Lục Cần Minh tan làm về đến nhà thì thấy Thần Thần đã chơi rất thân với ông bà cố, thằng bé đi chập chững lao về phía họ.
Hạ Tuệ Anh nhìn chắt nội với ánh mắt hiền từ, tình yêu thương dâng tràn trong lòng.
“Bố.” Cố Minh Nguyệt bế Thần Thần: “Thần Thần, đây là ông nội, gọi ông đi con.”
Thần Thần cầm cái trống bỏi, nhìn Lục Cần Minh với ánh mắt tò mò, khi nhận ra quần áo ông mặc giống hệt bố mình, đôi mắt to tròn long lanh sáng bừng lên.
“Ông~”
Thằng bé phát âm chưa rõ nhưng Lục Cần Minh chẳng hề bận tâm, ông đón lấy cháu nội, cười híp cả mắt.
Trước khi mọi người về, Lục Cần Minh đã sai người đi mua rất nhiều đồ dùng cho trẻ con, Thần Thần nhìn thấy chiếc xe đẩy mới, cười càng tươi hơn, rúc vào lòng ông nội không chịu buông.
Chung Dục Tú nhìn mà ghen tị: “Thế là Thần Thần không yêu bà nội rồi.” Bà giả vờ lau nước mắt, vừa khóc vừa lén nhìn cháu.
Thần Thần thấy bà khóc thì cuống lên, giãy khỏi tay ông nội bò về phía bà.
Đến khi được ôm trọn cục bột thơm tho mềm mại vào lòng, Chung Dục Tú mới nhoẻn miệng cười.
Tối hôm đó, Lục Cần Minh đặc biệt xin phép được ôm cháu ngủ.
“Không được, tối mai mới đến lượt anh.”
Hạ Tuệ Anh thèm chắt nội lâu lắm rồi. Ngày đầu tiên về nhà, đương nhiên phải để ông bà cố chăm chứ.
Lục Cần Minh làm sao dám tranh với mẹ ruột, đành miễn cưỡng đồng ý.
Cố Minh Nguyệt rảnh rang, ngủ một mạch đến sáng.
Hôm sau, bà cố đẩy xe đưa Thần Thần đi dạo trong khu đại viện.
Vừa ra khỏi cửa chưa được bao lâu, bà Trương hàng xóm đã sán lại, nhìn chằm chằm Thần Thần cười: “Đây là con thằng Lẫm phải không? Trông sáng sủa quá như ông thần tài nhỏ ấy.”
Vừa dứt lời, mấy cụ già đang phơi nắng cũng xúm lại, người khen mắt sáng giống mẹ, người khen tay mập mạp là được nuôi khéo.
Có người còn mang kẹo ra cho Thần Thần, chọc thằng bé cười khanh khách.
Lục Lợi Dân đứng bên cạnh cười không khép được miệng, luôn mồm khoe: “Thằng bé thông minh lắm, biết gọi ông rồi đấy.”
Nói rồi vỗ nhẹ lưng cháu: “Chào các cụ đi con.”
Thần Thần như hiểu ý, giơ tay mập mạp vẫy vẫy khiến cả sân cười ồ lên.
Có người nhà trông con giúp, Cố Minh Nguyệt rảnh rỗi tranh thủ ghé qua tiệm may của bà Ngô.
Vừa đến cửa đã thấy bà Ngô đang khom lưng bê chồng vải cũ vào nhà, máy khâu, kéo trong tiệm cũng được thu dọn gọn gàng, có vẻ như sắp chuyển nhà.
“Bà Ngô, bà làm gì thế ạ?” Cố Minh Nguyệt vội chạy lại giúp.
Bà Ngô nhìn thấy cô thì ngạc nhiên mừng rỡ: “Minh Nguyệt, cháu về bao giờ thế?”
“Cháu mới về thôi ạ.”
Bà Ngô đứng thẳng dậy, thở dài: “Mấy năm nay sức khỏe yếu đi nhiều, không đủ sức may vá nữa, tiệm may này không nuôi nổi thân già, bà tính bán căn nhà này đi, chuyển đến chỗ nhỏ hơn ở.”
“Sao bà không bảo cháu?”
Cố Minh Nguyệt coi bà như người bề trên kính trọng, hai người vẫn thường xuyên thư từ qua lại nhưng bà chưa bao giờ nhắc đến chuyện này trong thư.
Bà Ngô xua tay cười: “Chuyện nhỏ ấy mà, phiền cháu làm gì, cháu ở ngoài cũng đâu có dễ dàng gì.”
Cháu trai bà định đón bà về ở cùng nên căn nhà này bỏ không.
Nhà cháu trai bà điều kiện cũng khá giả, không mặn mà gì với cái tiệm này nên bà định bán đi.
Cố Minh Nguyệt động lòng, nhìn quanh cửa tiệm.
