Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 5: Than phiền về anh cả



Uống ngụm nước sơn tra chua ngọt, Cố Minh Nguyệt cảm thấy người đàn ông này cũng không lạnh lùng như vẻ bề ngoài.

Uống xong cốc nước, cô nằm xuống giường và cơn buồn ngủ dần ập đến.

Khi tỉnh dậy lần nữa thì trời bên ngoài đã nhá nhem tối, chẳng biết cô đã ngủ bao lâu rồi.

Chiếc vali mây mang từ nhà vẫn còn vứt trong góc. Lúc đi, cô đã thu hết đồ đạc có giá trị vào không gian, trong vali chỉ còn lại vài bộ quần áo cũ nát.

Để trông gọn gàng, Cố Minh Nguyệt vẫn lấy đồ ra xếp vào tủ quần áo.

Dọn dẹp xong xuôi, Cố Minh Nguyệt bước ra ngoài thì thấy phòng khách không một bóng người, cửa lớn đóng kín, trong nhà dường như chẳng có ai.

Trong nhà hơi tối, Cố Minh Nguyệt dò dẫm bước về phía trước.

“Công tắc đèn ở bên tay phải cô.”

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau, là Lục Lẫm.

Theo hướng dẫn của anh, Cố Minh Nguyệt lần mò trên tường và rất nhanh tìm thấy công tắc.

Đèn bật sáng, không gian trước mắt lập tức trở nên rõ ràng.

“Thím Lưu nấu cơm xong đã về rồi, ông bà nội đi tản bộ chưa về.”

Đây là lời giải thích cho việc tại sao trong nhà vắng tanh.

Cố Minh Nguyệt “à” một tiếng, ánh mắt lướt qua đôi chân của anh.

Trước khi ngủ cô mơ màng nghĩ, nếu linh tuyền có thể chữa lành vết thương thì việc chữa khỏi đôi chân cho anh cũng không phải là chuyện không thể.

Lục Lẫm nhận ra ánh nhìn của cô, lạnh nhạt hỏi: “Nhìn đủ chưa?”

Cố Minh Nguyệt đỏ mặt, vội giải thích: “Tôi không có ý gì khác đâu, trước đây tôi có học qua chút về mát-xa, nếu anh thấy khó chịu thì tôi có thể xoa bóp giúp anh.”

Mượn cơ hội mát-xa, không chỉ có thể tiếp xúc nhiều hơn để bồi đắp tình cảm mà còn có thể nhân cơ hội sử dụng linh tuyền.

“Không cần đâu, cảm ơn.”

Lục Lẫm dùng hai tay đẩy mạnh bánh xe lăn định rời đi.

Cố Minh Nguyệt nhanh tay lẹ mắt chặn lại.

Lục Lẫm dùng sức đẩy mà thấy xe lăn vẫn đứng yên tại chỗ, quay đầu lại mới phát hiện bị Cố Minh Nguyệt giữ chặt.

Anh nhìn sang, bắt gặp đôi mắt vô tội của cô.

Cố Minh Nguyệt chớp chớp mắt, nhìn cô làm gì, tay nhanh hơn não mà, cô cũng đâu có muốn thế.

Lục Lẫm nhíu mày: “Tôi nói lại lần nữa, buông tay.”

Vừa nói anh vừa dùng sức kéo xe lăn.

Trong lòng Cố Minh Nguyệt thầm lẩm bẩm, người này sao mà nóng tính thế.

Thôi bỏ đi, nể tình anh là ân nhân cứu mạng nên không chấp nhặt với anh nữa.

“Tôi buông tay là được chứ gì, anh cẩn thận đấy.”

Gần như ngay giây sau khi Cố Minh Nguyệt buông tay, cả người Lục Lẫm mất đà ngã nhào xuống đất.

“Cẩn thận!”

Vài giây sau, giọng nói lạnh lùng của Lục Lẫm vang lên: “Giữa ban ngày ban mặt, đồng chí Cố bắt nạt một bệnh nhân như tôi e là không hay lắm đâu nhỉ?”

Hai người đang nằm chồng lên nhau trong một tư thế cực kỳ xấu hổ. Khoảnh khắc thấy Lục Lẫm ngã xuống, Cố Minh Nguyệt định đưa tay ra đỡ, ai ngờ vấp chân ngã nhào.

Không những không giúp được gì mà còn đè nghiến Lục Lẫm xuống dưới thân.

Chóp mũi Lục Lẫm thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ cứ len lỏi vào khứu giác, cái đầu nhỏ đầy tóc cọ cọ vào ngực anh.

Trong mắt Lục Lẫm thoáng qua một tia hoảng loạn, giọng nói càng thêm gấp gáp: “Còn không mau đứng dậy.”

“Tôi cũng đâu có cố ý.”

Cố Minh Nguyệt tủi thân vô cùng, cô cũng đâu muốn xảy ra tình cảnh trớ trêu này.

Chết tiệt hơn là tóc cô lại bị mắc vào khuy áo của Lục Lẫm, gỡ mãi không ra.

“Làm sao bây giờ?”

Cố Minh Nguyệt cuống lên, lát nữa người nhà về mà thấy cảnh tượng này thì đúng là không còn mặt mũi nào mà nhìn người ta nữa.

Trên sống mũi Lục Lẫm lấm tấm mồ hôi, anh cũng đang muốn biết phải làm sao đây.

Mái tóc đen nhánh mượt mà trước mắt rõ ràng được chăm sóc rất kỹ lưỡng, nếu cắt đi chắc cô sẽ khóc mất nhỉ?

Nhưng đó là cách tốt nhất lúc này rồi, cùng lắm đợi thoát thân xong anh sẽ tạ lỗi với cô sau.

