Vợ chồng ông Lục Lợi Dân thấy hai chàng trai đến thăm thì mừng ra mặt, vội vàng mời ngồi.
“Chúng cháu chào ông bà Lục ạ.”
Hà Bỉnh Lâm và Hình Nghị đồng thanh chào hỏi.
Hai chàng trai trẻ cao to, vạm vỡ, tinh thần phơi phới đứng trước mặt khiến hai ông bà nhìn mà ưng cái bụng.
“Mấy hôm trước bà còn nhắc đến mấy đứa với ông nhà, hôm nay đã gặp rồi. Lát nữa đừng về vội, ở lại ăn bữa cơm với gia đình nhé, chúng ta cùng trò chuyện.”
Hạ Tuệ Anh biết cháu trai và hai người này là anh em tốt trong quân đội, hồi Lục Lẫm bị thương cũng là do hai cậu ấy đưa về nên bà rất có thiện cảm với họ.
“Lần này chúng cháu đến đây là theo lệnh của lãnh đạo đến thăm Lục Lẫm, thấy cậu ấy hồi phục tốt thế này, chúng cháu về cũng dễ báo cáo.”
Hạ Tuệ Anh cười nói: “Làm phiền tổ chức quan tâm rồi, tất cả là nhờ có Nguyệt Nguyệt từ khi con bé đến đây, nhà bà cứ liên tiếp đón nhận tin vui.”
Hạ Tuệ Anh âu yếm nắm tay Cố Minh Nguyệt. Nhớ lại hồi con bé mới đến, bà chỉ coi như cháu gái của bạn cũ mà chăm sóc chu đáo.
Nhưng trải qua thời gian chung sống, bà thực lòng coi cô như con cháu trong nhà.
Lòng người đều làm bằng thịt, nếu bà có đứa cháu gái ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế này, bà tuyệt đối không nỡ bỏ lại nó ở quê nhà.
Đôi cha mẹ kia của con bé đúng là không biết điều, sau này ắt có lúc phải hối hận.
Nhìn Tiểu Lẫm và Nguyệt Nguyệt ngày càng hòa hợp, ngày nào cũng vui vẻ như uống mật, mấy bà bạn già nhìn thấy đều khen bà dạo này tinh thần phấn chấn hẳn ra.
“Các cháu không vội về chứ? Ở lại chơi thêm hai ngày đi.”
Hà Bỉnh Lâm: “Chúng cháu cũng muốn ở lại thêm vài ngày nhưng cấp trên có lệnh, bọn cháu còn phải đi làm nhiệm vụ nữa ạ.”
Lục Lợi Dân: “Vậy thì công việc là quan trọng nhất, chuyện của tổ chức không thể chậm trễ được.”
Vợ chồng ông Lục Lợi Dân trò chuyện thêm vài câu rồi viện cớ ra ngoài đi dạo để lại không gian riêng cho đám trẻ, hai ông bà già ở đây bọn trẻ lại không được tự nhiên.
Người lớn vừa đi khỏi, Hình Nghị lập tức ngồi xuống cạnh Lục Lẫm, nhân lúc Cố Minh Nguyệt không để ý thì thầm: “Khai mau, sao tự nhiên cậu lại lòi ra một cô vợ thế hả?”
Lục Lẫm năm nay 27 tuổi, Hình Nghị lớn hơn anh một tháng, hai người trong quân đội đúng là đôi bạn cùng tiến cùng lùi.
Hôm nay cậu ta bị gọi lên phòng lãnh đạo giục đi tiệc liên hoan.
Ngày mai lại bị lôi lên phòng lãnh đạo giục đi xem mắt.
Có lúc cậu ta thậm chí còn chẳng dám bước chân vào cổng khu gia binh vì sự nhiệt tình thái quá của các bà chị dâu.
Hình Nghị từ nhỏ đã mơ ước được khoác lên mình màu xanh áo lính để đền nợ nước, chưa bao giờ nghĩ đến việc vào quân đội rồi lại gặp phải rắc rối kiểu này.
Thực ra chuyện này cũng không trách cậu ta được, dù ở thời đại nào thì thân phận này cũng rất được giá trên thị trường hôn nhân.
Cậu ta và Lục Lẫm cùng tốt nghiệp một khóa trường quân sự, cùng được phân về một hải đảo.
Hai chàng trai trẻ tuổi tài cao như vậy, trong mắt lãnh đạo và các bà chị dâu đều là miếng mồi ngon, ai nhanh tay thì được.
Nhưng không ngờ đầu óc hai người này lại đặc như gỗ, cứ lần lữa mãi đến 27 tuổi mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai.
Thái độ của Lục Lẫm rất kiên quyết, thường xuyên nói một câu: Không tìm được người mình thích thì thà ế vợ cả đời.
Thời nay đa số nam nữ thanh niên đều quen biết qua mai mối, tuân theo tư tưởng cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy.
Dù hô hào khẩu hiệu tự do yêu đương nhưng khi thực sự bước vào hôn nhân cũng phải cân nhắc đến sự môn đăng hộ đối giữa hai gia đình.
Lục Lẫm ít ra còn từng nghĩ đến chuyện tìm đối tượng, đằng này Hình Nghị cứ như con trâu mộng, hoàn toàn không để tâm đến chuyện này.
Suốt ngày nếu không chạy bộ trên thao trường thì cũng vác súng đi tập bắn.
