Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 9: Khá biết dọa người



Thời gian tiếp theo, ba người bắt đầu thử quần áo ở các quầy hàng, chỉ cần hợp với Cố Minh Nguyệt là Hạ Tuệ Anh vung tay mua hết.

Tuổi cao sức yếu, đi lại một hồi Hạ Tuệ Anh tìm một chiếc ghế ngồi nghỉ ngơi.

“Bà ngồi đây đợi, hai đứa cứ đi dạo tiếp đi. Bà đưa ví tiền cho các cháu này, thấy cái gì thích thì cứ mua!”

Bà cụ hào phóng nhét ví tiền vào tay Cố Minh Nguyệt, dặn dò cháu gái nhất định phải tiêu tiền trong này, không được để cháu dâu trả tiền.

“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!” Lục Uyển Uyển ra ngoài có mang theo tiền tiêu vặt của mình, định bụng sẽ lén mua riêng cho chị dâu một món quà để cảm ơn.

Hai người tiếp tục đi dạo quanh đó, đột nhiên Lục Uyển Uyển ôm bụng: “Ái chà.”

Cố Minh Nguyệt lo lắng nhìn cô bé: “Sao thế? Khó chịu ở đâu à?”

“Chị dâu, em đau bụng quá, muốn đi vệ sinh, chị đợi em ở đằng trước một lát được không?”

Chuyện tế nhị không thể chậm trễ được.

Cố Minh Nguyệt vội nói: “Được, em đi nhanh đi, chị đợi ở kia nhé.”

Sau khi Lục Uyển Uyển đi khỏi, Cố Minh Nguyệt đi dạo quanh vị trí đã hẹn. Bất chợt, cô chú ý tới chiếc váy đỏ trong góc quầy, mắt sáng lên, cô nói với nhân viên bán hàng:

“Chào đồng chí, có thể lấy cho tôi xem bộ đồ kia được không?”

Nhân viên bán hàng nở nụ cười tiêu chuẩn: “Tất nhiên là được ạ, tôi lấy cho cô ngay đây.”

Dịch vụ của cửa hàng bách hóa đúng là không chê vào đâu được, Cố Minh Nguyệt bước vào thấy nhân viên nào cũng tươi cười niềm nở, hoàn toàn không giống nhân viên hợp tác xã mua bán lúc nào cũng vênh váo, nhìn người bằng nửa con mắt.

Thảo nào nhiều người đến đây góp vui thế, chỉ riêng thái độ phục vụ xuất sắc này thôi cũng đủ giữ chân một lượng lớn khách hàng rồi.

Nhân viên bán hàng trải chiếc váy liền thân lên quầy để Cố Minh Nguyệt dễ quan sát.

“Bộ này là hàng mới nhập từ miền Nam về đấy ạ, chỉ có duy nhất một chiếc thôi. Nhưng vì màu hơi sặc sỡ nên mới để trong góc.”

Cố Minh Nguyệt gật đầu tỏ ý đã hiểu, ngón tay mân mê chất vải dưới tay, lớp vải voan mỏng nhẹ thoáng khí, mặc lên người rất dễ chịu.

Chiếc váy được chiết eo tinh tế giúp tôn lên vóc dáng, những bông hoa nhí điểm xuyết nơi eo lưng lại khéo léo che đi phần nào sự quyến rũ lả lơi. Nói chung là nổi bật nhưng không hề lộ liễu.

Cố Minh Nguyệt rất thích, đang định mở miệng mua chiếc váy này.

“Cái váy này tôi lấy.”

Một giọng nói chen ngang, nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy một nữ đồng chí mặc váy kiểu Nga, tết tóc đuôi sam đang chỉ vào chiếc váy trong tay cô.

Cố Minh Nguyệt giơ chiếc váy lên, xác nhận lại lần nữa: “Cô nói là chiếc váy tôi đang cầm đây á?”

Đối phương hất cằm lên: “Chính là nó, tôi thích nó, cô nhường cho tôi đi. Dù sao nhìn bộ dạng cô cũng chưa chắc đã mua nổi.”

Câu sau cô ta không hề hạ thấp giọng, từng chữ lọt rõ vào tai Cố Minh Nguyệt.

Cô nhướng mày, hóa ra là nhắm vào mình đây mà.

Khóe môi cô cong lên, mỉm cười nhẹ nhàng: “Xin lỗi nhé bà chị, phàm việc gì cũng phải có trước có sau, cái váy này tôi nhìn trúng trước rồi, chị đi chỗ khác xem đi.”

Tiếng “bà chị” khiến đối phương xù lông nhím.

Cô ta trợn tròn mắt giận dữ, chỉ tay vào mặt Cố Minh Nguyệt mắng sa sả: “Cô gọi ai là bà chị hả, năm nay tôi mới mười chín tuổi, giống bà chị chỗ nào!”

Giọng nói chói tai vang lên khiến màng nhĩ Cố Minh Nguyệt rung lên bần bật, cô đưa tay day day tai.

Hung dữ thế làm gì không biết?

“Hóa ra mới mười chín thôi à, thật sự nhìn không ra đấy. Nhìn bộ đồ cô mặc trên người, ai không biết còn tưởng hai mươi chín rồi cơ.”

Cố Minh Nguyệt giả vờ kinh ngạc, ánh mắt cứ săm soi trên người cô ta.

Đối phương mặc váy kiểu Nga nhưng lại chọn màu không hợp với mình, da hơi ngăm đen, tóc vàng hoe, đuôi tóc khô xơ chẻ ngọn. Nếu không nhờ bộ váy này, người ta còn tưởng cô ta đi chạy nạn từ đâu về ấy chứ.