Lục Lẫm đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm dụng cụ nhưng chẳng thấy gì. Nếu là trước đây thì cần gì phải lo lắng mấy chuyện cỏn con này.

Khổ nỗi từ khi bị thương, mọi vật sắc nhọn trên người anh đều bị tháo bỏ hết, dụng cụ gần nhất cũng cách họ ba mét.

Với tư thế hiện tại của hai người thì việc với tới đó là điều không thể.

“Anh đừng lo để tôi thử từ từ gỡ ra xem.”

Ngón tay Cố Minh Nguyệt không ngừng hoạt động, kéo qua kéo lại lọn tóc nhưng mấy sợi tóc bướng bỉnh cứ như trêu ngươi cô, không những không gỡ được mà còn rối thêm.

Lục Lẫm: “...”

“Thôi, cứ nghỉ một lát đã, chắc bố mẹ với em gái sắp đi làm về rồi.”

Lục Lẫm buông xuôi nằm vật ra sàn, cả người dang tay chân hình chữ đại.

Bố mẹ chồng và em chồng tương lai sắp về rồi?

Tay Cố Minh Nguyệt hoạt động càng nhanh hơn, lần đầu gặp mặt tuyệt đối không thể trong hoàn cảnh này được.

Càng sợ cái gì thì cái đó càng đến.

Tiếng bước chân vang lên, trong đầu Cố Minh Nguyệt chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Toang rồi!

“Ông bà nội, cháu về rồi... Á!”

Lục Uyển Uyển nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền hét lên kinh hãi: “Anh cả, anh không sao chứ?”

Anh trai nhà mình bị đè dưới đất, bên trên còn có một người phụ nữ không rõ mặt mũi đang nằm sấp, nhìn thế nào cũng thấy quỷ dị.

“Uyển Uyển, đi tìm cái kéo lại đây.”

Cuối cùng cũng chờ được cứu viện, Lục Lẫm thở phào nhẹ nhõm.

“Xin lỗi đồng chí Cố, tóc của cô có lẽ phải hy sinh một ít rồi.”

Vì phép lịch sự, Lục Lẫm vẫn báo trước với Cố Minh Nguyệt một tiếng, trong lòng thầm cầu mong cô đừng khóc.

“Không sao đâu, miễn anh không bị thương là được, mất bao nhiêu tóc cũng không quan trọng.”

Cố Minh Nguyệt cảm thấy mình đen đủi hết chỗ nói, đã không giúp được gì thì chớ lại còn hại Lục Lẫm ngã sõng soài. Đừng nói đến chuyện làm vợ Lục Lẫm, khéo cô sắp thành kẻ thù của anh đến nơi rồi.

Lục Uyển Uyển nhanh chóng tìm được cây kéo đến giải cứu cho hai người.

Cố Minh Nguyệt đứng dậy vội vàng cùng Lục Uyển Uyển đỡ Lục Lẫm ngồi lên ghế sô pha, sau đó dựng xe lăn lên kiểm tra.

May quá, chiếc xe lăn không bị hư hại gì.

Lục Uyển Uyển tò mò nhìn chằm chằm Cố Minh Nguyệt.

Đây là ai thế nhỉ?

Cố Minh Nguyệt vuốt lại mái tóc rối để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần.

Lục Uyển Uyển sáng rực cả mắt, ở đâu ra một đại mỹ nhân thế này!

“Đồng chí Lục, anh không sao chứ? Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?”

Cố Minh Nguyệt thực sự lo lắng mình đè người ta bị thương.

Trong lòng cô, Lục Lẫm giờ mong manh như búp bê sứ, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.

Lục Lẫm lắc đầu, giữa hai hàng lông mày lộ vẻ mệt mỏi: “Tôi không sao, lần sau cô chú ý một chút, đừng có hấp tấp như thế.”

Anh cảm thấy từ khi Cố Minh Nguyệt xuất hiện, những ngày tháng sau này có lẽ sẽ có rất nhiều biến số.

Lục Uyển Uyển đứng hóng chuyện nãy giờ, cuối cùng cũng tìm được cơ hội xen vào.

“Anh cả, chị này là ai thế ạ?”

“Cô ấy, cô ấy là người thân của nhà mình...”

“Chào Uyển Uyển, chị là vợ chưa cưới của anh trai em.”

Lục Lẫm: “... họ hàng.”

Hai giọng nói cùng lúc vang lên.

Lục Uyển Uyển trố mắt nhìn, nhìn anh trai rồi lại nhìn chị gái xinh đẹp.

Nghe thấy lời Cố Minh Nguyệt, Lục Lẫm ho sù sụ hai tiếng: “Đừng nghe cô ấy nói linh tinh, anh chưa đồng ý đâu.”

Cố Minh Nguyệt khoanh tay trước ngực: “Bà nội nói rồi, ý kiến của anh không quan trọng.”

Cô bày ra bộ dạng “tôi có người chống lưng nên chẳng sợ gì sất” khiến Lục Lẫm càng thêm đau đầu.

Bà nội làm sao thế không biết? Rõ ràng đã nói là nghe theo ý anh cơ mà, sao lại đổi ý rồi.

Ánh mắt Lục Uyển Uyển bừng lên tia vui sướng, cô bé bước tới nắm lấy tay Cố Minh Nguyệt không buông, thân thiết gọi:

“Chị dâu!”

Lục Lẫm vừa hớp một ngụm trà liền phun hết ra ngoài, ho sặc sụa đến đỏ mặt tía tai.

“Khụ khụ khụ!”

Cố Minh Nguyệt lấy chiếc khăn tay mang theo bên người giúp anh lau chỗ nước bị ướt.

“Anh cả thật là cứ như trẻ con ấy, hở tí là bị sặc.”

Lục Uyển Uyển than phiền về ông anh trai nhà mình không chút nể nang nào.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...