Thanh Xuân Ngọt Ngào Và Cay Đắng
Chương 83: Tự phản tỉnh bản thân
Đêm đã khuya, trong lúc tạm nghỉ công việc, U Lạc Thi mệt mỏi tựa vào ghế văn phòng, ánh mắt mê ly, cũng bắt đầu phản tỉnh lại quá vãng của mình, nhận thức được những thiếu sót của bản thân trong tình cảm.
Nhiều ngày liên tục làm việc với cường độ cao khiến đôi mắt vốn dĩ linh động của cô nay phủ đầy tơ m.á.u, diện dung tinh tế lúc này cũng hiện lên vẻ đặc biệt tiều tụy.
Ánh đèn trong văn phòng lạnh lẽo hắt lên người cô, in hằn bóng hình cô độc.
Cô nhớ lại từng chút một những lúc chung sống cùng Ngụy Vĩnh Khánh, những cuộc tranh cãi kịch liệt, những khoảnh khắc ngọt ngào đó, đều tựa như thước phim không ngừng chiếu rọi trong não hải.
"Có lẽ, tôi đã quá mức cái tôi, luôn chỉ cân nhắc cảm nhận của chính mình, không thực sự đi thấu hiểu anh ấy..”
Cô lẩm bẩm tự nhủ, giọng nói mang theo sự hối hận và tự trách thâm trầm.
Lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên, tiếng chuông sắc lẹm phá vỡ sự tịch tĩnh.
Là cô bạn thân gọi điện tới.
Cô bạn thân ở đầu dây bên kia cấp thiết lại quan tâm hỏi: "Lạc Thi, muộn thế này còn chưa ngủ? Đừng ép bản thân quá c.h.ặ.t.
Gần đây cậu cứ liều mạng làm việc như vậy, tớ rất lo cho cậu.
Có phải lại đang nghĩ đến anh ta không?"
Giọng nói U Lạc Thi hơi mang vẻ mệt mỏi, uể oải nói: "Tớ đang nghĩ về những chuyện trước kia, cảm thấy bản thân trong tình cảm đã làm sai rất nhiều.
Tớ quá tùy tính, quá quật cường, luôn không chịu cúi đầu.
Rất nhiều khi rõ ràng là lỗi của tớ, vậy mà còn bắt anh ấy đến dỗ dành.
Anh ấy bao dung tớ như vậy, tớ lại không biết trân trọng thật tốt."
Cô bạn thân an ủi: "Đừng nói vậy, chuyện tình cảm không có đúng sai tuyệt đối.
Nhưng đã nhận thức được rồi thì sau này chú ý cải thiện là được mà.
Ai mà chẳng có chút tính khí nhỏ chứ, trong lúc yêu đương có chút ma sát nhỏ cũng là bình thường.
Có điều, cậu có thể tự phản tỉnh bản thân đã là rất tuyệt rồi.
Cậu ấy mà, chính là quá hiếu thắng, đôi khi thích đáng phục tùng một chút cũng chẳng sao."
U Lạc Thi thở dài một tiếng, lông mày nhíu c.h.ặ.t, nói: "Nhưng đã không quay lại được nữa rồi, tớ đã làm hỏng bét tất cả.
Tớ hối hận năm đó đã không trân trọng thật tốt, không bao dung và thấu hiểu nhiều hơn.
Luôn chỉ một mực đòi hỏi, lại rất ít khi phó xuất.
Bây giờ nghĩ lại, anh ấy thật sự đã phó xuất vì tớ rất nhiều.
Những điều kinh hỉ anh ấy tỉ mỉ chuẩn bị cho tớ, những thời khắc anh ấy kiên nhẫn lắng nghe tớ thổ lộ, tớ đều không biết trân trọng cho tốt."
Cô bạn thân khích lệ cô: "Chuyện đã qua cứ để nó qua đi, quan trọng là cậu có thể từ đó học được điều gì, sau này sẽ gặp được người phù hợp hơn.
Cậu tốt như vậy, nhất định sẽ có người biết thưởng thức cậu xuất hiện.
Đừng nản lòng, tình yêu thứ này, biết đâu lúc nào đó lại giáng lâm lần nữa.
Có lẽ đoạn tình cảm tiếp theo, cậu có thể làm tốt hơn đấy."
