Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 30: Đặt cược



Tuyết lớn mịt mù khiến ánh sáng buổi sớm nhuốm một vẻ âm u dịu nhẹ, phản chiếu lên những ô cửa kính của tòa tháp.

Bạch Vi quấn chặt trong tấm chăn, tựa người trên chiếc ghế bập bênh đặt cạnh cửa sổ. Cô vừa nhấp từng ngụm hồng trà nóng hổi, vừa lật giở cuốn thần thoại dày cộp đặt trên đầu gối. Dưới chân cô, trên tấm thảm là mấy chồng truyện cổ tích, nghiêng ngả như một tòa tháp nhỏ.

Những câu chuyện thần thoại và cổ tích ấy kể về đủ thứ quái đản: cá biết bay, cây ăn thịt người, huyết tộc sợ ánh sáng hay những con bướm mê hoặc lòng người.

Chỉ duy nhất không có loài nào có thể tùy ý biến đổi dung mạo như con người.

Hoặc có lẽ, đó vốn chẳng phải là con người, chỉ là những sinh vật mang dáng vẻ giống con người mà thôi.

Nếu là vài năm trước, Bạch Vi tuyệt đối sẽ không tin những câu chuyện ấy. Nhưng ai ngờ chính cô lại là một con mèo chín mạng?

Nếu không có cái chết kia, cô sẽ mang dòng máu Địa Tạng mà sống hết một trăm năm trong vô tri vô giác. Khi ấy, cả đời cô cũng chỉ là một con người bình thường, còn những truyền thuyết về ly tộc mà phu nhân Liên kể cho cô nghe vĩnh viễn chỉ là truyền thuyết.

Thế nhưng dường như mọi thứ đã được định sẵn. Cuối cùng, cô vẫn trở thành Địa Tạng chín mạng.

Một Địa Tạng chín mạng lưu lạc nơi đất khách quê người.

Cô không hiểu vì sao phu nhân Liên lại đưa cô vượt biển đến Đa Luân, cũng không hiểu vì sao trước lúc lâm chung, bà lại kín kẽ che giấu thân thế của cô. Nhưng Bạch Vi tin rằng phu nhân Liên đã sắp đặt tất cả, và có lẽ những bí mật ấy sẽ dần được hé lộ theo những chỉ dẫn còn lưu lại trong các bản thảo chữ Hán của bà.

Đang định lật sang trang mới, Bạch Vi bỗng hắt hơi một cái. Cô xoa xoa hai tay, rồi lại cho thêm một khúc củi vào lò sưởi.

Nơi này vốn là gác xép dùng để chất đồ của đoàn xiếc Leon, được vị quản gia già Hope dọn dẹp lại thành một phòng ngủ nhỏ tạm bợ. Nhưng cho dù lò sưởi đã đỏ lửa, căn phòng khuất nắng này vẫn lạnh đến phát điên.

Lão Hope cũng bó tay: "Haiz, chịu thôi. Cả căn nhà chỉ có chỗ này là yên tĩnh nhất. Hay tôi mang thêm cho cô một chậu than nhé?"

Bạch Vi bất lực: "Cảm ơn."

Cô nhớ lại đêm mưa hôm ấy, khi mình gõ cửa căn nhà số 58 phố Charing. Ngôi nhà bằng đá cẩm thạch trông như một con mãnh thú đang say ngủ, lặng lẽ phủ phục dưới màn đêm. Rất lâu sau, bên trong mới vang lên những tiếng động khe khẽ. Cánh cửa hé mở một khe nhỏ, để lộ nửa khuôn mặt non nớt.

Người ra mở cửa là một thiếu niên, vóc dáng còn chưa cao tới vai Bạch Vi. Cậu ta uể oải nhìn vị khách không mời mà đến:"Có chuyện gì?"

" Tôi tìm Leon." Bạch Vi nói.

"Leon không có ở đây." Thiếu niên nói xong liền định đóng cửa.

Bạch Vi nhanh tay chặn cửa lại: "Tôi có thể đợi ông ấy về."

Thiếu niên liếc nhìn cô từ trên xuống dưới mấy lần, rồi mở toang cửa: "Theo tôi."

Sau cánh cửa là một hành lang hẹp, đi sâu vào nữa là một khoảng sân nhỏ. Bốn phía trong sân treo mấy chiếc đèn móng ngựa, lay lắt đung đưa trong mưa đêm. Ánh sáng lờ mờ phác họa đường nét của bãi cỏ và bức tượng đài phun nước màu trắng ở giữa sân.

