Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 56: Nhà mới



Dưới ánh mắt trêu chọc của thím Lý, Cố Minh Nguyệt đứng ngồi không yên cũng may chẳng bao lâu sau phà đã cập bến.

Hình Nghị lái chiếc xe Jeep đỗ ngay trên bờ, thấy Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm liền vẫy tay rối rít: “Bên này!”

Vì phép lịch sự, Lục Lẫm hỏi thím Lý có muốn đi cùng không.

Thím Lý đương nhiên muốn ngồi xe ô tô rồi nhưng nhìn thấy bóng dáng con trai mình, bà đành thôi.

“Ây da, thằng con nhà thím đến đón rồi.”

Bà xua tay cười nói với Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm: “Hai đứa đi trước đi, thím không làm phiền nữa.”

Hình Nghị cũng cười gật đầu chào: “Thím Lý đi đường cẩn thận ạ.”

Chiếc xe từ từ lăn bánh rời bến tàu, ánh nắng xuyên qua cửa kính xe rọi xuống ghế ngồi ấm áp.

“Mấy hôm nay trên đảo mới mưa xong, không khí trong lành hơn hẳn mọi khi.”

Hình Nghị vừa lái xe vừa giới thiệu: “Đoạn đường phía trước có thể nhìn thấy toàn bộ đường bờ biển, đẹp lắm đấy.”

Quả nhiên, lát sau hai bên đường hiện ra bãi cát trải dài như dải lụa vàng ôm lấy bờ biển.

Nước biển len lỏi qua những tán cây, thỉnh thoảng vài con cò trắng bay vút lên từ cành cây, lướt qua bầu trời xanh thẳm.

Cố Minh Nguyệt không kìm được thốt lên: “Đẹp quá!”

Lục Lẫm nắm lấy tay cô: “Sau này chúng ta có thể thường xuyên ra đây đi dạo.”

Xe tiếp tục lăn bánh, khi đi qua một làng chài, Hình Nghị chỉ vào những chiếc thuyền đánh cá rực rỡ sắc màu nói:

“Đây là tập tục vẽ thuyền của ngư dân trên đảo chúng tôi, mỗi chiếc thuyền đều có hoa văn riêng biệt, tượng trưng cho bình an và bội thu.”

Dọc đường, họ còn thấy mấy đứa trẻ đang nô đùa trên bãi biển, xa xa trên mỏm đá có người đang ngồi câu cá.

Gió biển mang theo vị mặn mòi và hương hoa cỏ phả vào mặt khiến người ta muốn hít hà thật sâu.

“Sắp đến khu gia binh rồi.” Hình Nghị giảm tốc độ xe.

“Nhà của hai người tôi đã dọn dẹp sạch sẽ rồi, tuy không rộng lắm nhưng rất gọn gàng.”

Rất nhanh sau đó, chiếc xe dừng lại trước một căn nhà hai tầng.

Nhìn ngôi nhà trước mặt, Cố Minh Nguyệt không khỏi thốt lên: “Thế này mà anh gọi là không rộng à?”

Theo cô thấy thì đây chẳng khác gì một căn biệt thự nhỏ.

Hình Nghị gãi đầu cười: “Các chị dâu trong khu gia binh đều thích ở nhà lầu, không thích ở nhà trệt.”

So với mặt bằng chung trong khu gia binh thì diện tích nhà họ đúng là thuộc dạng nhỏ.

Tuy nhiên vẫn còn rất nhiều người xếp hàng dài mà chưa đến lượt phân nhà, vì người đến ở ngày càng đông mà quỹ nhà hiện có không đủ đáp ứng nhu cầu.

Hình Nghị giúp dỡ hành lý xuống: “Lão Lục, Lão Hà nhắn tối nay qua nhà cậu ấy ăn cơm đấy.”

“Được, cảm ơn người anh em.”

Hình Nghị cười: “Anh em với nhau khách sáo làm gì, em dâu anh về trước nhé.”

Đợi khi chỉ còn lại hai vợ chồng, Cố Minh Nguyệt đi một vòng quanh nhà, ngắm nghía khắp nơi.

Đây là một căn nhà hai tầng, tường quét vôi trắng, trên ban công treo mấy chậu hoa giấy đang nở rộ, những bông hoa đỏ rực rỡ rung rinh trong gió biển.

Tầng một là phòng khách rộng rãi, bếp và phòng chứa đồ, sàn gỗ được lau chùi bóng loáng. Trong bếp có một cái chảo gang to và một cái bếp than tổ ong kiểu cũ, góc tường xếp mấy cái rổ tre tỏa ra mùi tre trúc thoang thoảng.

Tầng hai có ba phòng ngủ, cửa sổ nhìn thẳng ra biển rộng mênh mông.

Mở cửa sổ ra, gió biển mặn mòi ùa vào, mang theo hương vị của nắng và rong biển.

Sân vườn cũng khá rộng, ở giữa lát một con đường đá, hai bên chia đều nhau, sau này có thể dùng để trồng hoa trồng rau.

Cố Minh Nguyệt đứng giữa sân, hít một hơi thật sâu, quay lại cười với Lục Lẫm: “Sau này đây sẽ là nhà của chúng ta.”