Chỗ này mặt tiền, vị trí đẹp, không gian rộng rãi, không chỉ làm tiệm may được mà sửa sang lại chút còn có thể làm studio thiết kế nhỏ.
Nhìn mái tóc bạc phơ của bà Ngô, nhớ lại tâm nguyện làm thiết kế ban đầu, cô khẽ hỏi: “Bà Ngô, nếu bà thực sự muốn bán thì để lại cho cháu nhé.”
Bà Ngô ngẩn người sau đó ánh mắt sáng lên: “Cháu muốn mua à? Tiệm này theo bà mấy chục năm rồi, giao lại cho cháu bà yên tâm lắm.”
Cố Minh Nguyệt gật đầu, trong lòng đã bắt đầu tính toán cho tương lai, nơi này vừa giữ được nét xưa cũ của tiệm may, vừa là khởi đầu mới cho sự nghiệp thiết kế của cô, quá tuyệt vời.
Cố Minh Nguyệt tìm một góc yên tĩnh gọi điện cho Lục Lẫm, kể lại chuyện muốn mua tiệm may của bà Ngô.
“Vị trí đó mặt tiền, sau này mở studio hay cho thuê đều được anh ạ.”
Lục Lẫm nghe xong đồng ý ngay tắp lự: “Vị trí đẹp thật, em quyết định rồi thì anh gửi tiền về cho.”
Chưa để cô nói thêm, Lục Lẫm đã nhanh chóng thu xếp chuyện chuyển tiền còn dặn dò: “Đừng lo chuyện tiền nong, thiếu thì bảo anh.”
Cúp điện thoại chưa bao lâu Cố Minh Nguyệt đã nhận được thông báo chuyển tiền, trong lòng vừa ấm áp vừa yên tâm.
Chuyện này nhanh chóng đến tai Chung Dục Tú, bà trách Cố Minh Nguyệt: “Con bé này, thiếu tiền sao không bảo bố mẹ? Nhà mình có phải không có đâu, việc gì phải để thằng Lẫm chuyển tiền về, phiền phức ra.”
Cố Minh Nguyệt cười khoác tay bà: “Mẹ, vợ chồng con mấy năm nay cũng để dành được chút đỉnh, không muốn phiền bố mẹ.”
Nghe vậy lòng Chung Dục Tú mềm nhũn, vỗ nhẹ tay con dâu: “Con đấy, lúc nào cũng hiểu chuyện quá mức.”
Hôm ký hợp đồng, bà Ngô lau cái bàn cũ bóng loáng, trải giấy đỏ mới mua lên, bút lông và mực đóng dấu Cố Minh Nguyệt mang đến được xếp gọn gàng một bên.
Thần Thần ngồi trên ghế nhỏ cạnh bàn, tay cầm cái bút lông nhỏ xíu, mắt nhìn chằm chằm người lớn làm việc.
“Cái tiệm này theo bà ba mươi năm rồi, hôm nay giao cho cháu, bà yên tâm.”
Bà Ngô đẩy tờ hợp đồng về phía Cố Minh Nguyệt, ánh mắt đầy vẻ luyến tiếc nhưng cũng rất hài lòng.
Cố Minh Nguyệt trịnh trọng cầm bút, nắn nót ký tên mình, vừa đặt bút xuống thì thấy vạt áo bị kéo nhẹ.
Thần Thần giơ cái bút lông nhỏ lên, kiễng chân muốn ghé vào tờ giấy.
“Thần Thần cũng muốn giúp mẹ à?” Cố Minh Nguyệt cười bế con lên đùi, cầm tay con quẹt nhẹ một đường vào góc tờ giấy đỏ.
Thằng bé thích thú ê a vung vẩy cây bút, vẽ những đường nguệch ngoạc lên giấy khiến cả bà Ngô và Chung Dục Tú đều bật cười.
Ký xong hợp đồng, bà Ngô giao chùm chìa khóa nặng trịch cho Cố Minh Nguyệt: “Sau này cái cửa này giao cho cháu quản lý đấy.”
Cố Minh Nguyệt nhận lấy chùm chìa khóa, sức nặng trên tay khiến lòng cô vô cùng vững chãi.
Đây không chỉ là chìa khóa của một cửa tiệm mà còn là khởi đầu mới cho sự nghiệp thiết kế của cô, vài năm nữa cải cách mở cửa, sự nghiệp sẽ cất cánh.
Hai năm nay tuy tình hình chưa rõ ràng nhưng trước khi bình minh thực sự đến, cô phải chuẩn bị sẵn sàng, lo liệu cho tương lai của mình.
Chuyện nhà cửa xong xuôi, Cố Minh Nguyệt yên tâm hơn hẳn, coi như cô đã có một ngôi nhà riêng ở Bắc Kinh rồi.