U Lạc Thi trầm mặc một hồi, ánh mắt ảm đạm, nói: "Có lẽ vậy, nhưng hiện tại tớ vẫn chưa buông xuống được.
Mỗi lần nghĩ đến anh ấy, trong lòng vẫn sẽ thấy đau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những hồi ức tốt đẹp đó luôn xua mãi không đi.
Tớ thậm chí đang nghĩ, nếu như năm đó tớ có thể thay đổi một chút, kết cục liệu có khác đi không.
Có phải tớ quá ích kỷ, quá không biết kinh doanh tình cảm hay không?"
Cô bạn thân nói: "Tớ biết chuyện này cần thời gian, nhưng cậu không thể cứ mãi lún sâu vào quá khứ.
Cậu phải thử bước ra ngoài, tụ tập cùng bạn bè nhiều hơn, đừng có luôn một mình ủ rũ.
Cậu nhìn cậu bây giờ xem, sắp biến mình thành cỗ máy làm việc rồi.
Công việc tuy quan trọng, nhưng cuộc sống cũng không thể chỉ có công việc nha.
Cậu phải tìm chút niềm vui cho cuộc sống của mình, đừng có suốt ngày mặt ủ mày chau như vậy."
U Lạc Thi sụt sịt, bờ vai khẽ run rẩy, nói: "Tớ biết, nhưng tớ không khống chế được tâm tư của mình.
Hễ rảnh rỗi một chút là những hồi ức đó lại như thủy triều tuôn trào kéo đến.
Tớ cũng muốn bước ra ngoài, nhưng lại không làm được.
Tớ cảm thấy bản thân bị vây khốn trong quá khứ, không tìm thấy lối ra."
Cô bạn thân nói: "Hay là cậu tự cho mình nghỉ phép một đợt, ra ngoài tản bộ cho khuây khỏa, thay đổi môi trường có lẽ sẽ tốt hơn một chút.
Đi xem thế giới bên ngoài, mở mang tâm hồn.
Biết đâu trên hành trình, cậu có thể gặp được người mới, chuyện mới, khiến cậu bùng cháy lại nhiệt tình đối với cuộc sống.
Đừng có luôn nhốt mình trong cái vòng tròn nhỏ hẹp này, thế giới rộng lớn như vậy, ra ngoài đi dạo biết đâu sẽ có những thu hoạch khác biệt."
U Lạc Thi do dự, c.ắ.n c.ắ.n môi, nói: "Tớ không biết có tác dụng hay không.
Vạn nhất vẫn không quên được thì sao? Tớ sợ hãi đi ra ngoài rồi vẫn sẽ bị hồi ức quá khứ quấy nhiễu.
Tớ thật sự rất sợ hãi lại bị tổn thương lần nữa."
Cô bạn thân sốt sắng nói: "Thử tổng còn tốt hơn là không thử mà, cậu cứ tiếp tục thế này làm sao được? Không thể vì một lần thất bại mà từ bỏ khả năng của tương lai nha.
Hơn nữa, thay đổi môi trường có thể khiến cậu đổi một tâm trạng khác, biết đâu sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn thì sao.
Cậu cứ tin tớ lần này đi, có được không?"
U Lạc Thi hít hít mũi, dùng tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, nói: "Được rồi, để tớ cân nhắc xem sao."
Cô bạn thân nói: "Đừng cân nhắc nữa, cứ quyết định vậy đi.
Để tớ giúp cậu sắp xếp.
Chúng ta đi đến một nơi phong cảnh ưu mỹ, thả lỏng thật tốt.
Sơn Tam
Bảo đảm sẽ khiến cậu quên hết mọi phiền não."
U Lạc Thi bất lực nói: "Vậy được rồi, nghe theo cậu."
Cô bạn thân nói: "Thế mới đúng chứ, tin tớ đi, chuyến du hành lần này sẽ khiến cậu có những cảm ngộ và thu hoạch mới.
Cậu nhất định sẽ tìm lại được chính mình tràn đầy hoạt lực và tự tin."
Cúp điện thoại, U Lạc Thi tựa vào ghế, nước mắt không kìm được mà chảy xuống, nhưng trong ánh mắt cô, dường như cũng đã nhiều thêm một tia mong đợi và hy vọng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
