“Cô thợ Cố, tay nghề cháu giỏi thế này mà chôn vùi nhân tài thì phí quá, cô thực sự rất muốn hợp tác với cháu.”
Hợp tác với xưởng may ư?
Cố Minh Nguyệt chưa từng nghĩ đến chuyện này, cô cảm thấy mình chỉ là một xưởng may nhỏ, làm ăn cò con thôi.
Xưởng may lớn như vậy chắc chắn có tiêu chuẩn và quy tắc riêng của họ.
“Cái này...”
“Cô Tần, cháu nói thật với cô, tiệm may này không chỉ có cháu và bà nội cháu mà còn có ba người bạn thân của cháu cũng góp cổ phần nữa. Chuyện này cháu không thể tự quyết định được, phải bàn bạc với họ rồi mới trả lời cô được ạ.”
Tần Hương Bình vội nói: “Không sao, không vội đâu, nếu cháu thấy được thì cứ đến xưởng may tìm cô, đọc tên cô là được.”
“Vâng, vậy mình cứ thống nhất thế nhé, nếu có ý định cháu sẽ tìm cô ạ.”
Trước khi đi, Tần Hương Bình thân thiết nắm tay cô dặn dò: “Nếu có cơ hội nhất định phải đến nhé, xưởng của cô đang rất cần nhân tài như cháu.”
Sau khi hai mẹ con họ đi khỏi, Cố Minh Nguyệt quay lại tiệm may dọn dẹp đồ đạc.
Bà Ngô suy nghĩ một lúc rồi ngập ngừng nói: “Minh Nguyệt này, hay là cháu thử đến xưởng may xem sao?”
Hồi bà Ngô còn trẻ, xưởng may làm ăn phát đạt lắm, bao nhiêu cô gái có tay nghề muốn vào mà người ta còn chẳng thèm nhận.
Chắc mấy năm nay hiệu quả kém nên mới tìm cách xoay sở thế này.
Phải thừa nhận là xưởng lớn như họ, nếu Minh Nguyệt vào làm thì...
Chưa nói đến chuyện khác, lương bổng cơ bản chắc chắn được đảm bảo, người ta coi trọng tay nghề của Minh Nguyệt, nếu vào đó kéo được thêm vài mối làm ăn thì lương lậu còn cao hơn nữa.
Bà Ngô chỉ biết gia đình Minh Nguyệt không ở Bắc Kinh, cô lại chưa có ý định kết hôn, nhân lúc còn trẻ có thời gian kiếm thêm chút tiền mới là thực tế.
Trong tiệm may này người may chính chỉ có bà và Minh Nguyệt, bà Ngô thầm nghĩ công lao của Minh Nguyệt là lớn nhất trong nhóm.
“Vâng, cháu cảm ơn bà Ngô, cháu sẽ về suy nghĩ kỹ ạ.”
Cố Minh Nguyệt hẹn ba người kia ra bàn bạc chuyện này.
“Mấy hôm trước cô Tần lại đến tìm tớ, cô ấy bảo đã bàn bạc với xưởng trưởng rồi, nếu tớ chịu vào làm thì sẽ được hưởng lương chuyên gia còn nếu không muốn vào làm thì cũng mong tớ cân nhắc chuyện bán mẫu thiết kế.”
Cả hai phương án này đối với Cố Minh Nguyệt đều không hẳn là phù hợp.
Thứ nhất, phải đi làm hành chính, rõ ràng không hợp với cô.
Thứ hai thì có vẻ được nhưng nếu bán đứt một lần thì hơi thiệt thòi, phải biết là ở thời đại sau này, bản quyền sản phẩm đều nằm trong tay người sáng tạo.
Tống Diệu Du và Tống Thế Kiệt hoàn toàn không có ý kiến gì, hai người họ chỉ là người phụ giúp.
Việc thiết kế mẫu cũng là do Cố Minh Nguyệt vẽ phác thảo, sau đó giao cho Tống Thế Kiệt tô vẽ lại cho hoàn chỉnh.
Lục Uyển Uyển lại thấy phương án thứ hai hợp với chị dâu hơn, ở bên nhau lâu như vậy, cô bé biết thừa chị dâu không phải người thích gò bó theo khuôn khổ, nếu bắt đi làm hành chính e là không quen.
Xưởng may giờ đang lúc nguy nan, nếu thực sự có người tài vào làm, chẳng khác nào cừu non rơi vào hang sói, bị người ta vặt lông đến trụi lủi.
Đến lúc đó lấy đâu ra thời gian mà bồi đắp tình cảm với anh cả, nhỡ tình cảm hai người phai nhạt thì sao.
Tống Thế Kiệt: “Nếu bên xưởng may đồng ý cho góp cổ phần thì tốt quá như vậy đồng chí Cố có thể dùng mẫu thiết kế để lấy tiền hoa hồng.”
Đây cũng là phương án mà Cố Minh Nguyệt mong muốn.