"Koen, đây là ai vậy?"

Bạch Vi khựng lại. Khoảng sân trống trơn không một bóng người, nhưng giọng nói kia lại vang lên sát bên tai. Cô thấy thiếu niên ngẩng đầu, nói với khoảng không:"Người tìm lão đại Leon."

Bỗng một cơn gió lướt qua, một bóng người như quỷ ảnh từ góc khuất nào đó lao ra.

"Cô tìm Leon?" Bóng người cúi đầu nhìn Bạch Vi.

Lúc này cô mới thấy rõ người đàn ông trước mặt. Hắn cao lớn một cách quá đáng, Bạch Vi phải ngẩng đầu hết cỡ mới nhìn được mặt hắn. Mái tóc xám ngắn dựng ngược, bướng bỉnh như đám cỏ dại không sao vuốt xuôi. Hắn nhìn cô với vẻ mặt khó chịu, như thể từng tế bào trên người đều đang gào thét sự thiếu kiên nhẫn.

"Vâng." Bạch Vi đáp. "Nghe nói ông ấy không có ở đây, tôi có thể đợi ở đây được không?"

Người đàn ông tóc xám bật cười một tiếng khó đoán: "Đợi bao lâu? Một ngày, hai ngày, hay một tháng, hai tháng?"

Bạch Vi khẽ nhíu mày. Cô cứ nghĩ Leon chỉ ra ngoài trong chốc lát, mình đợi một lúc là gặp được, nào ngờ ông ta sẽ không về sớm.

"Tôi có chuyện rất quan trọng cần gặp ông ấy." Bạch Vi nói. "Bao lâu tôi cũng chờ. Chỉ là hiện giờ tôi không có chỗ trọ, xin hỏi có thể cho tôi tạm ở lại không? Tôi có thể làm việc giúp các ông để bù chi phí."

Người đàn ông tóc xám đột nhiên cười lớn, như thể đã sớm đoán được câu trả lời này. Điều khiến người ta rợn tóc gáy không chỉ có một tiếng cười. Vô số tiếng cười cao thấp, thô ráp lẫn the thé vang lên từ khắp các góc sân. Khoảng sân trống trải này dường như không chỉ có một người.

"Ha ha ha, đàn bà, lại một con đàn bà đuổi theo Leon tới tận đây."

"Đặt cược đi, xem cô ta khóc lóc chạy ra ngoài sau bao lâu. Tôi cược mười phút, hai đồng bạc."

"Được, vậy tôi cược năm phút, một đồng vàng!"

Mọi tiếng ồn ào đều lọt vào tai Bạch Vi. Cô thấy trong bóng tối lờ mờ những bóng người lay động, nhưng không sao nhìn rõ. Cô muốn tìm ra nguồn âm thanh, nhưng hoàn toàn không biết bắt đầu từ đâu — cứ như trong cái sân trống không này đầy rẫy những linh hồn vô hình.

"Được thôi." Người đàn ông tóc xám nở nụ cười đầy ác ý. "Nhưng chỗ bọn tôi đang thiếu một kẻ canh cửa kiêm đánh đấm. Cô thấy mình làm nổi không?"

Không cần nghĩ, Bạch Vi cũng biết hắn đang làm khó cô. Nhưng cô chỉ có thể gật đầu. Nếu rời khỏi sân này, e rằng sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại.

Cô phải tìm được Leon càng sớm càng tốt. Cô chẳng hiểu rõ cơ thể mình, càng không biết gì về thân thế. Một mình mò mẫm vừa tốn thời gian vừa tốn sức. Cô cần một người dẫn đường, và người đó chính là Leon.

Phu nhân Liên đã cho cô cái tên Leon, điều đó chứng tỏ bà tin tưởng ông ta. Mà Bạch Vi tin phu nhân Liên, nên cô tới đây. Dù lúc này tình hình trong sân có gì đó rất không ổn, cô cũng chưa từng nghĩ tới việc bỏ chạy.

"Được." Bạch Vi đáp gọn. "Tôi cần làm gì?"

Tiếng cười xung quanh càng vang dội hơn.

