Tiếng loa phát thanh vang lên báo hiệu giờ chia tay đã đến.
Cố Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn dòng người trên sân ga bắt đầu chuyển động.
“Đến nơi nhớ viết thư về nhé.” Giọng Hạ Tuệ Anh run run.
Cố Minh Nguyệt gật đầu lia lịa: “Ông bà nội cũng phải giữ gìn sức khỏe ạ.”
Tiếng loa liên tục thúc giục hành khách lên tàu, tiếng còi tàu vang vọng khắp sân ga.
Người nhà họ Cố đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo con tàu từ từ lăn bánh, nước mắt rưng rưng.
Mãi đến khi đoàn tàu khuất dạng, họ mới thở phào nhẹ nhõm, quay người trở về nhà.
Trên tàu.
Khoang giường nằm lúc này chỉ có hai vợ chồng, những giường còn lại đều trống không.
Thời này đa số mọi người đi tàu đều chọn ghế cứng cho tiết kiệm, vé giường nằm đắt đỏ nên ít người dám mua.
Cố Minh Nguyệt từng đi du lịch bụi bằng tàu hỏa ngày xưa nên thích nghi khá nhanh.
Lục Lẫm nhờ người mua hai vé giường nằm tầng dưới.
Cố Minh Nguyệt nằm vừa vặn nhưng với chiều cao của Lục Lẫm thì chiếc giường chưa đầy một mét chiều rộng này quả thực hơi chật chội.
Hành trình kéo dài ba ngày hai đêm, đi thẳng từ Bắc Kinh đến Hải Thị.
Cảnh vật ngoài cửa sổ vùn vụt lùi lại phía sau, cô tựa đầu vào gối, ngắm nhìn Lục Lẫm đang sắp xếp hành lý ở giường đối diện, khóe môi bất giác cong lên.
Đến trưa, mùi thơm thức ăn lan tỏa khắp toa tàu.
Nhân viên tàu đẩy xe cơm đi qua, vừa gõ vào hộp cơm vừa rao: “Cơm hộp, mì nước nóng hổi, nước sôi đây...”
Cố Minh Nguyệt kéo tay áo Lục Lẫm: “Mình mua cơm hộp đi anh.”
Lúc đi họ chỉ mang theo ít mắm thịt, thịt khô tự làm và táo, không mang lương thực chính.
“Được.”
Lục Lẫm rút tiền trong ví ra đưa: “Cho hai suất cơm hộp.”
Cố Minh Nguyệt muốn đi rửa tay, Lục Lẫm sợ cô đi một mình không an toàn nên đi theo.
Cố Minh Nguyệt nói: “Em có phải trẻ con đâu mà anh phải đi theo.”
Cô quay lại cười, ánh mắt thoáng chút hờn dỗi.
“Trên tàu đông người, anh không yên tâm.”
Giọng Lục Lẫm bình thản nhưng kiên quyết không cho phép từ chối.
Tàu chạy đường dài tuy có nhân viên kiểm soát vé nhưng người ra kẻ vào tấp nập, khó tránh khỏi sơ suất.
Cô gái nhỏ nhắn xinh xắn thế này quá nổi bật, nhỡ bị kẻ xấu để ý thì hậu quả khôn lường.
“Thế hành lý để đây à?”
“Không sao đâu. Dù gì cũng ở ngay chỗ nối toa, lát nữa anh trông chừng cho.”
Hai người len lỏi qua lối đi chật hẹp, tránh những hành khách đang bưng nước sôi.
Cố Minh Nguyệt cúi người rửa tay bên bồn rửa, Lục Lẫm đứng chắn bên cạnh như bức tường vững chãi, che chắn cho cô khỏi dòng người qua lại.
Rửa tay xong, Cố Minh Nguyệt lau khô bằng khăn tay, ngẩng đầu nhìn anh: “Giờ thì yên tâm chưa?”
Lục Lẫm mỉm cười, đưa tay vén lọn tóc bị gió thổi rối của cô: “Ừ, yên tâm rồi.”
Hai người an toàn trở về khoang, chuẩn bị ăn cơm.
Hộp cơm nhôm vừa mở nắp, hơi nóng và mùi thơm lập tức bốc lên ngào ngạt.
Họ mua cơm thịt kho tàu.
Thịt kho mềm nhừ, tan ngay trong miệng, vị mặn ngọt đậm đà.
Hai người ngồi giường dưới, anh một miếng em một miếng ăn ngon lành.
Lục Lẫm gắp thịt trong hộp của mình sang bát cô: “Ăn nhiều vào còn phải đi lâu lắm đấy.”
Cố Minh Nguyệt cười gắp rau trả lại cho anh: “Anh cũng đừng chỉ ăn thịt, phải ăn cân bằng chứ.”
Mãi đến chiều, khoang của họ mới có thêm một đôi vợ chồng bế theo đứa nhỏ.
Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi cũ bạc màu, cổ tay áo đã sờn rách.
Người phụ nữ mặc áo khoác vá víu ở khuỷu tay, gấu quần dính đầy bùn đất.