Lục Lẫm nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau thì thầm vào tai cô: “Nơi nào có em, nơi đó là nhà.”

Hai người mở hành lý ra bắt đầu sắp xếp đồ đạc.

Dọn dẹp xong xuôi thì kim đồng hồ cũng đã chỉ đến số 12.

Lục Lẫm tìm mấy cái hộp cơm trong nhà: “Anh đi mua cơm, em có muốn đi cùng không?”

Cố Minh Nguyệt ngồi phịch xuống ghế sô pha lắc đầu: “Em không đi đâu, anh đi đi, em mệt lắm rồi.”

Giờ cô chỉ muốn nằm ườn ra ghế nghỉ ngơi một chút, ngồi tàu hỏa mấy ngày liền, về đến nhà lại dọn dẹp cả buổi.

Sức lực của cô cạn kiệt rồi, không chống đỡ nổi nữa.

Lục Lẫm bảo cô nghỉ ngơi cho khỏe rồi xách hộp cơm đi ra ngoài.

Nhà ăn khu gia binh cách đó không xa, vừa ra đến cổng đã bị mấy bà thím đang ngồi hóng mát chặn lại.

Lúc nãy Hình Nghị lái xe qua, họ đã nhìn thấy Lục Lẫm ngồi ghế phụ và thoáng thấy bóng người ngồi ghế sau.

Hồi đó nghe tin Lục Lẫm bị thương muốn xuất ngũ, không ít người trong khu gia binh tiếc nuối, sau biết tin lãnh đạo cho cậu ấy về nhà dưỡng bệnh tạm thời, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Phải biết rằng Lục Lẫm là chàng trai “hot” nhất nhì cái khu gia binh này, ai nấy đều rất coi trọng cậu ấy.

Nghe tin cậu ấy khỏi bệnh trở về, cả khu gia binh xôn xao hẳn lên.

Nhưng ngay sau đó lại là tin cậu ấy đã lấy vợ.

Ai chẳng biết Lục Lẫm bình thường nhìn có vẻ lạnh lùng nhưng thực chất tính tình rất tốt.

Mọi người muốn làm mối con gái cho cậu ấy cũng là vì nể trọng gia thế và năng lực của cậu ấy.

Giờ chưa kịp hành động thì cây cải thảo ngon lành này đã bị người ta cuỗm mất rồi.

Họ đều rất tò mò về cô vợ mới cưới của Lục Lẫm, không biết cô gái nào tài giỏi đến mức hạ gục được đóa hoa cao lãnh này.

“Ô kìa, đây chẳng phải Tiểu Lục sao, nghe nói vợ cháu đến rồi hả?”

Thím Trương nheo mắt nhìn hộp cơm trên tay anh: “Sao không dẫn ra đây chơi?”

Thím Lý bên cạnh cũng ghé sát vào thì thầm: “Cô gái ở đâu thế? Bao nhiêu tuổi rồi?”

Chưa đợi họ hỏi hết, Lục Lẫm đã cười ngắt lời: “Các thím đừng đoán già đoán non nữa, cô ấy là vợ cháu, chúng cháu yêu nhau thật lòng. Đợi cô ấy nghỉ ngơi lại sức, cháu sẽ dẫn cô ấy ra chào hỏi mọi người.”

Thấy thái độ kiên quyết của anh, mấy bà thím cũng không tiện hỏi thêm, chỉ cười đầy ẩn ý.

Lục Lẫm lo vợ ở nhà đói nên qua loa vài câu rồi đi thẳng.

Anh xách hộp cơm bước vào nhà ăn, vừa qua ngã rẽ đã nghe thấy tiếng ai đó gọi: “Kia chẳng phải là Lục Lẫm sao?”

Ngẩng đầu lên thấy mấy gương mặt quen thuộc, đều là đồng đội và đồng nghiệp cũ của anh.

Mọi người lập tức bỏ bát đũa xuống vây quanh anh.

“Lão Lục! Cuối cùng cậu cũng về rồi!” Triệu Cương vỗ vai anh: “Nghe nói cậu khỏi rồi, giờ thấy thế nào?”

Nói rồi ánh mắt mọi người đổ dồn vào chân anh.

Lục Lẫm cười cười, cử động chân vài cái: “Hồi phục gần như hoàn toàn rồi, không sao cả.”

“Cậu số lớn thật đấy!” Một đồng đội khác cảm thán: “Lúc đó bọn tớ lo sốt vó.”

Mọi người nhao nhao hỏi han tình hình vết thương của anh sau đó hỏi thăm về khoảng thời gian vừa qua.

Lục Lẫm trả lời qua loa vài câu rồi giơ hộp cơm lên: “Vợ tớ đang đợi cơm ở nhà, tớ phải về trước đây.”

“Ái chà, có vợ rồi cơ à?” Triệu Cương trêu chọc: “Hôm nào nhất định phải dẫn ra mắt anh em đấy nhé!”

Lục Lẫm cười đồng ý, chào tạm biệt mọi người rồi rảo bước về nhà.

Trên đường về, lòng anh ấm áp lạ thường.

Có những người đồng đội, đồng nghiệp này ở đây, cuộc sống trên đảo của anh và Cố Minh Nguyệt chắc chắn sẽ thêm phần ấm cúng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...