Dù trời mưa gió bão bùng cũng không ngăn được bước chân cậu ta, người không biết còn tưởng cậu ta thừa năng lượng không có chỗ xả.
Trong thời gian Lục Lẫm vắng mặt, mọi mũi dùi đều chĩa vào Hình Nghị, cậu ta có khổ mà không nói nên lời, tai sắp mọc kén đến nơi rồi.
“Lão Lục, lúc cậu không có ở đây, anh em nhớ cậu muốn chết.”
Hình Nghị mếu máo, gục đầu vào vai Lục Lẫm.
Lục Lẫm ghét bỏ nghiêng người né tránh sự tiếp cận của cậu ta.
Hình Nghị không hề hay biết, cứ tưởng Lục Lẫm cũng cùng chung suy nghĩ với mình, anh em tình thâm như thủ túc.
“Lão Lục, cậu còn chưa nói chuyện em dâu là thế nào đâu đấy?”
Hà Bỉnh Lâm hắng giọng, kéo chủ đề đang đi lạc hướng quay trở lại.
Đúng rồi ha, Hình Nghị chợt nhớ ra Lục Lẫm vẫn chưa trả lời câu hỏi của mình.
Lục Lẫm nhớ lại lúc mình và Cố Minh Nguyệt quen nhau, trên mặt nở nụ cười đầy ẩn ý, khóe miệng cong lên thật cao: “Chuyện này nói ra thì dài lắm, người không có vợ như cậu không hiểu được đâu.”
Hình Nghị: “?”
Cậu ta trợn tròn mắt, nhìn Hà Bỉnh Lâm rồi lại nhìn Lục Lẫm, trong ba người chỉ có mình cậu ta độc thân, vậy là câu này nói cậu ta chứ còn ai vào đây nữa.
Đau lòng quá, đây không phải anh em tốt của cậu ta nữa rồi.
“Lão Lục, uổng công tôi bao che cho cậu trước mặt lãnh đạo, cậu đối xử với tôi thế đấy à.”
Hình Nghị hận không thể lôi ngay thằng bạn thân ra thao trường so tài một trận.
“Được rồi, đàn ông con trai mà khóc lóc ỉ ôi ra cái thể thống gì.”
Hình Nghị quệt nước mắt, bướng bỉnh nói: “Không cho hỏi thì thôi, chẳng lẽ khóc cũng không được à? Em dâu, em xem thằng nhóc này kìa.”
Hình Nghị quay sang mách lẻo với Cố Minh Nguyệt.
Cố Minh Nguyệt cười tươi rói: “Các anh đến chơi Lục Lẫm vui lắm đấy, muốn làm gì cũng được, anh ấy mạnh miệng nói không muốn thế thôi chứ trong lòng thích lắm.”
“Thế à, anh biết ngay là anh em mình không thể sống thiếu nhau mà.”
Lục Lẫm ném cho Cố Minh Nguyệt một ánh mắt.
Câu này của cô không phải giúp anh mà là hại anh rồi, không thấy tên kia càng dính người hơn à.
Thôi kệ, ai bảo là vợ mình nói, đành phải chiều theo thôi.
“Trước khi đi, lãnh đạo còn lo vết thương của cậu chưa lành hẳn nên dặn bọn tớ đừng nhắc chuyện quân doanh trước mặt cậu.”
Thấy Lục Lẫm hiện giờ hồi phục khá tốt, Hà Bỉnh Lâm cũng chẳng giấu giếm nữa, kể sơ qua những chuyện có thể nói được.
“Thay tớ cảm ơn sự quan tâm của lãnh đạo. Tớ nhất định sẽ sớm hồi phục để quay lại đơn vị.”
Trong lòng Lục Lẫm vô cùng biết ơn quyết định của lãnh đạo lúc đó, nếu ông ấy đồng ý đơn xin của anh thì e là giờ anh đã mất đi cơ hội được sát cánh chiến đấu cùng anh em rồi.
“Anh Hình, anh Hà, phong cảnh ngoài đảo thế nào ạ?”
Lục Uyển Uyển rất tò mò về nơi anh trai từng công tác.
Vì lý do bảo mật nên có nhiều tin tức người nhà không được biết, mỗi lần anh trai gọi điện về đều chỉ báo tin vui chứ không báo tin buồn.
Lục Uyển Uyển cũng chưa từng được ra đảo thăm anh, chỉ nghe anh kể đó là một hòn đảo có phong cảnh rất đẹp nên vô cùng tò mò.
Hình Nghị: “Đảo của bọn anh đẹp lắm, có núi có sông, phong cảnh hữu tình, lên núi bắt thú rừng, xuống biển bắt cá đều được cả.”
Hà Bỉnh Lâm:
“Cơ sở vật chất trên đảo giờ cũng ngày càng hoàn thiện, điện nước đầy đủ, trường học bệnh viện cũng có cả, đời sống của chiến sĩ và quân nhân được đảm bảo tốt hơn nhiều, sau này em dâu có theo quân cũng không phải lo lắng chuyện sinh hoạt đâu.”
Hà Bỉnh Lâm nhận ra mối quan hệ của hai người cần thêm chất xúc tác nên chủ động giúp bạn một tay.
Lục Lẫm ném cho cậu ta ánh mắt “chú em được việc đấy”.
Cố Minh Nguyệt nghe xong cũng thản nhiên đáp một tiếng “vâng”.