Người đàn ông tóc xám chỉ về một góc tối trong sân: "Cô phải đánh nhau với chó giữ cửa của bọn tôi. Thắng thì chứng minh cô làm được việc, cô ở lại. Thua thì cổng ở đằng kia, cút đi."

Lời hắn vừa dứt, từ trong bóng tối có một gã đàn ông to như cái thùng sắt bước ra. Bạch Vi ngẩn người — rõ ràng lúc nãy ở đó không hề có ai, vậy mà chẳng biết từ lúc nào lại xuất hiện thêm một người.

Những tràng cười quái dị trong sân vang lên không kiêng nể. Có người chép miệng thở dài: "Tiếc cho một ả đàn bà xinh đẹp như vậy."

Lập tức có người đáp lại: "Không sao đâu. Nếu cô ta có bị xé nát, tôi sẽ giúp anh khâu lại, đảm bảo trông y như mới."

Bạch Vi ngẩng đầu nhìn "con chó giữ cửa" kia, trong lòng vẫn còn đầy nghi hoặc. Cho tới khi đối phương nện xuống một cú như búa tạ, làm thần trí cô chấn động dữ dội, cô mới hoàn hồn.

Ngay chỗ cô vừa đứng đã xuất hiện một cái hố có thể nhìn rõ bằng mắt thường. Bạch Vi lập tức hiểu ra, đây tuyệt đối không phải trò đùa.

Giữa những tiếng hò hét dập dềnh khắp sân, Bạch Vi hiểm nguy lắm mới tránh được mấy đợt tấn công. Đột nhiên, gã đàn ông to như khối sắt kia đã chớp được sơ hở, túm lấy mái tóc dài của cô, như giật một con rối, hung hăng quật cô xuống đất.

Bạch Vi chỉ cảm thấy cả bộ xương như muốn vỡ vụn, da đầu đau nhói như kim châm. Cô còn chưa kịp kiểm tra xương sườn đã thấy bàn tay to như tảng đá của gã vươn tới.

Lần này, hắn nhắm thẳng vào cổ cô.

Không kịp nghĩ ngợi gì khác, Bạch Vi lập tức hạ thấp người, lách qua g*** h** ch*n gã, rồi xoay người nhảy phắt lên lưng hắn, co khuỷu tay giáng mạnh vào đốt sống cổ. Nhưng cú đánh ấy chẳng khác nào nện vào một tấm thép dày — đối phương không hề suy suyển, còn cô thì đau đến hít vào một hơi lạnh.

Gã khổng lồ nổi giận, cố hất Bạch Vi đang bám trên cổ xuống, nhưng cô lại như một con rắn, quấn chặt lấy cổ hắn không buông.

Trong tầm tay Bạch Vi chính là đôi mắt của hắn — một trong những điểm yếu nhất trên cơ thể con người. Cô hoàn toàn có thể chọc mù mắt hắn, nhưng cô đã không làm vậy. Cô nhận ra, tên này tuy có sức mạnh man rợ, nhưng động tác không linh hoạt, đầu óc cũng chẳng mấy nhanh nhạy. Có lẽ cô còn cách khác để khống chế khối thịt to đùng này.

Cô bỗng trượt xuống như cá bơi, treo ngược trước ngực gã, dồn toàn bộ sức lực co khuỷu tay nện thẳng vào bụng hắn. Sức mạnh ấy vượt xa cả tưởng tượng của chính cô. Chỉ thấy gã đàn ông bị đánh tới mức quỳ sụp xuống, cả thân hình đồ sộ trượt lê trên bùn nước mưa, lùi lại ròng rã gần mười sáu mét.

Những kẻ đứng xem ẩn trong bóng tối không còn cười nổi nữa.

"Trời đất ơi..."

"Cancun... bị một người đàn bà đánh cho quỳ xuống đất sao?"

Gã khổng lồ dường như cảm thấy đây là nỗi nhục nhã tột cùng. Hắn gào lên một tiếng, lăn người bật dậy. Khi hắn tiếp đất lần nữa, người đàn ông vạm vỡ như trụ sắt trên bãi bùn đã biến mất, thay vào đó là một con chó ngao đầu đốm cao gần bảy thước.

Bạch Vi kinh hãi trợn tròn mắt. Đầu óc cô trống rỗng trong khoảnh khắc — "con chó giữ cửa" này... thật sự là một con chó!

Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì con chó đã há cái miệng đầy máu nhào tới. Dưới hình dạng này, nó linh hoạt hơn gã khổng lồ ban nãy rất nhiều. Nó cắn chặt mái tóc dài và vạt váy của cô, đè cô xuống đất.

Bạch Vi nằm trên bùn lầy, không thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn những chiếc răng sắc nhọn lao về phía cổ mình.

Những "bóng ma" ban đầu còn cười cợt nay đã im bặt. Cả sân trong đêm mưa chợt tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Hàm răng của con chó chưa kịp chạm vào cổ Bạch Vi. Trong khoảnh khắc hưng phấn tột độ trước con mồi, nó bị cô kẹp chặt hàm dưới và hàm trên.

Cô gái bé nhỏ với thân hình còn chưa cao bằng chân nó đã lấy hai hàm của nó làm điểm tựa, dùng sức xé toạc cổ họng nó.

Bạch Vi quẳng xác con chó xuống bùn như vứt một mảnh giẻ rách. Cô chợt nhận ra, việc khi nãy mình không nỡ chọc mù mắt con súc sinh này quả thực là ngu xuẩn.

"Tôi có thể gặp Leon rồi chứ?"

Giọng Bạch Vi lạnh lẽo đến băng điểm. Cô cảm nhận rõ từng dây thần kinh, từng thớ cơ trên người đang run rẩy khe khẽ. Cô không phân biệt được đó là vì kiệt sức, hay vì sự hưng phấn sau một trận chiến đẫm máu.

Người đàn ông tóc xám đứng sững tại chỗ, dường như vẫn chưa hoàn hồn. Cô gái trước mắt vẫn gầy gò, tái nhợt. Mái tóc dài và váy áo dính đầy bùn đất lẫn máu bết chặt vào người khiến cô trông càng nhỏ bé hơn. Ai mà ngờ được, vừa rồi cô đã xé nát một con mãnh thú to gấp mấy lần mình?

"Leon... chắc phải khoảng một tháng nữa mới về..." Người đàn ông tóc xám cũng không hiểu vì sao mình lại nói thật với cô.

Bạch Vi dịu giọng hơn một chút: "Vậy tôi có thể tạm ở lại đây không? Tôi sẽ trông cửa đàng hoàng, ít nhất là tốt hơn nó." Nói xong, cô chỉ vào con chó đang nằm bẹp trên đất.

Khóe mắt người đàn ông giật giật. Hắn thấy trên đầu ngón tay Bạch Vi vẫn còn đang đọng một giọt máu. Theo động tác của cô, giọt máu ấy bị hất văng xuống đất, như thể thứ bị vứt bỏ chỉ là rác rưởi không đáng bận tâm.

"Vậy tôi nên ở đâu?" Bạch Vi hỏi tiếp.

Người đàn ông tóc xám sững lại, dường như chuyện chỗ ở không thuộc thẩm quyền của hắn.

Hai người nhìn nhau trân trân, đúng lúc ấy, có giọng nói vang lên từ cuối sân: "Tiểu thư dũng cảm, xin mời đi theo tôi."

Quản gia già Hope đứng dưới ánh đèn móng ngựa, mỉm cười hiền hậu nhìn Bạch Vi.

Ông lão tròn trịa ra hiệu cho cô đi theo, và Bạch Vi bước về phía ông. Khi cô đi ngang qua đài phun nước giữa sân, hai đồng vàng lăn lông lốc tới bên chân cô.

Cô khựng lại, nghe thấy có người nói ngay trên đầu mình: "Cầm lấy đi, tôi cược cô thắng." Bạch Vi ngẩng đầu lên, thấy bức tượng ở giữa đài phun nước đang cười híp mắt, nháy mày với cô. "Đây là một phần nhỏ tiền thắng cược của tôi, đừng khách sáo."

Cô mỉm cười, cúi xuống nhặt hai đồng vàng dính đầy bùn nước bỏ vào túi mình.

Sau này, Bạch Vi chuyển vào ở trong tháp của người gác cổng, nghe vũ nữ Lillian kể lại trận đánh giữa cô và Cancun. Nghe nói tối hôm đó động tĩnh xảy ra quá lớn đã kinh động toàn bộ đoàn xiếc.

"Trận đấu ấy đúng là quá đã!" Lillian nói. "Brian vì thế mà thua sạch cả q**n l*t. Vi à, cô nên nhìn bộ mặt của anh ta lúc mở sòng."

