngẩng đầu nhìn xà nhà đang sắp sụp đổ, siết chặt lấy Bạch Vi, xoay người nhảy vọt khỏi căn phòng lung lay sắp đổ. Ngay khoảnh khắc họ rời đi, toàn bộ khung xà nhà phía sau đã ầm ầm sụp xuống.

Bạch Vi nép trong lòng Nolan, chỉ nghe tiếng gió rít bên tai. Cô không biết Nolan sẽ đưa mình đi đâu, nhưng trong lòng chẳng có lấy một chút lo lắng.

Nolan dừng lại trên một sườn đồi.

Từ nơi này có thể nhìn rõ tòa lâu đài hoang dã đang cháy rực phía xa. Trời đã về khuya, xung quanh lâu đài lấp lánh dày đặc những đốm lửa, tựa vô số vì tinh tú vây chặt lấy tòa thành.

Những đốm lửa cháy mãi không tàn ấy, chính là ngọn đuốc trong tay dân chúng.

Bạch Vi bình thản nhìn ánh lửa như một con cự long, nuốt trọn mọi tội ác trong lâu đài đến sạch sẽ không còn gì. Thế nhưng, dù con ác ma kia đã hóa thành tro tàn, những sinh mệnh đã mất... cũng vĩnh viễn không thể quay trở lại.

"Nolan," Bạch Vi khẽ nói, "Tôi đã giết Fisher rồi."

"Làm tốt lắm." Nolan đáp.

Bạch Vi kinh ngạc ngẩng đầu lên. Đây hoàn toàn không giống lời mà Nolan thường nói.

Nolan bắt gặp ánh mắt của cô: "Nhìn tôi làm gì?"

Bạch Vi không nhịn được cong khóe môi: "Nolan, có ai từng nói với anh rằng, anh nên cười nhiều hơn không?"

"Chưa từng."

"Vậy thì bây giờ tôi sẽ nói cho anh biết, anh nên cười nhiều hơn."

"Tại sao?" Nolan không hiểu.

Bạch Vi chớp mắt: "Vì khi mỉm cười, anh sẽ được các cô gái yêu thích hơn."

"Vì sao tôi phải được các cô gái yêu thích?" Nolan càng thêm khó hiểu.

Bạch Vi bất lực che mặt: "Đồ khúc gỗ..."

Nolan nhìn cô, nghiêm túc hỏi: "Nếu tôi chỉ cười với mình cô có thể khiến cô vui vẻ không?"

Bạch Vi sững lại, theo phản xạ đáp: "Muốn làm tôi vui, như thế... còn xa lắm."

"Vậy còn cần gì nữa?" Nolan kiên nhẫn hỏi.

Bạch Vi lặng lẽ nhìn vào đôi mắt xanh nhạt ấy, sắc màu khi sâu khi cạn khiến cô không sao dò được. Nhưng cô không thể không thừa nhận, từ đôi mắt ấy, sống mũi ấy, đôi môi ấy, đến rãnh nhỏ nơi cằm hắn... tất cả đều là dáng vẻ cô yêu thích nhất.

Người đàn ông khiến tim cô loạn nhịp ấy.

"Chuyện này anh phải tự mình từ từ suy nghĩ." Bạch Vi cong cong đôi mắt, "Chỉ khi chính anh nghĩ ra, nó mới có ý nghĩa."

Nolan khẽ nhíu mày, như thể đang đối mặt với một nan đề vô cùng khó giải.

Bộ dạng bó tay ấy của Nolan khiến Bạch Vi thấy buồn cười. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức, trong từng nhịp thở của cô đều là hơi thở của hắn. Điều đó khiến cô sinh ra một ảo giác, như thể họ đã thân mật bên nhau qua vô số ngày đêm.

"Nolan." Cô bỗng gọi hắn.

"Ừm?" Hắn rõ ràng vẫn còn đang suy nghĩ về câu hỏi ban nãy.

Bạch Vi kiễng chân, khẽ hôn lên môi Nolan. Nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, là điều cô chỉ dám làm trong mơ. Nhưng nếu lúc này không làm, cô sẽ không còn cơ hội nữa.

Đánh cắp xong một nụ hôn, Bạch Vi vội vàng lùi lại mấy bước, như thể sợ hắn nổi giận sẽ đánh cô.

Nolan đứng sững tại chỗ, giữa hàng mày ánh lên vẻ sững sờ. Dáng vẻ ấy giống hệt trong giấc mơ của Bạch Vi — ngây ngô, chậm hiểu, chẳng khác nào một khúc gỗ chưa khai khiếu.

Bạch Vi từ xa nhìn hắn, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Cô có vô vàn điều muốn nói, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì.

"Nolan, tạm biệt."

Đồng tử Nolan co rút, theo bản năng vươn tay muốn giữ lấy Bạch Vi — nhưng hắn vẫn chậm một bước.

Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thiếu nữ đang tươi cười rạng rỡ kia bỗng hóa thành một con mèo trắng, trong chớp mắt đã biến mất giữa rừng cây dưới màn đêm.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...