Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 17: Dự cảm chẳng lành



Khóe miệng Lục Lẫm khẽ nhếch lên, bị cảm xúc dâng trào của cô lây lan, nỗi u ám trong lòng anh cũng tan đi vài phần.

Tin tức chân Lục Lẫm có thể chữa khỏi nhanh chóng truyền đến tai mọi người trong nhà họ Lục.

Lục Trạch đến nhà xách theo hai con vịt quay: “Anh cả, làm em trai chẳng có gì hiếu kính anh, anh em mình ăn hai con vịt quay để ăn mừng nhé.”

Tất nhiên, quan trọng nhất là hy vọng anh cả đại nhân đại lượng, quên hết chuyện xảy ra hôm đó đi.

Ngày hôm đó trở về nhà, Lục Trạch hối hận vô cùng còn bị bố mẹ mắng cho một trận té tát.

Mấy hôm nay hắn phải cụp đuôi làm người, đành phải tém lại cái vẻ lêu lổng thường ngày.

Lần này đến nhà, hắn mặc áo sơ mi trắng quần tây đen đơn giản, Cố Minh Nguyệt nhìn thêm vài lần, không ngờ con công lòe loẹt biến thành nam sinh viên thanh thuần trông cũng khá bảnh bao.

Lục Lẫm nhìn Lục Trạch với ánh mắt càng thêm thiếu thiện cảm: “Bớt lượn lờ trước mặt anh đi.”

“Đừng mà anh cả, em là đứa em trai anh thương yêu nhất mà, sao anh nỡ đối xử với em như vậy?”

Một tiếng kêu cầu xin thảm thiết vang vọng khắp phòng khách, Cố Minh Nguyệt đang ngồi trên ghế sô pha không khỏi rùng mình một cái.

Đây là giọng điệu yếu đuối mà một người đàn ông to khỏe nên phát ra sao?

Sao nghe có vẻ hơi “b**n th**” thế này?

Ánh mắt Cố Minh Nguyệt lập tức thay đổi, cô lẳng lặng ngồi dịch ra xa Lục Trạch nhất có thể để tránh bị lây bệnh.

Lục Trạch không nhận được sự hồi đáp của anh cả, ỷ vào da mặt dày, tiếng kêu gào thảm thiết cứ thế vang vọng khắp ngóc ngách, đằng nào trong nhà cũng không có ai, hắn chẳng sợ bị cười chê.

Cố Minh Nguyệt đứng dậy, không ổn rồi, cô không chịu nổi nữa, phải rút lui trước thôi.

Trước khi đi, cô không quên kéo theo Lục Lẫm đang đi lại bất tiện cùng nhau “đào tẩu” khỏi chiến trường.

Hôm qua Lục Uyển Uyển gặp ác mộng nên dậy rất sớm, giờ này đang ngủ bù trên lầu.

Trong giấc mơ, cô bé nghe thấy một âm thanh kỳ quái nào đó, tức giận bò dậy khỏi giường, vò đầu bứt tai với vẻ bực bội, hùng hổ đi xuống lầu với bộ dạng muốn giết người.

Cô bé muốn xem xem kẻ nào đang tác oai tác quái, giữa ban ngày ban mặt mà dám phá hỏng giấc ngủ của người khác.

“Anh hai! Anh đang làm cái trò gì đấy!”

Tiếng gào của Lục Trạch im bặt, hắn ngơ ngác nhìn cô em họ đang đứng trên cầu thang rồi nói với vẻ đương nhiên: “Anh đang cầu xin anh cả tha thứ mà, em nghe không hiểu à?”

Lục Uyển Uyển nghiến răng ken két, nắm đấm siết chặt, giọng nói đầy châm chọc: “Em thấy anh có thể gào to hơn nữa đấy.”

Một lát sau, trong phòng khách vang lên tiếng kêu thất thanh như lợn bị chọc tiết của Lục Trạch.

Nghe thấy tiếng ồn ào, Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm đều đi ra xem kịch vui, Lục Trạch bị Lục Uyển Uyển đánh cho chạy tán loạn, ôm đầu xin tha.

Vừa hay vợ chồng ông Lục Cần Minh và vợ chồng bác cả Lục Cần Đức về đến nhà: “...”

Mấy đứa trẻ ranh này đang làm cái trò gì thế không biết!

Sau một hồi gà bay chó sủa, Lục Uyển Uyển và Lục Trạch cuối cùng cũng chịu yên tĩnh lại.

Lục Uyển Uyển dính chặt lấy chị dâu, không ngừng kể khổ: “Anh hai quá đáng lắm chị ơi, sau này anh ấy mà còn như thế, em gặp lần nào đánh lần đó.”

Lời Lục Uyển Uyển nói không phải là nói đùa.

Gen nhà họ Lục rất tốt, ai nấy đều cao ráo chân dài.

Lục Uyển Uyển hồi nhỏ ăn khỏe, cơ thể phát triển cường tráng lại bị bố ném vào quân đội huấn luyện một thời gian nên thể chất không phải dạng vừa.

Lục Trạch tuy cũng đi tập tành vài buổi nhưng hắn thường xuyên trốn tập, cứ hễ trời mưa gió là rú rú ở nhà không chịu ra đường lại còn hay ốm vặt.

Bao nhiêu năm nay, Lục Uyển Uyển chỉ cần một tay cũng có thể quật ngã hắn.