“Thế này đi, tớ sẽ sắp xếp thời gian đến gặp cô Tần bàn bạc, nếu ổn thỏa thì ký hợp đồng, lúc đó sẽ mời mọi người đi ăn.”
Cố Minh Nguyệt nói là làm, tìm lúc rảnh rỗi kéo Lục Lẫm đang rảnh rang đi theo làm chỗ dựa.
Trên đường đi, Lục Lẫm đã nắm rõ đầu đuôi câu chuyện.
Nghe tin Tống Thế Kiệt gia nhập nhóm của họ, anh không khỏi buông lời chua chát.
“Bảo sao dạo trước Uyển Uyển cứ lôi em chạy rông ngoài đường, đến nhà cũng chẳng thèm về, hóa ra là vì chuyện này.”
Cố Minh Nguyệt suýt thì phun nước bọt, giọng điệu này sao nghe giống cô vợ nhỏ tủi thân thế không biết.
“Anh nói năng cho bình thường chút đi, người không biết còn tưởng em làm chuyện gì khuất tất lắm đấy.”
“Đàn ông con trai mà so đo tính toán, cẩn thận em trừ điểm đấy.”
Nghe thấy hai chữ “trừ điểm”, Lục Lẫm như bị bấm nút tắt tiếng, đôi mắt sáng nhìn chằm chằm Cố Minh Nguyệt, ánh mắt thoáng chút trách móc.
Lục Lẫm miệng thì nói vậy nhưng hành động thực tế vẫn ủng hộ quyết định của Cố Minh Nguyệt.
Đã cho Tống Thế Kiệt gia nhập thì chứng tỏ cậu ta cũng có điểm được.
Lục Lẫm sờ cằm, nghĩ lại thì mình vẽ cũng không tệ, hồi nhỏ còn từng đạt giải nhất cuộc thi vẽ tranh.
Nếu anh đến tiệm may giúp đỡ, chắc chắn sẽ làm tốt hơn Tống Thế Kiệt, hơn nữa anh cũng có nhiều thời gian, có thể giúp đỡ Minh Nguyệt mọi lúc mọi nơi.
“Mai rảnh anh cũng đi giúp em một tay nhé.”
Cố Minh Nguyệt véo mạnh vào eo anh một cái.
“Còn dám bảo không có ý đồ gì khác à.”
Lục Lẫm coi như cô đã đồng ý, vui vẻ đạp xe băng băng trên đường.
Xưởng may nằm ở phía Tây huyện, cách trung tâm thành phố khoảng nửa tiếng đi đường.
Lục Lẫm đạp xe chở Cố Minh Nguyệt đến cổng xưởng may.
Bác bảo vệ đang nằm dưới gốc cây, một tay phe phẩy quạt, một tay cầm chén trà, hưởng thụ cuộc sống an nhàn.
“Bác ơi.”
“Bác ơi.”
“Bác ơi!”
Cố Minh Nguyệt gọi ba tiếng mà đối phương không phản ứng, đành phải cao giọng hơn.
Bác bảo vệ đang uống trà từ từ ngồi dậy, dụi mắt nhìn thấy hai người đứng ở cổng.
“Các cháu tìm ai?”
Giọng nói chậm rãi đủng đỉnh, chẳng có vẻ gì là vội vàng.
Làm Cố Minh Nguyệt liên tưởng ngay đến con lười. Hai người y như đúc từ một khuôn ra, nói năng cứ chậm rì rì.
“Chào bác, cháu muốn tìm chủ nhiệm Tần Hương Liên ạ.”
“Tìm chủ nhiệm Tần à, các cháu là ai?”
“Cháu ở tiệm may họ Ngô, đến bàn chuyện làm ăn với chủ nhiệm Tần, phiền bác thông báo giúp một tiếng ạ.”
Bác bảo vệ uống ngụm trà, mở cổng cho họ vào sau đó vào nhà cầm cái quạt nan đập bép một cái vào người cậu thiếu niên đang ngủ say trên giường.
“Mau đi báo với văn phòng chủ nhiệm Tần có người tìm.”
Cậu thiếu niên bị đánh thức cũng không giận, ôm đầu chạy biến đi.
Bác bảo vệ cười híp mắt mời Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm ngồi dưới gốc cây hóng mát.
Cố Minh Nguyệt nhìn quanh xưởng, chẳng nghe thấy tiếng máy móc hoạt động mấy, người không biết còn tưởng nơi này bị bỏ hoang.
“Bác ơi, dạo này xưởng ít người đi làm thế ạ?”
Bác bảo vệ thở dài: “Cũng có người làm đấy nhưng ít lắm, đếm trên đầu ngón tay thôi, không thì bác cũng chẳng rảnh rỗi ngồi đây uống trà thế này.”
Bác giải thích: “Hiệu quả làm ăn kém để công nhân không phải làm việc không công, xưởng cho nghỉ hai ngày, các cháu đến đúng lúc đấy, giờ chỉ còn mấy vị lãnh đạo trong xưởng thôi.”
Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm nhìn nhau, xem ra tình hình xưởng may bi đát thật.