Hai người đứng cạnh nhau, sự tương phản càng thêm rõ rệt.

Tiếng “bà chị” này gọi cũng chẳng oan ức gì.

Chu Hiểu Hồng tức tối giậm chân, định bụng sẽ lý luận với Cố Minh Nguyệt một trận ra trò.

Cố Minh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, cô cũng đâu phải dạng vừa để người ta bắt nạt, có bản lĩnh thì cứ thử xem.

“Hiểu Hồng, ở bên ngoài chú ý thân phận chút đi.”

Nghe thấy lời chị họ, Chu Hiểu Hồng ấm ức không thôi: “Chị họ, cô ta bắt nạt em.”

Trong lúc hai người xảy ra xung đột, Chu Hiểu Thanh vẫn luôn âm thầm quan sát Cố Minh Nguyệt, hóa ra cô ta trông như thế này.

Nhan sắc cũng được đấy nhưng tính nết thì tệ quá, đứng cạnh người kia chẳng xứng đôi chút nào.

Cụp mắt xuống nhìn thấy gấu áo bạc màu của cô, trong lòng ả nhen nhóm một tia hy vọng, xem ra nhà họ Lục đối xử với cô ta cũng chẳng ra gì.

Để con dâu tương lai mặc bộ đồ thế này ra đường mà không thấy mất mặt sao.

Nếu Cố Minh Nguyệt biết suy nghĩ trong lòng ả chắc sẽ phát điên mất, nếu có đồ đẹp thì cô đã chẳng thèm mặc bộ này. Nhà họ Lục chỉ có Lục Uyển Uyển là trạc tuổi cô nhưng quần áo của con bé cô mặc không vừa.

Cô mới đến Bắc Kinh, chưa có quần áo phù hợp để thay cũng là chuyện bình thường thôi mà.

Chu Hiểu Thanh không thèm để ý đến Cố Minh Nguyệt, nhìn thẳng vào nhân viên bán hàng: “Đồng chí, chiếc váy này chưa thanh toán đúng không, chúng tôi lấy.”

Nhân viên bán hàng khó xử, chỉ vào Cố Minh Nguyệt nói: “Là vị đồng chí này nhìn trúng trước ạ. Quầy chúng tôi còn nhiều mẫu khác đẹp lắm, hay các cô xem thử có ưng mẫu nào không.”

Chu Hiểu Thanh nhận được câu trả lời mong muốn liền rút ví tiền ra: “Đã chưa trả tiền thì ai cũng có cơ hội mua cả.”

Nhân viên bán hàng: “Cái này...”

Thái độ của cô ấy bắt đầu dao động. Người tinh mắt đều nhìn ra Cố Minh Nguyệt hợp với chiếc váy trên quầy hơn hẳn.

Nhưng nhiệm vụ của nhân viên bán hàng là phải bán được hàng, đây là bài học đầu tiên lãnh đạo dạy khi đi làm.

“Chị dâu, em về rồi đây!”

Giải quyết xong nỗi buồn, Lục Uyển Uyển tâm trạng phơi phới quay lại. Chưa đi đến nơi đã thấy hai người khí thế hùng hổ đứng đối diện chị dâu.

Tính bao che người nhà của cô bé lập tức trỗi dậy.

Từ sau khi được chị dâu cải tạo nhan sắc, Lục Uyển Uyển phục chị dâu sát đất, cực kỳ nguyện ý làm chú cún con... à không, làm cái đuôi nhỏ của chị dâu!

Ai mà muốn bắt nạt chị dâu, cô bé là người đầu tiên không đồng ý!

Lục Uyển Uyển chạy như bay tới chắn trước mặt Cố Minh Nguyệt.

“Ai dám bắt nạt chị dâu tôi!”

Lục Uyển Uyển nhìn thấy hai người trước mặt thì sững sờ một chút: “Chu Hiểu Thanh, Chu Hiểu Hồng là hai người bắt nạt chị dâu tôi hả?”

Cô bé xắn tay áo lên, bộ dạng như sắp sửa động thủ đến nơi.

Chu Hiểu Thanh liếc nhìn Cố Minh Nguyệt đứng sau lưng cô bé sau đó lại nhìn sắc mặt âm trầm bất định của chị họ bên cạnh.

“Chị họ, vậy cô ta chẳng phải là vợ chưa cưới của Lục Lẫm sao?”

Chu Hiểu Thanh liếc xéo cô ta một cái, Chu Hiểu Hồng biết điều mím chặt miệng không dám ho he gì nữa.

Ở nhà cô ta nhỏ tuổi nhất cũng là người ít được coi trọng nhất, trước mặt chị họ chỉ có nước nghe mắng thôi nên tốt nhất là ngoan ngoãn một chút.

“Coi như các người có mắt nhìn, thế nào? Chị dâu tôi xinh đẹp chứ gì còn hơn đứt ai kia gấp trăm lần, ngay cả anh trai tôi gặp chị ấy cũng thích mê mệt đấy.”

Cố Minh Nguyệt lén nhìn cô bé một cái, cô làm gì biết Lục Lẫm thích mình bao giờ đâu, đúng là khá biết dọa người đấy.

Tuy nhiên nghe được câu này, trong lòng Cố Minh Nguyệt rất vui, điều này có nghĩa là Lục Uyển Uyển đã thật lòng chấp nhận cô, đây là một tín hiệu tốt.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...