Chung Dục Tú đang bóc trứng gà luộc đưa cho cháu trai, nghe thấy lời tuyên bố hùng hồn của con gái thì vỗ nhẹ vào vai cô bé với vẻ dở khóc dở cười.

“Con còn tự hào lắm đấy, nhìn xem con đánh anh hai ra nông nỗi nào rồi kìa.”

Trên mặt Lục Trạch hiện rõ hai quầng thâm đen sì, đối xứng nhau một cách hoàn hảo, hắn cầm quả trứng gà lăn nhẹ quanh mắt.

Nếu không phải Lục Uyển Uyển đang ở đây, chắc chắn hắn lại ăn vạ nữa cho xem.

Con bé này ra tay độc thật đấy, sau này không biết người đàn ông nào dám rước nó về nữa.

Bác gái kéo em dâu ngồi xuống:

“Dục Tú, thằng nhóc này đáng bị dạy dỗ lắm, em cứ kệ nó, nếu không phải nó hú hét om sòm làm phiền Uyển Uyển ngủ thì đâu đến nỗi bị đánh. Chuyện của bọn trẻ con cứ để chúng nó tự giải quyết đi.”

Lục Trạch: Vậy là tình yêu sẽ biến mất đúng không?

Hắn không còn là cây hài của mọi người nữa rồi, địa vị “đoàn sủng” tụt dốc không phanh.

Lần này vợ chồng bác cả qua đây là vì nghe Chung Dục Tú nói đã tìm được cao nhân.

“Người đó có nói khi nào đến không? Để chúng ta cùng đi với Tiểu Lẫm xem sao.”

Chung Dục Tú lắc đầu: “Chưa có thời gian cụ thể nhưng bên đó nói sẽ cố gắng đến sớm nhất có thể.”

Nghe nói vị cao nhân đó đang ở Nam Thị, tính khoảng cách từ Nam Thị đến Bắc Kinh thì ít nhất cũng phải mất hai ba ngày.

Dù sao đi nữa, đây cũng là tin tức vô cùng tốt lành đối với nhà họ Lục.

Chuyện tìm thấy cao nhân cũng chỉ được lưu truyền trong nội bộ gia đình, ra ngoài ai nấy đều kín như bưng.

Lục Trạch - cái loa phát thanh của cả nhà - bị nhắc nhở đặc biệt, cấm hắn bép xép làm lộ chuyện.

Việc kín thì mới thành, lời hở thì dễ bại.

Khi mọi chuyện chưa ngã ngũ thì càng ít người biết càng tốt.

Lục Trạch rất không phục, mọi người nhắc nhở lộ liễu quá, làm như hắn không đáng tin cậy lắm vậy.

Hắn thầm quyết tâm phải chứng minh cho mọi người thấy mình là người kín miệng như bình, nhất định phải xóa bỏ định kiến của mọi người về mình.

Có tin vui này, cả nhà họ Lục quây quần bên nhau ăn một bữa cơm đoàn viên thịnh soạn.

Vợ chồng ông Lục Lợi Dân tinh thần phấn chấn hơn hẳn, ngày nào cũng ở nhà nghiên cứu cách tẩm bổ cho cháu trai để anh có trạng thái tinh thần tốt nhất mà điều trị.

Cố Minh Nguyệt rảnh rỗi không có việc gì làm cũng tham gia vào công cuộc này, cô tự tay làm cho Lục Lẫm một bộ đệm tựa lưng.

Trong thời gian hồi phục, có thể Lục Lẫm sẽ phải ngồi hoặc dựa lưng lâu, có bộ đệm này chắc sẽ đỡ mỏi hơn.

Cố Minh Nguyệt đặc biệt hỏi xem Lục Lẫm thích hoa văn gì, chọn loại bông mới thu hoạch, từng đường kim mũi chỉ đều được khâu tỉ mỉ.

Nhận được quà, Lục Lẫm vui lắm. Anh biết với một tiểu thư như Cố Minh Nguyệt, việc nữ công gia chánh không khó, cái khó là ở tấm lòng của cô.

Hai ba ngày nay, Lục Lẫm cứ như đi trên mây, cảm giác mọi thứ không chân thực chút nào.

Khác với sự mong chờ hiện rõ trên mặt của người nhà, sự mong chờ của Lục Lẫm kín đáo hơn.

Tuy anh không nói ra nhưng thỉnh thoảng lại nhìn xuống đôi chân mình với vẻ háo hức.

Mấy hôm nay anh thấy tinh thần ngày càng tốt lên, đôi chân thậm chí còn có cảm giác đau nhức truyền đến.

Mọi thứ đều đang tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp.

Trong sự mong mỏi của cả nhà họ Lục, vị cao nhân cuối cùng cũng đến Bắc Kinh.

Lục Cần Minh từ sớm đã cử cảnh vệ ra ga tàu đón người, họ đã hẹn trước là sẽ mời cao nhân đi ăn cơm rồi mới đến bệnh viện hội chẩn.

Thời gian hẹn là mười giờ sáng, cảnh vệ đứng đợi ở cửa ga tàu cả buổi trời mà vẫn không thấy người như thủ trưởng miêu tả, trong lòng cậu dấy lên dự cảm chẳng lành.

Nhận được điện thoại, Lục Cần Minh bật dậy khỏi ghế, ông không dám tin hỏi lại người đầu dây bên kia: “Cậu chắc chắn chứ?”

Nhận được câu trả lời khẳng định, sắc mặt Lục Cần Minh sa sầm xuống, có người đã nẫng tay trên đón người đi trước họ rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...