Lạ lùng thay, đứa bé trong lòng họ lại mặc bộ quần áo liền thân sạch sẽ, khuôn mặt bụ bẫm hồng hào, đang ngủ say sưa.
Cố Minh Nguyệt vô thức nhìn kỹ hơn, chăn quấn cho đứa bé là loại vải hoa nhí mới tinh, thoang thoảng mùi xà phòng thơm, hoàn toàn trái ngược với trang phục của đôi vợ chồng kia.
Người đàn ông nhìn dáo dác xung quanh rồi tìm chỗ trống ngồi xuống nhưng ánh mắt cứ lén lút liếc ra cửa toa như đang quan sát điều gì.
Người phụ nữ cúi gằm mặt, ôm chặt đứa bé trong lòng, hễ ai nhìn tới là bà ta lại vội vàng né tránh ánh mắt.
Lục Lẫm khẽ chạm vào tay Cố Minh Nguyệt, ra hiệu cô đừng lên tiếng.
Anh dịch ba lô xuống chân, giả vờ vô tình quay người sang một bên nhưng tai vẫn dỏng lên nghe ngóng động tĩnh của đôi vợ chồng kia.
Cố Minh Nguyệt giả vờ đi lấy nước, lúc đi ngang qua chỗ họ thì cố tình bước chậm lại.
Đứa bé vẫn ngủ say như chết, tiếng tàu chạy ầm ầm cũng không đánh thức được nó.
Cô để ý thấy cổ tay đứa bé không có vết bớt hay đồ trang sức nào, điều này khá bất thường đối với những gia đình có con nhỏ.
Sợ mình nghi oan cho người tốt, Cố Minh Nguyệt kiên nhẫn quan sát suốt hai ba tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy họ dỗ dành hay làm gì với đứa bé.
Cô thì thầm với Lục Lẫm: “Đứa bé ngủ say quá, không bình thường chút nào.”
Lục Lẫm gật đầu, lúc nãy anh cũng thấy người đàn ông lén lút quan sát cửa toa như đang canh chừng cảnh sát.
Hai người nhìn nhau, ngầm hiểu ý.
Lục Lẫm lén lấy giấy bút viết dòng chữ “Nghi ngờ có kẻ buôn người” kèm theo bức phác họa đơn giản đứa bé, dúi vào tay nhân viên tàu khi người này đi ngang qua.
Nhân viên tàu xem xong khẽ gật đầu rồi tiếp tục đẩy xe đi.
Vài phút sau, một cảnh sát đường sắt đi từ đầu toa bên kia lại, dừng trước mặt đôi vợ chồng nọ, giơ thẻ ngành yêu cầu kiểm tra giấy tờ tùy thân.
Người đàn ông ấp úng, người phụ nữ ôm chặt đứa bé, ánh mắt lảng tránh.
Cảnh sát ra hiệu cho họ ra chỗ nối toa để nói chuyện.
Lục Lẫm và Cố Minh Nguyệt lặng lẽ đi theo, đứng cách đó không xa giả vờ ngắm cảnh.
“Đứa bé này là con anh chị à?” Cảnh sát nghiêm giọng hỏi.
“Phải, đương nhiên là con chúng tôi rồi.” Người đàn ông vội vàng đáp.
“Vậy cháu bé tên gì? Sinh ngày nào?”
Hai vợ chồng nhìn nhau ấp úng không trả lời được.
Cảnh sát lập tức cảnh giác, dùng bộ đàm liên lạc với đồng nghiệp.
Rất nhanh sau đó, một cảnh sát khác mang bức ảnh phác họa đến, đây là vụ báo án trẻ em mất tích mới nhận được sáng nay.
Khi cảnh sát so sánh bức ảnh với đứa bé, người đàn ông bất ngờ ôm đứa bé định bỏ chạy nhưng đã bị cảnh sát khống chế kịp thời.
Người phụ nữ thấy vậy sợ hãi ngồi bệt xuống đất, khóc lóc van xin rằng họ chỉ làm theo chỉ đạo của người khác.
Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau mỉm cười.
Sau khi bàn giao kẻ buôn người cho đồng nghiệp áp giải đi, viên cảnh sát quay lại phía Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm, nở nụ cười chân thành.
“Hôm nay may nhờ có hai đồng chí.”
Anh bắt tay họ, giọng đầy cảm kích: “Nếu không nhờ hai đồng chí quan sát tỉ mỉ, báo tin kịp thời thì đứa bé này có lẽ đã bị đưa ra khỏi tỉnh rồi.”
Lục Lẫm bắt tay lại, khiêm tốn nói: “Đây là việc chúng tôi nên làm mà.”
Qua lời kể của cảnh sát, họ mới biết đứa bé bị đối thủ của bố mẹ bắt cóc.
Gia đình đứa bé khá giả, bố mẹ lại là người có tiếng tăm ở địa phương nên bị nhiều kẻ nhòm ngó.
Nhân lúc người lớn đưa bé ra ngoài chơi không để ý, bọn chúng đã đánh thuốc mê rồi bắt đi.
Gia đình đang vô cùng lo lắng đã huy động các mối quan hệ để tìm kiếm, may mà họ phát hiện kịp thời.