Brian chính là gã đàn ông tóc xám chuyên gây chuyện.

"Vi, cô đừng trách Brian." Lillian thở dài. "Anh ta bị mấy ả đàn bà đuổi theo Leon làm cho phiền đến phát điên."

"Nhưng cũng đâu cần lấy mạng người khác?" Bạch Vi nhíu mày.

Lillian khúc khích cười: "Không chết người đâu. Angelo khéo tay sẽ khâu vá những người phụ nữ bị thương lại, vết thương lành rồi chẳng để lại sẹo gì, chỉ là quá trình thì đau đớn hơn chút, phải chịu đau một thời gian. Đau như vậy thì tự khắc sẽ nhớ đời. Chỉ là... chẳng có người đàn bà nào giống cô, thật sự dám đánh nhau với Cancun cả."

Bạch Vi từng nghe nói về vị "bàn tay khéo léo" Angelo ấy — cổ họng của Cancun chính là do hắn ta khâu lại. Chỉ có điều cho tới bây giờ, dây thanh quản của Cancun vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nói chuyện nghe như cái ống bễ thủng gió.

Thấm thoắt trôi qua, Bạch Vi đã sống trong tháp canh tròn ba mươi ngày đêm. Công việc cô làm nhiều nhất mỗi ngày là đứng bên cửa sổ, cúi nhìn các thành viên của đoàn xiếc ra ra vào vào. Khi gặp những đoàn xe hoa kéo về, cô sẽ kéo chuông báo hiệu để Koen mở cổng chính. Cuộc sống của một người gác cổng đơn điệu đến mức chẳng hề có dịp nào cần cô vung dao hay tung nắm đấm.

Trong khoảng thời gian ấy, cô cũng dần biết thêm không ít chuyện mà trước đây mình chưa từng hay.

Chẳng hạn như trong đoàn xiếc này gần như không có con người. Brian là một con sói băng nguyên, Cancun là một con chó ngao, lão Hope thuộc tộc cây — một cây roi đuôi, còn ngay cả Lillian thuần khiết đáng yêu cũng chỉ là một con rắn hoa vừa mới trưởng thành.

Đoàn xiếc này giống như một nơi trú ẩn, cưu mang rất nhiều kẻ lạc đàn đến từ các chủng tộc khác nhau. Họ ẩn mình giữa đám đông, sống cuộc đời khiêm nhường và kín đáo. Phần lớn trong số họ không hiểu rõ đúng sai theo chuẩn mực của loài người, nhưng họ cũng không gây chuyện — với điều kiện là không ai xâm phạm lãnh địa của họ.

Một tháng trôi qua vẫn không có tin tức gì của Leon. Chủ nhân của đoàn xiếc dường như đang rong chơi ở bên ngoài quá hăng say, chẳng mấy thiết tha quay về.

Bạch Vi khẽ thở dài, hơi nóng phả ra đọng thành một lớp sương mỏng trên khung cửa kính. Từ tháp canh của mình, cô vừa nhìn thấy được sân trong, vừa quan sát được cánh cổng lớn và con phố phía trước.

Khoảng chừng một khắc sau, Bạch Vi lại nhìn thấy người phụ nữ với gương mặt tiều tụy ấy. Ngày nào cũng vào giờ này, người phụ nữ đều đến trước căn nhà số 58 phố Charing, đứng chờ trước cổng, lần lượt hỏi han từng thành viên đoàn xiếc vừa bắt đầu công việc.

"Anh có từng nhìn thấy con tôi không? Tối hôm đó tôi đưa nó đến quảng trường Tùng Hồ xem các anh biểu diễn, sau đó thì nó bị lạc mất."

"Cháu cao khoảng chừng này, tóc màu nâu sẫm, mắt màu hạt dẻ, mặc áo khoác sọc xanh đậm, cháu..."

"Xin hỏi các anh có gặp cháu không?"

Đáp lại chỉ là những tiếng "không" lạnh lùng, hết lần này đến lần khác, không hề ngoại lệ.

Dẫu vậy, người phụ nữ ấy vẫn ngày ngày xuất hiện trước căn nhà đá cẩm thạch, bất kể mưa gió hay tuyết rơi. Hai mươi ngày đã trôi qua, nhưng vẫn chưa tìm được đứa con của mình.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...